Chương Trước/167Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 149: Khen Thưởng

Sau khi cả hai cùng xem xét tỉ mỉ, Kỳ Thanh và Lục Uyển Đình quyết định tổ chức hôn lễ ở trung tâm triển lãm Giang Lâm.

Nơi này chính là dấu ấn kiến trúc của Giang Lâm, cũng là nơi mà ba mẹ Lục Uyển Đình cử hành hôn lễ, vừa có ý nghĩa kế truyền, lại có thể biểu hiện ra các cô đối với hôn lễ này rất coi trọng.

Ôn Nguyệt ghi nhớ địa điểm tổ chức, "Đối với hôn lễ, hai vị có yêu cầu gì đặc biệt không?" Cô lại thay đổi câu nói để cho dễ hiểu hơn, "Có suy nghĩ về chủ đề gì không?"

Chủ đề hôn lễ có thể có nhiều kịch bản, ví dụ như đôi thê thê tình cờ gặp gỡ trong bầu không khí lãng mạn, các cô có thể dùng cái này làm chủ đề chính.

Nếu như 2 cô dâu thích truyện cổ tích, các cô có thể biến hôn lễ thành nữ vương hoặc là công chúa, chỉ cần có điểm mấu chốt, thì các cô sẽ thiết kế xoay quanh chủ đề đó và ra được nhiều phương án.

Bảo đảm có thể làm cho hai cô dâu hài lòng.

Lục Uyển Đình hoàn toàn để cho Kỳ Thanh quyết định, ánh mắt cô ôn nhu nhìn Kỳ Thanh, hình ảnh Lục tổng cường thế đã không còn ở đây nữa, "Em muốn chủ đề của hôn lễ là gì?"

Kỳ Thanh thích nhất ở Lục Uyển Đình chính là đôi mắt, đôi mắt Lục Uyển Đình như ánh sao trời, nhìn vào đôi mắt Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh suy nghĩ vài giây nói, "Mộng ảo sao trời."

Lục Uyển Đình chắc hẳn cũng thích bầu trời đầy sao.

Lục Uyển Đình đã từng mang cô đến khách sạn Duyệt Giang để ngắm sao đêm, giữa biển đêm ảo mộng, nhiệt tình mà hôn cô, nằm ở trên giường lại kể chuyện về các vì sao, Lục Uyển Đình còn tỉ mỉ kể cho cô nghe câu chuyện về chòm sao tứ tượng.

"Được." Lục Uyển Đình để cho Ôn Nguyệt ghi chú, "Trang trí hôn lễ màu chủ đạo là màu nguyệt bạch, lấy chủ đề là mộng ảo sao trời, cô cứ tuỳ ý thiết kế."

*Nguyệt bạch là màu trắng xanh (như ánh trăng)

Nhưng lời này có ý là tiền không thành vấn đề, nhất định phải bố trí hôn lễ mộng ảo lung linh, xa hoa lộng lẫy như tiên cảnh.

Ôn Nguyệt đã hiểu rõ ý tứ của Lục tổng, cô nhớ kỹ, "Vâng, sau khi trở về tôi sẽ lên phương án thiết kế hôn lễ." Ôn Nguyệt từ trong túi lấy ra một bộ thước đo, "Lục tổng, Kỳ tổng, nếu có thời gian, hiện tại tôi có thể đo kích thước."

Trong các đoàn đội tổ chức hôn lễ, các cô là chuyên nghiệp nhất.

"Bên các cô chỉ cần chuẩn bị trang trí và thiết kế hôn lễ." Lục Uyển Đình mỉm cười, "Váy cưới và lễ phục, tôi có thiết kế riêng."

"Thiết kế của chúng tôi cũng rất chuyên nghiệp." Ôn Nguyệt nói, "Các nhà thiết kế trong nước và ngoài nước đều có chuyên môn cao, chúng tôi có thể liên hệ... À, vậy váy cưới Lục tổng và Kỳ tổng chúng tôi không phụ trách."

Hôn lễ phải đáp ứng được ý thích của cô dâu, không thể nào mèo khen kèm dài đuôi, mà đem chuyện này ra cố gắng thuyết phục sử dụng thiết kế bên các cô được.

Có rất nhiều người đang nhìn chằm chằm vào hôn lễ của tổng tài Lục Thị, đây là một đơn hàng lớn, ai cũng đang đỏ mắt muốn cướp, lỡ đâu làm cho cô dâu không hài lòng, Lục tổng lúc nào cũng có thể đổi một đoàn đội khác tiếp nhận hôn lễ này.

Những yêu cầu cơ bản của một hôn lễ cũng đã có, về kế hoạch chi tiết thì phải chờ có phương án thiết kế với có thể sửa, Lục Uyển Đình nhìn đồng hồ, kết thúc thảo luận lần này, để cho trợ lý Tô tiễn khách.

Người đi rồi, trong văn phòng chỉ còn lại các cô, Lục Uyển Đình liền đem Kỳ Thanh ôm vào ngực, "Tiểu Kỳ tổng, khi nào có thời gian đây? Chị mang em đi thử váy cưới."

Kỳ Thanh chú ý đến lời nói của Lục Uyển Đình, thử váy cưới.

"Váy cưới đã làm xong sao?"

Lục Uyển Đình cười phủ nhận, "Không có, chỉ là mang em đến đó thử mấy cái váy, sau đó để cho nhà thiết kế dựa vào ấn tượng đối với em, để thiết kế một chiếc váy duy nhất thuộc về em."

Phần lớn váy cưới đều hở vai lộ khe ngực, Kỳ Thanh cúi đầu nhìn ngực của mình, Lục Uyển Đình bậc cười, "Cái này không cần lo lắng, nhà thiết kế sẽ xem xét, đến lúc đó lót một lớp hay hai lớp, do em quyết định nha."

Cô rất muốn đánh Lục Uyển Đình.

Kỳ Thanh đẩy cô ra, "Em phải đi về công ty."

Lục Uyển Đình kéo Kỳ Thanh lại, đem cơ thể mềm mại của Kỳ Thanh ôm vào trong lòng ngực của mình, đem nguyên nhân đổ lỗi cho bản thân, "Chị sai rồi, là do chị không đủ nỗ lực."

Cô dán lên tai Kỳ Thanh nói chuyện, trong giọng nói còn chứa ý cười cùng cưng chiều, "Phu nhân, em không cần tức giận, nếu như em không muốn mặc váy cưới, thì chúng ta có thể đổi hôn lễ theo kiểu cổ đại, mặc hán phục kết hôn."

"Sau đó bái thiên địa?" Kỳ Thanh bị Lục Uyển Đình trêu, cười rộ lên.

"Đúng vậy, nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường." Lục Uyển Đình nắm lấy tay Kỳ Thanh, "Sau đó thê thê giao bái, rồi động phòng." Tay từ từ dùng sức, nắm chặt lấy tay Kỳ Thanh.

Tâm Kỳ Thanh lại bắt đầu muốn trêu chọc Lục Uyển Đình, cô cười hỏi Lục Uyển Đình, "Hiện tại, chúng ta có nên thử các bước của hôn lễ không?"

"Hiện tại sao?" Trên mặt Lục Uyển Đình nghĩ đến gì đó.

Kỳ Thanh quay đầu nhìn về phía phòng ngủ sau tấm bình phong, tâm tự dưng cũng khẩn trương theo, "Bước cuối cùng, chính là động phòng."

Trợ lý Tô tiễn Ôn Nguyệt quay trở lại, nghe được đôi thê thê này nói chuyện, mặt đỏ cả lên, nhẹ gõ cửa, nhắc nhở cho các cô cửa còn chưa đóng, mà tiểu Tô cũng đã trở lại.

Kỳ Thanh cũng chỉ nói giỡn thôi, thấy trợ lý Tô quay lại, cô thoát ra khỏi lòng ngực của Lục Uyển Đình, "Buổi chiều, công việc của chị có nhiều không?"

"Có chút bận." Lục Uyển Đình thu hồi lại tâm tư của mình, trở lại bàn làm việc.

Trợ lý Tô đem hợp đồng trong tay đưa cho cô.

Sau khi cô đưa Ôn Nguyệt đi xuống có trở về lại văn phòng của mình để lấy hợp đồng, trong đây là mấy cái hợp đồng hợp tác ký trong hôm nay.

Lục Uyển Đình cầm lấy hợp đồng sau đó nói với Kỳ Thanh, "Hiện tại, lại thêm một việc, hợp đồng vừa mới ký cho nên cần phải mở họp với bộ phận liên quan."

Nhưng mà, mở hợp thì không vội, không nhất thiết là hôm nay, Lục Uyển Đình buông văn kiện hỏi Kỳ Thanh, "Em có ở lại đây với chị không?"

Bên Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật cũng không có việc gì, Kỳ Thanh nghĩ nghĩ rồi đáp ứng Lục Uyển Đình ở lại Lục Thị.

Thuận tiện đi tìm hiểu chi tiết trưa nay Lục Uyển Đình và Trương Hoàng Nhã ăn trưa.

Gian trà nước chính là nơi thích hợp để nói chuyện phiếm, thấy Lục Uyển Đình đang nghiêm túc làm việc, Kỳ Thanh nháy mắt với trợ lý Tô, nói "Uyển Đình, em đi pha trà cho chị nha."

Tay nghề pha trà của cô, Lục Uyển Đình không dám khen tặng, "Để trợ lý Tô làm đi."

"Không, để em." Kỳ Thanh kiên trì.

Kỳ Thanh đến nơi pha nước, trợ lý Tô cũng đi theo.

Nhìn bóng dáng hai người một trước một sau đi ra, Lục Uyển Đình cười cười, gì mà pha trà cho cô chứ, đây là muốn cùng trợ lý Tô nói chuyện phiếm.

Trên tầng lầu rộng lớn này, mà trong gian trà nước lại không có một bóng người, trợ lý Tô cầm trà lên, cười lên tiếng hỏi Kỳ Thanh, "Kỳ tổng, muốn hỏi tôi cái gì đây?"

Kỳ Thanh dựa vào bên bàn, trợ lý Tô rất thành thục mà nấu nước, rất nhanh ấm nước đã sôi sục sùng, vài phút là có thể nấu xong.

"Giữa trưa mấy người đi ăn với Trương tổng, cô ta có làm hành động gì thân mật với Uyển Đình không?" Kỳ Thanh tận lực làm cho bản thân mình giống như đang nói chuyện phiếm với trợ lý Tô, không để dấm tràn bình.

Tiếng ấm nước sôi tạo ít tiếng động trong phòng trà nước yên tĩnh cũng che giấu đi giọng nói của hai người, trợ lý Tô đến gần Kỳ Thanh, cùng cô nói chuyện, "Rót rượu có tính không?"

Trên bàn ăn cơm, uống rượu không thể tránh được, Kỳ Thanh nghĩ nghĩ, "Không tính."

"Vậy thì không có." Trợ lý Tô nhìn bình đun nước, chú ý xem nước đun xong chưa.

"Trương tổng không có mượn cớ quàng vai hay dán người đến gần nói chuyện sao?" Kỳ Thanh hỏi lại.

Ngoài cửa xuất hiện một bóng người, thư ký Phó đến đây để pha cà phê, nhìn thấy Kỳ tổng ở đây, hắn muốn bỏ chạy, nghĩ lại một chút lại đi qua, "Chào Kỳ tổng."

Hắn cầm cái ly sứ, đến chỗ máy lọc nước tự động lấy nước ấm, nhanh chân chạy đi.

Kỳ tổng và trợ lý Tô cùng nhìn thư ký phó, hắn làm gì mà dám ở lại đây mà pha cà phê.

Chờ hắn đi rồi, Kỳ Thanh và trợ lý Tô tiếp tục nói chuyện với nhau, trợ lý Tô cười trả lời vấn đề vừa rồi, "Không có a, Lục tổng chúng ta vẫn luôn cùng với Trương tổng bảo trì khoảng cách, cô đã quên là Lục tổng là cái người gì sao? Trừ bỏ cô và nhị tiểu thư, tôi chưa bao giờ thấy chị ấy thân cận với ai cả."

Như vậy Kỳ Thanh yên tâm rồi.

Nhắc đến nhị tiểu thư, Kỳ Thanh mới phát hiện hôm nay Lục Vân Tạ không có ở công ty, "Vân Tạ, hôm nay không đến công ty sao?"

"Cô ấy về trường rồi, nghe nói giữa trưa nay giảng viên hướng dẫn muốn mở họp." Trợ lý Tô nhớ lại lời Lục Vân Tạ nói trước khi đi, "Mở họp xong sẽ trở lại."

Kỳ Thanh gật đầu.

Nước đã nấu xong, trợ lý Tô pha trà, Kỳ Thanh cũng đi qua, "Để tôi làm cho."

Gắp lá trà trong bình đặt vào ly, trực tiếp dùng nước sôi rót vào.

Trợ lý Tô: "..." Đơn giản mà thô bạo vậy sao?

Nước ấm trong ly thẩm thấu ra ngoài ly, có chút nóng, Kỳ Thanh đem ly trà đặt lên khay, chuẩn bị bưng cho Lục Uyển Đình.

Trợ lý tô do dự, không biết có nên giữ cô lại không.

Đây là phu nhân đích thân pha, Lục tổng chắc sẽ không để ý đi, lúc uống nhớ chú ý không uống luôn lá trà là được rồi.

Lúc rời khỏi gian trà nước, Kỳ Thanh nhớ đến giữa trưa cô và Tần Phụ Tuyết nói chuyện, cô buông khay trà, trên mặt trợ lý Tô lập tức vui vẻ, "Cô muốn pha lại lần nữa sao?"

".... Không phải."

Trợ lý Tô vì sao lại có chút cao hứng vậy, mà sau khi cô trả lời không phải thì nụ cười trên mặt cũng tắt luôn?

Kỳ Thanh nhìn nhìn khay trà, "Trợ lý Tô, có phải cô muốn cùng Phụ Tuyết kết hôn?"

"Cô làm sao biết được?" Đột nhiên bị hỏi cái đề tài này, làm trợ lý Tô sợ phát khiếp.

Chính cô đâu có lộ ra với người bên ngoài là cô muốn kết hôn, Kỳ tổng từ đâu mà biết được?

Chẳng lẽ... Phụ Tuyết nói?

"Tôi đoán." Xác nhận được trợ lý Tô thực sự muốn cùng Tần Phụ Tuyết kết hôn, Kỳ Thanh lại bưng khay trà lên, chỉ để lại cho trợ lý Tô một nụ cười sâu xa, về văn phòng trước.

Cái nụ cười này thực sự làm người ta đoán không ra, trợ lý Tô đứng ở gian trà nước sửng sốt nửa phút, nhớ tới Lục tổng cũng đã từng hỏi cô như vậy, trợ lý Tô khẽ thở dài.

Tối hôm qua trước khi ngủ, cô nói bóng nói gió cho Tần Phụ Tuyết nghe chuyện kết hôn, Tần Phụ Tuyết không có phản ứng gì, nhìn cô không nói lời nào.

Ai nấy đều thấy được cô muốn kết hôn với Tần Phụ Tuyết, vậy mà tại sao Tần Phụ Tuyết lại không nhìn thấy.

"Lục tổng, trà của Ngài." Kỳ Thanh đem khay trà đặt lên bàn làm việc, cẩn thận mà đem trà đặt trước mặt Lục Uyển Đình.

Lục Uyển Đình rất nể tình, lập tức ngừng công việc, mang trà lên uống, "Trợ lý Kỳ pha trà hương vị thật mãnh liệt, khác xa so với trợ lý kia nhiều."

Ờ cũng nhân lúc trợ lý Tô không ở đây, mới khen Kỳ Thanh như vậy.

Kỳ Thanh cúi người, "Vậy Lục tổng có khen thưởng không?"

Lục Uyển Đình buông trà, nắm lấy cằm Kỳ Thanh, ngẩng đầu lên hôn, ở trên môi Kỳ Thanh lưu lại mùi hương nhàn nhạt của trà, "Khen thưởng như vậy được chứ?"

Son môi cũng bị nhoè.

Tâm cũng nhoè theo.

Kỳ Thanh cười đẩy Lục Uyển Đình ra, "Không ngờ Lục tổng là người như vậy."

Lục Uyển Đình kéo tay Kỳ Thanh lại không chịu buông ra, "Chị chỉ làm như vậy với em thôi."

Thê thê đùa giỡn trong chốc lát, Lục Uyển Đình lại tiếp tục xem văn kiện, Kỳ Thanh ngồi ở trên sô pha nhìn cô.

Lục Vân Tạ đã họp xong ở trường, trở lại công ty, việc đầu tiên là đi vào văn phòng tổng tài tìm chị gái.

"Kỳ Thanh, chị cũng ở đây a." Lục Uyển Đình nhìn Lục Vân Tạ với ánh mắt lạnh lùng, Lục Vân Tạ lập tức đổi giọng gọi chị dâu.

Trước kia, cô em chồng hận không thể đứng cùng Kỳ Thanh, hiện tại quan hệ của hai người lại rất thân cận, Lục Vân Tạ ngồi ở bên Kỳ Thanh, "Chị dâu, chị có thời gian giúp em xem luận án tốt nghiệp không?"

Không đợi Kỳ Thanh trả lời, Lục Uyển Đình đã mở miệng trước, "Không có thời gian."

Lục Vân Tạ quay đầu nhìn chị gái, Lục Uyển Đình rất nghiêm túc nhưng lại nói hươu nói vượn, "Em ấy bồi chị làm việc."

Đối mặt với người có diện mạo tương tự Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh chỉ cười, không có cự tuyệt.

Lục Vận Tạ từ trong túi lấy luận án tốt nghiệp ra đưa cho Kỳ Thanh, "Buổi tối, tôi mời chị ăn tối."

"Không cần, chúng ta về nhà ăn cơm." Kỳ Thanh mở luận án của Lục Vân Tạ ra.

Nhìn tình cảm chị dâu em chồng hài hoà, tâm tình Lục Uyển Đình có chút phức tạp.

Đứa em gái chỉ dính lấy cô, sao giờ là đối với Kỳ Thanh quá mức vậy?

Lục Uyển Đình buông văn kiện trong tay, đi qua lấy luận án nhét trở lại trong tay Lục Vân Tạ, "Luận án tốt nghiệp đi tìm giảng viên xem đi."

"Tìm học tỷ không thể sao?" Lục Vân Tạ ôm luận án tốt nghiệp nhìn Kỳ Thanh một cái, người này không phải chỉ là chị dâu mà còn là học tỷ của cô nha.

Lục Uyển Đình đem luận án cầm lại, nghiêm túc nói, "Học tỷ chị đây xem giúp em."

Kỳ Thanh nhịn không được cười rộ lên, đứng dậy ôm lấy Lục Uyển Đình, "Chị đi làm việc đi, em giúp Vân Tạ xem." Cô hạ giọng nói nhỏ bên tai Lục Uyển Đình, "Vân Tạ cố ý đó."

Truyện convert hay : Sử Thượng Mạnh Nhất Luyện Khí Kỳ
Chương Trước/167Chương Sau

Theo Dõi