Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 199: Tân Gia

Bộn bề công việc cả ngày, Kỳ Thanh xoa giữa mày dựa vào ghế nghỉ ngơi, nhớ đến đêm nay còn phải đến nhà mới liên hoàn, cô gọi trợ lý Hoa đi vào văn phòng.

Khoảng cách giờ tan làm còn hai tiếng nửa, Kỳ Thanh đặt mấy ngón tay lên bàn mà gõ gõ, tiếng gõ rất theo tiết tấu làm cho người đối diện có chút rùng mình.

Kỳ tổng bảo cô đi vào văn phòng rồi lại không nói lời nào, đừng nói lại muốn trừ lương cô nữa nhé? Cô đã làm sai chỗ nào?

Trợ lý Hoa khẩn trương nuốt nước miếng, cẩn trọng mà thử, "Kỳ tổng, chị có việc gì muốn sai bảo em sao?"

Nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương của cô, Kỳ Thanh mỉm cười, "Đêm nay, em có sắp xếp đi hẹn hò gì chưa?"

"Không có." Trong lòng trợ lý Hoa có chút khổ sở, nhưng mà nụ cười trên mặt vẫn sáng như ánh mặt trời, "Chị muốn em tăng ca sao?"

Giọng nói của trợ lý Hoa từ nhỏ thành lớn, nghe như là rất hứng thú với việc tăng ca.

Thật là một cô trợ lý yêu nghề kính nghiệp nha.

"Không tăng ca, mời em đi ăn tối thôi." Kỳ Thanh nhìn đồng hồ, "Nếu em đồng ý thì bây giờ tan làm."

Mời cô ăn tối sao? Trợ lý Hoa sợ ngây người, nổi sợ hãi của cô là lục tổng nha, "Kỳ tổng, chị mời em ăn tối, không sợ Lục tổng không cao hứng sao?"

Người khác mà nhìn Kỳ tổng nhiều hơn hai lần, thì chính Lục tổng đã không cao hứng rồi.

"Lục tổng đi cùng với chị." Kỳ Thanh bắt đầu thu dọn bàn làm việc, tắt máy tính, đem bút thả vào trong ống đựng bút, "Em đi thu thập đi, chúng ta đi cùng nhau."

Trong lòng trợ lý Hoa vẫn hoảng, đứng tại chỗ không dám động, "Kỳ tổng, chị thực sự muốn em đi ăn tối với các chị sao?"

"Đi ăn mừng nhà mới." Kỳ Thanh giải thích với cô, "Không chỉ có mình emm, còn có Phụ Tuyết, A Châm."

Hoá ra là còn người khác nữa.

Trợ lý Hoa nhẹ nhàng thở ra, truyền thống khi vào nhà mới là mời bạn bè đến chơi để cho căn nhà ấm áp hơn, trợ lý Hoa vui vẻ mà đáp ứng, "Vậy em đi tắt máy tính rồi đi tan làm!"

Thật vui vẻ, bà chủ hôm nay cho về sớm nha.

Lên xe, trợ lý Hoa mới nhớ đến một việc quan trọng, tối nay ăn cơm, tiểu Lục tổng có đến không?

Cũng đã gần nửa tháng rồi cô không thấy tiểu Lục tổng.

Trợ lý Hoa lên xe, thắt dây an toàn, trước khi khởi động xe, muốn nói cái gì đó rồi lại thôi.

Kỳ Thanh nhìn thấy từ trong ánh mắt trợ lý Hoa ngập ngừng, ôn nhu hỏi, "Có cái gì muốn hỏi sao?"

Trợ lý Hoa do dự hai giây, hỏi sang chuyện khác, "Chúng ta có cần đi mua đồ ăn không? Trong tủ lạnh không có gì cả."

"Không cần."

Cô trả lời xong, trợ lý Hoa lập tức khởi động xe, lái xe rời khỏi bãi đậu xe, trên xe rất yên tĩnh, Kỳ Thanh nhắn tin cho Lục Uyển Đình, nói cho cô là bản thân đã đi đến bên nhà mới trước.

Lục Uyển Đình đang còn mở họp, nhận được tin nhắn của cô, gương mặt nghiêm túc lập tức lội ra một nụ cười nhẹ, [Chị họp xong sẽ đi qua.]

Trong nhà mới đã có người, dì Trương mua đồ ăn mang đến, ở trong nhà bếp chuẩn bị bữa ăn cho đêm nay.

Kỳ Thanh mở cửa, tiểu quản gia nhiệt tình chạy đến mà đón chào cô, không hề nhớ đến chuyện ngày hôm qua xém chút nữa bị ruồng bỏ, nhìn thấy trợ lý Hoa, tiểu quản gia liền ma mãnh mà chào hỏi với cô, sau đó thì chủ nhân đi đây nó đi đến đó.

Trợ lý Hoa thả túi xuống, đi vào bếp hỗ trợ, dì Trương mừng rỡ khi thất cô.

Tần Phụ Tuyết đến, Kỳ Thanh tự mình mở cửa cho cô.

Nhìn thấy chai rượu vang trong tay Tần Phụ Tuyết, Kỳ Thanh trách móc cô còn khách sáo, "Làm gì mà khách sáo như vậy, còn mang quà đến nữa."

"Có cái gì đâu." Tần Phụ Tuyết đưa chai rượu vang đỏ cho cô, thay dép rồi đi vào trong nhà.

Hai người vừa đi vừa nói, tiểu quản gia đã chạy đến để tìm cảm giác tồn tại ở đây, "Chủ nhân, bạn của ngài đến rồi, có thể giới thiệu cho tôi biết được không?"

Kỳ Thanh đem chai rượu đặt lên người của nó, "Không cần giới thiệu, hết đêm nay sẽ đem nhà ngươi cho trợ lý Hoa."

Tiểu quản gia ngẩn ngơ, yên lặng đem chai rượu chở vào phòng khách.

Không dám nhiệt tình nữa.

Vị khách tiếp theo đến, tiểu quản gia chỉ biết đứng từ xa mà nhìn, Dương Châm vào nhà đổi dép, nhìn đến tiểu quản giá, có chút tò mò mà đánh giá.

"Đó là người máy quản gia sao? Không phải là người máy thông minh sao, sao người máy nhà cậu đứng đó ngốc ngốc vậy?" Dương Châm đi qua vô vỗ vào tiểu quản gia, quay đầu lại hỏi Kỳ Thanh, "Cần phải có mệnh lệnh đánh thức nó sao?"

So với dùng loa thì có gì khác nhau? Chỉ được cái chật chỗ.

"Không cần." Dương Châm cũng mang rượu đến, còn mang thêm một bó hoa nữa, Kỳ Thanh đặt rượu xuống, tìm chỗ cắm hoa, bảo Dương Châm tùy ý mà ngồi.

Nhưng mà Dương Châm lại rất tò mò về tiểu quản gia kia, chọc chọc mà cơ thể lạnh băng của nó, "Vậy sao mà nó ngốc ngốc quá vậy, một lời cũng không nói."

"Sợ chủ nhân không cần tôi." Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật khi chế tạo ra nó còn viết thêm mấy cái code tự phản biện, tiểu quản gia uỷ khuất ba ba, chạy đến bên bồn hoa, nhìn Kỳ Thanh đang nghịch hoa, "Chủ nhân, tôi sẽ ngoan ngoãn, ngài không cần mang tôi đi tặng cho người khác."

Dương Châm nghe cười lớn, "Cậu muốn tặng nó cho ai a?"

Kỳ Thanh quay đầu liếc Dương Châm một cái, "Là chính nó muốn đến nhà của trợ lý Hoa."

Thấy khách khứa từng người từng người đến, dì Trương bảo trợ lý Hoa đi tiếp đãi mọi người, trong bếp có một mình bà được rồi. Trợ lý Hoa đi pha một bình trà mang ra, vừa lúc nghe thấy những lời nói kia của Kỳ Thanh.

Mặt trợ lý Hoa khó tin được, "Vì sao lại đưa nó đến nhà em?"

"Ngoại trừ tôi ra, nó chỉ nhận thức một mình em."

"Tôi không có, không có mà." Tiểu quản gia cọ cọ bên chân Kỳ Thanh, "Tôi chỉ nghĩ cả đời này sẽ ở bên cạnh chủ nhân và phu nhân thôi."

Trợ lý Hoa, "....."

Bên cửa có tiếng động, Lục Uyển Đình đã về, Tần Phụ Tuyết nhận được tin nhắn, cùng Kỳ Thanh đi ra cửa đón lão bà.

Nhìn thấy người, Lục Uyển Đình duỗi tay ôm lấy Kỳ Thanh, mặc kệ trong nhà có bao nhiêu người, nghiêng đầu hôn hôn Kỳ Thanh, hôn xong mới vừa lòng mà đổi dép, môi không khống chế được cứ cong lên.

Lục Vân Tạ ở phía sau chỉ biết lắc đầu, chờ mấy người đi vào phòng khách rồi cô mới đi vào.

Vừa ló cái đầu, trợ lý Tô đã nhào vào trong người Tần Phụ Tuyết.

"Mệt sao?" Tần Phụ Tuyết cười ôm lại trợ lý Tô, đem chỗ này biến thành nhà của mình.

"Không mệt." Trợ lý Tô ngửa đầu hôn một cái, cọ cọ lên cằm của cô, "Chính là nhớ em nha."

"Các người không xem tôi tồn tại sao?" Chị gái thì không dám nói, còn trợ lý Tô thì đương nhiên cô dám mở miệng móc méo rồi, Lục Vân Tạ đổi dép, liếc trợ lý Tô một cái rồi đi vào trong.

Đi đến phòng khách, thấy trợ lý Hoa ngồi trên sô pha, hơi hơi ngẩng đầu lên nhìn cô.

Cẩu độc thân đối mặt với nhau.

Trợ lý Hoa mỉm cười gọi một tiếng phó tổng Lục, lấy cớ giúp dì Trương nấu ăn, rời khỏi nhà khách.

Lúc đi ngang qua Lục Vân Tạ, bước chân càng nhanh hơn.

Nhìn thấy trợ lý Hoa đi vào trong nhà bếp, Lục Vân Tạ đi đến sô pha ngồi xuống.

Cô là em chồng của Kỳ Thanh, trên sô pha lại là hàng xóm của Kỳ Thanh, hai người các cô cũng chỉ gặp nhau ở buổi hôn lễ, không có quen thuộc với nhau, nhưng mà cũng có chút chủ đề để nói.

Trợ lý Tô là người lên được phòng khách xuống được nhà bếp, mỗi ngày ở nhà đều nấu cho Tần Phụ Tuyết ăn, nhìn thấy trợ lý Hoa đi vào nhà bếp hỗ trợ, cô cũng xắn tay lên mà đi vào.

"Phụ Tuyết, đừng đứng ở đó xem trợ lý Tô suốt." Ý Kỳ Thanh bảo cô thu hồi lại cái vẻ mặt cưng chiều lão bà lại, Tần Phụ Tuyết quay lại cười với cô, "Biết rồi."

Cô có cả đời để xem Tô Hoài Sương mà.

Dương Châm rất có hứng thú với căn hộ thông minh, Kỳ Thanh mang cô đi tham quan khắp nơi, tiểu quản gia cũng đi theo các cô, giống như hướng dẫn viên du lịch, nhiệt tình giới thiệu mỗi địa phương.

"Dì Trương, con cũng vào hỗ trợ đây." Lục Vân Tạ đi vào phòng bếp, nhìn thấy trên thớt có nửa cái hành tây cần cắt, lấy dao chuẩn bị cắt hành.

"Khoan đã." Trợ lý Hoa ngăn cản cô lại, lấy đi con dao trên tay Lục Vân Tạ, "Trước khi cắt cần phải làm cho con dao lạnh, nếu không lát nữa cắt sẽ làm cay mắt."

Cầm tay Lục Uyển Đình, mấy giây sau cô mới phản ứng lại bản thân đang làm cái gi.

Đôi tay vừa mới rửa sạch còn dính nước, ướt nhẹp, đụng tới cái tay sạch sẽ của Lục Vân Tạ, tim trợ lý Hoa bỗng nhiên đập nhanh hơn.

Vẫn là Lục Vân Tạ rút tay ra trước.

"Thật ngại, tôi không có kinh nghiệm."

"Để tôi cắt cho."

Lục Vân Tạ đứng sang một bên, nhường vị trí lại cho trợ lý Hoa, trợ lý Tô đang xử lý mấy con tôm, quay đầu sang nhìn cô, "Phó tổng Lục, cô đi ra ngoài ngồi đi, trong bếp có mấy người chúng tôi là đủ rồi."

Miệng nói còn mắt thì liếc nhìn qua bên phòng khách, Tần Phụ Tuyết cư nhiên cùng Lục Uyển Đình đi ra ban công nói chuyện, còn đóng cửa bên trong lại nữa chứ.

Góc ban công được trồng ít hoa lan cùng với cây nha đam, ở giữa còn đặt một cái bàn tròn, xung quanh là ba cái ghế dựa.

Từ ban công có thể nhìn ra được công viên, tiết trời tháng sáu hay bất thường, đôi lúc có cơn mưa nhỏ.

Lục Uyển Đình biểu cảm lạnh lùng mà nhìn ra cảnh sắc bên ngoài, đứng sóng vai với Tần Phụ Tuyết, "Cô không định nói cho trợ lý Tô biết sao?"

"Khi nào thì cô biết được, là Kỳ Thanh nói cho cô sao?"

Nhắc đến phu nhân nhà mình, Lục Uyển Đình quay sang nhìn Tần Phụ Tuyết, "Em ấy không nói cái gì cả."

"Tôi cũng nghĩ vậy." Tần Phụ Tuyết cười cười, "Cậu ấy thật ra lại là người rất biết giữ bí mật."

Tần Phụ Tuyết quay đầu nhìn về hướng bếp, "Thật ra, Hoài Sương đã biết."

Biểu cảm trên mặt Lục Uyển Đình có chút thả lỏng, "Không ngờ được là trợ lý Tô sẽ có lúc gạt tôi."

"Là do cô không hỏi." Tần Phụ Tuyết có chút ghen, "Nếu như cô hỏi, nhất định cô ấy sẽ nói cho cô nghe, ở trong lòng Hoài Sương, cô rất quan trọng."

"Cô ở trong lòng Kỳ Thanh cũng rất quan trọng.

Một câu nói đã thấy không hợp, rồi mắc cái gì ghen với nhau.

Mà đúng ra cần đi ăn dấm, là cái người đang đi chung với Kỳ Thanh tham quan nhà kia kìa.

Tham quan nhà xong, Kỳ Thanh và Dương Châm về lại phòng khách, tiểu quản gia đã khôi phục lại tính cách sinh động, một tiếng chủ nhân kêu rất thân mật.

"Chủ nhân, ngài có khách không, tôi đi lấy nước cho ngài nha." Tiểu quản gia chạy đến phòng khách, nhờ trợ lý Hoa giúp đỡ, "Trợ lý Hoa, lấy cho tôi hai chai nước."

Đối với trợ lý Hoa thì như ra lệnh, còn Lục Vân Tạ mở tủ lạnh đưa cho tiểu quản gia hai chai nước thì lại nhận được một câu, "Cảm ơn người đẹp nha, thật là yêu ngươi nha."

Thế nhưng lại đùa giỡn với tiểu Lục tổng, trợ lý Hoa đưa con dao về phía tiểu quản gia, tiểu quan gia đã vui vui cõng hai bình nước mà đi rồi.

Lục Vân Tạ cười, "Cái tiểu quản gia này rất đáng yêu."

Vừa dứt lời, bên cạnh lập tức tiếng phập, trợ lý Hoa một đao chém đập dẹp tép tỏi.

Trở lại phòng khách, tiểu quản gia ân cần chạy đến, "Chủ nhân chủ nhân, nước tới đây."

Kỳ Thanh cầm chai nước đưa cho Dương Châm, rồi vặn nắp mở chai nước còn lại, "Đúng rồi, sao cậu không mang bạn gái đến đây."

"Cô ấy rất bận, không có thời gian lại đây."

Lục Uyển Đình mở cửa ban công, từ bên ngoài đi vào trong nhà, nghe thấy Kỳ Thanh nhắc đến bạn gái của Dương Châm, thì lập tức nghĩ đến Trương Hoàng Nhã.

Sau lần phỏng vấn bày tỏ chuyện tình cảm kia, Trương Hoàng Nhã vẫn luôn duy trì liên hệ với Lục Vân Tạ trên phương diện công tác, cũng không tiến thêm một bước nữa, cũng không lùi lại.

Trên cổ tay cô ấy, cho dù mặc bộ quần áo nào đi chăng nữa, đều mang cái đồng hồ lấy được từ chỗ Vân Tạ.

"Bận như vậy sao?" Kỳ Thanh tò mò.

"Ừ, nghe cô ấy nói, chị cô ấy sắp xếp rất nhiều việc cho cô ấy." Dương Châm đau lòng cho bạn gái, "Có nhiều đêm bận đến 8,9h mới có thời gian ăn tối, ăn xong lại tiếp tục làm việc."

Nghe ra được cũng có người có chị gái giống cô a, Lục Vân Tạ tràn đầy cảm xúc, từ trong bếp thò đầu ra, từ xa xa mà nói, "Chị của em cũng vậy."

Lục Uyển Đình mỉm cười nói, "Em biết chị của bạn gái Dương Châm là ai sao?"

"Ai ạ?"

"Trương Hoàng Nhã."

Lục Vân Tạ lặng lẽ chui vào bếp không nói tiếp, trợ lý Hoa liếc mắt nhìn cô một cái, đao pháp rất lợi hại, rất nhanh đã cắt xong đống tỏi bỏ vào trong chén, đi rửa dao sẵn rửa tay rồi đi vào phòng khách.

Phản ứng của cô chồng có chút quái, Kỳ Thanh đến bên tai Lục Uyển Đình hỏi nhỏ, "Vân Tạ và Trương Hoàng Nhã lại làm sao vậy? Sao nhắc tới cô ấy thì Vân Tạ không nói nữa?"

Lục Uyển Đình ôm Kỳ Thanh vào trong lòng, "Hôm nay, lúc họp với bên Trương Trạch, Vân Tạ nhìn thấy Trương Hoàng Nhã vẫn còn man đồng hồ của con bé, cho nên hỏi Trương Hoàng Nhã một câu."

Lòng hiếu kỳ của Kỳ Thanh bị câu lên, "Con bé hỏi cái gì?"

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Kiếm Thần
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi