Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 15: Thân Cận

Kỳ Thanh nhấn cửa sổ xe mở xuống cùng bảo an nói một tiếng "Tôi tìm Lục Tổng" Bảo an lập tức nhận ra cô liền mở thanh chắn cho cô vào.

Trước khi tới tìm Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh đã về nhà tắm rửa thay đổi bộ quần áo khác, cởi bỏ trang phục công sở sơ mi trắng quần tây ra. Thay một cái váy hai dây nhưng lại không mất mị lực của Bohemian màu vàng nhạt, dài đến mắt cá chân, trên người còn xịt nước hoa mùi hoa lan dịu nhẹ

Làm người nhìn...vừa thấy là biết cô đi hẹn hò.

Người luôn đem công ty thành nhà Lục tổng, hôm nay lại phá lệ đúng giờ ra khỏi văn phòng.

Trợ lý Tô lấy ít gạo lứt nổ ra ăn vặt thình lình thấy Lục tổng, cuống quít bỏ xuống mà chạy theo "Lục tổng, chị phải đi?"

Lục Uyển Đình dừng bước chân quay đầu lại "Uh, công việc xong rồi, em có thể tan ca."

"Vâng." Trợ lý tô cười rạng rỡ nhẹ nhàng lên tiếng.

Cô vừa về lại văn phòng đối diện với thư ký Phó từ trong văn phòng đưa nửa cái thân mình ra bát quái "Lục tổng, tôi đã thông báo phó tổng Thẩm và giám đốc Tôn đi tham gia tiệc của Thêm Phong, phó tổng Cận báo lại nói tiệc 9h30 kết thúc, nếu kịp ngài có thể tới..."

Lục Uyển Đình dứt khoát mà nói "Không kịp" Nói xong liền đi đến thang máy.

Nhân viên công ty trước đến giờ chưa bao giờ sẽ tan ca đúng giờ, thang máy chuyên dụng của cô với thang máy công cộng cũng gần nhau. Từ lầu một đi ra ngoài, cái sảnh to như vậy cũng chỉ có một mình cô.

Lễ tân nhìn thấy Lục Uyển Đình, đứng dậy chào "Lục Tổng"

Lục Uyển Đình gật đầu, lập tức đi ra cửa.

Ngoài cửa, xuất hiện một chiếc xe BMW màu trắng biển số lạ. Đúng là xe của Kỳ Thanh.

Kỳ Thanh vẫn luôn nhìn vào sảnh, có chút khẩn trường và bất an chờ Lục Uyển Đình, nhìn thấy Lục Uyển Đình từ thang máy đi ra rồi hướng về phía cô đi tới. Kỳ Thanh thất thần một lát, vội xuống xe vòng qua ghế phụ...vì Lục Uyển Đình mà mở cửa.

Phảng phất trong gió có mùi nước hoa bay vào tim Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình nhìn chiếc váy hai dây Kỳ Thanh đang mặc, ánh mắt ngẩn ngơ. Trong lòng có hàng vạn sợi tơ đang kéo dệt, một sợi tơ dệt lên, đều chôn giấu tình yêu của cô.

Ngồi vào trong xe, chờ Kỳ Thanh lên xe, Lục Uyển Đình ngửi ngửi nhẹ. Mùi nước hoa trên người Kỳ Thanh làm cho cô tâm có điểm động "Nước hoa của em, rất dễ ngửi."

Không còn âm thanh lạnh lùng, giọng nói ôn nhu, nhẹ nhàng đánh vào màn nhĩ tai Kỳ Thanh...đẩy ra từng vòng sóng âm.

Cô quay sang nhìn Kỳ Thanh, ánh mắt hài lòng "Váy cũng rất đẹp."

Thình thịch...tiếng tim Kỳ Thanh đập rộn lên trong không gian xe yên tĩnh...cô nhẹ nhàng nói lại "Chị thích là được." Mở một bài nhạc, để cho đầu óc được thư giản...giảm bớt sự khẩn trương.

"Tôi có nên về nhà thay một bộ đồ khác không?" Lục Uyển Đình vẫn luôn nhìn Kỳ Thanh suy tư gì đó. Kỳ Thanh có phải đang theo đuổi cô không? Hay chỉ là tôn trọng buổi hẹn hò tối nay.

Là hẹn hò đi? Độc thân gần bao mươi năm, cô đối với tình cảm đã bị thái hoá nghiêm trọng. Trong lòng, cô không dám xác định.

"Không cần đâu, tôi không phải cố ý thay đồ" Kỳ Thanh khẩu thị tâm phi, chậm rãi khởi động xe rời khỏi công "Áo sơ mi của chị tôi đã giặt sạch, ngày mai sẽ mang tới cho chị"

Áo sơ mi? Lục Uyển Đình giờ mới nhớ tới cô đã cho Kỳ Thanh mượn áo sơ mi. Xem ta Kỳ Thanh không phải vì cô mới thay quần áo.

Lại có chút mất mát...

Lễ tân nắm lấy di dộng nhìn xe dần đi xa. Trong lòng lại rối rắm, không biết có nên mách lẻo cho Lục Vân Tạ, Kỳ tổng mặc đồ đẹp như vậy cùng Lục tổng đi ra ngoài, thoạt nhìn giống như đang câu dẫn Lục tổng.

Vì cố kỵ thanh danh Lục tổng, lễ tân buông điện thoại xuống, vẫn là không nói. Lỡ đâu nhị tiểu thư đi tìm Lục tổng làm loạn, xui xẻo vẫn là cô, một tiểu lễ tân.

Kỳ Thanh lại đưa Lục Uyển Đình đến quảng trường ở trung tâm thành phố Giang Lâm. Giang Lâm Chi Tâm ở trung tâm Giang Lâm, tập hợp nơi giải trí, ăn uống, mua sắm, có năm tầng lầu và hai tầng hầm. Cách Cao ốc Đăng Phong không xa lắm.

Từ tập đoàn Lục Thị đến Giang Lâm Chi Tâm sẽ đi ngang qua Cao Ốc Đăng Phong.

Trong lúc chờ đèn xanh, Kỳ Thanh hướng về ghế phụ nhìn thoáng qua, vừa vặn nhìn đến cao ốc Đăng Phong, nghĩ đến Dương Châm rồi ngoài ý muốn gặp Hà Chỉ, tâm của cô lại nhảy lộp bộp.

Cầu đừng gặp hai người đó nữa a!

Tới Giang Lâm Chi Tâm, Kỳ Thanh nhanh chóng đem xe ngừng ở tầng 2 sau đó tính cùng Lục Uyển Đình đi thang máy lên tầng 3.

Nhà hàng Tây ở lầu ba, chỗ ngồi cũng đã đặt.

Thang máy tự động chậm rãi đi, không ít người trợn mắt mà nhìn Kỳ Thanh. Lục Uyển Đình phát hiện ra chuyện đó, dịch sau Kỳ Thanh chút, ngắn cản những ánh mắt ở phía sau.

Nhưng cũng không chắn được hết, Lục Uyển Đình do dự một chút, giơ tay ôm lấy bả vai Kỳ Thanh, đem cô ôm vào trong ngực, để che đi bả vai trắng nõn cùng một chút da thịt đang bị thiên hạ nhìn. Che được bao nhiêu thì che.

Hai người gần sát nhau...hấp dẫn lẫn nhau...tâm kịch liệt phản ứng.

"Lục tổng?" Kỳ Thanh cả người nóng lên, yết hầu khẩn trương, nghiêng đầu gọi Lục Uyển Đình một tiếng. Lục Uyển Đình hơi nhíu mày, hai mắt nhìn thẳng về phía trước, thoạt nhìn không giống như cùng cô đang cận kề.

Trên người, nhiệt độ cũng giảm bớt được chút.

Từ tầng hai đến tầng ba, Lục Uyển Đình vẫn ôm lấy Kỳ Thanh không buông. Làn da trắng mềm mại, mùi hương mê người...Lục Uyển Đình khắc chế mình, không lộ ra thanh sắc tiếp thu sự ấm áp trên người Kỳ Thanh. Từ lúc bắt đầu chỉ muốn ngăn cản ánh mắt của những người khác nhưng giờ là vì thoả mãn khát vọng của chính mình. Lục Uyển Đình cố gắng làm vẻ mặt không có gì nhưng bên trong lại mãnh liệt như thế nào chỉ có cô biết được.

Nếu Kỳ Thanh biết được cô làm vậy vì cái gì thì chắc cũng không nhìn cô bằng ánh như vậy? Kỳ Thanh đang nghĩ thế nào?

Sẽ thấy cô biếи ŧɦái đi.

Tới lầu 3, hai người đi ra khỏi thang máy, Lục Uyển Đình buông tay ra giải thích "Phía sau có vài ánh mắt không đứng đắn, cho nên tôi mới ôm em"

Có thể không cần giải thích mà...nội tâm Kỳ Thanh khổ sở,

Lần nữa tâm hồn bé nhỏ của Kỳ Thanh bị đả kích "Tự mình đa tình"...lại cố gắng cười cười hướng Lục Uyển ĐÌnh cảm ơn.

Tới nhà hàng Tây, Kỳ Thanh báo nhân viên đã đặt trước vị trí. Nhân viên phục vụ dẫn hai người đến chỗ ngồi đã đặt sẵn.

Chỗ ngồi sát cửa sổ, tầm nhìn rộng rãi...đem cảnh đêm của Giang Lâm thu vào trong đáy mắt.

Ở một góc nhà hàng, có một đài sân khấu, người đàn ông mặt bộ đồ tây trang, gương mặt thanh tuấn nhắm mắt say mê kéo đàn violon. Tiêng đàn du dương thoải mái.

Kỳ Thanh buông dao nĩa, bưng ly rượu vang lên nhấp một ngụm, chờ Lục Uyển Đình không chú ý, lén chụp cô một tấm.

Lục Uyển Đình ngồi thẳng người, tay trái cầm nĩa, tay phải cầm dao, tay nhẹ nhàng cắt một bít tết rồi đua miếng bít tết nhỏ vào trong miệng.

Ung dung thong thả mà nhai, ánh mắt cô dừng trên người Kỳ Thanh, dưới ánh đèn màu vàng nhạt chiếu xuống, không khí ái muội, đôi mắt cô ôn nhu lưu luyến mà nhìn Kỳ Thanh

Kỳ Thanh cảm thấy mình say rồi, mới uống nửa ly rượu vang đỏ mà ý thức lung lay, không khống chế được người phụ nữ xinh đẹp ôn nhu kia.

"Uyển Đình..."

Giọng nói của cô hoà vào tiếng đàn violon truyền đến bên tai Lục Uyển Đình. Tim Lục Uyển Đình lệch một nhịp, động tác trên tay ngừng lại, ngước mắt nhìn về phía Kỳ Thanh "Ân?"

Kỳ Thanh nhìn cô mỉm cười...không nói gì.

Tâm động...Lục Uyển Đình cúi đầu lẩn trốn ánh mắt đó, cố gắng kiến trì thói quen dùng cơm, ăn xong hết miếng bò bít tết.

Còn nửa tiếng nữa mới đến giờ xem phim, Kỳ Thanh nhìn thời gian cười hỏi "Ở đây ngồi chờ hay vẫn là lên đó?"

Rạp chiếu phim ở tầng cao nhất, đi lên cũng mất chút thời gian. Hiện tại lên đó, hai người ở khu vực ngồi ngồi chờ được hơn 10 phút.

"Lại ngồi một lát đi"

Ly rượu còn hơn một nửa, Lục Uyển Đình uống xong ly rượu đề nghị nói "Bằng không, nói chuyện hợp tác của hai bên đi."

Một câu nói...toang...bầu không khí tốt đẹp nảy giờ biến mất.

Kỳ Thanh trên mặt nao nao...không hổ là yêu công việc nhất...Lục tổng a. Thời điểm ăn cơm đều nghĩ đến việc hợp tác.

"Tôi không mang tư liệu, ngày mai đến công ty chị nói. Có thể chứ?" Kỳ Thanh uyển chuyển cự tuyệt, cô không muốn lần đầu hẹn hò bị phá hỏng như vậy.

Cái này cũng được xem là hẹn hò mà...Tâm Kỳ Thanh gào thét.

Lục Uyển Đình suy nghĩ lịch làm việc ngày mai, trong lòng có chút đáng tiếc "Ngày mai, tôi không có thời gian"

"..." cho nên bây giờ phải giành giật từng phút từng giây để nói chuyện hợp tác sao???

Nhìn thấy Kỳ Thanh không cao hứng, Lục Uyển Đình nhanh mà sửa miệng lại "Sáng mai, 8h30 đến 9h30 có thời gian, ngày mai nói đi."

Định ra được thời gian, Kỳ Thanh nâng tay nhìn đồng hồ "Còn đi lấy vé nữa, chúng ta hiện tại đi lên" Không muốn ngồi ở đây nữa sợ lát nữa lại nói đến chuyện gây mất hứng.

Hai người sánh vai đến thang máy đi lên lầu. Lục Uyển Đình không ôm Kỳ Thanh nữa. Đến rạp chiếu phim, Kỳ Thanh đi lấy vé rồi vào phòng chiếu sớm mười lăm phút.

Hai người vào sớm cho nên đèn trong rạp còn chưa tắt, rất nhanh đã tìm được chỗ ngồi. Hàng cuối vị trí chính giữa.

Lục Uyển Đình nhìn băng ghế không có tay vịn ngăn cách, chần chừ hỏi "Ghế đôi?" Kỳ Thanh gật đầu khẳng định... mới tâm viên ý mã đi lên.

Truyện convert hay : Đô Thị Siêu Cấp Tà Y
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi