Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 43: Tình Thú

Ở thư viện còn có chỗ để ẩn nấp, còn ở sân trường thì tầm nhìn trống trải, hai người mà làm cái gì thì những người xung quanh đều có thể thấy được.

Lục Uyển Đình ôm lấy Kỳ Thanh, hai mắt sáng ngời mà nhìn cô, có cơn gió thổi tới, tóc hai người dây dưa dính vào nhau.

Đây là lần đầu tiên hai người ở trước nhiều người mà thân mật như vậy. Trong lòng Kỳ Thanh vừa kích động lại vừa khẩn trương lại thêm sợ hãi, ánh mắt nhìn những người xung quanh, lấy hai tay đẩy đẩy Lục Uyển Đình ra, nhẹ nhàng nhắc nhở "Xung quanh đều là sinh viên, ảnh hưởng không tốt."

Lục Uyển Đình không chỉ không buông cô ra, ngược lại còn ôm cô chặt hơn, khoé mắt cùng với đuôi lông mày ý cười càng gia tăng "Kỳ Thanh, không phải em nói tôi nổi loạn sao?"

Tim Kỳ Thanh loạn nhịp, trên môi truyền đến một mảnh mềm mại hơi lạnh, Lục Uyển Đình ở chỗ này, làm chuyện ở trong thư viện chưa làm xong.

Sinh viên xung quanh xem mà ngốc cả ra. Hôn, thật sự hôn rồi! Ở ngày tựu trường, lại phát sinh ra tình cảnh này, hai người này chắc là đôi tình nhân yêu xa!

Vì ở nơi khác nhau...cho nên chỉ có chờ tựu trường mới có thể ở bên nhau

Một chút ôn nhu một chút lúng túng, tim Kỳ Thanh mới hoãn lại một chút, Lục Uyển Đình đã buông cô ra, ý thức được hành vi xúc động vừa rồi của cô. Đúng là giống như Kỳ Thanh nói vậy, nổi loạn.

"Xin lỗi, tôi vừa rồi..." Lục Uyển Đình muốn nói gì đó, thì mặt cô đã bị Kỳ Thanh ôm lấy, nhắm mắt lại nghiêng đầu tiếp tục hôn lên môi cô, khắc chế sự hưng phấn lưu luyến ở trên đôi môi ấy.

Thẳng đến tiếng hô hào của mọi người ồn ào đánh thức hai người, Kỳ Thanh mới buông Lục Uyển Đình ra, thấy Lục Uyển Đình ngẩn ngơ nhìn cô, Kỳ Thanh cười "Như vậy mới giống yêu đương a!"

Hai người lại gặp vị giảng viên mắt kính vàng, trên tay ôm ba cuốn sách mới mượn từ thư viện, đứng ở trong đám người, nhíu mày nhìn các cô.

Trường đại học này không phải là trường bình thường, là đại học tốt nhất của Giang Lâm, đứng trong top 5 của cả nước.

Giảng viên mắt kính vàng nhịn không nổi nữa, đi qua đối diện Kỳ Thanh và Lục Uyển Đình "Đến văn phòng của tôi."

Hôm nay, phải giáo dục phê bình hai cái người này mới được. Lén lút hôn nhau thì thôi bỏ qua, đường này ngang nhiên dám ở trong sân trường mà hôn môi. Điều này sẽ làm ảnh hưởng đến tâm lý sinh viên ở trong trường, làm những sự việc không lường trước được.

Cách đó không xa có giọng nói nho nhỏ "Đây không phải là giảng viên Tiếu sao?"

"Hai người này chắc thảm rồi, sẽ bị giáo dục đạo đức a."

Lục Uyển Đình xoay người che khuất Kỳ Thanh ở phía sau, đôi mắt ôn nhu thay vào là đôi mắt lạnh lùng bình tĩnh, mắt nhìn các sinh viên ở xung quanh lạnh lùng nói "Được."

Nắm lấy tay Kỳ Thanh dắt đi, đi theo phía sau giáo viên Tiếu, hướng đến là văn phòng hành chính.

Phía sau truyền tới những câu nói đầy hâm mộ "U là trời, vị bạn học kia thật là ngự, ở trước mặt cô Tiếu như vậy không hề túng..."

Kỳ Thanh nhìn góc nghiêng mặt của Lục Uyển Đình không chớp mắt, trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào. Yêu đương ở đại học là cảm giác này sao?

Cảm giác này thật sự muốn mạng người.

Tâm thiếu nữ đập loạn cả lên.

Tầng lầu văn phòng hành chính khác những nơi khác, sinh viên không có việc gì sẽ không tuỳ tiện đến đây, đi vào văn phòng chỉ có tiếng bước chân của ba người vang lên trên hành lang.

"Giảng viên Tiếu." Lục Uyển Đình gọi giáo viên, dừng chân lại.

Trưởng phòng giáo vụ giáo viên Tiêu quay đầu lại, thấy hai sinh viên không chịu đi tiếp, hạ mặt kính xuống, vẻ mặt nghiêm túc trên hành lang mà bắt đầu giáo dục hai người.

"Cha mẹ cực khổ nuôi mấy đứa vào đại học, không phải để mấy đứa đến đây yêu đương. Ngày khai giảng đầu tiên, bộ không dằn lòng được hay sao mà trước mặt những người khác làm cái việc này, hai người có biết hành vi này có ảnh hưởng lớn như thế nào không?"

Giảng viên Tiếu đi đến trước mặt hai người hỏi Lục Uyển Đình "Em học ngành gì, tên là gì, học năm mấy?" Ánh mắt nhìn Kỳ Thanh "Còn em này nữa, học ngành gì, tên gì, năm mấy?"

Phải nhớ kỹ, đến lúc đó điểm rèn luyện cho điểm thấp 5 phần.

"Chúng tôi không phải sinh viên." Lục Uyển Đình thái độ rất thản nhiên mà nhìn gương mặt vị giáo viên đang cố kiềm chế không tức giận.

Không phải sinh viên? Tiếu Lan Mịch nhìn hai người trước mặt đánh giá, thấy nữ sinh bên cạnh mang ba lô, cười lạnh một tiếng "Em nói không phải là sinh viên, tôi tin sao." Cằm hấc về phía Kỳ Thanh "Em này cũng phải năm ba đi."

Muốn lừa giảng viên sao? Còn non lắm!

"Giảng viên à, chúng tôi thực sự không phải là sinh viên." Kỳ Thanh liếc mắt nhìn Lục Uyển Đình một cái, từ trong túi lấy ra thẻ sinh viên "Em đã tốt nghiệp hơn bốn năm."

"..." Tiếu Lan Mịch quét mắt thẻ sinh viên, tức khắc nghẹn lời.

Trường hợp thế này xấu hổ quá đi.

Kỳ Thanh lấy thẻ sinh viên ra đến lượt Lục Uyển Đình cũng lấy thẻ ra để chứng minh thân phận "Tôi tốt nghiệp 6 năm rồi." Những mà trọng điểm không phải cái này, trọng điểm là "Chúng tôi đã kết hôn rồi."

Giảng viên Tiếu chắc chắn sẽ không dễ nhận thua như vậy, trầm mặc chút xíu, đẩy cái mắt kính xuống "Mặc kệ tốt nghiệp bao nhiêu lâu rồi, đều là sinh viên Giang Lâm, hai người sao lại ở sân trường..."

Chuyện này lần đầu gặp phải, Tiếu Lan Mịch phải suy nghĩ một tí tìm từ thích hợp để nói "Các cô ở trong sân trường muốn yêu đương, tôi là người từng trải, có thể lý giải, nhưng cũng phải có chừng có mực. Chuyện vừa rồi, nếu lại bị tôi bắt gặp, sẽ bắt hai người tới làm hình mẫu để phản biện giáo dục sinh viên."

"Lần sau chúng tôi sẽ chú ý." Lục Uyển Đình vẫn bình đạm không tỏ thái độ gì, một chút sợ hãi cũng không có.

Tiếu Lan Mịch hơi nhíu mày, chỉ vào cửa "Được, tiếp tục đi dạo đi." Nói xong xoay người đi đến thang máy, về văn phòng của cô.

Đi được hai bước, Tiếu Lan Mịch bỗng chốc nhớ đến hai cái tên trong thẻ sinh viên viên, lập tức xoay lại hỏi "Khoan đã, hai người một là Lục Uyển Đình, một là Kỳ Thanh."

Giang Lâm đại học có rất nhiều sinh viên ưu tú, Lục Uyển Đình và Kỳ Thanh đều nằm trong danh sách sinh viên ưu tú của trường. Mới vừa rồi nói chuyện còn để bụng chuyện ngoài sân trường giảng viên Tiếu mới không để ý. Lúc này bình tĩnh mới nhớ đây một là tổng tài của tập đoàn Lục Thị, một là tổng tài của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật.

Hai cái tổng tài, trang điểm thành sinh viên, cái tình thú này. Người bình thường không thể nghĩ đến được.

Tiếu Lan Mịch có nghe được chuyện Lục Uyển Đình kết hôn, trăm ngàn bạn tưởng cũng không nghĩ tới, người cùng Lục Uyển Đình kết hôn là Kỳ Thanh.

"Hai người đã kết hôn?"

Thê thê dùng nụ cười để trả lời, sau đó dắt tay rời đi.

Áo vest có chút vướng bận, Lục Uyển Đình nhìn qua balo của Kỳ Thanh, muốn đem áo vest bỏ vào trong đó "Kỳ Thanh, tôi có thể cái áo vào balo của em không?"

"Có thể a." Kỳ Thanh xoay lưng đưa balo về phía Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình xếp cái áo lại, tay vừa mới đụng tới khoá kéo, Kỳ Thanh đột nhiên xoay người lại, nhiệt tình nói "Để em giúp chị bỏ vào."

Lấy cái áo từ trong tay Lục Uyển Đình, hạ một dây balo xuống, balo từ trên vao trượt xuống bả vai, kéo một đường vừa đủ để bỏ cái áo vest vào.

Cái áo vest mềm mịn này, mặc ở trên người không nóng còn chút hơi lạnh. Cứ như vậy bị Kỳ Thanh nhét vào trong balo không thương tiếc.

"Không ngay ngắn." Lục Uyển Đình theo bản năng đè balo lại, muốn lấy cái áo ra xếp lại, nhớ lúc trước Kỳ Thanh còn trêu ghẹo nói cô chòm sao Xử Nữ, lại thu hồi tay "Được rồi, cứ để như vậy đi."

Kỳ Thanh khoá balo lại, đem balo mang lên vai, Lục Uyển Đình nắm lấy đai balo nói "Để tôi đeo cho."

Trong balo có giấu cuốn sách "Làm sao để gia tăng tình yêu mãnh liệt". Kỳ Thanh nào dám lơ là đưa balo cho Lục Uyển Đình mang, lỡ đâu lúc lấy áo ra lại bị thấy được, cô không giải thích được tại sao lại mua một quyển sách như vậy?

Học yêu đương như thế nào sao?

Ngẫm lại đều cảm thấy xấu hổ.

"Balo rất nhẹ, em mang được rồi."

Lục Uyển Đình thấy cô kiên trì muốn mang, cho nên buông tay ra.

Từ văn phòng hành chính đi ra chính là trung tâm triển lãm quốc tế, kiến trúc độc đáo tinh tế hình cung, có thể chứa hơn vạn người, thường các buổi diễn thuyết quan trọng sẽ được tổ chức ở đây.

Đi tiếp nữa sẽ là nơi dành cho các đôi tình nhân, Hồ Thù Cần.

Ở đây có một cái đình để hóng gió, núi nhân tạo hình vòm, phong cảnh quanh hồ say lòng người, cảnh đẹp yên tĩnh.

Lục Uyển Đình và Kỳ Thanh cùng nhau đi dạo dọc bờ hồ, nhìn mấy cái đình hóng gió đều có sinh viên ở đó ngắm phong cảnh cho cá ăn, vòng một vòng đến sân thể dục.

Cuối cùng, hai người lại về đến thư viện.

Lầu hai của thư viện có một cái căn tin, nơi này có thể nói chuyện phiếm và ăn vặt.

Hai người tìm một băng ghế dài kế bên cửa sổ ngồi xuống, Kỳ Thanh đi mua hai chai nước, vặn cái nắp đưa cho Lục Uyển Đình một chai, ngồi đối diện xuống trước mặt Lục Uyển Đình.

"Em nghe Vân Tạ nói, chị mỗi năm vào ngày tựu trường đều sẽ quay về trường." Kỳ Thanh mở nắp chai ra uống một ngụm, nước lạnh uống vào, khí nóng trong người cũng tản ra bớt. "Trừ bỏ gặp Hà học tỷ, chị còn gặp những người khác sao?"

"Không có." Lục Uyển Đình cầm lấy chai nước Kỳ Thanh đưa cho, đôi tay đặt lên trên chiếc bình mát mẻ "Sau đó, tôi chỉ đến gặp em."

Lời nói vô tình nhưng lại làm cho tâm người ta lay động.

Kỳ Thanh uống nước để áp đi sự bồi hồi của mình, rõ ràng là một câu nói đơn giản, sao cô nghe xong lại động tâm không kìm chế được?

"Hôm nay, công ty chị không có việc gì sao?" Lục Uyển Đình rất bận, trong lòng Kỳ Thanh rất rõ việc đó, công ty của Lục Uyển Đình không có một ngày nào là không có việc.

Vấn đề này không nên hỏi, vừa hỏi xong thì điện thoại Lục Uyển Đình vang lên.

Tiếp xong điện thoại, Lục Uyển Đình nói "Trợ lý Tô mới báo cho tôi, công ty có một vị khách hàng quan trọng vừa đến, muốn tôi đến công ty. Em tiếp tục ở trường hay cùng tôi đi?"

"Đi công ty chị sao?" Ý Lục Uyển Đình là này đi?

"Nếu công ty em không có việc gì thì đi đến công ty tôi." Lục Uyển Đình dừng một chút, sau đó cười nói "Cùng đi với tôi đi."

Ngồi trên xe, Kỳ Thanh đem balo quăng ra ghế sau, quay đầu thấy Lục Uyển Đình nhìn cô chăm chú, tâm động nữa rồi, Lục Uyển Đình lại muốn hôn cô sao?

Cũng không có.

Chỉ là đang đợi Kỳ Thanh cài dây an toàn thôi.

Chờ Kỳ Thanh cài dây an toàn xong, Lục Uyển Đình mới đem xe lái ra khỏi trường học.

Trên đường vẫn kẹt xe như cũ dòng xe cứ hướng về trường học, đi từng chút từng chút một đến giao lộ Trường Long.

Qua đoạn này, một đường đi thẳng càng đi càng thấy tổng bộ tập đoàn Lục Thị càng gần. Kỳ Thanh mới sực nhớ cái gì đó, quay sang nói Lục Uyển Đình "Chúng ta bỏ quên em gái chị ở trường rồi."

Lúc Lục Vân Tạ đi, đã có nói cho cô là nếu đi về thì gọi cho con bé một tiếng.

"Vậy em gọi cho con bé đi, nói chúng ta có việc đi công ty, con bé tự đi về đi."

Lúc này, Lục Vân Tạ đang cùng mấy bạn cùng phòng của mình, mùi mẩn mà nghe bạn học Trần Lộ Hy kể chuyện của hai vị học tỷ ở dưới sân trường, nhận được điện thoại của Kỳ Thanh, Lục Vân Tạ nói vài tiếng cho có lệ "Các chị vội đi, tôi tự về nhà được."

Cúp điện thoại, tiếp tục nghe.

"Lúc đó, vị học tỷ kia làm như thế này ôm lấy eo người kia, một tay ôm lấy gương mặt người kia, ở trước mặt trường phòng giáo vụ giảng viên Tiếu hôn môi a." Thiếu nữ Trần Lộ Hy tâm thao thao nói "Mình thấy vậy muốn tình một học tỷ bá đạo lạnh lùng để yêu đương."

"Đúng rồi, vị học tỷ kia nhìn giống cậu vài phần tương tự." Trần Lộ Hy nhìn về phía Vân Tạ, đem hình lén chụp được dưa cho mọi người xem "Mọi người xem, có phải giống hay không?"

Ảnh chụp là ảnh lén, lại ngược sáng, tiêu cự quá xa cho nên ảnh chụp không rõ. Chỉ có thể nhìn ra là hai nữ nhân còn lại không thể thấy được cái gì.

Nhưng mà Lục Vân Tạ liếc mắt một cái là nhận ra được hai người chính là chị cô và chị dâu.

Tâm Lục Vân Tạ tức khắc không vui, cô cắn chặt răng, làm bộ không quen biết hai người đó "Cậu chụp ảnh như vậy làm sao biết được là tương tự."

Có việc về công ty? Là gấp không chờ nổi về nhà làm cái gì đi!

Tức giận!

Lục Vân Tạ đem điện thoại trả lại cho Trần Lộ Hy, cầm lấy điện thoại mình nói "Mình có việc đi trước." Vừa ra tiệm trà sữa liền gọi cho Kỳ Thanh.

"Chị với chị tôi ở trong trường học hôn môi, bị bạn học tôi chụp lại."

Kỳ Thanh nhận điện thoại, tâm lập tức bay lên, không nghĩ tới sẽ có người bị chụp lại.

Cô quay sang nói Lục Uyển Đình "Vân Tạ nói, chúng ta ở trong trường bị bạn học của con bé chụp..."

"Hôn môi?" Lục Uyển Đình đậu xe tốt, kéo tay cô, ánh mắt ôn nhu nhìn Kỳ Thanh.

Kỳ Thanh gật đầu.

Lục Uyển Đình nhìn như không có việc gì mà cười "Chúng ta đã kết hôn, sợ cái gì." Mở cửa xe đi xuống, cúi người xuống nhìn Kỳ Thanh còn đang ngồi trong xe nói "Em xuống xe đi, tôi đưa em đến văn phòng tôi rồi đi gặp khách."

Truyện convert hay : Kinh Thế Y Phi, Phúc Hắc Cửu Hoàng Thúc
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi