Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 2: Hơi Ấm

Chương 2: Độ Ấm

Nói cho người trong nhà? Kỳ Thanh ngơ ngẩn. Chuyện tiếp cận Lục Uyển Đình là cô cố ý tính toán nhưng kết hôn thật sự là chuyện ngoài ý muốn.

Cô đơn thuần nghĩ là mình sẽ theo đuổi Lục Uyển Đình, không nghĩ tới Lục Uyển Đình lại trực tiếp yêu cầu đi lãnh giấy kết hôn rồi mang cô đến Cục Dân Chính

Lục Uyển Đình hỏi vấn đề là thật? Hay chỉ muốn thử?

Nhìn thấy Kỳ Thanh do dự không quyết giống như không có ý định nói cho người trong nhà. Lục Uyển Đình trong lòng có gì đó không nói được thực sự không thoải mái, lại mở ra một văn kiện khác lạnh lùng nói "Chờ em cảm thấy muốn nói rồi nói"

Vừa dứt lời, một bàn tay đã bắt lấy tay cô

Lục Uyển Đình ánh mắt bị ngón tay thon dài của ai đó hấp dẫn, ngập ngừng một lát rồi mới nhìn về chủ nhân của ngón tay đó

Đôi mắt Kỳ Thanh nhìn xuống dưới, ánh mắt có chút phức tạp. Cô hỏi "Lục Tổng không ngại đem chuyện chúng ta kết hôn, thông báo cho thiên hạ biết sao?"

Lục Uyển Đình vì ánh mắt của Kỳ Thanh có chút rung động, phảng phất có dây tơ hồng cuốn lấy tâm của cô rồi ở ngay trái tim mở ra một đoá hoa anh đào màu hồng nhạt, Lục Uyển Đình gật đầu " Ân"

Nói xong cô quay đầu nhìn trợ lý phân việc đem tin tức cô đã kết hôn thông báo cho người trong gia tộc, còn mang việc này đăng lên trên tài khoản mạng xã hội chính thức tuyên bố việc này

Trợ lý không có lập tức làm theo, quay sang nhìn Kỳ Thanh rồi lại nhắc nhở Uyển Đình "Lục Tổng, này có quá vội không?"

Cô vẫn không rõ vì cái gì mà Lục Tổng chấp nhận điều kiện lấy Kỳ Thanh để đổi lại không thu mua một cái công ty nhỏ thoạt nhìn không có chút giá trị nào, điều kiện cũng không rõ ràng bình đẳng...càng nghĩ lại càng mơ hồ...vì cái gì mà Lục Tổng lại đưa ra lời đề nghị kết hôn

Chẳng lẽ không phải chơi đủ rồi sau này vứt đi như đôi giày rách. Chẳng phải càng tốt hơn sao?

Hiện tại không tính đến việc tổ chức hôn lễ, trên phương diện pháp luật bây giờ hai người đó chính là thê thê hợp pháp nếu Kỳ Thanh tâm địa xấu yêu cầu ly hôn hơn nữa còn đòi phân chia tài sản, lấy giá trị con người của Lục Tổng cho dù không được vài tỷ cũng được mấy trăm triệu.

Nhìn đi nhìn lại thì đối với Lục Tổng của cô hoàn toàn bất lợi

Giác quan nhạy bén trên thương trường của Lục Tổng chạy đi đâu mất rồi! Thân là trợ lý duy nhất bên Lục Tổng, cô cảm thấy vô cùng đau đớn a!

"Là có chút vội vàng" Kỳ Thanh rút tay lại, cô quên mất việc đứng ở góc độ của Lục Uyển Đình mà nghĩ đến những việc sẽ ảnh hưởng đến Lục Uyển Đình

Cô là người chưa từng có bất cứ thông tin ái muội gì với người đứng đầu của tập đoàn bỗng dưng công bố tin tức kết hôn, mà đối tượng kết hôn chính là một tiểu công ty sắp bị Lục Thị thu mua. Người ngoài sẽ thấy như thế nào? Cường thủ hào đoạt? Vừa đe doạ vừa dụ dỗ?

Rõ ràng người dụ dỗ là chính mình chứ còn ai

"Vẫn là chờ thêm một thời gian nữa đi. Biết đâu qua hai tháng chị muốn cùng tôi ly hôn, chúng ta có thể lặng lẽ làm thủ tục ly hôn"

Lục Uyển Đình nhíu mày "Em nghĩ đến việc sẽ cùng tôi ly hôn?"

Kỳ Thanh "..." giấy kết hôn còn chưa hết nóng. Sao có thể nghĩ đến ly hôn

Trợ lý nheo mắt khinh thường. Hiển nhiên muốn cùng Lục Tổng ly hôn chia tài sản

Tài xế nãy giờ vẫn yên lặng lại lên tiếng "Lục Tổng đi đến nhà của người hay là nhà của Phu Nhân?"

Phía trước là ngã tư, đi thẳng chính là nhà Lục Tổng còn rẽ phải thì đi nhà Phu Nhân

Lục Uyển Đình nhìn Kỳ Thanh nói "Đi nhà Phu Nhân"

Một tiếng Phu Nhân làm Kỳ Thanh đỏ mặt. Cô cuối đầu né tránh đôi mắt của người mới ra lệnh kia

"Lục Tổng, tôi không nghĩ tới ly hôn. Chỉ cần chị không nói tôi vĩnh viễn sẽ không đề ra"

"Ân" Lục Uyển Đình phản ứng nhàn nhạt rồi lại trở về bộ dạng chăm chú làm việc, đối với sự nhàn rỗi của người khác Lục Tổng không có hứng thú

Tài xế lái xe chạy vào khu nhà của Kỳ Thanh, cửa sổ xe hạ xuống tầm 10cm, bảo vệ của khu nhà liếc mắt thấy được Kỳ Thanh ngồi ở ghế sau, không cần chờ ai mở miệng chủ động nâng thanh chắn để xe đi vào.

Xe dừng lại ở trước toà nhà của Kỳ Thanh, tài xế và trợ lý đồng thời xuống xe mở cửa cho hai người. Hai người sánh vai đi vào đại sảnh

Cửa thang máy không có người, Kỳ Thanh ấn nút rồi lui trở lại bên người Lục Uyển Đình, trộm ngắm Lục Uyển Đình muốn nói nhưng lại thôi

Lục Uyển Đình nhìn phía trước từ cửa thang máy có thể thấy được động tác nhỏ của Kỳ Thanh. Cô chủ động mở miệng "Có chuyện gì muốn nói với tôi sao?"

Phỏng chừng cô mà không hỏi chắc Kỳ Thanh cũng không dám nói. Từ trước tới nay, Kỳ Thanh đã làm chuyện dũng cảm nhất chính là đến công ty tìm Lục Uyển Đình

Kỳ Thanh khẩn trương nắm chặt tay, Lục Uyển Đình nhìn cô chờ cô trả lời, cửa thang máy chậm rãi mở ra. Kỳ Thanh có chút thiếu tự tin mở miệng nhẹ giọng hỏi "Lục Tổng, chị muốn đưa tôi lên sao?"

"Vậy tôi đưa em đến đây thôi nhé" Lục Uyển Đình giả vờ xoay người muốn đi

Kỳ Thanh nhanh tay nắm lấy tay cô "Nếu không gấp thì đi lên ngồi một chút đi"

Lời vừa nói ra Kỳ Thanh lập tức hối hận. Lục Uyển Đình công việc đều có lịch trình rõ ràng vội đến sức đầu mẻ trán. Vốn dĩ bây giờ phải đi gặp khách hàng lại thành đưa cô về nhà. Kỳ Thanh nói kiểu giữ người lại như vậy rõ ràng khiến người khác hiểu là bận thì mau đi đi...

Kỳ Thanh mau chóng thay đổi lý do "Dù sao cũng đã kết hôn rồi, lên nhìn nhà tôi đi về sau có thể đến đây ở"

Những lời này so với câu kia còn khó chịu hơn. Các cặp phu thê trước khi kết hôn đã sớm ở chung còn hai người không chỉ không có ở chung mà đây còn là lần đầu tiên Lục Uyển Đình đến nhà của cô

Lục Uyển Đình sắc mặt ôn hoà, nhàn nhạt lên tiếng "Được"

Thang máy chỉ có hai người, rõ ràng đã là thê thê với nhau nhưng khoảng cách vẫn ở mức mấy chục cm. Xa cách nhau như người xa lạ

Nhưng như vậy, Kỳ Thanh thấy may mắn ít ra tâm cô không loạn. Người kia đã từng ở trong mộng của cô...những hình ảnh thân mật...bỗng nhiên giống như tìm được cảm giác...những hình ảnh mãnh liệt lại hiện lên...gương mặt mơ hồ trong mộng bây giờ lại hiện lên rõ ràng chân thật như vậy

Thoắt ẩn thoắt hiện...cuối cùng biến thành Lục Uyển Đình

Lục Uyển Đình cầm điện thoại xem qua mặt vẫn không cảm xúc không đoán được là đang làm việc công hay việc tư. Cảm giác được có ánh mắt nóng rực đang nhìn mình, Lục Uyển Đình mới buông điện thoại xuống

Thang máy cũng vừa tới tầng 26. Cửa vừa mở, Kỳ Thanh lập tức đi ra ngoài. Cùng ở chung trong một không gian hẹp với Lục Uyển Đình, cô không dám thở thiếu chút nữa mắc nghẹn

Sau lưng vang lên tiếng lộc cộc phát ra từ giày cao gót trên nền gạch. Kỳ Thanh chưa kịp mở cửa thì Lục Uyển Đình đã bắt kịp cô

Khoá cửa là khoá vân tay và thêm mật khẩu. Nhấn mật khẩu rồi đưa vân tay vào cửa mới có thể mở ra.

Lúc này, Lục Uyển Đình đang đứng kế bên cô, Kỳ Thanh hận cái mật khẩu này

"Muốn tôi tránh đi sao?" Nhìn thấy Kỳ Thanh chậm chạp không có ý muốn nhấn mật khẩu, Lục Uyển Đình lại thấy hứng thú cuối người đến gần Kỳ Thanh hơn "Tôi về sau sẽ ở đây, em có phải cũng nên nói mật khẩu cho tôi biết chứ nhỉ?"

Cô ở bên tai Kỳ Thanh nói chuyện, hơi thở mang chút hơi nóng lướt nhẹ trên cổ Kỳ Thanh, vừa ngứa vừa tê.

"Uhm...phải nói cho chị biết" Nói là vậy nhưng Kỳ Thanh ấn mật khẩu vẫn cố ý che lại. Lục Uyển Đình thẳng người dậy chờ tiếng tích vang lên... rồi lại lần đưa ánh mắt rơi lên người Kỳ Thanh

Hai người ánh mắt không rơi vào nhau, Kỳ Thanh đẩy cửa ra ý mời Lục Uyển Đình đi vào trước "Lục Tổng, mời vào"

Lục Uyển Đình đứng ngay ở cửa nhanh chóng liếc mắt nhìn tổng quan ngôi nhà...bố trí xa hoa, phong cách có chút khó miêu tả, nhìn sơ qua so với tính cách của Kỳ Thanh có chút tương phản

Kỳ Thanh lấy một đôi dép lê đưa cho Uyển Đình. Lục Uyển Đình thu hồi ánh mắt đang đánh giá căn nhà của mình lại, cúi đầu vừa thấy đôi dép lê màu xanh nhạt trên đó còn có hình của một con mèo đang cười con còn lại thì nhe ranh múa vuốt

Trông rất giống tính cách của Kỳ Thanh...chỉ là...đôi dép lê này cùng với đôi dép màu hồng Kỳ Thanh đang mang là dép tình nhân?

"Đây là của người cũ?" Lục Uyển Đình nhìn chằm chằm vào đôi dép

"Không phải" Kỳ Thanh lập tức phủ nhận "Tôi không có người yêu cũ"

Còn trong nhà tại sao lại có dép tình nhân thì lại không có ý muốn giải thích rõ ràng

"Không có sao!" Uyển ĐÌnh bâng quơ nhẹ nhàng nói rồi mới chịu đổi dép

Phòng khách rất lớn, trên vách tường treo đầy thư tịch chiếm hết một nửa kéo dài đến tận ban công. Ngoài ban công đặt một cái ghế mây kiểu giáng của quý phi ngày xưa, một cái bàn tròn nhỏ...có thể nằm trên ghế mây đọc sách thưởng thức phong cảnh bên ngoài.

Lục Uyển Đình đến sofa dừng lại, ở chỗ này có thể nhìn toàn diện được bố cục trang trí của phòng khách. Nhìn lại về phía ban công, cô thấy trên chiếc bàn tròn còn có một cuốn sách đang mở ra... trang bìa màu trắng. Lục Uyển Đình cảm thấy hứng thú muốn đi qua

Kỳ Thanh thấy vậy trong lòng hoảng hốt...quyển tiểu thuyết kia hiện tại đang lật đến đoạn cô thích nhất chính là cảnh ở ban công thân mật. Kỳ Thanh nhanh gọi Uyển Đình lại "Lục Tổng, muốn uống nước không"

Lục Uyển Đình dừng bước chân lại, xoay người thấy Kỳ Thanh đang đứng ở tủ lạnh lấy một bình nước khoáng cho cô

"Em uống loại nước này à?" Lục Uyển Đình đưa tay ra cầm lấy chai nước, không biết nói gì cho nên thuận miệng hỏi thôi

"Đúng vậy, Lục Tổng cũng uống loại này sao?" Kỳ Thanh cố tình hỏi lại, vặn nắp chai rồi đưa bình nước cho Uyển Đình

"Ân" Tâm lại động, Lục Uyển Đình theo bản năng nhấp một ngụm nước để xoá bỏ cái cảm giác không rõ này

Ánh mặt trời từ cửa ban công xuyên vào trong nhà...ôn nhu mà vây lấy cả người Lục Uyển Đình. Kỳ Thanh nhìn cô, nghe tiếng cô uống nước...bất giác cũng nuốt nước miếng theo. Cái cảm giác khô nóng của thân thể lại nổi dậy, cô cũng nên đi lấy một chai nước để giải khát mới được

Di động của Lục Uyển Đình lúc này vang lên, cô lấy điện thoại ra xem nhưng không bắt máy mà trực tiếp tắt máy rồi bỏ điện thoại vào trong túi. Nói lời tạm biệt với Kỳ Thanh "Tôi phải đi rồi"

"Tôi đưa chị ra ngoài"

Không chờ Lục Uyển Đình có cơ hội nói câu "Không cần". Kỳ Thanh đã ra mở cửa

"...' Tâm trạng của Lục Uyển Đình có chút vi diệu. Ngập ngừng một chút rồi làm như không có việc gì, đến cửa thay giày rồi đi khỏi

Người đi rồi, Kỳ Thanh đóng cửa lại vừa mới xoay người lại thì nhìn thấy trên tủ giày có một chai nước. Nước chỉ vừa mới uống một ngụm, trên chai còn có những bọt khí li ti. Chai nước chắc Lục Uyển Đình lúc đổi giày thuận tay để lên đây, lúc đi lại quên không cầm đi

Kỳ Thanh cầm lấy chai nước rồi đi đến ban công. Ánh mắt đưa đến ngay cây cổ thụ thấy được một chiếc xe đậu ở dưới

Nhìn Lục Uyển Đình ngồi lên xe, cô vặn cái nắp ra rồi uống một ngụm. Cái hương vị này có một chút ngọt còn mang theo mùi thơm ngạt ngào lại thoang thoảng cảm giác tươi mát

Này là hương vị của Lục Uyển Đình

Nơi này vẫn luôn lạnh lẽo...sau người kia lại đến lại làm cho cảm giác lạnh thấu xương

"Lục Uyển Đình..." Kỳ Thanh non nỉ gọi tên Lục Uyển Đình, giống như là từ cái tên đó giúp cô có thể lưu lại hơi ấm của người kia

Nhưng mà thời gian quá ngắn, trong không khí hơi ấm cùng với mùi hương của Lục Uyển Đình đã hoàn toàn tiêu tán

Nếu đem giam cầm Lục Uyển Đình ở đây, đem quần áo ở trên người từng cái từng cái cởi ra, dưới ánh nắng mặt trời...trên cái giường này...cùng cô...

Một tiếng điện thoại đánh tan giấc mộng của Kỳ Thanh

"Kỳ Thanh, cậu ở nhà sao"

" n... có ở nhà"

"Này xuống dưới đi, mình sắp đến nhà cậu rồi"

Truyện convert hay : Cổ Võ Cuồng Binh
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi