Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 89: Để Em Đợi Lâu Rồi

Lương Khiếu nghiêm túc mà lái xe, không dám tuỳ ý nhìn vào gương chiếu hậu, cho dù có ngẫu nhiên muốn quan sát đường phía sau xe, cũng nhìn cái gì cần nhìn cái gì không cần thì coi như không thấy.

Trợ lý Tô xoa xoa thái dương, dựa vào cửa sổ xe nhớ đến một người đã làm cho tâm cô rung động, băng ghế sau truyền đến tiếng cười khẽ của Lục Uyển Đình, "Ngoan, đừng nháo, trợ lý Tô và Lương Khiếu còn ở đây."

Kỳ thật có thể xem các cô không tồn tại mà, trời thì tối rồi, trong xe thì tối đen như mực, không cần phát ra âm thành thì làm cái gì ai mà biết đâu.

Kỳ Thanh nhìn qua vị trí ghế phụ, thu hồi cái tay đang loạn, ngồi thẳng người mà cùng trợ lý Tô nói chuyện, "Trợ lý Tô, thân thể cô không thoải mái sao?"

U là trời! Phu nhân sao đột nhiên lại quan tâm đến thân thể của cô? Trợ lý Tô thả cái tay đang xoa xoa cái trán, nghiêng đầu ra sau trả lời "Không có, tôi thấy có chút buồn chán."

Lương Khiếu nghe vậy liền mở cửa sổ, gió lạnh từ bên ngoài theo cửa sổ mà lùa vào, làm cho không khí trong xe được thoải mái hơn.

"Tiểu Lương, tôi nhớ là bên này rất gần với đường Cảnh Phúc Môn, cậu biết đường đó chứ?" Lục Uyển Đình không biết tại sao Kỳ Thanh lại nhắc đến đường Cảnh Phúc Môn, trợ lý Tô nghe xong, toàn thân cứng lại, Kỳ Thanh cười nói "Chúng ta đi đường Cảnh Phúc Môn."

"Có nghe qua nhưng không biết đường." Lương Khiếu ở trên màn hình bản đồ mà nhập địa chỉ, trên bản đồ liền định vị đường Cảnh Phúc Môn, giọng nói hướng dẫn từ thiết bị hướng dẫn phát ra, một giọng nữ dễ nghe vang lên "Từ đây đến Cảnh Phúc Môn 2,3km, ngài có muốn hướng dẫn đến không?"

Lương Khiếu quét mắt nhìn bản đồ, trên bản đồ vẽ ra hướng dẫn đến đường Cảnh Phúc Môn, gần đây đều là đường lớn, rất dễ đi, hắn có thể tự đi được Lương Khiếu dùng giọng nói trả lời lại "Không cần."

Ở ngã tư phía trước rẽ phải, hướng chạy đến đường Cảnh Phúc Môn.

Kỳ Thanh cười hỏi lại "Trợ lý Tô, hiện tại thân thể cô có thoải mái hay không?"

Trợ lý Tô rốt cuộc cũng phản ứng lại, nhanh tay che cái trán "Ôi, đau đầu quá, có chút choáng váng, uống rượu nhiều không thoải mái."

Hai ngày trước mới ở nhà Tần Phụ Tuyết qua đêm. Đêm nay, lại muốn đến nhà cô nàng.

Cô vẫn nhớ rõ hương vị trên giường nhà Tần Phụ Tuyết, không phải hương nước hoa mà là mùi từ nước xả quần áo, chăn, mền đều có mùi như vậy.

Nghĩ đến sẽ gặp Tần Phụ Tuyết, trợ lý Tô không chịu được mà khẩn trương, cơ thể run lên.

Tần Phụ Tuyết rất ít khi ra khỏi nhà, nơi thích nhất chính là trọng nhà, nhưng để an tâm thì Kỳ Thanh vẫn nhắn cho Tần Phụ Tuyết [Ở nhà sao?]

Lục Uyển Đình ngồi bên cạnh thấy tin nhắn, liền hiểu được, người trợ lý Tô thích ở đường Cảnh Phúc Môn.

Xem ra ý Kỳ Thanh, lấy cớ trợ lý Tô cơ thể không thoải mái, mà đem người quăng cho Tần Phụ Tuyết chiếu cố.

Lục Uyển Đình ôm lấy bả vai Kỳ Thanh, nâng cái tay đang cầm điện thoại của cô, "Lần trước tiểu tô ở quán bar uống say, Tần tiểu thư tiếp về nhà, Tần tiểu thư gọi điện thoại cho em. Em cảm thấy đêm nay chúng ta đem người quăng qua đó, Tần tiểu thư sẽ thu nạp Tiểu Tô sao?"

Đáp án rất rõ. Sẽ không!

Trợ lý Tô nghe thấy vậy, liền sợ hãi không tin được mà hỏi "Hai người biết tôi uống say bị Tần Phụ Tuyết mang về nhà?"

Lục tổng cái gì cũng đều biết! Trách không được sáng hôm đó cô xin nghỉ, cô đang muốn nguyên nhân xin nghỉ thì Lục tổng rất tri kỷ mà nói đang lái xe, sau đó ngắt điện thoại.

Hoá ra là biết hết, cái gì cũng biết!

Người ngoài cuộc duy nhất Lương Khiếu, liếc nhìn trợ lý Tô một cái rồi nhìn qua gương chiếu hậu, yên lặng lái xe.

Hắn không có gì để nói.

Lục Uyển Đình và Kỳ Thanh đều nhìn trợ lý Tô cười, nụ cười rất nguy hiểm, trợ lý Tô thẹn thùng che mặt lại, nhưng trong lòng vẫn còn nhớ lời Lục tổng nói, trong lòng chợt lạnh, buông tay hỏi: "Tần Phụ Tuyết gọi điện thoại cho cô, cô ấy đã nói gì?"

"Nói gì không quan trọng, quan trọng vẫn thu nhận cô một đêm nha." Kỳ Thanh nói tiếp "Nhưng mà, đêm đó cô làm với gì cậu ấy vậy, làm cho một người ăn nói lưu loát lại ấp a ấp úng."

Trợ lý Tô thở dài: "Tôi cưỡng hôn cô ấy."

Trợ lý Tô lợi hại nha, mới nhận thức không bao lâu, lại dám làm chuyện này."

Trợ lý Tô lại thở dài: "Sau đó, cô ấy đánh tôi ngất xỉu."

Kỳ Thanh: "..." Cô nhìn Lục Uyển Đình, mấy ngày mới kết hôn với Lục Uyển Đình, cô muốn thân mật, câu dẫn Lục Uyển Đình, kết quả cũng đem doạ người ta.

Nếu mà cô cũng giống trợ lý Tô, cứ như vậy mà cưỡng hôn Lục Uyển Đình. Khẳng định quan hệ hiện tại của hai người bây giờ thực không ổn.

Mấy cái chuyện này, không thể sốt ruột.

Tần Phụ Tuyết nhắn lại [Ở nhà, cậu muốn đến tìm mình sao?]

Kỳ Thanh bắt đầu do dự, có nên đưa trợ lý Tô đến nhà Tần Phụ Tuyết hay không thì xe đã dừng, Lương Khiếu nói: "Tới rồi."

Lục Uyển Đình thấy Kỳ Thanh do dự, cười xoa đầu: "Bà mối nhỏ tính toán bỏ dở giữa chừng sao?"

Ai là bà mối nhỏ chứ!

Kỳ Thanh nghiêm mặt nói: "Tần Phụ Tuyết cô đơn nhiều năm như vậy, trợ lý Tô lại đối với cậu ấy nhất kiến chung tình, cho nên để cho trợ lý Tô thử đi."

Cô nói xong nhắn cho Tần Phụ Tuyết: [Được a, ở nhà ngoan ngoãn chờ mình ~]

Lục Uyển Đình híp đôi mắt lại, "Em với cô ấy, ngày thường nói chuyện như vậy sao?" Nhìn đi nhìn lại sao giống như cùng bạn gái nói chuyện vậy.

Kỳ Thanh cảm giác được hơi thở nguy hiểm, liền đem cái tin nhắn rút về, soạn lại hai chữ được a, mấy chữ còn lại bỏ đi, sau đó gửi lại lần nữa.

"Em với cậu ấy biết nhau rất lâu rồi, ngẫu nhiên thì sẽ trêu đùa nhau, còn lại rất đứng đắn."

Lục Uyển Đình vẫn không cao hứng.

Kỳ Thanh thò mặt lại gần mà hôn lên mặt Lục Uyển Đình một cái, "Về sau, em chỉ cùng chị nói những lời như vậy." Hống cho đến khi khoé môi của Lục Uyển Đình cong lên. "Em đưa trợ lý Tô lên trên, hai người ở đây chờ em."

Mở cửa xe đi xuống, bảo an ở đây nhận thức Kỳ Thanh, nhìn cô mà tươi cười chào đón, trợ lý Tô đi theo Kỳ Thanh, hai người sóng vai vào tiểu khu.

Nhìn bóng dáng hai người rời đi, Lương Khiếu nhớ tới một việc, lúc tiệc rượu diễn ra hắn luôn ở trong xe đợi, thấy được một người quen thuộc, nhân lúc này Kỳ Thanh ở đây nói lại cho Lục tổng: "Lục tổng, lúc ở tiệc rượu, tôi nhìn thấy bạn của phu nhân, Dương Châm."

"Cô ta cũng đi vào hội sở sao?" Lục Uyển Đình hỏi.

"Không có, cô ta đi đón một người, sau đó rời đi."

Lục Uyển Đình gật gật đầu, đem ánh mắt dời lại ở cửa tiểu khu, chờ Kỳ Thanh trở lại.

Thời gian chờ có vẻ lâu.

Kỳ Thanh quen cửa quen quen nẻo mang trợ lý Tô đến nhà Tần Phụ Tuyết.

Đi ra thang máy, trợ lý Tô giữ chặt Kỳ Thanh, trong mắt đầy khẩn trương và sợ hãi, Kỳ Thanh vỗ vỗ bả vai cô, nhẹ giọng trấn an "Phụ Tuyết không phải đối với cô không có cảm giác, bằng không tôi cũng không dám mang cô đến đây."

Khả năng lý giải của trợ lý Tô rất tốt, ánh mắt cô sáng rỡ, kích động nói "Ý là cô ấy cũng thích tôi sao?"

"Không phải ý đó." Kỳ Thanh tạt một gáo nước lạnh "Được, tôi đi nhấn chuông, cô núp ở một bên kia đi, cái này có camera."

Cô chỉ vào cửa ở phía trên có một cái camera ẩn, phải để trợ lý Tô đứng ở ngoài phạm vi quét của camera mới được.

Ấn chuông cửa, Kỳ Thanh lại gõ cửa, Tần Phụ Tuyết khoan thai đi tới mở cửa, mặc cái áo thun tộng thùng thình, tóc lộn xộn, một chút tuỳ ý không xem Kỳ Thanh là người ngoài, "Cậu sao đột nhiên đến nhà mình? Vào đi." Không chú ý bên cạnh còn có người, nói xong xoay người đi vào trong nhà.

Đi được hai biết thấy Kỳ Thanh không vào theo, Tần Phụ Tuyết quay lại hỏi "Làm sao vậy? Còn muốn mình ôm cậu đi vào sao?" Nói rồi cười.

Trợ lý Tô xuất hiện ở cửa.

Cô tin tưởng lời Kỳ Thanh nói, Tần Phụ Tuyết nhìn lạnh lùng không dễ tiếp cận nhưng sau lưng lại có thể đùa giỡn như vậy.

Nhìn thấy cô, Tần Phụ Tuyết sửng sốt, Kỳ Thanh cười đem trợ lý Tô đẩy mạnh vào nhà, "Trợ lý Tô uống nhiều quá, cô ấy chỉ có một thân một mình, phiền toái cậu chiếu cố cô ấy."

Không đợi Tần Phụ Tuyết cự tuyệt, Kỳ Thanh vì các cô mà đóng cửa lại.

Lục Uyển Đình ngồi ngoài xe chờ phu nhân dài cổ, thấy Kỳ Thanh chỉ có một mình đi ra, mở cửa xuống xe, nhìn phía sau Kỳ Thanh, xác định thật sự chỉ có một mình Kỳ Thanh.

"Trợ lý Tô đâu? Ở lại nhà Tần Phụ Tuyết sao?" Có chút không thể tin được.

Kỳ Thanh cười gật đầu "Đúng vậy, em đã đóng cửa thay hai người đó." Cùng Lục Uyển Đình trở về trong xe, đem toàn bộ mà kể cho Lục Uyển Đình.

Mà thật ra cũng không có gì, Tần Phụ Tuyết còn chưa cự tuyệt, cô liền quăng trợ lý Tô vào trong.

"Sau đó có thể phát sinh cái gì, thì phải xem năng lực của trợ lý Tô."

Lục Uyển Đình cười lắc đầu "Trợ lý Tô chắc không dám làm gì, sợ bị đánh ngất nữa."

Tim Kỳ Thanh đập nhanh, ôm lấy Lục Uyển Đình ở bên tai mà hỏi "Vậy, nếu em làm như vậy với chị thì sao?" Giọng nói mềm mại, câu dẫn tâm trí Lục Uyển Đình

Lục Uyển Đình nắm lấy cái cằm của cô, ở trên đầu môi mà hôn nhẹ nhẹ "Làm cái gì đều được."

Xe đột nhiên tăng tốc, cả hai người nhoáng lên đánh vào ghế trên, Lục Uyển Đình liếc Lương Khiếu, Lương Khiếu nắm chặt tay lái, mắt nhìn về phía trước, đem xe chạy như bay, hận giây tiếp theo không thể đem hai người đến trước cửa nhà.

Chờ hai người xuống xe, Lương Khiếu đánh tay lái, vòng một hình chữ U, cool ngầu rời đi.

Mở cửa vào nhà, giày còn không kịp đổi, Kỳ Thanh câu lấy cổ Lục Uyển Đình hôn lên, thẳng đến khi hô hấp không thông, cô mới buông Lục Uyển Đình, mặt đỏ hết cả lên, lấy dép mang trong nhà ra

Lục Uyển Đình dán lên người Kỳ Thanh, đem cô ngồi ở trên bằng ghế dùng để ngồi thay giày, cúi đầu tiếp tục hôn lấy môi Kỳ Thanh, tay đi xuống tìm kiếm chân Kỳ Thanh, đem giày cởi ra, giúp cô mang dép trong nhà vào.

Cảm giác được động tác của Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh bị trêu ghẹo đến trái tim run lên, Lục Uyển Đình buông cô ra, ngồi dậy cười, cầm dép trong nhà ra, xoay người ngồi bên cạnh Kỳ Thanh, "Em có muốn ăn gì trước khi đi tắm không?"

Giọng nói của cô mang theo một ngọn lửa nhỏ, thiêu Kỳ Thanh miệng lưỡi đều khô, Kỳ Thanh không nói nên lời, cứ nhìn Lục Uyển Đình chằm chằm.

Lục Uyển Đình đứng lên, ánh mắt ôn nhu "Tôi đi tắm."

"Uyển Đình." Kỳ Thanh đứng dậy theo, giữ chặt góc áo, giọng hơi khàn "Em cũng muốn đi tắm."

"Muốn cùng nhau sao?" Lục Uyển Đình đã chuẩn bị sẵn tinh thần đồng ý, ngoài dự đoán Kỳ Thanh lại lắc đầu "Chị đi phòng ngủ chính đi, em tắm ở phòng khách."

Lục Uyển Đình do dự, thấy vẻ mặt nghiêm túc của Kỳ Thanh, cô cười hôn lên khoé môi Kỳ Thanh, đồng ý.

Nhìn Lục Uyển Đình vào nhà tắm, Kỳ Thanh lặng lẽ đi tìm bấm móng tay, mang theo luôn cả bộ vào nhà tắm phòng khách để tu bổ ngón tay gọn gàng.

Tắm rửa xong, Kỳ Thanh ở trong nhà vệ sinh cắt móng tay, đem mỗi móng tay tu bổ sạch sẽ, cắt xong lại thử cào vào lòng bàn tay, đảm bảo không cảm giác gì thô ráp.

Cắt xong lại rửa tay sạch sẽ thơm tho, chuẩn bị thật đầy đủ, không cho Lục Uyển Đình có cớ mà từ chối.

Làm tốt hết mọi thứ, Kỳ Thanh trở lại phòng ngủ, trong phòng tắm còn có tiếng nước, cô cho mình tắm như vậy là lâu, ai ngờ động tác của Lục Uyển Đình còn chậm hơn cô.

Kỳ Thanh lên giường trước, lấy chăn che đi cơ thể mình, ngồi dựa đầu lên đầu giường, ánh mắt trông mong nhìn cửa nhà tắm, chờ người bên trong đi ra.

Lục Uyển Đình cuối cùng cũng đi ra, trên người còn mang chút hơi nhiệt, còn có mùi sữa tắm thơm mát, tóc cũng đã sấy khô, đang rối tung trên vai, thoạt nhìn có chút loạn nhưng lại càng thêm sức hấp dẫn.

"Uyển Đình." Kỳ Thanh nắm lấy góc chăn gọi Lục Uyển Đình, ánh mắt Lục Uyển Đình nhìn Kỳ Thanh không chớp mắt, từ từ đến gần Kỳ Thanh, cúi người chống lên giường, ánh mắt làm người ta say lòng, "Để em đợi lâu rồi."

Vừa dứt lời, thân mình mới động đậy, Kỳ Thanh đã ôm lấy cô, đem cô đè ở dưới người, "Đúng vậy, đợi rất lâu rồi."

Truyện convert hay : Lăng Thiên Kiếm Thần
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi