Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 209

Là dân làm ăn, mặc kệ đối mặt với sóng gió nào cũng không được sợ hãi, cho dù trong lòng có hoảng loạn cũng không thể để cho lộ ra được, trên mặt vẫn luôn giữ sắc mặt tự nhiên nhất có thể, nhất thời thả lỏng, không nghĩ đến đã bị Kỳ Thanh nhìn thấy.

Kỳ Thanh chưa nói cái gì, xoay người đi về văn phòng của Lục Uyển Đình, Lục Vân Tạ trợn mắt hai giây, yên lặng đi theo.

Chân thì dài, bước thì lớn, Kỳ Thanh cố ý đi chậm, Lục Vân Tạ rất nhanh đã đuổi kịp cô.

Vào văn phòng, đóng cửa kỹ càng, Kỳ Thanh rót trà cho Lục Vân Tạ.

Nước trà vàng óng được rót vào chén tử sa, mùi hương thật dễ chịu làm cho tâm người ta thả lỏng, Lục Vân Tạ cầm chén trà, nhìn chị dâu vừa ôn nhu lại vừa tri kỷ, trong lòng cảm động.

Nước trà có chút nóng, Kỳ Thanh nhấp một ngụm nhỏ, vuốt ve miệng chén trà thưởng thức mùi hương của trà, đang nghĩ tìm đề tài đánh vỡ bầu không khí an tĩnh này.

Lục Vân Tạ mở miệng trước.

"Chị dâu, cảm ơn chị."

"Cảm ơn chị?" Kỳ Thanh kinh ngạc, chỉ là một ly trà thôi mà không đến mức cảm ơn chứ?

Lục Vân Tạ không uống trà, đặt chén trà lên trên bàn, xê dịch người, ngồi kế bên Kỳ Thanh.

"Cảm ơn chị đã không nói gì." Nếu lúc đó Kỳ Thanh hỏi cô, nhất định cô sẽ chui xuống đất, xấu hổ muốn chết.

Kỳ Thanh là chị dâu của cô, là người thân của cô, Lục Vân Tạ quyết định đem chuyện phát sinh ở trong văn phòng nói cho cô.

Kỳ Thanh yên lặng nghe.

"Lúc cô ấy hỏi em có ghen hay không, em có chút hoảng, cũng may là chị em đến lúc đó."

Mắt Kỳ Thanh nhìn bả vai mình, Lục Vân Tạ nghiêng đầu dựa lên vai cô, hình như hai người ngày càng thân mật.

Đây là đem con bé biến thành Lục Uyển Đình.

Cô có nên đẩy cô em chồng ra không?

"Có đôi khi, cô ấy và chị em rất giống nhau." Lục Vân Tạ hỏi Kỳ Thanh, "Chị có cảm giác vậy không?"

Nghe được vấn đề của cô, Kỳ Thanh buông cái tay đang định đẩy đầu cô ra, "Có, lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, chị đã cảm giác cô ấy có chút giống Uyển Đình."

Không chỉ cảm thấy giống, cô còn cảm thấy cô ấy sẽ hấp dẫn được Lục Uyển Đình.

Kỳ Thanh bỗng nhiên lo lắng, để cho Lục Uyển Đình và Trương Hoàng Nhã ở riêng với nhau, sẽ không xảy ra chuyện gì đó chứ?

Chắc chắn là không, Lục Uyển Đình chỉ yêu cô, mà cho dù có xảy ra gì, cũng không gọi là nɠɵạı ŧìиɦ.

Kỳ Thanh còn nhớ đến cuộc đối thoại của cô và Lục Vân Tạ, không có cứ thể bỏ mặc Lục Vân Tạ mà chạy đến văn phòng phó tổng, "Vậy em có thích Trương Hoàng Nhã không?"

Con người này có chút khí chất giống Lục Uyển Đình, có thể hấp dẫn Lục Vân Tạ.

"Em không biết." Lục Vân Tạ ngước mắt nhìn Kỳ Thanh, người trước mặt là người mà chị cô yêu nhất, mà cô ngoài ra thì con người này cũng yêu chị cô nhất, "Em chỉ nghĩ đến việc ở cạnh hai chị."

Nhớ tới ngày hôm qua đi đến Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật, trước khi mở họp trợ lý Hoa cũng nói những lời này, đột nhiên Lục Vân Tạ cười, "Còn có trợ lý Hoa."

Cái cười này làm Kỳ Thanh không hiểu được, cô phát hiện ra trong đó có chút mờ ám, "Em với trợ lý Hoa như thế nào rồi?"

Sao cảm giác như mà cô em chồng này, đang lén lút sau lưng cô mà quen trợ lý Hoa vậy?

Nhưng mà cô suy nghĩ quá nhiều rồi, cả Lục Vân Tạ và trợ lý Hoa đều độc thân nhiều năm do bản lĩnh rồi, sao có thể ở bên nhau.

"Trợ lý Hoa cũng muốn ở cạnh các chị còn gì." Lục Vân Tạ ôm lấy cánh ta Kỳ Thanh, nói ra một câu cảm thán, "Chị dâu, trợ lý Hoa đối với chị nhất vãng tình thâm."

*Nhất vãng tình thâm: là một câu nói trong Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung "Tình bất tri sở khởi, nhất vãng tình thâm, hận bất tri sở chung, nhất tiếu nhi mẫn" ~ "Tình không biết đến từ đâu, trong khoảnh khắc ấy đã sâu đậm, hận chẳng biết sẽ đi về đâu, vừa vui vẻ đã tan đi mất..."

Kỳ Thanh: "...." Nhất vãng tình thâm tùy ý dùng được vậy sao?

Hơn nữa, cái là nói cô sao? Kỳ Thanh cảm thấy cái nhất vãng tình thâm này chính là nói Lục Vân Tạ thì đúng hơn."

"Này cô em chồng, em thật sự tin là trợ lý Hoa không thích em sao?" Đề tài lại bay đến trợ lý Hoa, Kỳ Thanh đau lòng cho trợ lý của mình, Lục Vân Tạ và Lục Uyển Đình không hổ là chị em ruột, đối với chuyện tình cảm thật lạnh nhạt.

Lục Vân Ta ngẩn ra, ngồi dậy nhìn Kỳ Thanh, bốn mắt nhìn nhau, Lục Vân Tạ nhớ những cái lý do trợ lý Hoa đưa ra, một lần nữa dựa đầu vào vai Kỳ Thanh.

"Trợ lý Hoa thích người ôn nhu như chị, lần đầu tiên cô ấy đưa em về nhà, em đã khi dễ cô ấy, còn làm cho eo của cô ấy bị thương, làm sao có khả năng thích em được." Lục Vân Tạ mỉm cười, "Nếu là em, em cũng có thể thích người như chị."

"Phụ nữ đều khẩu thị tâm phi." Kỳ Thanh lấy chính mình làm ví dụ. "Trước kia chị của em thích chị như vậy, mà còn cứng miệng không chịu thừa nhận."

"Tình cảm theo thời gian sẽ thay đổi, ngay từ đầu em cũng không vừa mắt với chị còn gì, muốn làm cho chị và Uyển Đình chia tay. Trợ lý Hoa lúc đầu cũng không thích em, sau lại đi thích em, chỉ có cái miệng là chối nhưng tâm lại khác mà nói không thích em."

Lục Vân Tạ ngẫm nghĩ cái gì đó gật đầu, " n, thật khẩu thị tâm phi..." Lục Vân Tạ cười sáng chói, "Em không phải là người khẩu thị tâm phi nha, em yêu chị em, cũng yêu chị nữa."

Cái lời nói âu yếm này...Kỳ Thanh cười cười xoa tóc Lục Vân Tạ, "Những lời nói này mà để chị của em nghe được."

"Sẽ không nghe được." Lục Vân Tạ ôm lấy Kỳ thanh, nhướng mày nói, "Hiện tại, chị em đang ở cùng Trương Hoàng Nhã."

Cửa văn phòng lặng lẽ mở ra, một giọng nói lạnh lùng vang lên, "Chị nghe được rồi."

Kỳ Thanh và Lục Vân Tạ quay đầu lại, nhìn thấy Lục Uyển Đình, hai cái mặt hoảng loạn.

Lục Uyển Đình quay lại từ lúc nào? Nghe được đến đâu rồi?

Trương Hoàng Nhã vẫn chưa đi, đến văn phòng tổng tài cùng Lục Uyển Đình, cùng Lục Uyển Đình đi vào văn phòng, nhìn hai người ngồi trên sô pha trong văn phòng

Lục Vân Tạ nhanh chóng buông tay đứng dậy, làm bộ như nãy giờ im re không có nói cái gì hết, rất ngoan ngoãn, "Hai người nói chuyện xong rồi sao?"

Cái hành động này làm cho tâm Trương Hoàng Nhã động, bất giác cong khoé môi lên.

Lục Uyển Đình gật đầu đáp lại, bảo cô đi tiễn Trương Hoàng Nhã.

Chuyện chị gái giao, Lục Vân Tạ nào dám cự tuyệt, nhìn Trương Hoàng Nhã, cô nhớ tới câu hỏi kia cô còn chưa trả lời, cái loại cảm giác tâm loạn này lại đến, Lục Vân Tạ cố gắng trấn an, đưa Trương Hoàng Nhã đi ra cửa.

Cho đến khi đến thang máy, Lục Vân Tạ mới thả lỏng tay ra.

Bốn bề tĩnh lặng, Trương Hoàng Nhã thẳng thắn mà hỏi Lục Vân Tạ, quan sát phản ứng trên mặt cô, "Em còn chưa trả lời câu hỏi của tôi."

Lục Vân Tạ điều chỉnh tốt biểu cảm của mình, thong dong bình tĩnh, "Không có."

Cô chỉ tò mò người phụ nữ cùng Trương Hoàng Nhã ăn trưa là ai, chuyện này với chuyện ghen không có quan hệ gì với nhau cả.

"Không có sao?" Trương Hoàng Nhã đến gần Lục Vân Tạ, cầm lấy tay cô.

Lòng bàn tay mềm mại có chút nóng, hô hấp Lục Vân Tạ cứng lại, tức khắc nói không nên lời.

Lúc này thang máy đã đến nơi, bên trong không phải không có người, trợ lý Tô trên tay cầm hồ sơ, đứng ở giữa thang máy, cửa vừa mở ra, liếc mắt một cái thấy được hai người bên ngoài đang nắm tay nhau.

Trợ lý Tô rất điềm tĩnh, vờ như không thấy gì, ấn nút đóng thang máy.

Lục Vân Tạ giờ mới phản ứng lại nhanh chóng rút tay về, ngăn cái cửa sắp đóng lại, kêu một tiếng, "Trợ lý Tô."

Cửa thang máy luôn có cảm ứng vật cản cho nên từ từ mở ra lại, trợ lý Tô chỉ có thể tạm vẽ lên gương mặt mình một nụ cười, chào hỏi hai người, "Phó tổng Lục, Trương tổng."

" n." Trương Hoàng Nhã mỉm cười gật đầu, sau khi trợ lý Tô đi ra khỏi thang máy thì Trương Hoàng ưu nhã đi vào trong.

Lục Vân Tạ cũng đi vào, tiễn Trương Hoàng Nhã xuống dưới lầu.

Cửa chậm khép lại, sắc mặt trợ lý Tô nghiêm túc, cau mày lại đi về văn phòng.

Trương tổng nắm tay phó tổng Lục, việc này có nên nói cho Lục tổng nghe không?

Trợ lý Tô ở trong văn phòng rối rắm một lát, đứng dậy đi ra khỏi văn phòng mình.

Cửa văn phòng tổng tài mở đang mở, Lục Uyển Đình và Kỳ Thanh đang nói chuyện, trợ lý Tô đứng ở bên cửa, gõ cửa đi vào.

Rồi thần thần bí bí mà đóng cửa lại, đi mách lẻo với Lục Uyển Đình, "Lục tổng, vừa rồi em mới gặp phó tổng Lục và Trương tổng."

Kỳ Thanh và Lục Uyển Đình nhìn nhau một cái, chờ trợ lý Tô nói tiếp.

Trợ lý Tô hít một hơi, nói, "Em nhìn thấy hai người nắm tay nhau."

Cái này có ý gì? Ý là sự tiến triển của phó tổng Lục và Trương tổng không cho ai biết sao!

Cảm xúc trợ lý Tô thực mênh mông, hai người ở trên sô pha nghe cô nói xong cũng không phản ứng mấy, Kỳ Thanh khẳng định, "Chắc cô nhìn lầm rồi."

Nhìn lầm sao?

Không có khả năng nhìn lầm.

Trợ lý Tô rất tin tưởng vào hai con mắt của mình, thị lực của cô rất tốt, nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ của Lục tổng và Kỷ tổng, thì cô có thể khẳng định hai người kia không có gì với nhau.

Trợ lý Tô hoài nghi, "Cũng có thể là Trương tổng chủ động..."

Tiễn xong Trương Hoàng Nhã, Lục Vân Tạ tò mò chị gái cô và Trương Hoàng Nhã đã nói với nhau cái gì, cho nên quay lại văn phòng tổng tài.

Đi vào trong, có hai đôi mắt nhìn cô, còn viết rõ hai chữ 'nhiều chuyện', Lục Vân Tạ cảm giác có sự nguy hiểm rình rập, lùi về sau hai bước, "Chị, khi nào hai người đi?"

"Ở lại nói chuyện với em một lát rồi đi." Ý Lục Uyển Đình bảo cô lại ghế ngồi xuống.

Cái ghế sô pha mềm mại bây giờ cảm giác như là cái chỗ tra tấn người, Lục Vân Tạ ngồi xuống, mở miệng giành trước quyền chủ động, "Chị, chị và Trương tổng nói chuyện gì vậy?"

Kỳ Thanh cũng muốn biết hai người nói chuyện gì, những Lục Uyển Đình giữ kín như bưng, không chịu nói với cô.

Ánh mắt Lục Uyển Đình chuyển đến người Kỳ Thanh, "Trước tiên thì nói cho chị nghe, em và Kỳ Thanh nói chuyện gì?" Lục Uyển Đình ôm eo Kỳ Thanh, "Chị rất tò mò, nói tới cái gì mà đến mức ôm như vậy?"

Mùi ghen toả khắp văn phòng, Kỳ Thanh che mặt lại, cô đâu biết hai người nói chuyện một hồi thành như vậy đâu.

Trái tim nhỏ Lục Vân Tạ run rẩy, giải thích, "Em xem chị dâu là chị."

Đúng là em gái cô lúc nói chuyện với cô sẽ có chút dính người, ôm lấy cô, cái lý do này tạm tin.

Lục Uyển Đình véo nhẹ cái eo kia, cơ thể Kỳ Thanh bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ tê dại, quay đầu nhìn Lục Uyển Đình. Ánh mắt Lục tổng vẫn ôn nhu cười nhưng mà ánh mắt thật sự rất nguy hiểm.

Mùi ghen còn chưa tan hết đâu.

"Vậy chuyện gì mà không thể để chị nghe được?" Lục Uyển Đình một bên hỏi Lục Vân Tạ, một bên thì bắt đầu ghẹo Kỳ Thanh.

Cô ngồi ở giữa hai người, đều cản trở ánh mắt hai người này giao lưu với nhau, bốn mắt không thể nhìn thấy nhau, nhưng mà đáp án lại rất đồng nhất.

"Sợ chị ghen."

Lục Uyển Đình: "... Chị dễ ghen vậy sao?"

Lục Vân Tạ cảm thấy lưng có chút lạnh, nhiệt độ trong văn phòng tổng tài thấp thật, làm cho lông tơ cô dựng lên rồi, Lục Vân Tạ nhanh chóng mà lấy lòng chị gái, "Không có a, chị là chị gái ôn nhu bình tĩnh nhất."

Kỳ Thanh ôm lấy Lục Uyển Đình, hôn lên gương mặt kia một cái, "Chị không phải là người dễ ghen."

Lục Uyển Đình mỉm cười, "Không, chị rất hay ghen."

Kỳ Thanh: "...." Sao tự dưng lại không đúng theo kịch bản vậy.

Cho đến khi rời khỏi công ty rồi, cả Kỳ Thanh lẫn Lục Vân Tạ vẫn không biết Lục Uyển Đình và Trương Hoàng Nhã đã nói chuyện gì, còn cô và Lục Vân Tạ nói cái gì thì cũng có giải thích rồi còn gì.

Nhìn tài xế trong lòng Kỳ Thanh khó chịu giống như bị mèo cào, nhớ tới mấy lời của Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh mím môi, làm nũng với cô, "Lục học tỷ, chị nói cho em nghe đi, chị và Trương tổng nói cái gì vậy ~"

Giọng nói mềm mại, âm cuối con kéo dài, hoàn toàn không giống như giọng nói thường ngày, Lục Uyển Đình run lên, thiếu chút nữa muốn dừng xe lại bên đường.

Cô đưa một bàn tay ra xoa xoa đầu Kỳ Thanh. "Về nhà rồi làm nũng, ở trên đường làm như vậy dễ tai nạn giao thông."

Về nhà làm nũng càng nguy hiểm đến tính mạng hơn.

Kỳ Thanh nhìn chằm chằm Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình bị cô nhìn mà buồn cười, cong khoé môi hỏi, "Em thực sự muốn biết sao?"

Kỳ Thanh điên cuồng gật đầu, "Muốn."

Cô thật sự rất muốn biết hai người đó nói cái gì, vì Vân Tạ và vì cô.

"Chị bảo cô ấy cách xa em gái chị một chút."

".... Sao em cảm thấy chị lừa em vậy?" Kỳ Thanh híp mắt, cô nhớ rất rõ ràng, lúc Trương Hoàng Nhã rời đi, Lục Uyển Đình còn bảo Vân Tạ tiễn người.

Cái này là kêu cách xa một chút sao?

Lục Uyển Đình cười nhìn cô một cái, "Chị lừa ai cũng được nhưng mà không lừa em."

"Rõ ràng chị đã gạt em nói chị không thích em." Rõ ràng là thích muốn chết mà kêu không thích.

"Khi đó không có giống." Sắc mặt Lục Uyển Đình bình tĩnh, "Đúng là chị bảo Trương Hoàng Nhã cách xa Lục Vân Tạ một chút, nhưng mà, cô ấy cho chị một cái lý do, làm cho chị thay đổi quyết định."

Truyện convert hay : Cửu Tinh Bá Thể Quyết
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi