Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 85: Cào Nhẹ

Màn đêm buông xuống, cảnh đêm ồn ào náo nhiệt của Giang Lâm khác hẳn so với ban ngày, Kỳ Thanh không có lái xe, cô để cho trợ lý Hoa đưa cô lên nơi tổ chức tiệc rượu.

Đứng ở trước cửa là bốn người bảo an cao to, trang bị bộ đàm không dây, trên mắt còn đeo kính thông minh, mọi thông tin dữ liệu đều được đưa vào trong chiếc kính này có thể phân biệt được các khách mời, Kỳ Thanh ở trên xe quan sát một lát, mới mở cửa xuống xe.

Trợ lý Hoa cũng theo cô đi xuống xe, cô không yên tâm để một mình đi vào bên trong, "Kỳ tổng, em đi vào chung với chị."

"Không cần." Kỳ Thanh nhìn cô cười, cho trợ lý Hoa một ánh mắt yên tâm, đi đến cửa hội sở.

Đúng như dự kiến, bảo an ngăn cô lại, khách khí nói: "Thật xin lỗi vị tiểu thư này, nơi này đang tổ chức tiệc rượu, chỉ có khách mời có thể đi vào."

Mắt kính thông minh quét gương mặt Kỳ Thanh ba lần, bảo an rất chắc chắn xác nhận, vị tiểu thư này không có trong danh sách khách mời.

Trợ lý Hoa vẫn chưa rời đi, nhìn thấy Kỳ tổng nhà cô bị người ta cản lại, tức khắc giận, Kỳ tổng mà cũng dám khi dễ! Định đi qua nói chuyện.

Đi được nửa cửa, thì từ bên trong xuất hiện một người, khuôn mặt lạnh lùng, khí thế lạnh lùng cao ngạo, "Cô ấy là phu nhân của tôi, cũng là khách mời."

Nghe được giọng nói, vài tên bảo an quay lại, trên mắt kính lập tức quét qua gương mặt kia. Chính là tổng tài của tập đoàn Lục Thị.

Lục Uyển Đình đi đến trước mặt Kỳ Thanh, ánh mắt trở nên ôn nhu, trên gương mặt còn mang theo ý cười, nắm tay cô đi vào bên trong hội sở.

Hai bảo an nhìn nhau, không dám cản lại.

Nhìn thấy Kỳ tổng và Lục tổng ở bên nhau, trợ lý Hoa yên tâm mà lên xe đi về, có Lục tổng ở đó sẽ chiếu cố Kỳ tổng.

Kỳ Thanh nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình, cũng nắm chặt lại "Sao chị lại biết em tới rồi?"

Lục Uyển Đình không xem ai ra gì mà hôn lên má Kỳ Thanh một cái "Em đoán xem."

Mấy nhân viên phục vụ nhìn thấy, ánh mắt hiếu kỳ, như gặp được quỷ.

Lục tổng không phải cùng với sếp của bọn họ Cận tổng một đôi sao, như thế nào mà Lục tổng lại cùng một người phụ nữ xa lạ thân mật như vậy?

"Gan Lục tổng cũng thật lớn a, ở địa bàn của Cận tổng mà dám công khai thân mật với người khác." Một đám nhân viên đứng ở trong góc thang máy, sửa sang chuẩn bị xe rượu để mang lên, nhân viên khác thấy hạ giọng nói với đồng nghiệp kế bên "Nɠɵạı ŧìиɦ cũng nên chọn chỗ khác đi chứ."

Người nhân viên phục vụ khác trước kia đã làm ở khách sạn Duyệt Giang, nhìn thấy bóng dáng người kia nhận ra là Kỳ Thanh "Cái gì mà người phụ nữ khác, đó là lão bà của Lục tổng, tổng tài Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật, Kỳ Thanh."

"Sao tôi lại không biết?" Người nhân viên đẩy xe rượu không tin, thang máy mở cửa, đẩy xe rượu vào thang máy.

Xoay người nhìn về phía Lục tổng bên kia, hai người bên đó cũng đi vào thang máy.

"Anh không phải là người của tập đoàn Lục Thị, không biết cũng là chuyện bình thường." Người nhân viên bỗng nhiên cảm thấy tự hào khi làm ở khách sạn Duyệt Giang, "Trên dưới Lục Thị, tất cả mọi người đều biết, đối tượng kết hôn với Lục tổng là ai."

"Cô nói giống như là người Lục Thị không bằng."

"Trước kia là vậy." Người phục vụ nhướng mày "Trước kia, tôi làm ở khách sạn Duyệt Giang, mà Duyệt Giang thuộc Lục Thị."

Cửa thang máy chậm rãi khép lại, cuộc đối thoại của hai người bị ngăn cách với bên ngoài.

Một bảo an đứng ở ngoài cách thang máy không xa, đã nghe được cuộc nói chuyện của hai người, quay đầu nhìn nhìn, chắp tay sau lưng, lưng thẳng tắp.

Đi cùng thang máy đều là khách mời của tập đoàn Thêm Phong đến tham gia, đương nhiên nhận thức Lục Uyển Đình, tính nhân cơ hội chung một thang máy mà bắt chuyện.

Nhưng mà Lục Uyển Đình không có hứng thú, trả lời cho có, tâm tư của cô đều đặt lên người Kỳ Thanh.

"Vị này chính là em gái của Lục tổng đi." Một vị giám đốc hói đầu, cười ha hả nhìn Kỳ Thanh, hắn nghe nói nhị tiểu thư Lục gia mới vào tập đoàn Lục làm việc không lâu. Đoán chừng sau khi tốt nghiệp xong, sẽ cùng Lục Uyển Đình quản lý Lục Thị, hắn lúc này muốn ôm đùi, liền muốn tạo cảm giác tốt "Em gái của cô lớn lên cũng giống cô, vừa thấy nhân trung chi long."

*Nhân trung chi long: sinh ra là rồng, ý nói bậc kiệt xuất, là người phi thường trong những người tầm thường.

Chị gái không muốn nói, giám đốc hói đầu liền đánh chủ ý lên trên người em gái, vừa định mở miệng, Lục Uyển Đình đã biết ý đồ của hắn, trực tiếp nói ra thân phận của Kỳ Thanh "Người này không phải là em gái tôi, mà là phu nhân của tôi."

Giám đốc hói đầu sửng sờ tại chỗ, những lời khen trước đó muốn nghẹn ở cổ họng.

Chờ đến khi hết nghẹn muốn khen phu nhân Lục tổng xinh đẹp, cửa thang máy đã mở, các cô đi ra.

Lục Uyển Đình ôm lấy Kỳ Thanh đi ra thang máy, khuỷu tay phải đáp ở phía sau Kỳ Thanh mang theo sự ấm áp, làm Kỳ Thanh nóng cả người lên, Kỳ Thanh ghé mắt nhìn Lục Uyển Đình, không cầm lòng được mà cười lên, dựa vào trong ngực Lục Uyển Đình.

Rượu còn chưa uống mà cô đã say. Đêm nay, Lục Uyển Đình có chỗ nào đó không giống cho lắm.

Phó tổng thẩm và mấy vị giám đốc ở sảnh đợi, trợ lý Tô ở trên hành lang chờ hai người, thấy hai người đã đến, bước nhanh qua, "Lục tổng, đoàn người tập đoàn Trương Trạch cũng đến, từ bên kia cũng đến đây."

Lục Uyển Đình buông Kỳ Thanh ra, nhìn theo hướng ngón tay của trợ lý Tô, thang máy phía kia của hội sở thông với phòng tiếp khách, người bên trên Trương Trạch đến đây, chắc đêm nay các cô phải ở lại đây lâu rồi.

"Người tới là ai?" Không ngừng có khách mời từ thang máy đi ra, hành lang không phải là nơi nói chuyện tốt, Lục Uyển Đình dắt tay Kỳ Thanh đến sảnh tiệc.

Trợ lý Tô đi bên cạnh cô, nhỏ giọng nói "Tổng giám tài chỉnh Đông Dã Lam Phong." Trợ lý Tô quen thuộc với người này nhất, nói đến Đông Dã Lam Phong, cô liền nhớ đến thêm người trong đoàn người của Trương Trạch, nói: "Hình như tổng tài Trương Hoàng Nhã cũng đến."

Tổng bộ của Trương Trạch ở Tấn Thiên, Trương Hoàng Nhã rất ít khi xuất hiện ở Giang Lâm, trợ lý Tô cũng chưa thấy được người nhiều, cho nên không dám xác định.

Nhưng mà có thể đi chính giữa ở đoàn người, chắc chắn thân phận không quá thấp.

"Xem ra đêm nay, không phải là một buổi tiệc rượu bình thường." Thất mặt Kỳ Thanh có chút không rõ, trong lòng Lục Uyển Đình lại ngứa, nhịn không được lại hôn lên một cái "Trương Hoàng Nhã chưa lập gia đình."

Trợ lý Tô đi bên cạnh thấy được hành động này liền quay đầu đi, coi như không thấy.

Chỉ một ngày, cô thấy ba lần, một là trên sofa ở văn phòng tổng tài, hai là ở ngã rẽ thang máy, hiện lại là trước cửa tiệc, Lục tổng lại hôn phu nhân.

Những người lạnh lùng, một khi đã nói chuyện yêu đương, có phải nhiệt tình giống như mỏ dầu không, cháy như thế nào cũng không thể tắt được, gió thổi qua càng mãnh liệt hơn.

Kỳ Thanh bị Lục Uyển Đình làm cho ngượng ngùng, rũ mắt nhìn xuống đất, lại cảm thấy hành động này thụ quá, cho nên ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Hành làng nơi tổ chức tiệc hình chữ U, các cô phải đi một vòng mới có thể đi vào.

Hành lang rộng lớn, dưới chân được lót tấm thảm xốp nạm vàng với hoa văn màu đỏ sậm, phòng cách rất hoàng gia, cho dù mang giày cao gót cũng sẽ không phát ra âm thanh của tiếng giày.

Phục vụ đứng ở cửa, thấy các cô liền đẩy cửa ra, âm thanh ầm ĩ từ cửa phát ra bên ngoài, Kỳ Thanh nhìn vào bên trong, đèn trong sảnh tiệc tối tối, không nhìn rõ bên trong, thoạt nhìn có chút mờ ám. Nam nữ đứng với nhau thành tốp năm tốp ba, giống như đang làm cái giao dịch gì đó không đứng đắn.

Lục Uyển Đình đối với nơi này rất quen thuộc, vào cửa liền mang Kỳ Thanh đến sofa.

Sofa vòng cung, trên đó có một người đàn ông béo đang ngồi uống rượu một mình, đến gần mới nhận ra đó là phó tổng Thẩm, nhìn kỹ lại thì không phải đang uống rượu mà hút thuốc.

Cái ly trắng kia là nước lọc.

Phó tổng Thẩm ngửa đầu uống nước, áp đi vị đắng trong miệng, nhìn thấy Lục tổng và Kỳ tổng, vội buông cái ly, vội vàng bỏ hộp thuốc lá vào túi quần "Hai người tới rồi."

Hắn chỉ nói xa xa "Bọn họ đang ở đó nói chuyện phiếm."

Lục Uyển Đình kéo Kỳ Thanh ngồi trên sofa, ánh mắt hướng nhìn bên kia, hỏi phó tổng Thẩm "Cận Phong không tìm ông nói chuyện sao?"

"Có nói, nhưng mà bệnh bao tử của tôi có chút tái phát, nên tìm cớ lại đây uống thuốc." Phó tổng Thẩm cầm lấy chai nước khoáng, đổ vào trong ly nước, sau đó cầm một tờ giấy ăn, đem rượu thấm vào giấy, sau đó lau một vòng ở trên miệng ly, như vậy khi người khác ngửi được sẽ không nghĩ cái hắn uống là nước.

Lục Uyển Đình thấy vậy cũng không nói gì, Kỳ Thanh lần đầu tiên thấy loại chuyện này, sửng sốt một chút, phó tổng Thẩm tươi vui hớn hở phất tay nói "Tôi đi tìm Cận Phong."

Hắn đi rồi, trợ lý Tô ngồi xuống cái sofa đối diện, mông ngồi còn chưa nóng thì Lục Uyển Đình đã phân phó cho cô "Tiểu Tô, em giúp phu nhân lấy ít đồ ăn."

Trợ lý Tô đành phải đứng lên.

Ngồi ở sofa có thể ngăn trở được tầm mắt, tay hai người còn nắm lấy nhau, Lục Uyển Đình gãi gãi vào lòng bàn tay Kỳ Thanh, cúi người tới gần Kỳ Thanh, lòng bàn tay tê dại làm cho nhịp đập tim Kỳ Thanh đập rộn lên, cô không thể nào không nhớ đến hình ảnh Lục Uyển Đình hôn môi cô.

Bây giờ so với lúc ở thang máy có chút e dè, nơi đó là địa bàn của Lục Uyển Đình, mặc kệ các cô làm cái gì thì người khác cũng phải tự biết điều mà né.

Mà ở đây, là hội sở của tập đoàn Thêm Phong, trong sảnh tiệc người đến người đi, tuy rằng ánh đèn mập mờ, nhưng làm cái gì người khác cũng thấy rõ.

Ở chỗ này hôn môi, sẽ bị người khác đổ dồn mà xem.

Kỳ Thanh nhắm mắt lại, bị nhìn thì nhìn, dù sao cũng không phải lần đầu.

Điều Kỳ Thanh đang tưởng tượng lại không có, tiếng cười khẽ của Lục Uyển Đình bên tai, Lục Uyển Đình lại gãi gãi lên lòng bàn tay của cô, hừ...làm cho cô suy nghĩ bậy bạ rồi cái gì cũng không làm.

Lục Uyển Đình cười giới thiệu với cô một chút " Tiệc Thương Phong này đều là những công ty có quan hệ với tập đoàn Thêm Phong, đại khái sẽ diễn ra trong 2 tiếng, có 1 tiếng rưỡi để mọi người giao lưu với bất kỳ công ty nào mà mình có hứng thú."

Theo hình thức này, mỗi một lần Thêm Phong tổ chức tiệc Thương Phong, các khách mời sẽ không bao giờ vắng mặt.

Mà thời gian tổ chức cũng không cố đinh, một tháng một lần hoặc ba tháng một lần, địa điểm cũng sẽ thay đổi.

Lục Uyển Đình không trêu đùa Kỳ Thanh nữa, trợ lý Tô bưng một khay điểm tâm ngọt là bánh tiramisu "Lục tổng, Trương tổng của Trương Trạch ở bên kia chờ chị."

Người phụ nữ kia chính là tổng tài tập đoàn Trương Trạch, Trương Hoàng Nhã.

Lục Uyển Đình nhìn theo hướng của trợ lý Tô, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Trương Hoàng Nhã, Trương Hoàng Nhã nâng chén rượu, ưu nhã mà nhìn cô cười, bốn mắt nhìn nhau, Trương Hoàng Nhã làm cử chỉ cạn ly, nhập một ngụm nhỏ, ý tứ rất rõ là mời cô lại đó uống một ly.

"Kỳ Thanh, tôi đi qua đó một chút." Lục Uyển Đình thu hồi ánh mắt, nhìn Kỳ Thanh cười, mang ly rượu đi qua đó.

Lục Uyển Đình vừa đi, độ ấm xung quanh lập tức hạ xuống, Kỳ Thanh hít một hơi thật sâu, cầm lấy chai nước khoáng trên bàn vặn ra, một hơi mà uống hết nửa bình.

Lửa bị châm lên, không thể áp xuống được.

Truyện convert hay : Thần Y Đích Nữ: Đế Quân, Thỉnh Gả Thấp!
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi