Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 6: Mất Ngủ

Đêm ở Giang Lâm, bỏ đi sự ồn ào của ban ngày thay vào đó là sự náo nhiệt, xa hoa, rực rỡ

Ở ngã tư...đèn vàng nhấp nháy vài rồi đèn đỏ sáng lên, Lục Uyển Đình ngừng xe ở trước vạch nhìn đèn đỏ đếm ngược, trong lòng cũng tự dưng đếm ngược theo.

Không để ý đến phía sau xe cô, có một chiếc xe màu đen đã đi theo từ lúc cô rời công ty đi.

Nửa giờ sau, Lục Uyển Đình đến tiểu khu nhà của Kỳ Thanh. Bảo an sớm nhận biết ra là cô nên trực tiếp cho xe đi vào trong nhưng chiếc xe màu đen kia lại bị bảo an ngăn lại.

Trong tiểu khu chỗ đậu xe còn trống khá nhiều, Lục Uyển Đình ngừng xe ở dưới toà nhà của Kỳ Thanh

Ngẩng đầu lên nhìn ánh đèn xa xa phát ra từ cửa sổ, lấy điện thoại ra gọi cho Kỳ Thanh.

Điện thoại tắt máy.

Trong lòng Lục Uyển Đình có chút bất an, bước nhanh vào sảnh.

Kỳ Thanh ngồi ở ghế đổi giày hơn nửa tiếng, đầu mệt mỏi dựa vào tủ giày. Nghĩ đến giờ phút này, Lục Uyển Đình đang ở cùng một phụ nữ xa lạ, có phải hay không cùng người phụ nữ đó giải thích lý do kết hôn, hoặc lừa gạt người phụ nữ nói rằng không có kết hôn?

Lại không phát hiện ra điện thoại của mình đã tắt.

Bỗng nhiên, chuông cửa vang lên.

Kỳ Thanh nhìn trên màn hình là gương mặt của Lục Uyển Đình, trên mặt nôn nao...như thế nào chị ấy lại tới? Không phải là đang cùng...người phụ nữ khác sao?

Kỳ Thanh đứng dậy mở cửa nhưng trước đó phải ổn định lại cảm xúc. Một giây sau, thái độ thân thiện đứng ở cửa cùng Lục Uyển Đình chào hỏi "Lục Tổng, sao chị lại tới đây?"

Nhìn Kỳ Thanh bình yên vô sự, Lục Uyển Đình mới yên tâm nhưng lại bị cách xưng Lục Tổng kèm với giọng nói xa cách này làm lòng trùng xuống "Tôi lại đây nhập vân tay."

Có cảm giác giống như nhân viên mới tới công ty làm rồi đến đây chấm công.

Về sau, sớm hay muộn gì đều có thể đến lưu vân tay lại cũng được không phải sao?

Kỳ Thanh né người để cho Lục Uyển Đình vào nhà, đến chỗ hệ thống khoá cửa điều chỉnh đến giao diện quét vân tay nói "Chị đưa vân tay quét vào đây, xong thao tác này thì có thể mở cửa nhà tôi."

Trong đêm tối là lúc con người dễ xao động cùng với cảm xúc bất an...Kỳ Thanh nỗ lực khống chế cơ thể mình mới không run rẩy trước mặt Lục Uyển Đình.

Ngược lại, Lục Uyển Đình bình tĩnh...Kỳ Thanh nghiêng người để cô quét vân tay, cô liền hướng gần Kỳ Thanh. Sau đó hệ thống nhắc nhở nhập lại lần nữa trên màn hình.

Hai người giờ đây gần như dán vào nhau, Kỳ Thanh có thể ngửi được mùi trên người Lục Uyển Đình...có một mùi không thuộc về chị ấy, một hỗn hợp mùi hoa hồng và một chút của hoắc hương, làm người ngửi thật thoải mái.

Không, thoải mái cái rắm!

"Người phụ nữ kia là ai?" Tay Kỳ Thanh hơi run run nhịn không được vẫn là nên hỏi.

Lục Uyển Đình quay sang nhìn Kỳ Thanh, liếc mắt một cái biết hỏi cái gì còn hỏi ngược lại "Cái gì mà phụ nữ?"

"Cái người hỏi chị kết hôn với ai đấy, ở trên người của chị có lưu lại mùi hương của người phụ nữ kia" Kỳ Thanh nhịn xuống không hỏi thẳng ra là chị đã ôm người ta hay người ta ôm chị.

Lục Uyển Đình không thèm trả lời, quay đầu tiếp tục quét vân tay.

"Ngoài vân tay ra hình như còn có mật mã?"

"Vân tay của chị có thể trực tiếp mở cửa nhà tôi" Kỳ Thanh bắt lấy tay Lục Uyển Đình, đem chủ đề lúc nảy hỏi tiếp "Cô ta là bạn gái chị sao hay là bạn gái cũ.?"

Vân tay đã quét hoàn chỉnh, Lục Uyển Định xác định lại một chút. Quay sang nhìn Kỳ Thanh với ánh mắt bình tĩnh, trịnh trọng mà nhấn mạnh một việc "Chúng ta đã kết hôn."

"Dưới tình huống như vậy, em cảm thấy tôi sẽ có bạn gái sao?"

"Vậy là bạn gái cũ?" Cô nhớ rõ là Lục Uyển Đình không hề có bất cứ đối tượng kết giao nào, liền như thế nào lại một cái nhảy ra bạn gái cũ. Kỳ Thanh chậm rãi buông tay ra.

Phản ứng của cô khiến Lục Uyển Đình có chút luyến tiếc mà bắt lại cái tay vừa mới buông của Kỳ Thanh rồi mới nói rõ thực tế "Là em gái của tôi, con bé đang đi du lịch ở nước ngoài, nhìn tin tức tôi đã kết hôn nên có chút tức giận"

Hai người vội vàng kết hôn. Quyết định kết hôn còn chưa tới một phút.

Còn không có kết giao, chưa gặp được gia trưởng cũng không có thông báo đến bạn bè người thân. Liền một cái thì ở bên nhau, trong phút chốc đi lãnh giấy kết hôn, quần áo cũng không thèm thay mà đến Cục Dân Chính.

Nghe đến chị gái mình kết hôn mà còn được biết thông quan tin tức trên mạng. Ai mà không tức giận mà đi chất vấn cho bằng được.

Nguyên lai là em gái a, Kỳ Thanh nhẹ nhàng thở ra. Không phải là bạn gái hay bạn gái cũ đều được.

Cô biết Lục Uyển Đình có một người em gái tên là Lục Vân Tạ, vẫn còn đang học đại học.

Cái chính là cũng học ở Đại Học Giang Lâm, trường đại học mà cả hai từng học.

"Vậy em gái của chị, em ấy biết người cùng chị kết hôn là tôi sao?"

Lục Uyển Đình lắc lắc đầu "Tôi không có nói cho em ấy."

Cô thành thật trả lời làm người khác thật không cao hứng. Kỳ Thanh không có biểu lộ ra nhưng lại không chú ý nga~ một cái.

Lục Uyển Đình vẫn luôn chú ý đến biểu cảm trên mặt của cô, không thấy được biểu cảm gì nên phản ứng lại nói "Ba mẹ tôi đã biết."

"Cái gì? Bọn họ đã biết?" Trái tim yếu ớt thay đổi rất nhanh, Kỳ Thanh có điểm không bình tĩnh được.

Lục Uyển Đình nhìn Kỳ Thanh mà gật đầu "Uh"

"Kia..." Kỳ Thanh trong lòng đầy mong chờ... haha hỏi Lục Uyển Đình "Chị đêm nay ở đây sao?"

Lục Uyển Đình đang muốn gật đầu thì lại nhớ đến em gái mình đang ở nhà chờ mình về cho nên chỉ có thể nói "Không được, hôm nay phải về nhà"

Buổi tối đầu tiên hai người lãnh chứng lại mỗi người một nơi

Lục Uyển Đình lại đây chỉ để lưu vân tay, chuyện gì cũng chưa làm liền đi rồi.

Một cái ôm cũng không có.

Kỳ Thanh trằn trọc miên mang, ở trên giường lăn qua lăn lại vài vòng, kéo ngăn kéo ở tủ đầu giường lấy ra cuốn sổ màu đỏ hôm nay vừa mới làm xong.

Nhìn gương mặt hai người tươi cười trên giấy kết hôn, Kỳ Thanh không nhịn được khao khát người phụ nữ xinh đẹp kia, duỗi tay vuốt nhẹ tấm hình.

Cô sẽ cố gắng làm cho Lục Uyển Đình yêu cô. Như vậy cô mới cảm thấy thỏa mãn và không tiếc nuối khi kết hôn ngoài ý muốn.

Kỳ Thanh cúi đầu hôn nhẹ lên tờ giấy kết hôn một cái, chuẩn bị ôm nó đi ngủ.

Bỗng dưng, cô nghĩ tới một vấn đề.

Lục Uyển Đình vì cái gì lại muốn kết hôn với cô?

Thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua, cô không nghĩ ra được nguyên nhân kết hôn...tinh thần càng tỉnh táo hẳn.

Nghĩ đến cuối cùng, cô chỉ có một cái suy đoán

Không phải Lục Uyển Đình thích cô chứ!

Trên ngực bỗng có ngọn lửa mãnh liệt, Kỳ Thanh xoay người ngồi dậy, bình tĩnh mà hít thở sâu

Vẫn là đêm khuya thanh tĩnh đi ngủ là tốt nhất, tránh cho có những suy nghĩ phi thực tế.

~~~~

Lục Uyển Đình cũng không ngủ được. Em gái cô quấn lấy cô, kiếm cái lý do muốn nói chuyện phiếm đòi ngủ chung.

Nhưng mấu chốt là mỗi người ôm một cái chăn mà ngủ.

Tắt hết đèn trong phòng chỉ để lại một bóng đèn màu vàng. Lục Vân Tạ nghiêng người nhìn Lục Uyển Đình, đầu gối lên tay...si ngốc mà nhìn chị gái mình, nói những việc cô đã trải qua trong thời gian đi du lịch

Lục Uyển Đình nhắm mắt lại an tĩnh nghe nhưng trong đầu chỉ nghĩ đến việc hôm nay là về phu nhân của mình

"Em ngồi ở trên thuyền trong một cái hồ, giữa cái hồ đó có một tiểu ốc đảo. Trên đảo, có một đài ngắm sao, người chèo thuyền nói từ trên đài ngắm sao có thể nhìn thấy được một ngôi sao màu hồng...có thể ước nguyện với ngôi sao đó..."

Nói đến đây, Lục Vân Tạ lại im lặng, nhích tới gần Lục Uyển Đình hỏi "Chị, chị có biết em ước nguyện gì không?" Lại nhích tới một chút nữa môi cô sẽ chạm vào gương mặt của chị mình.

Lục Uyển Đình thản nhiên mở miệng hỏi "Nguyện vọng gì?"

"Chị, chị cùng ai kết hôn"

"..."

Như thế nào lại vòng đến cái đề tài này.

"Đi ngủ sớm chút đi" Lục Uyển Đình kết thúc cuộc nói chuyện phiếm, xoay người đưa lưng về phía Lục Vân Tạ.

"Chị" Lục Vân Tạ vẫn không bỏ cuộc, bò lại ôm eo Lục Uyển Đình nhưng vẫn cách một lớp chăn, làm nũng với chị gái "Chị, chị không muốn biết em ước nguyện gì sao?"

Lục Uyển Đình mặc kệ không lên tiếng

Thấy chị mình không thèm để ý, Lục Vân Ta trong lòng rung động cúi gần sát tai Lục Uyển Đình "Chị không muốn biết em ước nguyện cái gì nhưng em lại muốn biết chị cùng ai kết hôn"

Cánh tay dần dần ôm chặt eo Lục Uyển Đình, Vân Tạ hô hấp tăng thêm, không khí trở nên ái muội hơn "Hay là chị thực ra không có cùng ai kết hôn. Tin tức đó đưa ra chỉ là muốn em trở về..."

"Vân Tạ, nên ngủ." Lục Uyển Đình rất tự nhiên từ trong chăn vươn tay ra mà gạt bỏ cái tay đang vòng trên eo mình, xốc chăn lên đi xuống giường nhìn Lục Vân Tạ mà nói "Phòng ngủ chính em ngủ đi, chị đi ngủ ở phòng cho khách."

"Chị đừng đi" Lục Vân Tạ lập tức luống cuống, chân trần nhảy xuống giường chạy tới giữ Lục Uyển Đình "Em không náo loạn nữa, em sẽ ngoan ngoãn đi ngủ. Chị không cần đi phòng khách>"

Lục Uyển Đình quay đầu lại, thoát khỏi tay em gái mình mà nói "Vân Tạ, em không còn là một đứa bé nữa, không cần người khác ngủ chung"

"Chị không phải là người khác, chị là chị gái của em" Lục Vân Tạ thu tay lại "Em đêm nay ngủ ở đây, ngày mai em sẽ về nhà"

"Ba mẹ đã biết em trở lại?"

"Em đã nói với ba mẹ là ngày mai về"

Lục Uyển Đình trong lòng có chút loạn, vỗ vỗ vai Lục Vân Tạ

"Vậy em ngủ trước đi. Chị nhớ còn chút việc cần xử lý, xử lý xong sẽ về ngủ"

Lục Vân Tạ ngoan ngoãn lên giường...nắm góc chăn...chưng ra kiểu...chị xem em có ngoan không nè...mắt trông mong nhìn Lục Uyển Đình...Chị, nhanh về ngủ nha.

"Ngủ ngon" Lục Uyển Đình đứng ở cửa nói ngủ ngon xong đóng cửa đi đến thư phòng

Cô ngồi ở trong thư phòng ngồi một lúc lại nghĩ đến Kỳ Thanh. Cô lại thay một bộ đồ rời khỏi nhà

Đêm dài, xe trên đường dần ít đi. Ngày thường đi mất 30 phút mới đến nơi, còn bây giờ chỉ cần 17,18 phút đã tới.

Lục Uyển Đình lại một lần nữa đi vào toà nhà Kỳ Thanh, đây là lần thứ 4 cô đến đây trong ngày hôm nay.

Đêm nay không trăng không sao, Lục Uyển Đình xuống xe, dựa vào bên hông xe, dưới đường có bóng cây che lấp bóng dáng của cô. Ngửa đầu nhìn về phía nhà Kỳ Thanh...đèn đã tắt...hẳn là người đã ngủ.

Hồi tưởng lại những việc phát sinh hôm nay, Lục Uyển Đình không rõ cảm giác của mình.

Ở dưới được năm phút, cửa sổ đen đột nhiên lộ ra một tia sáng, một bóng người xuất hiện bên cửa sổ.

Kỳ Thanh không ngủ được nên đi ra lấy nước uống, uống nước xong vẫn không ngủ được nên đành ra ban công hít thở không khí.

Cô nhìn xuống dưới đất lại thấy được chiếc xe màu trắng. Xe này thật giống xe của Lục Uyển Đình.

Không chỉ thấy xe mà còn mơ hồ thấy được cả Lục Uyển ĐÌnh.

Kỳ Thanh xoa xoa cái trán...không phải men say đã hết rồi sao...như thế nào đã qua mấy giờ rồi mà còn say nữa,

Không đúng...không phải ảo giác...chính là Lục Uyển Đình

Kỳ Thanh ngẩng đầu...rồi nhìn lại xe...xoay người ra cửa

Lục Uyển Đình vẫn luôn nhìn Kỳ Thanh, thấy cô rời khỏi ban công...trong lòng có chút suy nghĩ...đoán được em ấy đã nhìn thấy cô.

Không do dự chút nào, xoay người lên xe rồi đánh xe rời đi.

Thang máy đang ngừng ở lầu một nhanh chóng lên tầng 26 rồi lại đưa Kỳ Thanh xuống tầng 1. Nhưng bên ngoài người hay xe cũng đều không thấy.

Cô không tin, cô gọi cho phòng bảo an. Bảo An vừa nhìn chiếc Audi màu trắng rời đi...mặt không đỏ tâm không loạn mà nói dối "Không có a, lúc này trễ vậy. Tất cả đều là xe trở về chứ không có xe nào đi ra"

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Đan Đế
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi