Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 136: Quan Hệ

Lục Uyển Đình ôn nhu quấn lấy Kỳ Thanh, Kỳ Thanh khẽ hừ một tiếng, xoay lưng lại với Lục Uyển Đình, lúc Lục Uyển Đình áp người lên lưng cô, cô túm lấy chăn lăn một vòng.

Phòng ngủ ở văn phòng không thể so với ở nhà, nhưng giường ngủ lại lớn và đủ mềm, không cần lo lắng lăn rớt xuống giường, Kỳ Thanh đoạt chăn, đem bọc mình lại thành kén tằm, quay đầu liếc Lục Uyển Đình một cái.

Lục Uyển Đình cười sủng nịnh với cô, nhích người qua ôm chặt lấy Kỳ Thanh, ngoan ngoãn nhận sai, "Thanh Thanh, chị sai rồi."

Mỗi lần mà nghe Lục Uyển Đình kêu Thanh Thanh, Kỳ Thanh nổi cả da gà, cơ thể lại mềm nhũn, Lục Uyển Đình biết hết những điểm mẫn cảm của cô, biết chạm vào chỗ nào sẽ làm cô thoải mái, biết làm sao để cô không có sức lực phản kháng.

Đời này của cô xác định bị Lục Uyển Đình ăn gắt gao.

Cô buông chăn ra, Lục Uyển Đình một lần nữa mò vào trong chăn, khuỷ tay ôm lấy Kỳ Thanh, đem cô giam vào trong lòng ngực.

Cơ thể cách một lớp quần áo mỏng cọ xát nhau, ngực Lục Uyển Đình nóng lên, đầu ngón tay khều khều vạt áo rồi lặng lẽ chui vào trong áo.

Bàn tay Lục Uyển Đình thong thả mà chạm vào nơi mẫn cảm ở phía trước cơ thể, làm cho người ta khó mà khống chế được cảm xúc của bản thân, Kỳ Thanh đè tay Lục Uyển Đình, cô nhẹ thở dốc, "Ngủ."

Lục Uyển Đình nghe được tiếng thở dốc của Kỳ Thanh, cong môi cười, nhẹ giọng nói, giọng nói như ru ngủ nhưng lại làm lòng người ta không muốn ngủ, "Đang ngủ nè." Cánh tay nhẹ nhàng áp người đang quay lưng lại với cô, nằm ngửa trên giường.

Lục Uyển Định phủ lên người Kỳ Thanh, ôm lấy gương mặt Kỳ Thanh, nhẹ nhàng vuốt ve, trên môi mang theo nụ cười, nhắm mắt lại, cúi đầu hôn lên cánh môi mềm mại, cơ thể Kỳ Thanh chìm trong sự ôn nhu của Lục Uyển Đình, vòng tay ôm lấy cổ người ở trên, hé đôi môi ra để đón chào niềm suиɠ sướиɠ mà Lục Uyển Đình mang đến cho cô.

...

Giờ nghỉ trưa qua đi, Lục Uyển Đình dựa theo đồng hồ sinh học của mình mà tự tỉnh lại, Kỳ Thanh vẫn còn ngủ, đầu đang tựa vào vai cô, cánh tay thì đặt ở bên ngoài chăn.

Lục Uyển Đình nghiêng đầu nhìn cô, khoé miệng bất giác mà cong lên, khẽ vuốt gương mặt Kỳ Thanh.

Kỳ Thanh né tránh, lông mi động đậy, một ít tóc sau tai Kỳ Thanh lơ đãng mà rơi xuống đầu ngón tay của Lục Uyển Đình, cô cười cầm lấy loạn tóc.

Trong đầu bỗng nhiên có một suy nghĩ, nhân lúc Kỳ Thanh ngủ mình cắt đi một khúc tóc của Kỳ Thanh, chờ cô tỉnh dậy phát hiện ra, có phải muốn đánh người lắm không?

Lục Uyển Đình nghĩ nghĩ, áp xuống cái suy nghĩ này, buông tóc Kỳ Thanh ra, tay chân nhẹ nhàng rời khỏi ổ chăn xuống giường.

Trên ghế sô pha ở văn phòng có người ngồi một mình, Lục Uyển Đình mặc xong quần áo từ phòng ngủ đi ra, vòng qua bức bình phong thấy em gái đang ngồi trên sô pha.

"Chị." Nhìn thấy chị, Lục Vân Tạ đứng dậy, "Chị cũng đã tỉnh rồi."

Lục Uyển Đình quét mắt nhìn đôi tay trống rỗng của Lục Vân Tạ, đi qua hỏi, "Em đang đợi chị à?"

"Đúng vậy." Buổi sáng cô đến trường học mở họp với giảng viên, Lục Vân Tạ nghe một tin đồn, cô lôi kéo Lục Uyển Đình ngồi trên sô pha, thân mật ôm lấy cánh tay Lục Uyển Đình, "Chị, có phải chị muốn mượn thư viện của trường để cầu hôn?"

Công tác bảo mật của trường học kém vậy sao?

Lục Uyển Đình tự nhiên hỏi lại "Em nghe được từ ai vậy?"

"Chị nói trước có phải hay không đi." Lục Vân Tạ ngẩng đầu lên, giống như lúc nhỏ làm động tác kéo áo bán manh với chị mình.

Lục Uyển Đình quay đầu nhìn phòng ngủ, lúc cô đi ra có đóng cửa, trong phòng ngủ cách âm cũng khá tốt, chắc Kỳ Thanh sẽ không nghe thấy.

Lục Uyển Đình gật đầu thừa nhận, "Ừ là chị." Cô xoa đầu em gái, "Hiện tại, em có thể nói cho chị nghe làm sao em biết được chuyện này?"

"Buổi sáng lúc bọn em mở họp, lúc họp xong đi ngang qua hai giảng viên nói chuyện phiếm, nghe nói có người xin mượn dùng thư viện để cầu hôn, còn quyên góp cho trường học." Lục Vân Tạ cười nhướng mày, "Em đoán người đó là chị."

Lục Vân Tạ hỏi, "Chị, chị định khi nào cầu hôn với Kỳ Thanh?"

"Còn chưa xác định nữa." Lục Uyển Đình buông cô ra.

Lục Vân Tạ móc điện thoại ra, "Qua hai ngày nữa chính là Quốc Khánh, Quốc Khánh và trung thu trùng với nhau, cho nên được nghỉ chín ngày, chị có muốn nhân dịp này cầu hôn không?"

Cô mở lịch vạn niên ra, xem mấy ngày được nghỉ đều là ngày lành, thích hợp với cưới gả nha.

Lục Uyển Đình cầm lấy điện thoại của Lục Vân Tạ mà xem, xem mấy cái điều cấm kỵ của từng ngày, tâm có chút tính toán.

Lục Vân Tạ nhìn phản ứng của chị mình, nguyện vì chị mà bày mưu tính kê, "Ngày 4 tháng 10 là trung thu, vậy ngày 3 tháng 10 cầu hôn, ngày 4 cùng nhau chơi trung thu, chị cảm thấy sao?"

Lục Uyển Đình không tỏ ý kiến, đem điện thoại trả lại cho Lục Vân Tạ, "Em từ khi nào mà có hứng thú với chuyện hôn sự của chị và Kỳ Thanh vậy?"

"Em thích Kỳ Thanh a." Nhìn thấy sắc mặt của chị mình thay đổi, Lục Vân Tạ kéo tay làm nũng, "Là kiểu em chồng đơn thuần yêu thích chị dâu, cầu hôn thành công, chúng ta liền có thể định ngày làm hôn lễ."

"Chúng ta?" Cách dùng tay này làm Lục Uyển Đình có cảm giác người cùng cô làm hôn lễ không phải là Kỳ Thanh mà là em gái cô.

Lục Uyển Đình dùng đôi mắt sắc bén mà đánh giá em gái mình. Tựa như đang muốn moi móc suy nghĩ trong đầu của em gái mình ra xem.

"Là các chị, các chị." Lục Vân Tạ bị ánh mắt này nhìn chột dạ

Lục Uyển Đình rút tay lại, đứng lên đi xem văn kiện, Lục Vân Tạ cũng đứng dậy đi theo, "Chị, tổng tài tập đoàn Trương Trạch có phải thích chị không?"

Đề tài từ hôn lễ chạy sang tới Trương Hoàng Nhã, Lục Uyển Đình ngước mắt nhìn em gái, "Kỳ Thanh nói à?"

"Không phải." Lục Vân Tạ chống tay lên bàn, nhẹ nhàng mà gõ gõ lên đó, ánh mắt mông lung nhìn văn kiện trên bàn nói, "Em có thể chấp nhận chị yêu đương, cũng có thể tiếp nhận chị có người yêu thích, nhưng em thật sự không có cách nào nhìn thấy được hết người này đến người khác thích chị."

Lục Uyển Đình buông văn kiện, chống đầu nhìn em gái, "Hết người này đến người khác thích chị?"

"Ai biết đâu được." Lục Vân Tạ ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt Lục Uyển Đình, "Chị vẫn nên nhanh chóng làm hôn lễ với Kỳ Thanh, để cho mọi người biết chị đã kết hôn."

Lục Uyển Đình mở album ra, đem điện thoại đẩy qua, "Đã có giấy kết hôn."

"Cái này không giống." Ánh mắt Lục Vân Tạ bị giấy kết hôn hấp dẫn, "Chị, sao giấy kết hôn này trên bìa lại là tên của Kỳ Thanh?"

Bức ảnh này là hai ngày trước cô mới chụp, chụp giấy kết hôn của Kỳ Thanh đương nhiên trên bìa có tên Kỳ Thanh rồi, Lục Uyển Đình lấy điện thoại lại lướt về ảnh phía trước, "Đây là giấy kết hôn của chị."

Sau khi các cô ở Cục Dân Chính đi ra thì ai đi đường nấy, tình huống khó xử, không giống đôi thê thê khác, còn chụp ảnh chung.

Lục Vân Tạ ôm lấy điện thoại, đối mặt với tấm bìa giấy hôn thú có tên của Lục Uyển Đình, Lục Vân Tạ thất thần, lần trước cô nhìn thấy chị mình đăng lên tường nhà, chỉ là một cái ảnh bìa màu đỏ, đây là lần đầu tiên cô được nhìn rõ giấy kết hôn của chị mình.

Trong bối cảnh màu đỏ, chị mình và Kỳ Thanh cười rất hạnh phúc, Lục Vân Tạ hút hút cái mũi, cảm giác ê ẩm, muốn khóc.

"Làm sao vậy?" Làm gì mà làm bộ muốn khóc nhè vậy.

Lục Uyển Đình vừa mới hỏi xong, Lục Vân Tạ đã nhào vào trong lòng cô, ôm cổ cô nghẹn ngào, "Chị, em có chút chua xót."

"Chị có kết hôn rồi cũng là chị của em." Lục Uyển Đình cười, vỗ về lưng Lục Vân Tạ, "Đảo mắt một cái đã lớn vậy rồi, đâu còn bé bỏng gì nữa..."

Cửa phòng ngủ vừa đúng lúc mở ra, Kỳ Thanh từ trong phòng ngủ đi ra, đi đến bức bình phong, từ xa nhìn thấy hai chị em ôm nhau, quay đầu nhìn vào trong phòng ngủ, có phải cô đi ra không đúng lúc hay không?

"Kỳ Thanh." Lúc cô định đi vào lại, Lục Uyển Đình đã gọi cô lại.

Đôi mắt Lục Vân Tạ ngấn nước mắt, đem nước mắt nghẹn trở lại, Kỳ Thanh cười đi qua, "Hình như em không nên ở đây, quấy rầy hai người ân ái."

Lục Uyển Đình đẩy em gái ra, Lục Vân Tạ đứng thẳng người, nhìn Kỳ Thanh mà giải thích, "Chị tôi đưa cho tôi xem giấy kết hôn của hai người."

Xem giấy kết hôn xong có thể ôm nhau?

Lục Vân Tạ đem điện thoại trả lại cho Lục Uyển Đình "Chị không tin thì hỏi chị tôi đi."

Điện thoại đi dạo qua tay Lục Uyển Đình lại đến tay Kỳ Thanh, đúng là giấy kết hôn của các cô.

Kỳ Thanh phóng tấm ảnh lớn lên, cong miệng lên cười, nhìn ảnh trên giấy kết hôn nói, "Giấy chứng nhận ly hôn cũng chụp hình hai người chung với nhau sao?"

Lại nói đến việc này, Lục Uyển Đình với tay qua giữ chặt tay Kỳ Thanh, nhớ tới một chuyện, cười chế nhạo "Em còn nhớ sao?"

"Nhớ cái gì?" Lục Vân Tạ hỏi.

Kỳ Thanh vừa định nói chuyện thì Lục Uyển Đình đã nhanh hơn cô một bước trả lời, "Ngày mà đi đăng ký kết hôn, chị dâu em đã nghĩ đến chuyện ly hôn với chị."

"Em có sao?" Kỳ Thanh ngẩng đầu, rõ ràng là hôm nay, Lục Uyển Đình nói ly hôn rồi kết hôn lại.

Cô cẩn thận nhớ lại, ừ đúng là có a.

Trí nhớ Lục Uyển Đình rất tốt, những gì Kỳ Thanh nói qua cô đều nhớ rõ, "Em nói là lỡ đâu qua hai tháng muốn ly hôn, chúng ta có thể âm thầm đến Cục Dân Chính làm thủ tục ly hôn."

"Em không có, chị đừng có nói bậy." Kỳ Thanh chết cũng không thừa nhận.

"Đáng tiếc, trợ lý Tô không ở đây." Lục Uyển Đình cong khoé môi, kéo Kỳ Thanh ngồi lên đùi của mình.

Lúc Kỳ Thanh nói chuyện ly hôn, trợ lý Tô và Lương Khiếu đều ở đó.

Lục Vân Tạ liền quay đầu không nhìn hai người, "Chị, hai người thu liễm lại một chút, em còn ở đây."

Nói chị cô thu liễm lại không có khả năng, Lục Vân Tạ lựa chọn tự rời đi

Lục Uyển Đình ôm lấy Kỳ Thanh cùng nhau xem văn kiện, Kỳ Thanh cảm giác như vậy không tốt, bí mật trong công ty để cho cô thấy không ổn lắm, cô đứng dậy rời khỏi đùi Lục Uyển Đình, đi vòng qua ngồi vào ghế đối diện, nhìn đống văn kiện hỏi, "Xem xong mấy cái này là có thể về nhà sao?"

"Ân." Lục Uyển Đình lật một tờ, ngước mắt nhìn người đối diện, giống như đang nói chuyện phiếm với Kỳ Thanh, "Hai ngày nữa là đến Quốc Khánh, em có sắp xếp gì không?"

"Không có." Cô nghĩ đến chuyện cầu hôn, Kỳ Thanh hỏi Lục Uyển Đình, "Chị thì sao, có chỗ nào chị muốn đi không?"

"Chị chỉ muốn cùng em ở trong nhà." Kỳ nghỉ Quốc Khánh các địa điểm du lịch luôn đông đúc, đi ra ngoài chen lấn không bằng ở nhà chơi vui hơn, Lục Uyển Đình buông văn kiện, ánh mắt mờ ám nhìn Kỳ Thanh "Hoặc là đi khách sạn."

Địa điểm không giống nhau nhưng mà sẽ làm những chuyện giống nhau.

Kỳ Thanh đỏ mặt lên, "Tập trung xem văn kiện đi nè."

Mới ghẹo như vậy mà đã chịu không nổi rồi sao? Lục Uyển Đình mở cây bút ra ký tên, cúi đầu cười, "Chúng ta có thể đi khách sạn ngâm nước nóng, em nghĩ lệch lạc đến cái gì a?"

Kỳ Thanh: "..."

Vậy thì cái vụ ngâm nước nóng này, nhất định không phải đơn thuần ngâm.

"Chị có muốn đến thư viện đọc sách không?" Kỳ Thanh đưa ra ý kiến, "Khi đó sinh viên cũng ít, chúng ta có thể qua đó đọc sách."

Ngòi bút dưới tay Lục Uyển Đình ngưng lại chút, ký xong văn kiện khép nó lại đặt sang một bên, "Có thể a."

Kỳ Thanh vẫn luôn chú ý đến phản ứng của Lục Uyển Đình, lúc cô nhắc đến thư viện, rõ ràng là Lục Uyển Đình có chút do dự, Lục Uyển Đình lại cầm một văn kiện khác, Kỳ Thanh cầm điện thoại nhắn cho giảng viên Ngô, tìm hiểu tình hình.

Giảng viên Ngô vừa mới hết tiết học, nhận được tin nhắn liền đi nhanh về văn phòng hành chính, hỏi qua giảng viên Tiêu, rồi mới gửi tin nhắn cho Kỳ Thanh [Khoảng thời gian kia không có ai dùng, cô muốn dùng thư viện vào lúc đó sao?]

[Để tôi tính toán lại]

Kỳ Thanh mắt nhìn gương mặt nghiêm túc của Lục Uyển Đình, xoá đi lịch sử tin nhắn, buông điện thoại ra bồi Lục Uyển Đình.

Trợ lý Hoa nhắn tin báo cho cô cố vấn Tần buổi chiều nay không đến công ty.

Buổi chiều, trợ lý Tô không có đi làm, Tần Phụ Tuyết không đến công ty, có ý gì đây.

"Uyển Đình, chị có cảm thấy quan hệ của trợ lý Tô và Tần Phụ Tuyết có điểm kỳ quái không?"

Nhìn thì cảm giác cách xa nhưng mà hành vi cử chỉ lại thân mật.

"Chúng ta lúc vừa mới kết hôn không phải cũng như vậy sao?" Đây là phần văn kiện cuối cùng, xem xong ký tên liền có thể cùng Kỳ Thanh tam làm, Lục Uyển Đình ký tên rồi buông bút trên tay xuống, cười ngẩng đầu, "Xong."

Kỳ Thanh kinh ngạc, "Phụ Tuyết và trợ lý Tô, lén lút ở bên nhau sao?"

Truyện convert hay : Gia Là Bệnh Kiều Được Sủng Ái
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi