Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 27: Sự Thật

Đêm càng khuya, nghe từng trang sách được lật, cơn buồn ngủ dần đến, Kỳ Thanh không chịu nổi cơn buồn ngủ, khép mắt lại dần dần chìm vào giúp ngủ.

Lục Uyển Đình bị Kỳ Thanh hôn xong vẫn luôn ở trong trạng thái kích động, cô vẫn hay đảo mắt nhìn Kỳ Thanh, thấy cô nàng đã ngủ. Lúc này, Lục Uyển Đình mới buông cuốn sách, quay sang chân chính nhìn cô.

Mặt Kỳ Thanh hướng về phía bên gối của cô, một tay thì để ra ngoài chăn, một cái tay khác hoàn toàn thả trên cái gối bên cạnh. Mái tóc đen dài sớm đã loạn tuỳ ý trên gối, có vài sợi tóc lơi lả dán lên trán.

Dưới ánh đèn màu vàng mờ ảo, Kỳ Thanh lại điềm tĩnh có vài phần hấp dẫn câu người, Lục Uyển Đình nhìn đến thất thần, khép cuốn sách lại đặt lên bàn, cô đứng dậy đi đến mép giường.

"Kỳ Thanh." Lục Uyển Đình nhẹ nhàng gọi Kỳ Thanh một tiếng, Kỳ Thanh đang mơ màng ngủ lập tức tỉnh dậy...Uyển Đình đang kêu cô sao? Cô định trả lời lại rồi chợt nhớ tới lần trước cô lén hôn Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh tiếp tục giả bộ ngủ.

Cô muốn biết thử Lục Uyển Đình sẽ làm gì với cô khi cô đang ngủ.

Lục Uyển Đình chậm rãi ngồi xuống giường, có tiếng thở nhẹ tiến lại gần, trong lòng Kỳ Thanh lại có ngọn lửa cháy lên, Lục Uyển Đình muốn tiến tới hôn cô sao?

Có một bàn tay mang hơi lạnh chạm lên má cô...sự kỳ vọng của Kỳ Thanh ngày càng lớn.

Lục Uyển Đình vuốt mấy loạn tóc đang vươn trên mặt Kỳ Thanh, cầm lấy cái tay đang đặt bên gối của cô, xốc chăn lên rồi giúp Kỳ Thanh bỏ vào trong chăn.

Sau đó, Lục Uyển Đình mới nhấc chân lên giường, nằm xuống bên cạnh Kỳ Thanh.

Bang...tâm như rơi xuống dưới đất vỡ tung.

Lục Uyển Đình không phải muốn hôn cô mà chỉ muốn lấy cái tay đang chiếm chỗ của người ta!

Trước khi ngủ, Lục Uyển Đình cầm lấy điện thoại nhìn thoáng qua, đã 10 giờ rồi không còn sớm nữa.

Lúc 9h, trợ lý Tô đã gửi cho cô bảng lịch trình công tác. Do lịch đi Tấn Thiên cô dời sang chiều mai cho nên lịch trình có rất nhiều thứ thay đổi.

Thời gian biểu sớm định ra sáng mai đến công ty con ở Tấn Thiên họp, sau lại chậm một ngày. Buổi tối mai, cô còn tham dự một buổi tiệc rượu về thương nghiệp. Vậy là vừa đáp máy bay xuống Tấn Thiên, cô phải chuẩn bị đến tham gia tiệc.

Lục Uyển Đình xem xong lịch trình, tắt điện thoại đặt lên tủ đầu giường.

Lịch trình ngày mai đã được sắp kín nhưng mà sáng mai cô có thể ngủ thoải mái.

Lục Uyển Đình nghiêng đầu nhìn Kỳ Thanh rồi duỗi tay tắt đèn trong phòng.

Cơ thể cũng nhích đến gần Kỳ Thanh, giống như hai đêm trước. Lục Uyển Đình đem Kỳ Thanh ôm vào trong ngực, điều chỉnh tư thế thoải mái rồi bên tai Kỳ Thanh ôn nhu nói nhỏ "Ngủ đi, ngủ ngon."

Lục Uyển Đình biết cô tỉnh sao? Kỳ Thanh nhấp môi dưới, tay để bên ngoài chăn ôm lấy eo Lục Uyển Đình "Chị biết tôi tỉnh sao?"

"Ân." Lục Uyển Đình nở nụ cười "Hiện tại đã biết." Cô không xác định cho nên vừa rồi mới thử Kỳ Thanh thôi, không ngờ Kỳ Thanh đã đáp lại cô.

"..." Cô hẳn là tiếp tục giả vờ ngủ, cánh tay Kỳ Thanh hơi sức mà vòng lấy eo Lục Uyển Đình.

Trong phòng lại rơi vào trạng thái yên tĩnh, hai người im lặng ôm lấy nhau. Lục Uyển Đình bắt đầu buồn ngủ, còn Kỳ Thanh đã ngủ được một giấc cho nên tinh thần ngày càng tốt.

Lúc Lục Uyển Đình chuẩn bị đi vào giấc ngủ, Kỳ Thanh mở to mắt, trong đêm tối mà chằm chằm Lục Uyển Đình "Uyển Đình, chị đi công tác mấy ngày."

"Năm ngày." Giọng Lục Uyển Đình lười nhác trả lời mang theo buồn ngủ.

Năm ngày, lâu như vậy! Kỳ Thanh nghĩ đến cảnh phải xa Lục Uyển Đình năm ngày, tâm giống như bị dây mây trói lại, rầu rĩ khó chịu.

"Tôi có thể biết được lịch trình công tác không?"

Muốn biết lịch trình công tác của cô sao? Cơn buồn ngủ của Lục Uyển Đình vơi đi, trầm mặc một lát, buông tay đang ôm Kỳ Thanh ra, xoay người lấy điện thoại, đem lịch trình công tác trợ lý Tô đã gửi cho cô chuyển tiếp cho Kỳ Thanh.

"Cho em đó." Lục Uyển Đình buông điện thoại ra, xoay người nhìn Kỳ Thanh. Kỳ Thanh ngồi dậy tựa đầu vào tủ đầu giường. Mở lịch trình công tác của Lục Uyển Đình gửi cho cô, cẩn thận mà xem.

Một bên xem lịch trình công tác của Lục Uyển Đình, trong lòng so với lịch làm việc của mình.

Cô chỉ lo một cái Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật, không bận rộn giống như Lục Uyển Đình. Trong công ty cô, mỗi một người đều do cô bồi dưỡng thành tâm, chỉ cần giao việc xuống bọn họ sẽ xử lý thoả đáng.

Mấy ngày sau, cô không có việc gì cần làm. Xem xong lịch trình công tác, trong lòng đã có kế hoạch.

Ánh sáng của màn hình điện thoại hắc lên mặt kỳ Thanh, mỗi một cái biểu cảm của cô Lục Uyển Đình đều thấy. Trong đêm tối, cô cười giống như mặt hồ gợn sóng, từng vòng từng vòng tản ra. Lục Uyển Đình nhắm mắt lại mang theo nụ cười của Kỳ Thanh mà nhắm mắt ngủ.

Hoá ra, chỉ cần như vậy cũng có thể làm Kỳ Thanh vui vẻ.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, Kỳ Thanh vẫn còn ngủ, eo vẫn bị cô chặt, đầu dựa vào bả vai của mình, Lục Uyển Đình nhìn Kỳ Thanh, cảm giác được cô vẫn chưa tính cho nên hôn nhẹ một cái lên trán.

Vào nhà tắm, cô nghiêng mặt sang một bên nhìn đến bờ má bị Kỳ Thanh hôn, không có dấu vết lưu lại nhưng cảm giác mềm mại kia, vẫn còn lưu lại trên mặt.

Ký ức của cơ thể.

Lúc Kỳ Thanh tỉnh dậy, Lục Uyển Đình không còn ở đây, cô vén tóc dài lên rồi ngồi, cúi nhìn váy ngủ của mình vẫn còn ở trên người, một cái dấu vết nào cũng không có.

Trong nhà bếp có tiếng máy hút mùi, Kỳ Thanh đứng ở lầu hai, tay đặt lên tay vị cầu thang, nhìn xuống phía dưới.

Trong nhà bếp có một hình bóng quen thuộc đang bận rộn. Có tiếng bước chân vang lên, Kỳ Thanh quay đầu nhìn thấy Lục Vân Tạ từ trong phòng ngủ bước ra, hai mắt không có hồn, tràn đầy mệt mỏi, giống như tối qua không ngủ ngon.

"Sớm, chị dâu." Lục Vân Tạ lười nhác chào hỏi Kỳ Thanh, cũng nhìn xuống dưới tầng liếc mắt nói "Chị của tôi đang làm bữa sáng."

"Tối qua ngủ không ngon sao?" Kỳ Thanh quan tâm hỏi một câu, Lục Vân Tạ ừ một tiếng đi xuống lầu.

Kỳ Thanh không nghĩ đến là Lục Uyển Đình sẽ tự tay làm bữa sáng. Tuy chỉ là món đơn giản mì sợi với trứng gà nhưng đó chính là tâm ý của Lục Uyển Đình.

Lục Vân Tạ nhìn Kỳ Thanh, trong lòng lại dấy lên nghi hoặc. Chẳng phải đã ở bên nhau nhiều năm rồi, như thế nào trông lại giống vừa mới yêu đương vậy. Ăn một bữa sáng thôi mà mặt hạnh phúc giữ vậy, giống như đây là lần đầu tiên ăn cùng nhau.

Sau bữa ăn sáng, Kỳ Thanh không ở nhà lâu liền đến công ty, Lục Uyển Đình đứng ở cửa sổ nhìn xuống đường, nhìn thấy Kỳ Thanh lái xe rời đi, trong lòng lại mất mát.

Cô cố ý nói trợ lý Tô đặt vé máy bay vào buổi chiều chính là muốn buổi sáng sẽ ở cùng Kỳ Thanh lâu một chút. Không nghĩ đến vừa ăn sáng xong em ấy đã đi rồi.

Lục Vân Tạ đem hành lý đã chuẩn bị đầy đủ đi xuống nhà, nhìn thấy chị mình đứng bên cạnh cửa sổ kêu một tiếng "Chị, chúng ta trực tiếp đến sân bay hay là đi công ty trước?"

Qua một lúc sau, Lục Uyển Đình mới xoay người trả lời "Đi công ty."

Rời khỏi nhà Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh về lại nhà mình, gọi điện thoại cho trợ lý Cao Hạc nói cô sẽ rời khỏi thành phố mấy ngày. Bảo hắn giám sát cho tốt tiến độ nghiên cứu, mỗi ngày gửi báo cáo sang cho cô.

Trong lúc, Kỳ Thanh đang thu thập hành lý, Dương Châm đột nhiên đến.

"A Châm, sao cậu lại đến đây?" Kỳ Thanh kinh ngạc, ngay sau đó cười nghiêng người để Dương Châm vào nhà.

Dương Châm vào nhà thấy bên trong có một cái vali đang bày ra "Cậu muốn đi công tác à?"

"Uh, xem như là vậy đi. Thu thập xong sẽ đến sân bay." Đồ vật cũng đã sắp xếp gần như đủ rồi, Kỳ Thanh khép vali lại rồi hỏi Dương Châm "Sao cậu lại đến đây?"

"Muốn tìm cậu cần phải có lý do sao?" Dương Châm đi đến sofa ngồi xuống, chống cằm nhìn cô "Cậu đi đâu công tác, không bằng mang mình đi theo đi, mình đang cần tìm linh cảm để thiết kế."

"Cậu không sợ mấy công việc của mình làm cậu mất linh cảm à?" Kỳ Thanh vào nhà vệ sinh rửa tay.

"Không sợ." Dương Châm ở trong phòng khách nhìn khắp nơi, nhìn đến ban công treo một cái áo sơ mi trắng, rõ ràng đã khô nhưng sao lại không dọn mà lại vẫn treo ở đó. Dương Châm đứng dậy giúp cô thu quần áo.

Đang muốn cầm lấy, bỗng nhiên cô lướt nhìn thấy trên cổ áo sơ mi có mấy chữ mẫu thêu lên "LWT."

Lục Uyển Đình.

Cảm giác như bị điện giật, Dương Châm thu hồi tay lại, tự dối lòng mà nói không phải.

Buồn bã cười, trong lòng không ngừng chua xót, không chịu tiếp thu hiện thực vẫn luôn là cô.

Kỳ Thanh rửa tay sạch sẽ từ nhà vệ sinh đi ra, nhìn thấy Dương Châm đứng ở trên ban công đang nhìn cái áo sơ mi kia. Cô nhớ đến chữ cái được thêu lên trên cổ áo kia, Kỳ Thanh đi qua đứng sau lưng Dương Châm nói "A Châm, cái áo sơ mi này..."

Dương Châm cầm lấy cái áo xuống quay đầu cười nói "Cậu nha, áo sơ mi đã phơi khô rồi cũng không biết đi cất, phơi như vậy áo sẽ mau hỏng." Đem áo sơ mi đưa cho Kỳ Thanh.

Thấy Dương Châm không chú ý đến mấy chữ cái kia, Kỳ Thanh lại do dự...cô muốn hay không muốn nói cho Dương Châm một lần nữa. Người kết hôn với Lục Uyển Đình chính là cô.

Kỳ Thanh nhận lại cái áo sơ mi, muốn mở miệng nói nhưng Dương Châm lại nhìn đồng hồ "Mình đến đây gặp khách hàng, thuận đường cho nên đến xem cậu. Giờ mình phải đi."

Thấy Kỳ Thanh nhìn cô chằm chằm, lại tưởng trên mặt cô dính cái gì cho nên Dương Châm đỉnh mày cợt nhả lại gần "Luyến tiếc mình à, hôn mình một cái đi, mình sẽ không đi gặp khách." Nói nghiêng đầu chỉ chỉ lên mặt cô "Hôn ở chỗ này là được."

Kỳ Thanh đẩy mặt Dương Châm ra "Đừng nói giỡn, đi gặp khách hàng đi."

"Hắc hắc..." Dương Châm cười một tiếng rồi đi.

Dương Châm đi không bao lâu thì Kỳ Thanh cũng kéo rương hành lý đi theo.

Xe Dương Châm đậu ở một chỗ khuất, nhìn thấy xe Kỳ Thanh chạy ra khỏi khu nhà. Mày hơi cau lại khởi động xe đi theo.

Đi được một đoạn nhận ra đây là đường ra sân bay, cũng không phải đến nhà Lục Uyển Đình. Dương Châm thở nhẹ ra, ngay ngã tư lúc đèn xanh, đánh tay lái rời đi, không tiếp tục đi theo Kỳ Thanh.

Lục Uyển Đình cùng Lục Vân Tạ đến công ty. Lúc đi ngang qua quầy lễ tân, Lục Vân Tạ liếc nhìn lễ tân một cái với ánh mắt thâm ý. Lễ Tân rụt cổ sợ hãi, cúi đầu,

Lục Vân Tạ thu hồi ánh mắt, cùng Lục Uyển Đình đi đến thang máy.

Trước giờ bay 2 tiếng, Tiểu Lương lái xe đưa đoàn người Lục tổng ra sân bay.

Trước khi máy bay cất cánh, Lục Uyển Đình đã gửi cho Kỳ Thanh một tin nhắn "Tôi đã lên máy bay."

Ngồi ở trên khoang hạng nhất, trước khi tắt điện thoại để chế độ máy bay, cũng không nhận được tin nhắn phản hồi của Kỳ Thanh.

Lục Vân Tạ nghiêng đầu nhìn Lục Uyển Đình "Chị làm sao vậy?" Như thế nào lên máy bay lại có một bầu tâm sự nặng nề vậy.

Lục Uyển Đình cười buông điện thoại, mang dây an toàn "Lần đầu tiên, mang em đi công tác cho nên có chút lo lắng cho em."

Lo lắng cho cô? Lục Vân Tạ nheo mắt, lại gần mà chọc thủng tâm tư của chị cô "Chị, em thấy là chị đang nghĩ đến chị dâu thì có."

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Võ Hồn
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi