Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 203: Ôm

Cuộc họp ở tập đoàn Lục Thị, thời gian bắt đầu lúc 10h, Kỳ Thanh nhắn tin trợ lý Hoa, làm cho cô và giám đốc Lưu Ngâm 9h30 đến Lục Thị. Cô muốn cùng hai người mở một cuộc họp nhỏ trước.

Lục Vân Tạ không đi xe cùng các cô, tự lái xe đến công ty.

Nhìn bảng số xe quen thuộc ở phía trước, Kỳ Thanh quay sang hỏi Lục Uyển Đình, "Chị thật sự định để Vân Tạ đi Tấn Thiên thật sao?"

Lục Uyển Đình cười cười, "Em cảm thấy sao?"

Tình huống bên công ty con ở Tấn Thiên Kỳ Thanh không hiểu cho lắm, cô lắc lắc đầu, "Lục tổng, tâm tư của chị em không dám nghiền ngẫm."

Cô nói xong thì bàn tay Lục Uyển Đình đã đưa qua, nắm lấy tay cô, một bên lái xe một bên trêu phu nhân, "Đến cả em cũng không dám sao, phu nhân?"

Không phải cô không dám mà là cô sợ đào hố cho cô em chồng.

"Vì sao Lưu Bác Cân lại từ chức?"

Lục Uyển Đình không hề giấu giếm mà nói thật, "Năng lực không đủ." Bốn chữ ngắn gọn cũng để hiểu là không phải Lưu Bác Cần bị từ chức, mà là bị sa thải.

Kỳ Thanh hiểu được lời Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình là người làm việc rất cẩn trọng, có tính toán tỉ mỉ, nếu là sa thải thì chắc chắn trong lòng đã có tân tổng tài mới rồi.

Người này không có khả năng là Lục Vân Tạ.

Kỳ Thanh lớn mật đoán, "Chị sẽ không chuyển Vân Tạ sang công ty con."

"Trước đó thì không có nghĩ đến" Lục Uyển Đình liếc mắt nhìn Kỳ Thanh, khóe miệng cong lên.

Ý là bây giờ muốn để Lục Vân Tạ đến công ty con?

Kết hợp với ánh mắt của Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh không khó mà hướng nguyên nhân là cô, "Chị không phải vì một câu nói của em mà để con bé công ty con chứ?"

"Sẽ không." Lục Uyển Đình nắm chặt tay cô, hơi ấm truyền qua làm cho tâm Kỳ Thanh động, "Là bởi vì con bé dám đùa giỡn với em."

Kỳ Thanh hơi hơi sửng sốt, sau đó bật cười.

Lục tổng lại ghen tị a.

Lục Uyển Đình tự mình lái xe, nên Kỳ Thanh không có cách nào nhào vào bình dấm chua kia, hôn hôn rồi dỗ dành.

Phía trước ngã tư là đèn xanh, Lục Uyển Đình cố tình giảm tốc độ, lúc đèn đếm ngược còn 5 giây, dẫm chân phanh cho xe ngừng lại trước vạch.

Cô muốn làm gì thì đã quá rõ rồi, ánh mắt ôn nhu cực nóng nhìn Kỳ Thanh, Kỳ Thanh rất chủ động mà nhào lên hôn một cái.

Đèn đỏ vừa mới bắt đầu, thời gian hôn chắc đủ, Lục Uyển Đình nắm lấy cằm Kỳ Thanh, đem nụ hôn tăng thêm.

Bữa sáng Kỳ Thanh uống sữa bò, trên cánh môi còn lưu lại mùi sữa nhàn nhạt, Lục Uyển Đình nhẹ mút, say mê với đôi môi kia.

Một khi đã hôn say mê rồi, quên trời quên mất, quên mất thời gian, ở phía sau có vài chiếc xe bóp còi inh ỏi.

Lục Uyển Đình vẫn chưa đã thèm, luyến tiếc buông Kỳ Thanh ra, nhẹ xoa tóc Kỳ Thanh, "Lần sau, ở trên xe không được câu dẫn chị."

Ở trước mặt Kỳ Thanh, lý trí của cô mỏng như tờ giấy vậy.

Rốt cuộc là ai câu dẫn ai? Kỳ Thanh tựa đầu vào ghế ngồi, ánh mắt sáng rỡ nhìn Lục Uyển Đình, thoải mái mà cười, giọng còn đè thấp xuống, "Không, em thích vậy đó."

Cái giọng nói này chạm đến tim Lục Uyển Đình, làm tim đập một hồi xao xuyến, thiếu chút nữa muốn ở ngã tư phía trước quay đầu xe đi về nhà rồi.

Cũng còn may là nhớ được cuộc họp hôm nay rất quan trọng, liên quan đến bước tiếp theo của khu dân cư AI sau một thời gian trải nghiệm.

Hơn nữa, trong văn phòng cũng có phòng ngủ.

Nhưng mà cô lại không biết, trợ lý Hoa và Lưu Ngâm đã đến Lục Thị rồi.

Nhìn trợ lý Hoa cười khanh khách chào mình, Lục Uyển Đình chỉ có thể đem phu nhân giao cho bọn họ.

Kỳ Thanh và hai người kia đến phòng họp nhỏ để mở họp, Lục Uyển Đình và Lục Vân Tạ đứng ở cửa văn phòng nhìn bọn họ đi vào phòng họp nhỏ.

Trước khi vào phòng họp, Kỳ Thanh còn quay đầu lại nhìn, nhìn thấy người yêu vẫn đứng ở đó, Kỳ Thanh mỉm cười, trái tim đã nhảy đến chỗ của Lục Uyển Đình rồi.

Tách ra một lát, thực sự không muốn.

Kỳ Thanh thu hồi tâm, cùng Lưu Ngâm thảo luận về vấn đề của tiểu quản gia.

Các cô bàn luận rất nhiệt tình, trợ lý Hoa thì có chút thất thần, đầu óc đều là trang phục hôm nay của tiểu Lục tổng rất đẹp.

"Trợ lý Hoa, em cảm thấy thế nào?" Kỳ Thanh thình lình hỏi, lôi tâm trợ lý Hoa quay lại.

Trợ lý Hoa ngước mắt, trên mặt trấn định nhưng trong lòng đã hoảng.

Mới vừa rồi Kỳ tổng nói cái gì? Cô hoàn toàn không nghe thấy.

Lưu Ngâm cầm ly nước nhìn cô, khoé miệng không kiềm được mà mấp máy.

"Em không có cái gì để nói." Nghĩ tới nghĩ lui thì chỉ đành nói vậy thôi.

Cô không biết, Kỳ Thanh và Lưu Ngâm đã thảo luận xong rồi, hai người nhìn chằm chằm trợ lý Hoa cũng hai phút rồi.

Kỳ Thanh mỉm cười, "Không sao, em có ý kiến gì thì cứ nói ra."

Trợ lý Hoa xấu hổ cúi thấp đầu, cô đã phụ lòng tín nhiệm của Kỳ tổng, "Thật sự không có ý kiến gì, Kỳ tổng nói rất tốt."

Cô chỉ là trợ lý. Cuộc họp hôm nay cũng đâu đến lượt cô có ý kiến phát biểu, nhưng Kỳ Thanh không định buông tha trợ lý Hoa dễ dàng như vậy, cô rất có hứng thú trêu đùa, "Vậy em nói thử xem, tôi nói chỗ nào tốt?"

Mắt thấy tai trợ lý Hoa đỏ cả lên, Lưu Ngâm không nín được mà cười lớn.

Trợ lý Hoa ngẩng đầu, không chỉ có Lưu Ngâm đang cười mà Kỳ tổng cũng cười, trợ lý Hoa nhào qua ôm lấy cánh tay Kỳ Thanh, ngửa đầu mà kêu "Kỳ tổng~"

"Ở đây không phải là Kỳ Giang, cẩn thận bị Lục tổng nhìn thấy." Kỳ Thanh đẩy người làm nũng kia ra, "Lát nữa họp đừng có mà thất thần, biên bản cuộc họp không thể đi mượn trợ lý Tô, biết chưa?"

Trợ lý Hoa gật đầu như gà mổ thóc, "Yên tâm đi Kỳ tổng, em điều chỉnh trạng thái lại, nếu lại thất thần thì chị cứ trừ tiền lương của em đi."

Sắp đến giờ mở họp, trợ lý Tô mang các cô đến phòng họp lớn, người của Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật đã ngồi ở trong đó, trong đó còn có hai người quen.

Là kỹ sư của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật đi ăn máng khác đến Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật.

Trợ lý Tô giới thiệu hai bên với nhau, thật ra cũng không cần phải giới thiệu, thân phận của Kỳ Thanh trên dưới Lục Thị đều biết cả, là phu nhân Lục tổng.

Kỳ Thanh ngồi xuống, sắp đến 10h, Lục Uyển Đình và Lục Vân Tạ một trước một sau vào phòng họp.

Lục Uyển Đình ôn nhu cười nhạt, nhìn thấy Kỳ Thanh thì đi đến hướng đó, vị trí ngồi của các cô gần nhau, Kỳ Thanh chủ động đứng lên kéo ghế giúp cô.

Lục Uyển Đình thong thả ngồi xuống, tay nhẹ nhàng đặt lên tay Kỳ Thanh, mặt cười tươi, "Cảm ơn Kỳ tổng."

Chỉ vậy thôi mà Kỳ Thanh đã bị Lục Uyển Đình câu tim, Lục Uyển Đình cũng không làm cái gì thêm, buông tay cô ra.

Lục Vân Tạ không có ai kéo ghế cho, đành tự kéo ra ngồi xuống.

Cô ngồi xong, Lục Uyển Đình thu hồi nụ cười, ánh mắt nghiêm túc nhìn về tổ nghiên cứu phát minh người máy quản gia, giọng nói nghiêm túc, "Bắt đầu đi."

"Vâng, Lục tổng." Tổ trưởng của tổ dự án đặt một cái rương đặt lên bàn, "Tôi có mang theo người máy quản gia đến đây, Đinh Hà Uyển đang sử dụng người máy quản gia này."

Người phụ trách mở màn hình lên, đem những phản hồi của người tiêu dùng làm phân tích tỉ mỉ, đa số tiểu quản gia đang làm hài lòng nhu cầu của khách hàng, chỉ còn thiếu vài nhu cầu cần bổ sung.

Kỳ Thanh thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Uyển Đình, mỗi lần như vậy Lục Uyển Đình đều bắt được ánh mắt của cô, cho cô một cái cười mỉm.

Lục Vân Tạ nhìn hai người này, ánh mắt lại hướng lên người Kỳ Thanh, trợ lý Hoa ngồi bên cạnh Kỳ Thanh, hoàn toàn ở trạng thái khác, nghiêm túc nghe báo cáo, tích cực ghi biên bản.

Trợ lý Hoa cảm giác được có người nhìn mình, lén liếc nhìn qua hướng đó, Lục Vân Tạ thực sự đang nhìn cô.

Trái tim nhỏ bất giác đập nhanh.

"Đúng rồi, có mấy cái phản hồi rất đặc biệt, có chủ nhà còn muốn người máy quản gia giải quyết nhu cầu sinh lý." Người trong tổ dự án còn vỗ vỗ người máy quản gia ở trên bàn nói, "Với cái hình dạng này của nó, thì mấy cái nhu cầu đó không có cách nào thỏa mãn được..."

Trợ lý Hoa nhớ đến hôm trước Lục Vân Tạ đòi ôm lấy cô.

Lục Uyển Đình nhìn Lục Vân Tạ với ý sâu xa, Lục Vân Tạ rất bình tĩnh, cái nhu cầu đặc biệt này đâu phải cô yêu cầu.

Cuộc họp triển khai hơn một tiếng, Lục Uyển Đình chốt lại các vấn đề cùng sắp xếp thêm công việc, sau khi kết thúc, người của Thịnh Thác Khoa Học Kỹ Thuật trở lại công ty, tổ dự án khu dân cư AI ở lại trong phòng hội nghị tiếp tục họp.

Kỳ Thanh ở văn phòng chờ Lục Uyển Đình, nhân lúc này phân tích tình hình phát triển của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật đang ở mức nào.

Cuộc họp nhanh kết thúc, chỉ diễn ra trong mười phút.

"Nhanh vậy sao?" Kỳ Thanh nhìn đồng hồ, có chút kinh ngạc, cô còn cho rằng phải họp đến nửa tiếng.

"Chỉ là sắp xếp một chút công việc, không tốn thời gian." Đóng cửa lại, Lục Uyển Đình thân mật ôm lấy Kỳ Thanh, làm gì còn bộ dáng của tổng tài.

Trong văn phòng nhiệt độ khá thấp có cảm giác lạnh lẽo, ôm một lát thôi nhiệt độ cơ thể điều chỉnh lên dần, vẫn luôn có tiếng gõ cửa lỗi thời vang lên, Lục Vân Tạ mở cửa đưa cái đầu nhỏ vào nhìn, thấy hai người ngồi ở sô pha liền đi đến.

Sô pha chặn mất tầm mắt người nhìn, góc áo của Kỳ Thanh bị xả ra, bên trong thì bị người ta xằng bậy, Lục Uyển Đình lấy tay ra, bình tĩnh hỏi Lục Vân Tạ, "Có việc gì sao?"

"Lúc nãy mở họp, có chuyện quên nói." Lục Vân Tạ đưa hồ sơ trong tay cho cô.

Lục Uyển Đình mở ra nhìn.

Lục Vân Tạ ngồi xuống bên cạnh cô, ánh mắt nhìn Kỳ Thanh mấy cái, Kỳ Thanh phát hiện ra ánh mắt Lục Vân Tạ nhìn cố có chút quái.

"Em quyết định là được rồi." Xác định không có vấn đề gì, Lục Uyển Đình khép hồ sơ lại đưa cho Lục Vân Tạ, giao cho Lục Vân Tạ toàn quyền quyết định về dự án này.

Lục Vân Tạ có chút không tự tin, không có nghe được chị nói không có vấn đề trong lòng không yên tâm. "Không có vấn đề gì sao?"

"Em cảm thấy có vấn đề sao?" Lục Uyển Đình biết em gái mình muốn nghe cái gì, đôi mắt mỉm cười.

"Em sợ quyết định sai, sẽ tạo tổn thất."

"Đừng sợ, mặc kệ làm sai cái gì, thì vẫn có chị ở đây." Lục Uyển Đình nhẹ nhàng xoa tóc em gái, "Em không thể kém hơn chị."

"Em làm sao mà có thể so sánh với chị được." Lục Vân Tạ nhân cơ hội này mà thân mật với chị gái, hai chi em mặn nồng thắm thiết, "Lúc chị bằng tuổi em, đã tiếp nhận cả công ty."

Nhìn hai chị em thân mật ôm nhau, Kỳ Thanh cảm giác như mình là người thứ ba, cô có nên lặng lẽ rời khỏi đây không, trả lại nơi này cho hai chị em nhà họ Lục.

"Vừa đúng lúc có cơ hội cho em." Lục Uyển Đình mỉm cười, "Chị và Kỳ Thanh sẽ ra ngoài chơi hai tháng, trong thời gian này toàn bộ công ty sẽ do em quản."

Lục Vân Tạ muốn cho mình một cái tát, "Chuyện đó...chị... em còn công việc, không quấy rầy hai người."

Chạy nhanh trước khi có những việc khác đến.

Kỳ Thanh hưng phấn, "Chúng ta đi chơi hai tháng sao?"

Ngẫm lại không kích động cũng không được.

Những mà nghĩ lại, cô biết Lục Uyển Đình không có khả năng vứt công ty qua một bên, sau đó cùng cô đi ra ngoài chơi hai tháng.

Nhiều nhất là hai ngày đi.

Lục Uyển Đình ôm lấy eo cô, ánh mắt ôn nhu, nói ra lời nói chắc chắn, "Có thể ở nhà chơi hai tháng."

Kỳ Thanh bị cô xoa eo mà phát ngứa, nhịn không được nhích đến gần Lục Uyển Đình hơn, "Hiện tại, chúng ta không phải đều ở nhà chơi sao?"

Kỳ Thanh ôm lấy mặt Lục Uyển Đình, "Mỗi ngày đều có thể nhìn thấy chị em đã thoả mãn rồi."

"Mới như vậy mà đã thoả mãn rồi sao?" Lục Uyển Đình cười hôn đáp lại, tay khẽ vuốt phía sau lưng cô, câu nói này còn có ý khác nữa.

"Cửa không có khoá, không cần xằng bậy."

"Không có xằng bậy." Lục Uyển Đình vén góc áo lên, "Làm từng bước thôi."

Lá gan Lục Uyển Đình quá lớn, Kỳ Thanh muốn đi khoá cửa nhưng bị Lục Uyển Đình kéo lại, đem ôm trở lại trong ngực.

"Kỳ Thanh, qua hai tháng nữa, chúng ta được một năm."

Truyện convert hay : Giang Thần Đường Sở Sở
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi