Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 186: - 187

Chương 186: Muốn thử

Kỳ Thanh sửng sốt cực kỳ sửng sốt, mặt đỏ tai hồng, ôm lấy mặt Lục Uyển Đình mà chất vấn, "Còn buổi tối nào chị làm như vậy với em nữa hả?"

Đêm hôm qua là đêm tân hôn của hai người, do cô uống nhiều rượu cho ngủ sớm, dưới tình huống như vậy Lục Uyển Đình làm chuyện đó với cô về phương diện tình cảm có thể tha thứ được, nhưng mà còn những đêm khác thừa dịp lúc cô ngủ có thể làm chuyện quá mức như vậy được sao.

Rõ ràng là có thể đánh thức để cùng vui, mắc cái gì mà làm chuyện lén lút như vậy, động tình hay là có cảm giác tình thú?

Lục Uyển Đình mỉm cười nhìn thẳng vào hai mắt Kỳ Thanh, tay cô đặt sau cái lưng bóng mịn kia vỗ vỗ, chọc cho Kỳ Thanh có cảm giác nhộn nhạo.

"Còn làm vào buổi tối nào nữa?" Giọng Kỳ Thanh run rẩy hỏi lần nữa.

"Chị quên mất rồi." Lục Uyển Đình ngẩng đầu hôn lên môi Kỳ Thanh, nhìn tiểu Kỳ tổng bị cô chơi đùa hơi thở dồn dập, nhịn không được lại tiếp tục hôn hôn.

Hôm nay là ngày sau ngày tân hôn, có rất nhiều thời gian để cô có thể thẩm vấn Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh nắm lấy góc áo Lục Uyển Đình, "Không nhớ ra sao? Em sẽ tra tấn bức cung."

Tim Lục Uyển Đình đập thật nhanh, khí huyết sôi trào, "Tiểu Kỳ tổng định dùng hình thức nào bức cung nè?" Nói xong mắt cô liền nhìn nhìn tay Kỳ Thanh, mỉm cười, "Hình thức nào thì chị cũng đã đều lĩnh giáo hết rồi."

Người này không có khát cầu được 'yêu' sao? Kỳ Thanh bị đả kích rồi, xem ra cô cần thiết để cho Lục Uyển Đình biết, cho dù nhiều năm qua làm cẩu độc thân, nhưng mà trước khi ở bên Lục Uyển Đình, bản thân cô đã tìm hiểu qua lý thuyết rất nhiều rồi, có nhiều kỹ xảo nha.

Lục Uyển Đình cảm thấy bản thân sắp gặp nguy, nhanh chóng ôm lấy vợ mà lấy lòng, nhưng mà không còn kịp nữa rồi, tiểu Kỳ tổng đã bắt đầu động thủ.

"Kỳ Thanh... Thanh Thanh... Bảo bối...." Lục Uyển Đình cười đè cái tay đang xằng bậy kia, "Ngứa."

Hai cái người sắp 30 tuổi đầu rồi, nháo ở trên giường như mấy đứa con nít, Lục Uyển Đình xoay người tìm chỗ trốn, Kỳ Thanh làm sao mà dễ dàng buông tha, một cánh tay vòng qua đã kéo Lục Uyển Đình trở lại trong ngực, "Chị còn không nói cho em biết là còn đêm nào nữa hả?"

Áo ngủ bị cào đến loạn, lộ ra vòng eo trắng nõn, Kỳ Thanh nhéo nhéo lên đó, cảm giác rất tốt nha.

Lục Uyển Đình quay đầu nhìn cô, đôi mắt cười đầy ẩn ý, Kỳ Thanh hơi giật mình, Lục Uyển Đình cười hôn tới, mở miệng ra hôn sau.

Cả buổi sáng, hai người cũng nhau nháo ở trên giường, điện thoại có không ít tin nhắn gửi đến, nhưng một cuộc điện thoại gọi đến thì không có, mọi người cũng rất thức thời, biết sau một đêm mặn nồng chắc hẳn cần một buổi sáng để tịnh dưỡng.

Lục Uyển Đình nằm ở trên giường thở dốc, mệt đến không muốn xoay người, Kỳ Thanh nằm sau lưng cô, lòng tay bàn tay đặt lên mu bàn tay của cô, mười ngón tay đan xem vào nhau, một cái tay khác vuốt ve mái tóc của Lục Uyển Đình, đem tóc vén qua sau tai.

"Đói không?" Kỳ Thanh hôn lên tóc mai cô, ánh mắt không muốn xa rời, cảm giác lúc tỉnh và lúc ngủ thật sự không giống nhau.

"No rồi." Lục Uyển Đình cười chôn mặt vào gối, trở tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Kỳ Thanh, "Ngoan, để chị nghỉ một lát."

Kỳ Thanh bật cười, đem tay Lục Uyển Đình vặn lại, "Em hỏi chị có đói bụng không."

Lục Uyển Đình nhắm mắt lại nhưng vẫn cười, lắc lắc đầu, "Không đói bụng."

Đã tới giờ cơm trưa, các cô ngày hôm qua ăn rất ít, hôm nay bữa sáng lại không ăn, làm sao mà không đói bụng được.

Kỳ Thanh bò dậy, nhặt cái áo ngủ của Lục Uyển Đình lên mặc, "Để em dậy xem thử có gì để nấu ăn không."

Cô vừa mới mặc áo ngủ vào, thắt lưng còn chưa thắt lại, Lục Uyển Đình đã duỗi tay đem ôm cô vào lòng, mở mắt ra nhìn cô, "Không cầu đâu em, dì Trương chắc làm rồi."

Sáng sớm nay, dì Trương đã đến, yên lặng ở dưới nhà không có đi lên kêu các cô dậy.

Lục Uyển Đình nhắn tin cho dì Trương, sẵn tiện kiểm tra tin nhắn.

Trợ lý Tô gửi mấy cái tin nhắn đến, nói với cô, hôn lễ của hai người được đưa tin, ở trên kênh tin tức kinh tế cũng như tin giải trí.

Hai người dựa đầu vào nhau mà xem, trên kênh tin tức kinh tế chỉ đơn giản đưa tin là Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật và tập đoàn Lục Thị liên hôn để phát triển, trên kênh giải trí thì đưa tin về quy mô hôn lễ cũng như mức độ chịu chơi của hai bên, cùng với chuyện tình cảm của hai người, viết dài mấy trang.

Lục Uyển Đình nhìn tin tức, rời khỏi đó lên trên weibo dạo một vòng, trang weibo chính thức của tập đoàn Lục Thị tối hôm qua cũng đăng hình ảnh của buổi hôn lễ, nhưng mà chuyện ngoài dự đoán là lại lên hot search.

Kỳ Thanh kinh ngạc, "Hôn lễ của chúng ta vì sao lại lên hot search?"

Các cô đâu phải minh tinh gì đâu.

"Bởi vì phu nhân của chị rất đẹp." Lục Uyển Đình tắt weibo đi, hôn mấy cái lên mặt Kỳ Thanh, sau đó mới vào wechat xem mấy cái tin nhắn gửi đến.

Nhìn thấy tin nhắn em gái gửi đến, cô nhíu mày, hỏi Kỳ Thanh, "Em có nhớ tối hôm qua chúng ta ném hoa cưới, Trương Hoàng Nhã bắt được hoa, liền mang hoa đưa cho Vân Tạ không?"

"Ừm, nhớ rõ." Ngày hôm qua cô không để ý chuyện này cho lắm. Hôm nay, Trương Hoàng Nhã lại đến tập đoàn Lục Thị, có cảm giác vi diệu.

Trương Hoàng Nhã là người đứng đầu tập đoàn Trương Trạch nhiều năm, về mọi phương diện so với Lục Uyển Đình thì cũng một chín một mười, biết rõ hôm nay, Lục Uyển Đình sẽ không đến công ty, mà vẫn đến công ty tìm Lục Uyển Đình nói chuyện công việc.

Chỉ sợ là nhắm vào vị phó tổng Lục Vân Tạ.

Thê thê đều có chung một suy nghĩ, Lục Uyển Đình nói, "Thật ra người Trương Hoàng Nhã muốn gặp là Vân Tạ."

Tin nhắn được gửi cách đây nửa tiếng, tính toán lại thời gian, nói xong chuyện công việc, vừa lúc có thể đi ăn trưa.

Kỳ Thanh ôm lấy Lục Uyển Đình cười hỏi, "Chị lo lắng sao?"

Lục Uyển Đình nghiêm túc nói, "Có một chút, dù sao thì Vân Tạ vẫn còn nhỏ."

"Chị yên tâm đi." Kỳ Thanh an ủi cô, "Vân Tạ chỉ thích chị thôi."

Lục Uyển Đình nghe sao từ an ủi biến thành ghen tuông, tạm thời không đi quản chuyện Trương Hoàng Nhã đối với em cô có ý đồ gì, hôn hôn Kỳ Thanh, "Con bé đối với chị chỉ đơn thuần là tình thân."

"Chỉ đơn giản vậy sao?" Kỳ Thanh bị hôn đến tê dại, cong miệng lên cười không ngừng, "Chị có biết lúc mà con bé biết chúng ta yêu nhau, con bé dùng cái ánh mắt giống như em đoạt mất người yêu của con bé vậy."

Lục Uyển Đình không nhịn được cười lớn, "Vậy còn bây giờ thì sao? Con bé cũng yêu em nha." Nhớ tới ngày hôm qua, em gái được ở chung với Kỳ Thanh cả ngày, tự dưng ăn dấm hà.

Kỳ Thanh bại trận tới lấy lòng, "Được rồi a, con bé đối với chúng ta đều là tình thân."

Cô cầm lấy điện thoại, "Vậy thì đến lượt chúng ta đi quan tâm em gái một chút nào."

Đề tài lại chuyển về trên người Lục Vân Tạ.

Kỳ Thanh dùng tài khoản của Lục Uyển Đình nhắn cho Lục Vân Tạ, [Trương tổng cùng em nói chuyện gì?]

Lục Vân Tạ tiếp đãi Trương Hoàng Nhã ở trong văn phòng của mình, dư quang nhìn thấy màn hình điện thoại sáng lên, cúi đầu nhìn lướt qua.

Là tin nhắn chị gái nhắn đến, lập tức nói Trương Hoàng Nhã, "Thật ngại, tôi trả lời một tin nhắn quan trọng." Làm trò nhắn tin lại cho chị gái.

Tối hôm qua, sau khi hôn lễ kết thúc, Trương Hoàng Nhã đã tra xét tư liệu cá nhân của Lục Vân Tạ, lịch sử về chuyện yêu đương trống không, kinh nghiệm làm việc được nửa năm, cái gì tra được là tra hết.

Lục Vân Tạ thật giống Lục Uyển Đình, điều tra không được thêm tin tức nào cả.

Trả lời tin nhắn xong, Lục Vân Tạ ngẩng đầu, phát hiện Trương Hoàng Nhã đang nhìn chằm chằm cô, Lục Vân Tạ buông điện thoại, "Trương tổng, cô tiếp tục nói đi."

Trương Hoàng Nhã mỉm cười, "Sắp đến giờ ăn trưa rồi, chúng ta vừa ăn vừa nói đi."

"Nếu Trương tổng không ngại thì đến nhà ăn của công ty chúng tôi đi?" Trương Hoàng Nhã nói không ngại, Lục Vân Tạ gọi trợ lý đến, bảo cô nói nhà ăn của công ty chuẩn bị một bàn chiêu đã khách.

Trương Hoàng Nhã vẫn luôn nhìn cô, sau khi trợ lý rời khỏi, hỏi Lục Vân Tạ, "Phó tổng Lục, chúng ta có thể thêm bạn không?"

"... Có thể."

Trương Hoàng Nhã nhích dậy đến gần, Lục Vân Tạ cảm giác có gì đó không thích hợp, giống như đang chịu sự áp bách nào đó, tim đập cảm giác rất dị thường.

Cô ngửi được mùi nước hoa trên người Trương Hoàng Nhã, có hơi thở của sương mai, mùi hương nhàn nhạt lúc có lúc không.

Trương Hoàng Nhã quét mắt nhìn mã QR, lúc kết bạn với nhau, còn như vô tình hỏi, "Cô có đang yêu đương không?"

Lục Vân Tạ ngước mắt nhìn cô ấy, khoảng cách cả hai gần trong gang tấc, đến mức làm cho cô có thể nhìn thấy được bản thân trong đôi mắt của Trương Hoàng Nhã, Lục Vân Tạ muốn lui ra kéo khoảng cách với cô ấy, nhưng phía sau là sô pha, cô không thể lui được.

"Không có." Vừa dứt lời, điện thoại của Lục Vân Tạ lập tức gửi thông báo có người muốn kết bạn, chính là Trương Hoàng Nhã.

Trương Hoàng Nhã cúi đầu sửa lại tên, Lục Vân Tạ nhìn lướt qua, nhìn thấy cô ấy đánh tên của mình, cô cũng như vậy ghi chú là tên đầy đủ của Trương Hoàng Nhã.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Lục Vân Tạ nói mời vào, tổng giám Chu đẩy cửa đi vào, trong tay còn mang một tập hồ sơ, "Phó tổng Lục, cái hồ sơ này cần ký tên gấp, Lục tổng bảo đưa cho ngài ký."

Lục Vân Tạ cất điện thoại, cầm lấy hồ sơ, Trương Hoàng Nhã ngồi trở về sô pha, bưng tách trà lạnh lên uống.

Văn kiện cần ký gấp là của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật đưa qua, Lục Vân Tạ không có thấy vậy mà lơ là, nghiêm túc xem.

Xác định không có vấn đề gì, cô mới ký tên lên đó.

Có phó tổng Lục ký tên, còn phải đi tìm thư ký lấy dấu của công ty, tổng giám Chu cầm lấy hồ sơ, "Không quấy rầy hai người." Rời khỏi văn phòng.

"Đi thôi, chúng ta đến nhà ăn." Lục Vân Tạ nói với Trương Hoàng Nhã.

Trương Hoàng Nhã buông tách trà, xách túi của mình sóng vai với Lục Vân Tạ đi ra khỏi văn phòng.

Tiếng giày cao gót cứ thế vang lên, hấp dẫn mấy người đi cùng thư ký trên hành lang, nhìn thấy Lục Vân Tạ và Trương Hoàng Nhã, trợ lý Hoa sửng sốt mấy giây.

Trợ lý Hoa sao lại ở đây? Nhớ đến hồ sơ vừa rồi tổng giám Chu bảo cần ký gấp, Lục Vân Tạ tự có câu trả lời vì sao tổng giám Chu lại sốt ruột như vậy, bởi vì là trợ lý Hoa tự mình mang đến đây.

Trợ lý Hoa không nhìn hai người, đi theo tổng giám Chu và thư ký.

Kỳ Thanh đem điện thoại đặt trên tủ đầu giường, tiến vào trong ngực Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình ôm lấy cô, khẽ vuốt mấy sợi tóc của Kỳ Thanh, "Công ty còn nhiều việc, tuần trăng mật có lẽ phải dời lại, em có chỗ nào muốn đi không?"

"Không sao." Kỳ Thanh vòng tay ôm lấy Lục Uyển Đình, "Ở đâu hưởng tuần trăng mật đều giống nhau."

"Ừm, cái này cũng đúng." Lục Uyển Đình cười, "Cho dù là đi đâu thì đa số thời gian chúng ta đều sẽ ở trên giường."

Quan trọng nhất là, chỉ cần có Kỳ Thanh ở bên cạnh, ở đâu cũng là hưởng trăng mật cả.

Kỳ Thanh ngửa đầu nhìn cô, "Dì Trương làm cơm xong chưa?"

"Chưa." Lục Uyển Đình cười lại hôn, "Khi nào nấu xong sẽ lên gõ cửa gọi chúng ta."

Dì Trương nấu cơm xong cũng không đi gõ cửa, sợ tiếng gõ cửa quấy nhiễu hai người, dì Trương gửi tin nhắn cho cô, nói cơm trưa đã làm xong, cũng nói với cô, bà đã đi rồi, khi nào muốn bà quay lại thì nhắn tin.

Lúc Kỳ Thanh và Lục Uyển Đình xuống nhà ăn cơm thì cũng đã qua giờ của buổi chiều, đồ ăn cũng đã lạnh,

Kỳ Thanh đem toàn bộ đồ ăn đi hâm lại lần nữa, Lục Uyển Đình vòng tay ôm lấy Kỳ Thanh từ phía sau, cằm gác lên vai, nhìn Kỳ Thanh run tay nhẹ.

Ăn trưa xong, Kỳ Thanh hỏi Lục Uyển Đình, "Buổi chiều chị có đi làm không?"

Lục Uyển Đình kéo Kỳ Thanh đi lên lầu, "Mệt mỏi quá, chị muốn nghỉ ngơi."

Nói muốn nghỉ ngơi là thật, hôm qua mệt mỏi cả ngày, sáng nay nháo cả buổi, muốn lên giường đi ngủ thôi.

Kỳ Thanh nhìn Lục Uyển Đình đánh giá, nhẹ nhàng vuốt gương mặt đang ngủ kia, đầu ngón tay từ giữa mày đi xuống sống mũi rồi dừng lại trên cánh môi.

Nhớ đến chuyện tối hôm qua, trong lòng Kỳ Thanh ngọ nguậy nóng lòng muốn thử xem loại cảm giác kia, muốn thử xem, lúc ngủ Lục Uyển Đình có phải cũng sẽ có phản ứng.

Kỳ Thanh thử ở bên tai cô mà kêu, "Uyển Đình."

Lục Uyển Đình không có phản ứng.

Chương 187: Nhẫn nại

Trong phòng thật yên tĩnh, hơi thở của Lục Uyển Đình không có thay đổi nặng nhẹ, Lục Uyển Đình thật sự ngủ rồi.

Kỳ Thanh đánh bạo cằm lấy cằm Lục Uyển Đình nhẹ nhàng hôn rồi mút, người đang ngủ không có đáp lại, Kỳ Thanh hôn một lát rồi buông ra.

Trên cánh môi còn lưu lại vệt nước, Kỳ Thanh cong môi lên cười, nhìn chằm chằm vào môi Lục Uyển Đình, nhớ lại những ký ức trong mộng đêm qua.

Từng mảnh nhỏ mảnh nhỏ ghép lại thành một cái mộng hoàn chỉnh, Lục Uyển Đình triền miên mà hôn cô cho đến khi cô nỉ non, trong giấc mộng, cô phản ứng rất nhiệt tình với Lục Uyển Đình, bỗng dưng tim đập thật nhanh, cảm giác giống như trở lại giấc mộng đêm qua.

Nhưng mà lúc này, người tỉnh là cô nha.

Kỳ Thanh vươn nhẹ móng vuốt của mình, thật cẩn thận mà nắm lấy góc áo Lục Uyển Đình, đầu ngón tay chạm vào làn da, sau đó cả lòng bàn tay dán lên đó.

Có loại cảm giác làm tặc, mà tặc này đi trộm hoa nha.

Lục Uyển Đình ngủ không có sâu, lúc Kỳ Thanh hôn cô thì đã tỉnh dậy, tay Kỳ Thanh không an phận mà làm càn trên người cô, Lục Uyển Đình nhẫn nại một lát, không thể giả vờ ngủ được nữa, nâng tay nhốt Kỳ Thanh vào trong ngực mình.

Giọng nói dễ nghe dừng bên tai Kỳ Thanh, Lục Uyển Đình nhắm mắt nói, "Ngoan, đừng có nháo, để chị ngủ một lát."

Sao lại không giống như cô tưởng tượng vậy, Kỳ Thanh nắm chặt góc áo Lục Uyển Đình, "Sao chị lại tỉnh rồi?"

"Chị có cảm giác." Lục Uyển Đình khẽ vuốt phía sau lưng Kỳ Thanh, dịu dàng mà dỗ dành phu nhân, "Để chị ngủ một lát đi mà."

"Tối hôm qua, lúc em ngủ chị cũng làm vậy mà." Kỳ Thanh đưa ra lý do, tay không an phận tiếp tục di chuyển xuống dưới, "Chị ngủ tiếp đi."

Lục Uyển Đình cười ra tiếng, mở to mắt nhìn cô, "Em không mệt sao?"

"Không mệt." Kỳ Thanh trả lời rất nhanh, không hề nghĩ đằng sau câu nói này đang ẩn chứa một kịch bản.

Chờ Lục Uyển Đình cởϊ qυầи áo cô ra, thì Kỳ Thanh mới giật mình biết ý của Lục Uyển Đình là cái gì... không mệt sao...vậy thì lăn lộn cho mệt nhé.

Kỳ Thanh vô lực mà nằm ở trong lòng Lục Uyển Đình rêи ɾỉ, tay nắm chặt lấy chăn đón nhận sự nhiệt tình của Lục Uyển Đình, cô bị lăn lộn đến mệt.

Trải qua hai ngày nghỉ ở nhà, nhìn bầu trời tươi đẹp ở bên ngoài, Kỳ Thanh ôm lấy Lục Uyển Đình không tha, hôm nay phải đi làm rồi, giờ này cô không muốn thức dậy, chỉ muốn cứ như vậy ở bên Lục Uyển Đình.

"Không muốn dậy sao?" Lục Uyển Đình đang chuẩn bị rời giường thấy vậy lại nằm trở lại, ôm Kỳ Thanh, để cằm tựa vào trán Kỳ Thanh, thân mật mà cọ cọ.

Kỳ Thanh đáp lại không ngoài dự kiến, "Không muốn."

Thời gian không còn sớm, đã 9h hơn rồi, 10h30 có một cuộc họp, Lục Uyển Đình suy nghĩ một lát, hôn lên giữa mày Kỳ Thanh, "Vậy chị gọi cho trợ lý Tô, đem cuộc họp trực tiếp chuyển thành họp qua video."

Cô lấy điện thoại từ tủ đầu giường, Kỳ Thanh cọ cọ, cười cảm thấy hạnh phúc bao nhiêu đó đủ rồi, "Không cần, giờ chúng ta dậy thôi."

Nói xong liền xuống giường, Kỳ Thanh vẫn luyến tiếc hơi ấm kia, đứng ở mép giường chờ Lục Uyển Đình.

Lục Uyển Đình chống tay ngồi dậy, cô không vội vàng xuống giường, dựa vào đầu giường nhìn Kỳ Thanh cười thành tiếng, "Mở họp qua video được mà, chúng ta có thể ngủ đến 10h rồi dậy."

Tâm Kỳ Thanh có chút động, hơi do dự, chống lại dụ hoặc, kéo Lục Uyển Đình rời giường, "Rời giường đi nào, chúng ta đã mấy ngày rồi không có đến công ty."

Lục Uyển Đình xuống giường, thuận tay ôm lấy Kỳ Thanh, ánh mắt cưng chiều, "Được rồi, nghe em hết."

Mấy ngày nay không đến công ty, hồ sơ trên bàn chất chồng như núi, so với chuyện xử lý hồ sơ còn có việc quan trọng hơn, Kỳ Thanh bảo trợ lý Hoa thông báo cho bộ phận nghiên cứu chuẩn bị mở họp, thảo luận chuyện cùng Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật hợp tác.

Vài vị kỹ sư cấp cao cũng sôi nổi phát biểu ý kiến của mình, tiếp nhận đầu tư của tập đoàn Lục Thị, nhưng tuyệt đối không cùng Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật hợp tác nghiên cứu phát minh.

Đây chính là lý do mà hôm nay Kỳ Thanh phải mở cuộc họp này, tất cả mọi người đều lo lắng cho sự quy hoạch phát triển trong tương lai của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật, nếu như hợp tác, ngày mà Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật đổi thành họ Lục sẽ không còn xa.

Họp xong, những người khác trở về tiếp tục làm việc, Kỳ Thanh bảo Lưu Ngâm ở lại cùng cô họp riêng.

Hiện giờ bộ phận nghiên cứu phát minh nói đúng hơn là trung tâm nghiên cứu phát minh, đang trong giai đoạn phát triển không ngừng, báo cáo tài chính trong quý doanh thu tăng 34%, Lưu Ngâm cũng lo lắng cho tương lai của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật. Hắn không nghĩ đến một ngày nào đó, Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật và Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật hợp làm một, thành công ty của Lục Thị.

Lưu Ngâm nói ra những suy nghĩ trong lòng, Kỳ Thanh đưa ra lời bảo đảm, "Yên tâm đi, Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật sẽ không xác nhập với Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật."

Có những lời nói này, Lưu Ngâm yên tâm trở về làm việc.

Hắn đi rồi, Kỳ Thanh ở lại trong phòng họp ngồi một lát rồi mới trở về văn phòng.

Lục Uyển Đình họp từ 10h30 đến 12h mới kết thúc. Tan họp, Lục Vân Tạ đi ăn với cô, thuận tiện báo cáo tình trạng công ty mấy ngày nay.

"Bên phó tổng Thẩm hình như có chút vấn đề." Lục Vân Tạ nói, "Ngày hôm qua, sau khi đi đến tập đoàn Thêm Phong, lúc trở về sắc mặt không được tốt lắm."

Tuy rằng không nói rõ là gặp vấn đề gì, nhưng khẳng định là có liên quan đến dự án đầu tư.

Chuyện công ty Lục Uyển Đình đều hiểu rõ, chờ Lục Vân Tạ báo cáo tình hình công ty gần đây, cô hỏi lại Lục Vân Tạ, "Còn em thì sao, có gặp vấn đề gì không?"

"Không có." Lục Vân Tạ mỉm cười tự tin, "Em là em gái của chị, sẽ không làm cho chị mất mặt."

Lục Uyển Đình cũng mỉm cười, "Vậy bên phía Trương Hoàng Nhã cũng không có vấn đề gì sao?"

Nghe cái tên Trương Hoàng Nhã, sắc mặt Lục Vân Tạ khẽ biến, do dự có nên nói cho chị cô nghe mấy chuyện phát sinh mấy ngày qua, nghĩ nghĩ rồi nói.

"Vấn đề thì không có, nhưng mà mấy ngày nay cô ấy hay thường xuyên tìm em nói chuyện dự án." Giữa hai chị em không có bí mật với nhau, Lục Vân Tạ đem lịch sử trò chuyện của cô và Trương Hoàng Nhã cho Lục Uyển Đình xem.

Lục Uyển Đình nhận điện thoại, xem từ đầu đến cuối.

Ngón tay trắng dài của cô lướt lướt trên màn hình điện thoại, Lục Vân Tạ nhìn nhìn thất thần, nhớ tới chuyện hôm trước ăn trưa ở đây với Trương Hoàng Nhã.

Nhà ăn trong công ty có phòng riêng, Lục Vân Tạ và Trương Hoàng Nhã ăn trưa ở phòng riêng, vừa ăn vừa nói đến tiến độ của dự án.

Trương Hoàng Nhã tuỳ ý hỏi Lục Vân Tạ, "Cô có người thích chưa?"

Tim Lục Vân Tạ đập nhanh, nhìn Trương Hoàng Nhã kinh ngạc, Trương Hoàng Nhã hơi hơi mỉm cười, tiếp tục nói chuyện dự án đầu tư, "Tôi đã phân tích qua, khu dân cư AI rất thích hợp cho các đối tượng chưa lập gia đình."

Đây chính là lý do mà Trương Hoàng Nhã hỏi cô có người thích chưa sao?

Lục Vân Tạ nói, "Có."

Nụ cười trên mặt Trương Hoàng Nhã lạnh đi một chút, bưng ly rượu vang lắc lắc nhẹ, nhấp một ngụm, ánh mắt dừng trên gương mặt Lục Vân Tạ, "Vậy hai người định khi nào kết hôn?"

"Kết hôn?" Lục Vân Tạ cười, "Người ta vừa mới kết hôn vào hôm qua."

"Cô thích Kỳ Thanh?" Chuyện em chồng thích chị dâu thường hay phát sinh, không nghĩ đến trước mặt lại có một cô luyến chị dâu.

"Tôi thích chị tôi." Lục Vân Tạ nâng ly, "Trương tổng, cảm ơn hôm qua cô đã đem hoa nhường cho tôi."

Tiếng ly thuỷ tinh chạm vào nhau thật vang vọng, Trương Hoàng Nhã lấy lại tinh thần, nhìn phó tổng Lục trước mặt ngửa đầu uống rượu, bất giác khoé môi lại cong lên.

Trong lòng Lục Vân Tạ chưa có người thương.

"Tôi không có nhường cho cô." Trương Hoàng Nhã cười nói, "Là tặng cho cô."

Hoa của cô dâu biểu tượng là yêu, cướp được hoa cưới có thể trực tiếp đem hoa tặng cho người yêu cũng thể hiện muốn cầu hôn.

Trương Hoàng Nhã dùng cái từ 'tặng' này, Lục Vân Tạ im lặng.

"Nội dung nói chuyện không có vấn đề gì." Lục Uyển Đình đưa điện thoại trả cho Lục Vân Tạ, phát hiện em gái thất thần, "Đang nghĩ cái gì?"

"Em đang nghĩ vì sao Trương tổng lại tìm em để nói chuyện dự án đầu tư." Lục Vân Tạ thu hồi suy nghĩ xa xôi, tuỳ tay đem điện thoại đặt lên bàn, hỏi Lục Uyển Đình, "Trước kia, cô ấy cũng nói chuyện như vậy với chị sao?"

"Chị và cô ấy nói chuyện đều ở trong phòng họp với nhau." Lục Uyển Đình nói, "Rất ít khi nhắn tin."

Ăn cơm trưa xong, các cô trở về văn phòng nghỉ trưa, giờ nghỉ trưa qua đi, Lục Uyển Đình triệu tập tổ trưởng của mỗi dự án, nghe báo cáo tiến độ của dự án, để đưa ra kế hoạch tiếp theo.

Lục Vân Tạ cũng tham gia họp, nghe được dự án khu dân cư AI, nghe thấy tên tập đoàn Trương Trạch, cô không khỏi chú ý nhiều hơn.

Lúc buổi họp kết thúc, cô nhận được tin nhắn của Trương Hoàng Nhã gửi đến, hẹn cô đi ăn.

Lục Vân Tạ không có trả lời tin nhắn, sau khi kết thúc buổi họp liền nói cho Lục Uyển Đình, "Chị, Trương Hoàng Nhã hẹn em đi ăn tối, chị nói xem em có nên đáp ứng không?"

Lục Uyển Đình đang nhắn tin với Kỳ Thanh, báo cáo đã họp xong, lát nữa sẽ đi qua công ty bên đó.

Nghe thấy Trương Hoàng Nhã muốn hẹn em gái ăn tối, trong lòng Lục Uyển Đình kinh ngạc một chút, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, "Lấy cớ nào hẹn em đi ăn tối?"

"Cô ấy không có nói, chỉ hỏi em đêm nay có thể cùng đi ăn tối không." Lục Vân Tạ trả lời Trương Hoàng Nhã, [Thật xin lỗi, tôi vừa mới họp xong.]

Đối phương giống như vẫn đang chờ cô trả lời, tin nhắn vừa gửi đi thì có tin nhắn gửi đến, [Khi nào tan làm? Tôi tới đón cô.]

Ý đây là tự cho cô đồng ý đi ăn tối với cô ấy sao.

Lục Vân Tạ báo cáo cho Lục Uyển Đình, "Trương Hoàng Nhã muốn đến đón em đi ăn tối."

Vừa dứt lời, điện thoại lại nhảy ra một cái tin nhắn, là trợ lý Hoa gửi đến.

Kỳ quái, sao trợ lý Hoa lại hẹn cô đi ăn?

"Chị, trợ lý Hoa cũng hẹn em đi ăn tối."

Lục Uyển Đình quét mắt nhìn tin nhắn cô vừa gửi Kỳ Thanh [Trương Hoàng Nhã hẹn Vân Tạ đi ăn tối.] Trong lòng hiểu rõ, Kỳ Thanh nói cho trợ lý Hoa.

"Vậy em định đi ăn với ai?" Lục Uyển Đình cất điện thoại, nhìn em gái lựa chọn ai.

Trong văn phòng tổng tài Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật, trợ lý Hoa nắm chặt điện thoại tay có chút run, sao Kỳ tổng lại bảo cô hẹn Lục Vân Tạ đi ăn tối.

Tiểu Lục tổng không thiếu người hẹn ăn tối, chắc chắn sẽ từ chối.

Trong lòng trợ lý Hoa mâu thuẫn, một bên tự nghĩ Lục Vân Tạ sẽ từ chối, một bên lại mong chờ đồng ý.

"Con bé hồi lại em rồi sao?" Nhìn thấy cái tay đang run kia cô thấy được trợ lý Hoa đang kích động với lo lắng.

"Không có." Trợ lý Hoa mím môi, "Em cảm thấy tiểu Lục tổng sẽ không đồng ý đi ăn tối."

Nhìn cái miệng mắm muối của cô này, vừa mới dứt lời thì Lục Vân Tạ đã gửi tin nhắn từ chối.

Ánh mắt trợ lý Hoa xám xịt, ngước mắt nói với Kỳ Thanh, "Kỳ tổng, tiểu Kỳ tổng nói không có thời gian đi ăn với em."

Cự tuyệt trợ lý Hoa, vậy là đồng ý đi ăn với Trương Hoàng Nhã.

"Đừng khổ sở, lần sau lại hẹn tiếp." Kỳ Thanh an ủi trợ lý Hoa vài câu.

Trên mặt viết đầy chữ 'khổ sở', nhưng miệng vẫn cậy mạnh, "Em không có khổ sở, là chị bảo em hẹn cô ấy ăn tối mà."

Nửa tiếng sau, người làm cô khổ sở xuất hiện ở cửa văn phòng.

Lục Uyển Đình và Lục Vân Tạ cùng nhau đến Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật.

"Lục tổng, phó tổng Lục." Trợ lý Hoa đã sớm chấn chỉnh lại cảm xúc, cong miệng tạo nụ cười đúng chuẩn của một trợ lý, nhiệt tình mở cửa văn phòng tổng tài ra.

Lục Uyển Đình gật đầu, đi vào trước.

Lục Vân Tạ đi ở phía sau, cười với trợ lý Hoa một cái, nụ cười của cô làm cho trợ lý Hoa có vài suy nghĩ.

Trợ lý Hoa không nhịn được nắm tay áo cô lại, nhỏ giọng hỏi, "Cô cự tuyệt tôi rồi, sao còn lại đến đây?"

Truyện convert hay : Nông Gia Ngốc Nữ
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi