Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 97: Mật Khẩu

"Kỳ tổng, chị cuối cùng cũng đã dậy rồi!"

Mở cửa, một gương mặt uỷ khuất trước mặt Kỳ Thanh, trợ lý Hoa đi lên ôm lấy cánh tgay cô, ngửa đầu mà than khổ "Kỳ tổng, em đứng bên ngoài gần 1 tiếng rồi, chân đều mỏi hết."

"Em có thể lên xe ngồi." Kỳ Thanh mắt nhìn ra xe ở bên ngoài, ghét bỏ mà rút tay về, trợ lý Hoa như con mèo dính người, vươn tay ôm lấy cánh tay cô tiếp.

"Em nghĩ là chị sẽ mở cửa rất nhanh."

Trong nhà vang tiếng dép lê, trợ lý Hoa nhìn vào trong nhà, thấy được Lục tổng mặt vô cảm mà đi đến cửa chính, ánh mắt lạnh lẽo dừng ở trên người cô, trợ lý Hoa cuống quít buông Kỳ tổng ra, đem cái tay mới ôm Kỳ tổng dấu ra phía sau, giơ nụ cười đúng chuẩn trợ lý lên, cố gắng khắc phục sự sợ hãi đối với Lục tổng cùng cô nói chào buổi sáng "Chào buổi sáng, Lục tổng."

Kỳ tổng hiện tại không còn độc thân, cô không thể tuỳ tiện ôm được, nếu muốn ôm thì cũng không thể ôm dưới ánh mắt của Lục tổng.

"Sớm." Lục Uyển Đình đi đến bên người Kỳ Thanh, ánh mắt nhìn người ngoài cửa, ôm lấy Kỳ Thanh, ôn nhu mà cười với cô, từ từ hỏi "Buổi sáng, em muốn ăn gì?"

Trong chớp mắt như hai người khác nhau.

"Cái gì cũng được." Chỉ cần là Lục Uyển Đình làm, cô đều thích ăn.

Lục Uyển Đình hôn lên má Kỳ Thanh một cái, "Vậy tôi đi nấu cháo."

Mấy người ở ngoài cửa trợn mắt há mồm, trợ lý Hoa kinh ngạc tới mức cằm muốn rớt, đường đường là tổng tài tập đoàn Lục Thị, quản lý mấy chục công ty, nhân viên mấy vạn người, thế lại tự mình làm buổi sáng.

Trợ lý Hoa nhón mũi chân nhìn vào trong thăm dò nhỏ giọng hỏi: "Kỳ tổng, trong nhà Lục tổng không có bảo mẫu hay người làm sao?"

"Có một cái." Kỳ Thanh quay sang nhìn Lục Uyển Đình một cái, ánh mắt chạm đến Lục Uyển Đình, cầm lòng không được mà cảm thấy ngọt ngào "Nhưng mà gần đây xin nghỉ, còn người giúp việc khác đến dọn theo giờ nhất định."

Lục Uyển Đình không thích ở trong nhà có người ngoài, nhiều năm như vậy cũng chỉ có dì Trương ở trong nhà chăm sóc cuộc sống hằng ngày, mới ở đây nhiều như vậy.

"Như vậy a." Trợ lý Hoa bừng tỉnh gật gật đầu, nhớ tới còn đổi khoá cửa, quay đầu vẫy vẫy ta "Sắp xếp một chút rồi làm thôi."

Bên cạnh của có đặt mấy cái hộp, hai nhân viên đi lên tháo mấy cái hộp ra, Kỳ thanh đứng sang một bên nhường đường "Đổi khoá cửa yêu cầu bao lâu?"

"Mất khoảng ba bốn tiếng." Nhân viên cầm lấy cái hộp, giải thích ngắn gọn "Đổi khoá cửa xong, còn phải đem hệ thống an toàn lắp lên tường, cái này tương đối tốn thời gian."

Kỳ Thanh để bọn họ ở lại cửa tự xử lý, cô đi vào trong bếp với Lục Uyển Đình.

"Nấu cháo có phải mất thời gian lắm hay không?" Kỳ Thanh đứng ở sau lưng Lục Uyển Đình hỏi, Lục Uyển Đình đang cúi đầu đứng trước bếp nhắn tin.

"Có chút." Lục Uyển Đình nhắn tin xong, xoay người bắt lấy Kỳ Thanh đem người ôm vào lòng ngực "Mình đi ra ngoài ăn được chứ? Ở gần đây có một nhà hàng cafe, điểm tâm sáng không tồi."

"Được a." Kỳ Thanh nhìn thấy nồi cháo mới vừa nấu, nghĩ đến ở bên ngoài có trợ lý Hoa, có thể trông coi, cười nói "Cháo này, để em nói trợ lý Hoa trông dùm, buổi tối chúng ta trở về ăn."

Kỳ Thanh rất tin tưởng trợ lý Hoa, để cô nàng ở lại giữ cửa, rồi cùng với Lục Uyển Đình đi ra ngoài ăn sáng.

Ăn xong điểm tâm, Lục Uyển Đình đưa Kỳ Thanh đến công ty.

Đến dưới công ty, Kỳ Thanh cởi dây an toàn chuẩn bị xuống xe, mới bỏ ra, thì Lục Uyển Đình nhích lại gần, đem cô ấn ở trên ghế xe, hôn một lúc rồi mới bỏ cô ra.

So với lần trước thời gian lại lâu hơn.

Sắc mặt Kỳ Thanh ửng đỏ, bộ dáng này, căn bản không có cách nào đi vào công ty, chỉ có thể ngồi trên xe một lát.

Lục Uyển Đình cầm khăn giấy, ôn nhu mà giúp cô lau đi vệt nước trên môi. Hiên tại, không cần tô son, Lục Uyển Đình chính là son môi tốt nhất của cô.

Sắc màu tuy không đậm nhưng lại vừa đủ, muốn hồng hào hơn thì hôn lâu thêm một tí, sẽ có đôi môi màu hoa anh đào.

Nhưng mà như vậy thì không đi xuống xe được.

"Về sau, em sẽ lái xe đưa chị đi làm."

"Em muốn đổi nơi để hôn sao?" Cái tâm tư nhỏ này của cô Lục Uyển Đình thừa biết, cười cười xoa đầu Kỳ Thanh, "Em sẽ cảm thấy tôi kiêng kị cấp dưới mà không em sao?"

Lục Uyển Đình lại hôn lên một cái "Tôi không ngại để cho nhiều người thấy nha."

Kỳ Thanh thẹn thùng, cô hẳn là nên nghĩ đến chuyện này, từ lúc cô bị Lục Uyển Đình ăn sạch sẽ, cứ có cơ hội là cô sẽ bị người này tóm lại mà thân mật, không thèm bận tâm các cô ở đâu, đang làm cái gì.

Như một cái núi tuyết, khi đã lỡ thì không ngừng được.

Thấy Kỳ Thanh không nói lời nào, Lục Uyển Đình cười vuốt ve má cô, làn da mịn màng gợi lên ký ức tối hôm qua, đầu ngón tay Lục Uyển Đình di chuyển xuống dưới cổ, trêu gheo ở trên đó, ánh mắt rực rỡ mà nhìn Kỳ Thanh "Em không thích tôi như vậy sao?"

Thật vất vả mới hồi phục lại tinh thần, tâm lại bị Lục Uyển Đình trêu ghẹo, Kỳ Thanh ngượng ngùng trả lời "Thích, nhưng mà sẽ làm chậm trễ thời gian của chị."

"Kỳ Thanh, là tôi sai rồi, lãng phí quá nhiều thời gian." Ánh mắt nóng rực trở nên dịu dàng ấm áp hơn, Lục Uyển Đình cười vui vẻ "Yêu đương so với làm việc thích hơn nhiều.

Em lại lãng phí nhiều thời gian hơn...trong lòng Kỳ Thanh cảm thán.

Lục Uyển Đình chỉ có lãng phí một tháng, mà cô lãng phí đến 8 năm. Kỳ Thanh ôm lấy Lục Uyển Đình, không kìm nén được tình yêu mà kích động, hôn lên đôi môi kia dịu dàng.

Lục Uyển Đình nhắm mắt lại, tuỳ ý Kỳ Thanh muốn làm gì.

Hai người hôn nhau không muốn dứt, không chú ý đến, Lưu Ngâm mang theo vài nhân viên kỹ thuật đi qua bên cạnh xe các cô, nhìn thấy hình ảnh trong xe rất rõ, tổng giám Hồ cùng mấy giám đốc nghiệp vụ đậu xe gần đó cũng đi ngang qua, nhìn rất cẩn thận.

Không khí dần dần loãng, Kỳ Thanh buông Lục Uyển Đình ra, thở dốc, một lúc sau mới ổn định, Lục Uyển Đình mở mắt ra, khoé đuôi mắt còn cong lên "Muốn nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục sao?"

Cô nhìn đồng hồ, sắp đến 11h rồi, lại hôn một lúc nữa thì các cô có thể về nhà nghỉ trưa.

"Không, không được." Kỳ Thanh chống đỡ không nổi, lập tức mở cửa xuống xe.

Dẫm chân lên mặt đất, chân như nhũn ra, Kỳ Thanh đỡ cửa thở dốc, trong xe truyền ra tiếng cười khẽ, Lục Uyển Đình cười rộ lên rất đẹp, nhưng mà hiện tại trong mắt Kỳ Thanh chính là chế nhạo.

Kỳ Thanh bực bội đóng cửa xe lại, đem tiếng cười kia nhốt trong xe.

Phu nhân tức giận rồi a.

Lục Uyển Đình xuống xe, "Buổi chiều mấy giờ tôi lại đây đón em được?"

Xe cô còn đậu ở công ty, không cần Lục Uyển Đình đến đón, Kỳ thanh cự tuyệt "Em tự về nhà được." Xoay người đi về hướng công ty.

Đi được hai bước dừng lại, thiếu chút nữa quên mất đêm nay cô dẫn Lục Uyển Đình về gặp ba mẹ.

Kỳ Thanh quay đầu nhìn Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình đứng ở cạnh cửa xe, ánh mắt vẫn ôn nhu như cũ, Kỳ Thanh đứng lại hai giây rồi nhấc cái chân đi lại "Đêm nay, chúng ta phải về nhà ba mẹ."

"Tôi nhớ rõ, đêm nay phải đi gặp ba mẹ vợ nha." Lục Uyển Đình cười giúp cô sửa lại cổ áo đã bị làm loạn, "Cho nên tôi mới hỏi, buổi chiều mấy giờ có thể lại đón em."

Kỳ Thanh suy nghĩ một chút, nếu về sớm quá thì cô sợ ba mẹ sẽ có thời gian nói chuyện Lục Uyển Đình khá nhiều, không cẩn thận lại nói lộ ra cái gì "5h đi, vừa lúc đó đó ăn cơm tối."

Ăn xong đi dạo ở trong tiểu khu, sau đó có thể đi ngủ.

"5h có trễ quá hay không?" Lục Uyển Đình đưa ra đề nghị "Không bằng, 3h tôi lại đây đón em, có thêm thời gian cùng với ba mẹ vợ tâm sự."

Cô vẫn còn nhớ rõ thái độ của lão Kỳ tổng khi biết Kỳ Thanh thích cô.

"3h sớm quá, 4h30 đi, không thể sớm hơn được." Kỳ Thanh lo sợ cùng bất an.

Lục Uyển Đình trầm mặc "Em có phải sợ tôi và ba mẹ em nói chuyện phiếm sẽ biết cái gì không?" Nếu hôm trước cô không nghe được cuộc đối thoại của Kỳ Thanh và em gái, cô thật nghi ngờ có lẽ nào Kỳ Thanh định giấu cô cả đời không.

Đối mặt với ánh mắt nghiêm túc của Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh hoàn toàn luống cuống, trong lòng sóng cuộn biển gầm, trái tim nhỏ cô chột dạ.

Kỳ Thanh hít sâu, lấy khí thế của tổng tài cố gắng trấn định "Không có."

Lục Uyển Đình nhìn thấy cô khẩn trương, nở nụ cười, cố ý nói: "Yên tâm đi, tôi sẽ không có ghen."

"Ghen?" Kỳ Thanh có chút ngốc.

"Ân, em không phải sợ ba mẹ em sẽ nói về bạn từ nhỏ kia của em sao? Tôi biết em với cô ấy chỉ có tình bạn bè, sẽ không ghen mấy chuyện đó của bọn em."

Kỳ Thanh lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra, "Em cùng A Châm những cái chuyện đó, nếu chị muốn em thì em sẽ kể cho chị nghe, đừng nghe phiên bản thêm dấm thêm muối của ba mẹ em."

"Hoá ra có thật à." Lục Uyển Đình híp đôi mắt lại, lòng ghen tuông trỗi dậy.

Ách, không phải kêu không ghen sao?

Kỳ Thanh đẩy Lục Uyển Đình vào lại trong xe "Chị nhanh đến công ty đi, ở bên này cũng đã cả tiếng rồi."

Trước kia, Lục tổng hẹn hò đều rút thời gian lúc không có việc gì, như thế nào hiện tại đối với công việc ngày càng không để bụng vậy.

Trách không được người ta thường mắng hồng nhan hoạ thuỷ đâu.

Kỳ Thanh hiện tại cảm thấy chính cô là hồng nhan hoạ thuỷ của Lục tổng, làm trễ nãi công việc của Lục tổng.

Lục Uyển Đình lên xe, Kỳ Thanh giúp cô đóng cửa, Lục Uyển Đình hạ cửa xe xuống, "Những chuyện em và Dương Châm, có thời gian phải nói cho tôi nghe."

"Không có thời gian." Kỳ Thanh lùi lại.

Lục Uyển Đình nhướng mày cười "Coi như là kể chuyện trước khi ngủ đi, mỗi ngày trước khi ngủ, em nói cho tôi nghe một việc của em và Dương Châm."

Kỳ Thanh suy nghĩ đến loại hình ảnh khác, hai chân đều mềm nhũn, cô dám ở trên giường kể chuyện phát sinh với Dương Châm, thì Lục Uyển Đình dám để cho cô ngày hôm sau xuống giường được sao.

"Em muốn nghe chuyện chị và Vân Tạ." Cự tuyệt là không thể, chỉ có thể dời mục tiêu qua Lục Vân Tạ.

"Em thích Vân Tạ vậy sao?" Tay Lục Uyển Đình đáp ở cửa sổ xe, "Lại có hứng thú với con bé sao?"

Nói như thế nào cũng sai, Kỳ Thanh lấy tay chống vào cái trán Lục Uyển Đình, đem cô đẩy trở lại vào trong xe. "Đi nhanh đi."

Lục Uyển Đình nhanh tay mà nắm lấy ngón tay của cô, hôn một cái. "Không náo loạn, tôi đi đây." Cô buông Kỳ Thanh ra, nâng kính cửa sổ lên, rời đi khỏi Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật.

Trong công ty, có nhiều việc xử lý chưa xong, Kỳ Thanh chờ một lát để hoãn lại gương mặt bị Lục Uyển Đình trêu ghẹo đỏ bừng, mới đi vào công ty.

Trợ lý Hoa không có ở văn phòng, chỉ có trợ lý Cao, trợ lý Cao làm việc hiệu quả rất cao, không lộn xộn lười biếng, cũng không có từ từ mà làm.

Kỳ Thanh phân phó việc xong, trợ lý Cao sẽ không nấn ná mà ở lại, lập tức đi làm ngay.

Phần yên tĩnh này không được bao lâu, thì đã bị tiếng líu lo của chim sẻ đánh vỡ, trợ lý Hoa đã trở về, đến văn phòng tổng tài báo cáo.

Cô bưng một ly trà vào trong văn phòng, đem trà đặt ở trong tầm tay Kỳ tổng, vui tươi hớn hở mà nói "Kỳ tổng, khoá cửa đã thay xong, chị và Lục tổng không ở đó, em đã giúp chị cài đặt mật khẩu, chờ hai người về nhà có thể thêm dấu vân tay."

"Mật khẩu là gì?" Trợ lý Hoa tuy rằng không yên lặng cho lắm, nhưng tri kỷ lại tinh tế, Kỳ Thanh mang trà lên nhấp một ngụm.

"Mật khẩu giống như ở nhà chị."

Kỳ Thanh phun trà trong miệng ra, nuốt một cái nói "Em không đem mật khẩu gửi cho Lục tổng rồi chứ?"

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi, trà hơi nóng." Trợ lý Hoa lấy giấy giúp cô lau nước ở trên bàn, nghe được vấn đề từ Kỳ tổng, cô dừng động tác lại nhìn Kỳ Thanh, kinh hồn mà nói "Không...không có gửi, em hiện tại nói cho Lục tổng nhé?"

Đã gửi rồi làm sao bây giờ? Hay nói gửi nhầm người!

Cô thật là lanh lợi nha.

Kỳ Thanh xua tay, "Không cần, tự tôi nói cho chị ấy được rồi."

Nhận được tin nhắn từ trợ lý Hoa, Lục tổng đang ngồi họp lại câu môi cười, "Cuộc họp đến đây kết thúc, tan họp đi."

Truyện convert hay : Giả Ngoan
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi