Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 192: Chủ Đạo

Đồng hồ của Trương Hoàng Nhã còn đang ở trên tay Lục Vân Tạ, mắt Lục Uyển Đình nhìn cái đồng hồ kia, rõ ràng đêm nay, em gái cô ở lại đây là vì Trương Hoàng Nhã.

Không đợi cô đồng ý, Lục Vân Tạ đã giơ cái đồng hồ lên nói, "Sáng mai, lúc Trương Hoàng Nhã trả phòng, em sẽ đem đồng hồ trả lại cho cô ấy."

Lục Uyển Đình gật đầu đồng ý.

Kỳ Thanh nghi hoặc hỏi, "Sao không phải là đêm nay?" Hiện tại cũng không tính là muộn, đi lên trả cái đồng hồ cũng đâu tốn thời gian.

"Chị không sợ em vào được mà ra không ra được hả chị dâu?" Đầu tiên là Trương Hoàng Nhã dò hỏi chuyện kết hôn của cô, để lại đồng hồ cho cô, hiện tại cô đi tìm Trương Hoàng Nhã, khác nào tự chui đầu vào lưới.

Vào được mà ra không được? Sao lại đáng yêu quá vậy, Kỳ Thanh nhịn không được xoa đầu Lục Vân Tạ, "Nếu lỡ như cô ấy có làm gì với em, thì em có thể gọi điện thoại cho bọn chị mà."

Cô mới vừa xoa đầu Lục Vân Tạ một cái, mặt Lục Uyển Đình lập tức không vui, đem tay cô kéo trở lại, "Hiện tại, con bé là phó tổng, không phải là đứa trẻ."

Lục Uyển Đình đã nhìn ra, từ sau ngày tổ chức hôn lễ, Kỳ Thanh và Lục Vân Tạ ngày càng thân thiết hơn, hay nhắc đến Lục Vân Tạ, thân giống như chị em ruột vậy.

Lục Vân Tạ nghe xong cười trêu ghẹo, "Đầu của phó tổng không được xoa, vậy đầu của Lục tổng có thể xoa lúc nào cũng được sao?"

Đừng tưởng rằng cô không nhìn thấy được, chị cô đang ghen nha.

Mặt Lục Uyển Đình không biến sắc, liếc cô một cái, trong lòng Kỳ Thanh buồn cười, đổi đề tài khác, "Đêm nay, chúng ở phòng chủ đề gì?"

Mỗi một phòng của khách sạn Duyệt Giang, Lục Uyển Đình biết rõ thiết kế và phong cách của mỗi phòng, nhìn mặt Kỳ Thanh, cô có một suy nghĩ, dán ở bên tai Kỳ Thanh thầm thì.

Kỳ Thanh nghe xong, da mặt nóng lên, "Khách sạn của chị còn có thể loại đó sao?" Cô cự tuyệt, "Chúng ta chọn phòng nào có cảm giác ấm áp đi."

"Thực sự không cần sao?" Ánh mắt Lục Uyển Đình nhu nhu mà nhìn cô, "Kỳ tổng."

Một tiếng gọi Kỳ tổng làm cho máu trong người Kỳ Thanh dâng lên, thiếu chút nữa thiếu nghị lực mà đồng ý rồi.

Cũng thiếu chút nữa, Kỳ Thanh quên mất vị trí của mình trên giường, từ trước đến nay lúc lăn lộn trên giường đều do Lục Uyển Đình chiếm vị trí chủ đạo. Hiện tại gọi Kỳ tổng chờ vào phòng thì Kỳ tổng phải gọi Lục tổng xin tha.

Kỳ Thanh kiên quyết cự tuyệt, "Không cần."

"Hai chị từ từ mà thảo luận với nhau đi, em có chút việc phải đi ra ngoài." Lục Vân Tạ vẫn còn nhớ chưa có trả lời tin nhắn kia, vẫy vẫy tay chào hai người, đi ra khỏi khách sạn/

Nhớ tới cái đồng hồ quý giá của Trương Hoàng Nhã, cô không tiện mang theo trên người, Lục Vân Tạ lại lặn lội đến trước mặt hai người kia, đem đồng hồ đưa cho Lục Uyển Đình, "Chị bảo quản giúp em."

"Bảo quản đến khi nào?" Cầm cái đồng hồ, Lục Uyển Đình rất muốn cự tuyệt.

"Một lát thôi, em đi một lát sẽ trở về." Lục Vân Tạ sải bước đi ra ngoài, rất nhanh đã rời khỏi khách sạn.

Cuối cùng, Lục Uyển Đình và Kỳ Thanh chọn một phòng chủ đề tình yêu, thể loại chủ đề tình yêu có 10 phòng nhưng mỗi một phòng lại màu sắc lại không giống nhau, trong đó đã có 6 phòng có khách, các cô chọn phòng trong 4 phòng còn lại.

Còn giúp Lục Vân Tạ chọn một phòng.

Lục Uyển Đình giao phó cho giám đốc khách sạn, "Vân Tạ trở lại, đem thẻ phòng này đưa cho con bé."

Nhìn cái tên chủ đề 'Mùa hoa rực rỡ', Kỳ Thanh không nhịn được mà cười thành tiếng.

Quá đả thương Lục Vân Tạ.

Giám đốc khách sạn không ngừng gật đầu, "Vâng, Lục tổng."

Lục Uyển Đình cầm lấy cái thẻ hoa đào màu hồng, nắm tay Kỳ Thanh đi vào trong phòng.

Căn phòng này lấy chủ đạo là màu hồng đánh vào tâm thiếu nữ, bên cửa sổ còn có một cái ghế quý phi mềm mại giống như nhà cô, Kỳ Thanh ngồi xuống cái ghế đó, đánh giá xung quanh phòng.

Lục Uyển Đình đi đến ngồi bên cạnh cô, duỗi tay kéo Kỳ Thanh vào trong lồng ngực, sau đó đẩy Kỳ Thanh nằm xuống, ánh mắt ôn nhu, nhìn chằm chằm vào đôi môi của Kỳ Thanh.

Lục Uyển Đình không nhịn được nữa mà hôn lên đôi môi kia, tay cũng dao động theo nụ hôn xâm nhập vào trong áo Kỳ Thanh, vuốt ve làm cho người bên dưới cảm giác tê dại, cơ thể Kỳ Thanh nóng lên, ôm lấy đầu Lục Uyển Đình mà xoa xoa, giữa lúc hai đôi môi tách ra để thở, cô nhắc nhở Lục Uyển Đình, "Lát nữa, Vân Tạ còn đến lấy đồng hồ."

"Có thể để con bé chờ ở bên ngoài." Lục Uyển Đình cười, lại hôn tiếp.

Tình đến rồi mà Kỳ Thanh vẫn còn chống cự được hỏi tiếp, "Chị không hiếu kỳ con bé đi ra ngoài làm gì sao?"

Lục Uyển Đình ngẩng đầu lên, lấy tay ra khỏi áo Kỳ Thanh, ôm lấy mặt cô, ánh mắt sáng quắc mà nhìn cô, nụ cười bên miệng quyến rũ, "Lúc hôn môi phải nghiêm túc một chút, không cần nghĩ đến những người khác."

Kỳ Thanh ngoan ngoãn làm theo, trong lòng chỉ nghĩ đến từng cái chạm của Lục Uyển Đình, cơ thể của cô vẫn thành thật phản ứng lại.

...

Lục Vân Tạ rời khách sạn, đi đến hồ Thu Lan.

Trợ lý Hoa nhắn tin cho cô, nói bên hồ Thu Lan có tiểu uyên ương, còn gửi ảnh chụp cho cô nữa, Lục Vân Tạ đứng ở bên hồ Thu Lan nhắn cho trợ lý Hoa [Cô ở đâu?]

Cô nhấp vào tấm ảnh phóng to hơn, chỉ dựa vào một tấm chụp mặt hồ nước, cô không thể đoán ra được trợ lý Hoa ở đâu.

Ảnh chụp là mấy tiểu uyên ương nhưng mà thật đáng yêu.

Trợ lý Hoa rất nhanh đã gửi tin nhắn lại nói vị trí của cô.

Mười phút sau, Lục Vân Tạ tìm được trong đám người thấy trợ lý Hoa đang xem uyên ương.

Ở đây có nhiều người, cô không tiện gọi là trợ lý Hoa, Lục Vân Tạ kêu tên cô, "Hoa Cẩm Nghiên."

Nghe được có người gọi tên mình, trợ lý Hoa theo tiếng gọi quay đầu lại, nhìn thấy Lục Vân Tạ, tim trợ lý Hoa đột nhiên đập nhanh, từ trong đám người đi ra.

Đối mặt với Lục Vân Tạ, thế mà cô lại không biết nói cái gì.

Lục Vân Tạ cười mở miệng trước, "Cô đến đây lúc nào? Sau khi tôi nhắn tin cho cô sao?"

Trên đường đi đến khách sạn Duyệt Giang, cô nhắn cho trợ lý Hoa là tiếc không đi ăn cùng với nhau được.

Tim trợ lý Hoa đập nhanh hơn, lắc đầu phủ nhận, "Không phải, tôi nghe nói ở đây có tiểu uyên ương, cho nên mới đến đây để xem tiểu uyên ương."

Đến xem tiểu uyên ương là thật, mà đến vì Lục Vân Tạ hay tiểu uyên ương cũng là thật.

"Tôi nhớ rõ cô thích mấy con động vật nhỏ." Trợ lý Hoa nắm chặt tay, muốn kéo Lục Vân Tạ đi xem tiểu uyên ương bên hồ, nhưng lại không dám.

"Ừ, tôi thích mấy động vật có lông xù xù." Lục Vân Tạ nhìn qua đám người, ánh mắt trở về lại trên người trợ lý Hoa, "Cô còn muốn xem không?"

Vào lúc này, trợ lý Hoa vẫn còn nhớ cô còn việc chưa làm xong, giữa trưa mai phải gửi lịch làm việc cho Kỳ tổng, giữa công việc và Lục Vân Tạ, cô lựa chọn làm biếng một lát nữa.

"Xem một lát nữa rồi về."

"Tôi cũng đi xem." Lục Vân Tạ đi về hướng bên hồ.

Trợ lý Hoa đi ở phía sau cô, thập thò vươn tay ra, lúc sắp đụng vào tay của Lục Vân Tạ, cô lại rụt tay lại, năm lần bảy lượt, cuối cùng vẫn không dám kéo Lục Vân Tạ đi.

Bắt tay gì đó, quá đột ngột.

Chuyện này so với tiếng sét ái tình còn đột ngột hơn.

Buổi tối, quan sát không được tốt lắm, Lục Vân Tạ nhìn một lát, chuẩn bị đi về lại khách sạn, trợ lý Hoa nghe thấy cô phải đi, cũng đi ra khỏi đám đông.

"Phó tổng Lục, cô có cần tôi đưa cô về nhà không?" Trợ lý Hoa chỉ chỉ chỗ cô dừng xe, giọng nói có chút khẩn trương, "Xe của tôi dừng ở bên kia."

"Không cần, đêm nay tôi ở lại khách sạn Duyệt Giang." Lục Vân Tạ nói thêm, "Kỳ tổng của cô cũng ở."

"Cô và Kỳ tổng của tôi?" Vẻ mặt trợ lý Hoa khiếp sợ.

Lục Vân Tạ cười xì, "Cô tưởng cái gì vậy, chị của tôi đương nhiên cũng ở đó rồi, chị dâu và chị tôi ở cùng một phòng."

Trợ lý Hoa lái xe về nhà, Lục Vân Tạ trở lại khách sạn.

Nhìn thấy cô, giám đốc khách sạn lập tức đưa thẻ phòng, "Phó tổng Lục, Lục tổng bảo tôi đưa thẻ phòng này, đêm nay cô sẽ ở phòng đó."

Nhìn cái thẻ phòng màu đỏ trong tay, Lục Vân Tạ cạn lời, cô chỉ có một mình, cô đơn lẻ bóng, vì sao lại phải ở cái phòng chủ đề tình yêu?

Chẳng lẽ chị cô muốn truyền ý là bảo cô đi yêu đương sao?

Đừng mơ, không muốn là không muốn, cô cả đời này muốn dính với chị gái và Kỳ Thanh.

Lục Vân Tạ nhận lấy thẻ phòng, hỏi giám đốc khách sạn, "Chị tôi ở phòng nào?"

Giám đốc khách sạn đưa cô lên đến cửa phòng của Lục tổng, ở trước cửa phòng mà gõ cửa.

Gõ cửa, nửa ngày cửa vẫn không mở ra, không cần đoán cũng biết, người ở trong phòng đang làm cái chuyện thân mật gì.

Nhưng mà Lục Vân Tạ vẫn không từ bỏ, gọi điện thoại cho các cô.

"Uyển Đình." Sắc mặt Kỳ Thanh ửng đỏ, quay đầu nhìn điện thoại đặt trên tủ đầu giường đang rung rung lên, hai mắt mê ly, thở gấp nói, "Điện thoại."

Lục Uyển Đình liếc mắt một cái, nhìn thấy hai chữ Vân Tạ, cúi người nói, "Là Vân Tạ gọi."

Kết hợp với tiếng gõ cửa lúc nãy, có thể kết luận, giờ phút này Lục Vân Tạ đang đứng trước cửa phòng của hai người.

Điện thoại vang lên cũng tự ngắt, Lục Vân Tạ không thèm chờ hai người mở cửa, cũng không thèm chờ các cô nghe điện thoại nữa.

Mười phút sau, Kỳ Thanh kéo chăn che cơ thể lại, rúc vào trong ngực Lục Uyển Đình thở dốc, nhiệt độ của cơ thể cũng từ từ giảm xuống, "Đồng hồ của Trương Hoàng Nhã còn ở đây."

Lục Uyển Đình vuốt ve tấm lưng của cô, "Lát nữa chị đưa cho Vân Tạ."

Âu yếm thêm một lát, Lục Uyển Đình lưu luyến không muốn rời đi, nhưng vẫn phải xuống giường.

Kỳ Thanh ôm chăn nhìn cô, cái tay đặt ra khỏi chăn lộ ra bả vai mượt mà trắng nõn muốn câu dẫn Lục Uyển Đình quay lại, Lục Uyển Đình cười cười hôn cô, đem tay cô bỏ vào trong chăn, sửa lại các góc chăn, "Không được để cảm lạnh."

Quần áo bị ném đầy dưới đất, Lục Uyển Đình nhặt từng cái lên đặt trên mép giường, sau đó mặc quần áo của mình rời khỏi phòng.

Trước khi ra khỏi cửa còn quay lại nói với Kỳ Thanh, "Ngoan ngoãn nằm ở trên giường chờ chị trở lại."

Kỳ Thanh cong môi, giọng nói hơi khàn đáp lại, "Vâng, Lục tổng."

Không có Lục Uyển Đình ở đây, trong phòng lập tức vắng vẻ, Kỳ Thanh yên lặng đếm thời gian, từng giây từng phút tính thời gian Lục Uyển Đình đã rời đi bao lâu.

Năm phút sau, cô từ trong chăn vươn tay ra, lấy điện thoại từ tủ đầu giường.

Lướt một vòng weibo đến vòng bạn bè, phát hiện trợ lý Hoa vừa mới đăng hình mới, cô liếc một cái, liền nhận ra cái hình ảnh tối tăm kia, trong đó có mấy con tiểu uyên ương.

Lục Vân Tạ đi ra ngoài gặp người là trợ lý Hoa sao?

Kỳ Thanh không khách khí mà like một cái, sau đó nhắn tin, [Lịch trình làm việc làm xong rồi sao?]

Trợ lý Hoa trộm lười liền chột dạ, gửi lại một cái biểu cảm che miệng khóc lóc, [Giữa trưa mai, em đảm bảo sẽ gửi cho chị.]

Kỳ Thanh muốn nói cái gì đó, nhưng mà trợ lý Hoa đã giành trước một bước nhắn tiếp, [Kỳ tổng, nghỉ ngơi sớm đi ạ. Em có chút đau đầu, đi ngủ trước.]

Đau đầu?

Kỳ Thanh nghĩ nghĩ, nhắn qua một cái tin nửa thật nửa giả, [Trương tổng tặng cho Vân Tạ một cái đồng hồ.]

Tặng đồng hồ, cũng có nghĩa là thổ lộ, trợ lý Hoa nói muốn ngủ lập tức kích động, gọi điện thoại sang đây.

Trong buổi hôn lễ kia, cô đã nhìn ra Trương Hoàng Nhã đối với Lục Vân Tạ có ý đồ, "Kỳ tổng, Trương tổng thổ lộ với phó tổng Lục sao?"

Kỳ Thanh vén tóc ra sau tai, cười khẽ trả lời, "Tôi cũng không rõ lắm." Cô nhân cơ hội này thử trợ lý Hoa, "Lúc xem uyên ương, Vân Tạ không nói với em sao?"

"Cô ấy có nói cái gì đâu."

Kỳ Thanh cười, "Hoá ra là con bé đi gặp em thật." Thấy đầu điện thoại bên kia trầm mặc, Kỳ Thanh dùng lý do của trợ lý Hoa mà kết thúc cuộc gọi, "Đau đầu thì đi ngủ sớm đi."

Trợ lý Hoa: "..." cái này rõ ràng là không muốn cô ngủ mà.

Tắt điện thoại, Lục Uyển Đình còn chưa trở về, thời gian đi ra ngoài cũng thật lâu, Kỳ Thanh nũng nịu mà nhắn tin cho Lục Uyển Đình, [Khi nào chị trở về?]

Hơi ấm thuộc về Lục Uyển Đình cũng tan dần, Kỳ Thanh xoay người nằm nghiêng trên giường, tay gối cằm nhìn chằm chằm khung chat.

Không có tin nhắn lại, ngoài cửa có tiếng động.

Lục Uyển Đình đã trở lại.

"Sao lâu vậy mới trở về?" Kỳ Thanh bỏ điện thoại xuống, xoay người lại.

Lục Uyển Đình đi vài bước đến mép giường, không vội trả lời, hôn một cái trước, nụ hôn khắc chế dịu dàng, cách chăn ôm chặt Kỳ Thanh, "Chị và Vân Tạ nói chuyện một lát."

Cô định đưa đồng hồ xong lập tức trở lại, không nghĩ tới, em gái nhân cơ hội này mà kéo cô vào trong phòng, làm một buổi tâm sự của chị em gái.

"Hai người nói cái gì?" Kỳ Thanh tò mò.

"Tuỳ tiện nói vài câu." Lời nói của Lục Uyển Đình nói cho qua, kéo chăn cười nói, "Chúng ta đi tắm thôi."

Kỳ Thanh đem chăn kéo trở lại, gói mình kỹ lưỡng trong chăn, "Chị biết lúc tối Vân Tạ ra ngoài gặp ai không?"

"Gặp ai?" Hai người nổi lên chơi trò kéo chăn, một người kéo một người túm.

Kỳ Thanh túm chặt chăn, quan sát phản ứng trên mặt Lục Uyển Đình, "Con bé đi gặp trợ lý Hoa."

"Trợ lý Hoa?" Lục Uyển Đình buông tay ra, nụ cười trên mặt cười thật sâu xa, "Có ý gì, Vân Tạ cùng chị nói về Trương Hoàng Nhã."

Kỳ Thanh ngây người.

Nhân lúc Kỳ Thanh ngây người, Lục Uyển Đình lập tức ôm Kỳ Thanh lên, Kỳ Thanh theo bản năng hai tay ôm lấy cổ Lục Uyển Đình để ổn định cơ thể.

Nhìn cái mặt đầy hiếu kỳ của Kỳ Thanh, Lục Uyển Đình cười hôn giữa mày, "Tắm rửa trước đi, lát chị nói cho em."

Truyện convert hay : Thiên Thần Điện Tiêu Thiên Sách Cao Vi Vi
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi