Chương Trước/52Chương Sau

Phụ Thân Đích Đại Thụ

Chương 3: Toán học là một vấn đề lớn, nói dối không phải là đứa trẻ ngoan

Hôm trước đã dự định sẽ dẫn Lê Tố đi chơi vườn bách thú, nhưng sau cùng lại không thể thực hiện được.

Lê Tố thay răng, nướu bị viêm nghiêm trọng, xem ra rất không ổn, vậy nên Lê Trường Ân cuối tuần đưa cậu đi gặp nha sĩ.

Nha sĩ sau khi kiểm tra nói răng không thể nhổ, nếu nhổ sẽ gây ảnh hưởng xấu, chỉ có thể dùng thuốc kháng viêm, còn nói không thể ăn thức ăn khô cứng, tốt nhất là nên ăn những loại đã nấu chín nhuyễn nhừ, súc miệng bằng nước muối, tìm cách nào đó khiến cậu phân tán đầu óc và chú tâm vào những việc khác, như vậy sẽ giúp cậu quên đi sự đau đớn, đợi đến khi răng sữa lòi ra hoàn toàn thì tốt rồi.

Lê Trường Ân thế là mỗi đêm đều về nhà sớm, cùng con trai nằm trên giường, giữa hai người là một quyển sách, Lê Trường Ân đọc truyện cho con trai nghe.

Kỳ thật hiện tại Lê Tố đã đọc qua hầu hết các câu chuyện, nhưng mà nếu là Lê Trường Ân đọc cho cậu, cậu vẫn như cũ phi thường cao hứng.

Ký ức tốt đẹp này khắc sâu trong trí nhớ của cậu, thậm chí về sau cậu vẫn luôn nghĩ đến thời thơ ấu, hình ảnh Lê Trường Ân thường xuyên vào ban đêm đọc sách cho cậu nghe.

Lê Tố vẫn phi thường thích đọc sách, mỗi ngày sau khi học xong đều dành thời gian để đọc sách, thư phòng trong nhà loạn thất bát tao cái gì cũng có, cậu có thể ôm một quyển sách ngồi bất động suốt cả buổi chiều.

Đọc nhiều sách khiến thành tích viết văn của cậu phi thường nổi trội xuất sắc, nhưng đến năm lớp năm, thành tích toán học của cậu ngược lại dường như không thể gượng dậy nổi.

Giải Phương Trình luôn là một vấn đề khiến cậu không biết phải làm sao, lại càng không nói đến giải những bộ đề nâng cao, quả thực muốn lấy mạng cậu.

Lần đầu tiên bởi vì làm bài không đạt yêu cầu, cậu bị thầy giáo phạt đứng sau lớp học, Lê Tố xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất trốn đi, hy vọng chính mình giống như không khí, không ai nhìn thấy mới tốt.

Nhưng, có lần đầu tiên, thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ hai lại thất bại, Lê Tố vô cùng xấu hổ, nhưng vẫn không có biện pháp, đành phải càng thêm cố gắng, bất quá cố gắng cũng vô dụng, giải ẩn số và cậu có thù oán, vô luận như thế nào cậu cũng không thể cùng nó bắt tay nhau hợp tác.

Lê Tố ở nhà mỗi đêm đều chăm chỉ luyện toán, làm đến mười giờ tối là thời điểm Lê Trường Ân trở về.

Lê Trường Ân đứng phía sau cậu quan sát, Lê Tố nhìn thấy chiếc bóng phủ trên bàn của mình mới biết phụ thân đã về, cậu quay đầu nhìn Lê Trường Ân.

Lê Trường Ân sờ sờ đầu cậu, hỏi, “Bài tập nhiều như thế sao, còn chưa thể làm xong.”

Lê Tố nói, “Là sách tham khảo luyện tập thêm, con tự mình mua.”

Lê Trường Ân một phen kéo ghế dựa ngồi cạnh con trai, “Để cha xem xem.”

Lê Tố đem sách bài tập đưa cho Lê Trường Ân, nhíu mày xem phản ứng của phụ thân.

“Lớp năm có 6 lớp học, các lớp sỉ số giống nhau, mỗi lớp tuyển 15 học sinh tham gia hoạt động đội Thiếu niên Tiền phong, số lượng học sinh còn lại tương đương với bốn lớp ban đầu, hỏi mỗi lớp có bao nhiêu học sinh?”

Lê Trường Ân đọc đề mục lại một lần, Lê Tố nhìn vào đề bài sau đó đặt bút lên giấy viết viết rồi lại xoá xoá, xoá rồi viết, viết rồi xoá, đến nổi giấy cũng sắp bị nhàu nát.

Lê Trường Ân nói, “Không giải được sao?”

Lê Tố gật gật đầu.

Lê Trường Ân đem sách đặt trên bàn, đối Lê Tố vươn tay ra, Lê Tố liền từ trên ghế bổ nhào vào lòng cha, Lê Trường Ân ôm lấy con trai, bắt đầu giúp cậu giải đề.

“Mỗi lớp tuyển 15 người, vậy tổng cộng có bao nhiêu học sinh được tuyển?”

Lê Trường Ân nhìn ánh mắt con trai hỏi.

Lê Tố nhíu mi nghĩ nghĩ, lại lấy bút máy viết trên giáy nháp tính toán, 15 nhân 6 bằng 90.

“Đúng rồi, tuyển đi 90 người, số học sinh còn lại tương đương với 4 lớp ban đầu, vậy số lượng tuyển đi kia nằm trong bao nhiêu lớp?”

Lê Tố trầm tư suy nghĩ sau đó thử thăm dò nói, “Hai lớp.”

Lê Trường Ân tán thưởng hôn một cái lên gương mặt nhỏ nhắn của con trai, “Đúng vậy, chính là hai lớp. 90 học sinh này không nằm trong 4 lớp, mà là số lượng của 2 lớp.”

Lê Tố gật gật đầu.

Lê Trường Ân dẫn đường nói, “Vậu mỗi lớp có bao nhiêu học sinh?”

Lê Tố lại gắt gao đắn đo, suy nghĩ hơn nửa ngày mới nói, “Là lấy 90 chia cho 2 sao?”

Lê Trường Ân nói, “Lại đúng rồi. Vậy kết quả mỗi lớp có bao nhiêu học sinh?”

Lê Tố nói, “Bốn mươi lăm.”

Lê Trường Ân nói, “Chính xác.”

Lê Tố trong lòng dâng lên vui vẻ, ở lớp, cậu tuyệt đối không dám hỏi các bạn học khác, đến hỏi thầy giáo, thầy giáo chỉ nói nhanh một lần, cậu không kịp nghe rõ thì thầy đã giảng xong, nếu hỏi lại, thì sẽ bị nói, “Trò về chỗ đi, tự mình cố gắng suy nghĩ một lần nữa.” Cứ như vậy đuổi cậu đi.

Nơi này có Lê Trường Ân, cậu mới có cảm giác thoải mái, bởi vì ba ba sẽ không mắng cậu, cũng sẽ không tùy ý giảng giải qua loa.

Lê Trường Ân lại hỏi cậu một số câu hỏi, sau đó ôm cậu từ trên bàn ôm xuống dưới, nói, “Đi, tắm rửa ngủ.”

Lê Tố nói, “Ba ba ngày mai có thể tiếp tục giảng bài cho con được không?”

Lê Trường Ân đáp, “Nếu ba ba về sớm được. Hiện tại đã hơn mười một giờ, tắm rửa đi.”

Hai cha con trong phòng tắm cùng nhau tắm rửa, Lê Trường Ân tẩy rửa thân hình nhỏ bé của con trai, Lê Tố chỉ mới hơn chín tuổi, cơ thể gầy teo ốm yếu, cậu ăn cũng không kém, mỗi ngày đều có trứng gà sữa, nhưng vẫn không thấy cậu cao thêm chút nào. Thật là khiến con người ta lo lắng, tại bồn tắm lớn, Lê Trường Ân ôm con trai nói, “Tại sao nuôi Tố Tố hoài vẫn không thấy lớn?”

Ánh mắt Lê Tố to mà trong suốt, sắc màu nâu đậm tựa như một khối tinh thể hổ phách rực rỡ, “Lớn lên giống ba ba cao như vậy sao?”

Lê Trường Ân cười nói, “Đúng vậy.”

Lê Tố có chút buồn rầu nói, “Con cũng không biết, có lẽ sẽ không cao được bao nhiêu.”

Lê Trường Ân nói, “Sao lại không cao được, khi con trưởng thành rồi con sẽ cao lớn giống như ba ba vậy.”

Lê Tố vui vẻ gật đầu, “Con muốn mình mau lớn lên một chút.”

Về tới trên giường, Lê Tố phát hiện phụ thân tâm tình rất tốt, liền thử nói, “Cái kia, ba ba, con đã làm sai một việc.”

Lê Trường Ân chu đáo đắp chăn lên người cậu, bởi vì Lê Tố luôn luôn ngoan ngoãn, y ngược lại không muốn để tâm đến những lỗi lầm của cậu, bất quá vẫn là nghiêm túc hỏi, “Làm sai chuyện gì?”

Lê Tố thấp giọng nói, “Con học toán không đạt tiêu chuẩn.”

Lê Trường Ân sửng sốt một chút, thầm nghĩ chính mình trước kia là một trong những thiên tài đứng đầu các khoa, không nghĩ tới Lê Tố bé nhỏ đầu óc hoàn toàn di truyền từ mẹ của cậu, học toán kém đến muốn đòi mạng, bất quá này cũng không tính là gì, y nói, “Không quan hệ, từ từ sẽ tốt lên thôi. Những lỗi sai trên đề thi đã giải quyết được chưa?”

Lê Tố gật gật đầu, “Thầy giáo có giảng lại sau đó.”

Lê Trường Ân sờ sờ đầu cậu, “Ừm, vậy không sao. Không việc gì, đừng tự mình cảm thấy quá nặng nề.”

Những phụ huynh suy nghĩ rộng rãi và độ lượng giống như phụ thân, quả là rất ít.

Lê Tố lại nói, “Nhưng thầy giáo bảo phải đem về cho ba ba ký tên, … Cái kia, con sợ cha tức giận, liền tự mình ký tên.”

Lê Trường Ân, “……”

Lê Tố thấy Lê Trường Ân không nói, biết y nhất định là tức giận, thanh âm dần dần yếu ớt, “Ba ba, thực xin lỗi, con sai rồi.”

Lê Trường Ân thở dài, nói, “Học toán kém không quan hệ, nhưng không thể nói dối, một đứa trẻ ngoan sao có thể nói dối.”

Lê Tố muốn khóc, “Nhưng con sợ cha chán ghét con. Con đến hai lần không đạt tiêu chuẩn.”

Lê Trường Ân thở dài trong lòng, hôn hôn cái trán của con trai, “Không có việc gì, cha không truy cứu chuyện này, về sau đừng như vậy nữa là được, cho dù không đạt tiêu chuẩn, cũng không phải là chuyện xấu to tát gì, nhưng thay cha ký tên, thì thật không tốt chút nào, lần sau phải mang đến cho cha xem, không biết làm, cha sẽ giảng cho con, nhớ kỹ chưa?”

Lê Tố nói nhớ kỹ, lại thử thăm dò hỏi, “Ba ba còn tức giận sao?”

Lê Trường Ân an ủi cậu, “Không tức giận. Ngủ đi.”

Lê Trường Ân đặc biệt dành vài ngày dạy kèm Lê Tố học toán, phát hiện con y tại phương diện này thật là không hề có thiên phú đáng nói, liền đề nghị thuê cho Lê Tố một gia sư đến giải đáp các vấn đề toán học giúp cậu, Lê Tố nghe xong không có phản ứng, lẻ loi ngồi một chỗ, Lê Trường Ân biết cậu không bằng lòng, vội nói nói, “Vì cái gì không thích có gia sư?”

Lê Tố không trả lời.

Cậu đối với việc kết giao cùng người ngoài luôn luôn có một loại khiếp ý, thực sợ hãi khi có người xa lạ tiếp cận cuộc sống thường trực của mình.

Bất quá Lê Trường Ân không thể hiểu được loại cảm giác khiếp đảm này của cậu, thấy con trai không trả lời, cũng không thể bức bách cậu, chỉ nói, “Được rồi, không tìm gia sư nữa. Nếu không giải được bài thì giữ lại, đợi ba ba trở về sẽ giảng cho con, chịu không nào?”

Trong mắt Lê Tố thả lỏng, ẩn hiện vui vẻ, gật đầu trong vòng tay của phụ thân, “Vâng, cám ơn ba ba.”

Tuy rằng không tìm gia sư dạy kèm đến nhà, nhưng Lê Trường Ân đã có ý định tự mình tham khảo ý kiến gia sư về các lớp học nghệ thuật, nhìn thấy con trai học toán không tốt, ở Trung Quốc này điều quan trọng nhất là phải dựa vào thành tích học tập xuất sắc, như vậy mới có thể vượt qua kỳ thi tuyển sinh đại học, xem ra chỉ có thể khiến cậu phát triển thật tốt tài nghệ ở phương diện này một chút.

Lê Tố từ nhỏ đã từng chơi qua đàn dương cầm, cây đàn được đặt ở phòng khách, chỉ là cậu không cảm thấy hứng thú, Lê Trường Ân thuê một sinh viên học trường nghệ thuật chưa tốt nghiệp làm gia sư, anh ta chuyên về đàn piano, đàn violon, đàn violon-xen, tỳ bà cùng đàn dương cầm đều thông thạo, sau đó đi hỏi Lê Tố xem cậu đam mê một trong những phương diện nào.

Cuối tuần, Lê Trường Ân mời thầy Lý về nhà, Lê Tố trong lòng không chút cao hứng, sợ hãi ôm chiếc gối sôpha che đi chính mình.

Lê Trường Ân mời Lý Tưởng ngồi vào vị trí đối diện, sai Tiểu Phân mang trà đến, còn chính mình thì ngồi bên cạnh Lê Tố, ôm con trai ôm vào ngực, Lê Tố lui sát vào lòng cha, không dám nói chuyện cùng người xa lạ.

Trước đây, Lê Trường Ân không chú ý tới con trai của mình lại nhát gan hướng nội đến như vậy, y đơn giản nghĩ đợi khi cậu lớn thêm một chút sẽ ổn, bây giờ phát hiện ra thì cũng chỉ có thể trấn an con trai, giới thiệu Lý Tưởng là đàn anh học viện nghệ thuật, đến dạy cậu đánh đàn chơi cầm.

Lý Tưởng là một chàng trai tuấn tú, vẫn còn mang tính cách hoạt bát của một đứa trẻ, từ nay về sau anh ta sẽ ba ngày mỗi tuần đến Lê gia, Lê Tố cũng dần dần lập thành thói quen, chỉ là vẫn không dám nói chuyện với hắn, luôn luôn rụt rè.



Truyện convert hay : Vạn Thú Triều Hoàng
Chương Trước/52Chương Sau

Theo Dõi