Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 38: Trêu Ghẹo

Lục Uyển Đình liếc nhìn, giọng nói ngạo ngễ "Phu nhân của tôi đưa cô về khách sạn, còn không phiền sao?" Xoay người đứng sóng vai với Kỳ Thanh.

Không khí xấu hổ ngập tràn, Đông Dã Lam Phong nhìn đôi thê thê trước mặt mình, nghĩ lại cô trong buổi tiệc tối đã trêu ghẹo Kỳ Thanh, biểu tình cứng lại, không tin tưởng mà nhìn Kỳ Thanh "Em là phu nhân của cô ấy?"

Lại quay đầu nhìn Lục Uyển Đình "Người cùng cô kết hôn, không phải Cận Phong sao?"

Tất cả mọi người đều đồn, người kết hôn cùng Lục Uyển Đình chính là Cận Phong, có người hỏi qua Cận Phong hắn cũng không có phủ nhận, thậm chí còn cam chịu.

Trong lòng Kỳ Thanh thở phào nhẹ nhõm, Lục Uyển Đình chủ động nói mối quan hệ này, cô cũng không cần làm bộ làm tịch không có quan hệ với Lục Uyển Đình. Không cần phải ăn dấm ảo hư vô kia, cái gì mà Cận Phong. Là cô, cô mới là chính cung.

Kỳ Thanh tay câu lên cánh tay của Lục Uyển Đình, thân thể nghiêng nghiêng thân mật mà dựa vào Lục Uyển Đình cười nói "Tôi là phu nhân của chị ấy, người cùng Uyển Đình kết hôn là tôi."

Mà không phải cái tin đồn nhảm bên ngoài kia là tên phó tổng Cận Phong tập đoàn Thêm Phong.

Lần đầu tiên, Đông Dã Lam Phong không rõ nội tình mà cùng chính chủ khách khí câu dẫn người của người ta. Hiện tại nghĩ lại lời nói vừa rồi của Lục Uyển Đình, làm gì không cao hứng khi cô nói cô tìm Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật hợp tác, là không cao hứng cô tìm Kỳ Thanh thì đúng hơn.

Cũng may nội tâm vững vàng, trải qua nhiều sóng gió, lúc biết được mối quan hệ của hai người kia, Đông Dã Lam Phong hồi phục lại khí thế đổi lại gương mặt tươi cười "Vậy phiền tài xế Lục tổng đưa tôi về khách sạn."

Lục Uyển Đình mỉm cười "Không phiền."

Trước khi đi, Kỳ Thanh lại lần nữa tỏ rõ thái độ "Tổng giám Đông Dã, chuyện đầu tư hợp tác, lúc ngồi xuống tôi đã nói rõ, Kỳ Giang đã có tập đoàn Lục Thị đầu tư, cho nên trước mắt tôi không cần công ty khác đầu tư."

Đông Dã Lam Phong rốt cuộc không thể chính diện đáp lại sự từ chối của Kỳ Thanh, cô tươi cười nói "Hy vọng về sau có cơ hội cùng nhau hợp tác."

Đều cho nhau đủ mặt mũi rồi.

Rời khỏi nhà hàng, Lục Uyển Đình ngồi trên xe Kỳ Thanh cùng Lục Uyển Đình chỉ có hai người ở trong xe. Kỳ Thanh khẩn trương

"Chị trở về lúc nào vậy?" Lời nói ra, giọng nói hoàn toàn khác, nghe giống như người mới làm chuyện gì sai, không có chút tự tin nào.

Lục Uyển Đình quay sang nhìn Kỳ Thanh mới nhìn đồng hồ, thản nhiên trả lời "Một tiếng trước khi em cùng Đông Dã Lam Phong ăn tối với nhau."

Cô thực sự chịu không nổi ánh mắt đăm chiêu của Lục Uyển Đình nhìn cô. Ánh mắt Kỳ Thanh nhìn đến quần áo của Lục Uyển Đình, tránh đi tầm mắt của cô.

Hôm nay, Lục Uyển Đình mặc một cái áo sơ mi màu xám, cúc áo còn có hai cái phía trên mở ra, ánh mắt Kỳ Thanh ngưng lại "Chị làm sao biết em cùng với cô ta ăn tối ở đây?"

"Vị trợ lý Hoa của em, biết tôi tìm em, rất nhiệt tình mà nói cho tôi biết em ở đâu." Lục Uyển Đình cúi người gần tới Kỳ Thanh, ánh mắt rực rỡ ôn nhu "Em còn muốn hỏi cái gì nữa?"

Hơi thở cận kề, tâm Kỳ Thanh run động, hô hấp khó khăn, cô ngửi được mùi nước hoa nhẹ nhàng trên người Lục Uyển Đình. Lúc ở nhà hàng, cũng không ngửi được mùi này, sao giờ tự nhiên lại bay đến ngay mũi cô vậy?

Kỳ Thanh nắm chặt tay, ngước mắt nhìn Lục Uyển Đình, nhìn vào đôi mắt thâm thuý kia thấy được chính mình trong đôi mắt ấy, yết hầu tức khắc khô nóng "Chị vì sao lại về trước một ngày?"

"Hành trình ngày mai không có gì, công ty còn rất nhiều việc chờ tôi xử lý, tôi không muốn lãng phí thời gian cho nên trở về sớm hơn một ngày." Chính là không chịu nói cho Kỳ Thanh, là cô muốn về sớm để thấy Kỳ Thanh cho nên mới huỷ bỏ lịch trình, trở về Giang Lâm sớm hơn dự kiến.

"Không phải vì em à." Trong lòng Kỳ Thanh mất mát, cô cho rằng Lục Uyển Đình về sớm là vì cô. Tới nhà hàng cũng là vì ghen cô cùng Đông Dã Lam Phong gặp mặt.

Trên mặt Lục Uyển Đình không tỏ thái độ gì hết, cười ôn nhu trước sau như một, Kỳ Thanh tin lời cô nói.

Không đợi Lục Uyển Đình hỏi, cô chủ động giải thích chuyện hôm nay.

"Đông Dã Lam Phong gọi điện thoại đến công ty em, chính thức hẹn em nói chuyện hợp tác, em mới cùng cô ta ăn cơm." Tay Lục Uyển Đình đặt ở trên đùi, Kỳ Thanh duỗi tay đặt lên tay cô "Không có nói cho chị là sợ chị nghĩ nhiều."

"Sợ tôi nghĩ nhiều cái gì? Hiểu lầm em thích cô ta?" Lục Uyển Đình lật tay lại nắm lấy tay Kỳ Thanh, nhéo nhéo tay cô.

Tâm như có một cái lông chim quét qua, tê tê dại dại, Kỳ Thanh nhấp môi dưới, lúc này có nên hôn một cái không?

Lúc cô chần chừ, Lục Uyển Đình nói "Tôi tin tưởng em."

Chỉ là không tin tưởng người khác mà thôi.

"Tôi sợ em giống lần trước, uống rượu nhiều cho nên lại đây đón em." Nói đến đó, Lục Uyển Đình tiến đến gần ngửi ngửi mùi trên người Kỳ Thanh "Không có mùi rượu, hôm nay em không có uống rượu?"

Nhất cử nhất động của Lục Uyển Đình đều trong mắt Kỳ Thanh, đều là mê hoặc người, đối với người mình thương, Kỳ Thanh không thể nào thắng nổi trái tim của mình, cô giơ tay ôm lấy gương mặt của Lục Uyển, nghiêng đầu nhắm mắt hôn lên.

Hôn rồi...nhưng mà không phải hơi lạnh của cánh môi mềm mại, mà là... Kỳ Thanh mở to mắt, thấy bàn tay của Lục Uyển Đình đã ngăn môi hai người lại.

Cô hôn chính là lòng bàn tay của Lục Uyển Đình.

Quá đáng...Lục Uyển Đình thế mà giơ tay chặn lại!

Lục Uyển Đình cười như không cười mà nhìn cô, Kỳ Thanh trố mắt nửa giây, lui người lại, ánh mắt u oán, Lục Uyển Đình xoay người thắt dây an toàn cười nói "Về nhà đi."

Không hôn được, không vui.

"Chị không không muốn biết em có uống rượu hay không sao?" Kỳ Thanh đè tay đang cài dây an toàn lại, Lục Uyển Đình quay đầu nhìn môi Kỳ Thanh nói "Tôi chắc chắn em không uống rượu."

Cô đã nhìn qua cái ly của Kỳ Thanh, trong ly chỉ có nước không có dấu vết của rượu. Từ lúc cô đến nhà hàng quan sát cũng chỉ thấy có mỗi Đông Dã Lam Phong uống một mình.

"Vậy chị còn hỏi em có uống rượu không?" Kỳ Thanh dừng lại một chút mới phản ứng lại, là Lục Uyển Đình cố ý, cố ý trêu chọc cô.

Khoan đã...Lục Uyển Đình là loại người này sao? Chị ấy không phải.

Có ai lại đi trêu chọc bản thân mình, chị ấy sẽ không.

Kỳ Thanh mang dây an toàn vào, khởi động xe, bắt đầu di chuyển xe cùng Lục Uyển Đình nói chuyện, không cam lòng hỏi một câu.

"Mấy ngày nay, chị có nhớ em không?"

"Em thì sao? Có nhớ tôi hay không?" Lục Uyển Đình không trả lời mà hỏi ngược lại. Cô nhớ tới ngày Kỳ Thanh về lại Giang Lâm cô đã rút về một tin nhắn lúc mở họp là tôi nhớ em.

Kỳ Thanh dương môi "Mỗi ngày đều nhớ chị, đều muốn chị nhanh trở về,"

"Nhưng tôi thấy phản ứng của em hôm nay, không giống như là muốn tôi nhanh trở về." Một câu phá huỷ bài không khí.

"...." Kỳ Thanh liếc Lục Uyển Đình một cái, xem ra chuyện đêm nay, đã bị Lục Uyển Đình làm một cái note bự trong lòng.

Đưa Đông Dã Phong về đến khách sạn Cảnh Đồng an toàn, Lương Khiếu gọi cho Lục Uyển Đình báo. Hai người còn đang ở trên đường về nhà, nhìn thấy điện thoại của Lương Khiếu, Lục Uyển Đình mắt nhìn Kỳ Thanh mới tiếp điện thoại.

"Tôi đã biết, cậu về nhà đi." Lục Uyển Đình cúp điện thoại nhìn Kỳ Thanh nói "Lương Khiếu đã mang cô ta đến khách sạn."

"Ân." Kỳ Thanh lãnh đạm lên tiếng, cô không thèm quan tâm đến Đông Dã Lam Phong đã về khách sạn hay chưa, cô chỉ quan tâm một người là Lục Uyển Đình.

"Cô ta hỏi Lương Khiếu vì sao tôi lại không thông báo cho mọi người biết, người kết hôn với tôi là em, lại phải để cho người khác tuỳ ý suy đoán." Lục Uyển Đình chú ý đến phản ứng trên mặt Kỳ Thanh.

Kỳ Thanh hạ chân ga xuống, cô biết Đông Dã Lam Phong cố ý thăm dò Lương Khiếu, mục đích chính là đem những lời nói này truyền đến tai cô. Nhưng mà người không muốn để cho người khác biết là cô chứ không phải Lục Uyển Đình.

"Lương khiếu có nói gì với cô ta không?"

"Không có."

"Vậy...trước không nói đi." Kỳ Thanh nghiêng đầu nhìn thoáng qua Lục Uyển Đình "Chúng ta trước bắt đầu yêu đương đi, chờ đến lúc cùng thích nhau thì chọn cái ngày lành lại công bố."

Lục Uyển Đình suy tư gì đó, lát sau nở nụ cười "Được."

Rất nhanh đã đến nhà.

Lục Uyển Đình mở cửa đi vào nhà, Lục Vân Tạ đang ngồi ở trên sofa trong phòng khách chơi điện thoại, nhìn thấy hai người trở về. Chào hỏi xong, mắt nhìn Kỳ Thanh như cây đuốc mới được châm lửa nhìn Kỳ Thanh chằm chằm, xem đến cho người ta cảm giác không được tự nhiên.

Thấy Lục Uyển Đình vào bếp lấy nước, Kỳ Thanh hỏi một câu

"Em làm gì mà nhìn tôi dữ vậy?"

Lục Vân Tạ nhướng mày "Nghe nói chị dám lén lút sau lưng chị tôi hẹn hò với người khác đi ăn tối."

Lục Uyển Đình từ bếp đi ra, nghe được câu nói kia của Vân Tạ một chữ không cũng thiếu, giơ tay ném bình nước "Em nói bậy cái gì đó!"

Lục Vân Tạ bắt được chai nước, cười lấy lòng "Em nói giỡn với chị dâu mà, chị dâu làm sao dám lén lút đi hẹn hò với người khác được."

Vặn cái nắp chai ra "Chị, uống nước nè."

Lục Uyển Đình lấy cái chai uống một ngụm, nhìn đồng hồ không còn sớm nữa, đem chai nước để lên bàn nói "Chị đi tắm."

Cô đi lên lầu, Kỳ Thanh đứng ở sofa nhìn bóng dáng cô đi lên lầu, Lục Vân Tạ thấy thế trêu chọc "Kỳ Thanh, chị của tôi đã lên lầu tắm rửa rồi, chị còn đứng ở dây, hay là đêm nay muốn cùng tôi ngủ?"

Thấy Kỳ Thanh không tỏ thái độ gì, cũng không thèm cùng cô nói đùa, Lục Vân Tạ chậm rãi thu hồi nụ cười.

Kỳ Thanh ngồi xuống sofa, cầm lấy cái chai Lục Uyển Đình vừa uống, uống một ngụm, giống vô tình mà hỏi "Hai người trở về khi nào?"

"Không nhớ rõ." Lục Vân Tạ dựa trên sofa lấy điện thoại ra chơi tiếp.

Cô mới không thèm nói cho Kỳ Thanh, chị cô sau khi trở về biết Kỳ Thanh cùng Đông Dã Lam Phong ăn tối, khẩn trương tới mức nhà còn chưa về đã đi qua đón người rồi.

Kỳ Thanh lại hỏi "Vì sao mấy người lại trở về sớm hơn dự kiến?" Chị gái không nói thì phải moi tin từ em gái.

"Là chị tôi quyết định, không nói lý do." Lục Vân Tạ rời khỏi weibo chuyển sang xem lịch khai giảng của trường, trong lòng bộp một cái, hai ngày nữa khai giảng rồi.

Kỳ Thanh nhìn biểu tình của cô nàng, liền nhìn trên màn hình điện thoại, thị lực cô rất tốt nhìn thấy được mấy chữ khai giảng "Tôi nhớ rõ em cũng học ở địa học Giang Lâm."

"Đúng vậy." Lục Vân Tạ ngẩng đầu "Tôi vẫn luôn đuổi theo bước chân của chị tôi, nghĩ tốt nghiệp sẽ đến công ty làm nhưng vậy không cần đuổi theo nữa, có thể bồi chị ấy cả đời."

Ánh mắt đảo khắp người Kỳ Thanh, than ngắn thở dài "Không nghĩ đến, chị tôi lại thích chị."

Thấy biểu tình của cô nàng nói, không biết còn tưởng là cô là tiểu tam chiếm đoạt Lục Uyển Đình của cô nàng, Kỳ Thanh nghiêm túc hỏi "Em rất thích chị gái em?"

"Nếu tôi không phải em gái chị ấy, chuyện gì chị cũng đừng nghĩ đến nhé." Lục Vân Tạ không hề giấu diếm, không cố kỵ mà nói ra sự yêu thích với chị gái mình.

Kỳ Thanh trố mắt, cô em gái này nói chuyện thành thật như vậy sao?

"Tôi đối với chị tôi là tình thân, xem chị bị doạ kìa." Lục Vân Tạ tắt TV đứng dậy "Tôi đi lên phòng đây, chị còn không đi tìm chị tôi? Tách ra nhiều ngày như vậy, không có nhu cầu à?"

Nói xong không chờ Kỳ Thanh trả lời mà lập tức lên lầu.

Lúc Kỳ Thanh vào phòng ngủ, Lục Uyển Đình còn tắm rửa ở trong nhà tắm, Kỳ Thanh khoá trái cửa lại, nhìn chằm chằm vào cái cửa kính không chớp mắt, mà phản chiếu qua đó là thân ảnh mơ hồ, nhớ tới lời Lục Vân Tạ nói trước khi lên lầu.

Tiếng nước ngừng, Lục Uyển Đình đẩy cửa vào phòng để quần áo, thay quần áo ngủ, trên tay cầm cái khăn lau tóc từ trong nhà tắm đi ra.

Được... mỹ nhân xinh đẹp lại muốn câu dẫn tâm người ta... nhìn Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh không cầm lòng được mà tươi cười "Chị tắm xong rồi sao?"

" n." Lục Uyển Đình đi đến cạnh tủ đầu giường, đem khăn đặt lên đó, cúi người lấy một cái hộp ở bên gối.

Kỳ Thanh nhận ra, đây là một cái hộp trang sức, tâm nhảy dựng lên.

Lục Uyển Đình cầm hộp trang sức đến chỗ cô đang đứng "Tặng cho em."

Một cái hộp nhung màu đỏ sậm, nhìn giống như bên trong đang chứa một cái nhẫn. Kỳ Thanh tiếp nhận hộp trang sức, nín thở mà mở ra...trong mắt là sợi dây chuyền hiện ra.

Sợi dây chuyền bạch kim, mặt sừng hươu, ở chính giữa còn được khảm một viên đá màu ngọc bích, dưới ánh đèn rực rỡ lấp lánh, loáng thoáng còn nhìn thấy một chút màu tím.

Lục Uyển Đình đi đến sau lưng Kỳ Thanh, vén mái tóc dài của cô qua một bên, lộ ra cái cổ trắng nõn, trong lòng đầy yêu thương, do đứng ở phía sau Kỳ Thanh, cô không lo sợ Kỳ Thanh sẽ nhìn thấy vẻ mặt thoả mãn nhu tình mà nhìn chăm chú Kỳ Thanh "Tôi giúp em mang lên."

Kỳ Thanh lấy dây chuyền ra, hơi hơi nghiêng đầu, đưa cho Lục Uyển Đình. Đầu ngón tay hai người chạm vào nhau, độ ấm trong không gian truyền đến, rất tự nhiên, Lục Uyển Đình cầm lấy sợi dây chuyền ra khỏi tay.

Cảm giác lạnh lẽo của từ sợi dây chuyền ở trên xương quai xanh, Lục Uyển Đình rất cẩn thận mà mang lên cho Kỳ Thanh, ngón tay chạm vào cổ của cô, làm cho cái cổ trắng của Kỳ Thanh bắt đầu đỏ lên.

Kỳ Thanh cầm lấy mặt dây chuyền, cúi đầu nhìn cái sừng hươu đồng thời nhắc nhở bản thân, đây là quà Lục Uyển Đình đưa cô "Em rất thích."

Nếu là nhận thì càng tốt.

Trong đầu, vừa nghĩ đến nhẫn sau lưng tiếng nói của Lục Uyển Đình đã vang lên "Khi nào rảnh, chúng ta làm một đôi nhẫn đi."

Kỳ Thanh kinh ngạc quay đầu, Lục Uyển Đình lùi lại một bước, nghiêm túc nói "Em mang nhẫn lên rồi, người khác sẽ biết em đã kết hôn."

Sẽ không có người phụ nữ không đứng đắn nào dám mơ tưởng tới Kỳ Thanh.

"Ngày mai, em rảnh." Kỳ Thanh gấp không chờ nổi, thiếu chút nữa nói vậy đêm nay đi, hiện tại rất rảnh.

Ánh mắt Lục Uyển Đình đảo lên sợi dây đang mang trên cổ rồi xương quai xanh "Tôi đã hẹn với nhà thiết kế, tuần sau cô ấy từ nước ngoài trở về." Ngước mắt nhìn Kỳ Thanh, giúp cô sửa sang lại tóc "Thật đẹp. Nhưng mà khi tắm nhớ tháo xuống."

Nói xong liền thu hồi tay, xoay người về thư phòng "Tôi còn có một ít văn kiện cần xem. Em đi tắm đi." Lén Kỳ Thanh cười trộm một cái

Truyện convert hay : Nữ Đế Công Lược Sở Khuynh Ca Phong Li Đêm
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi