Chương Trước/11Chương Sau

Quả Hồng Nhũn

Chương 10

Thịnh Kỳ Phương qua hết cửa kiểm tra vô thức quay đầu nhìn lại, trông thấy Thịnh Kỳ Viên đang vẫy tay với mình, đối diện anh một khoảng không xa, xuất hiện một đôi mắt ngấn lệ đang liều mạng trừng to ngăn không cho nước mắt rơi xuống.

Chủ nhân của đôi mắt kịch liệt lui về sau, đến khi nhìn thấy Thịnh Kỳ Phương quay đầu rời đi, lúc này mới xụi lơ ngã xuống, trán cậu tựa lên gối, cả khuôn mặt vùi sâu vào khăn choàng cổ màu đen.

Sau khi anh đi thời gian trôi qua rất nhanh, không có cái gọi là " rãnh rỗi " , chỉ có thời gian không đủ dùng. Thịnh Kỳ Phương tách khỏi sinh hoạt bình thường một năm, hiện tại muốn trở về quỹ đạo ban đầu cũng không dễ dàng gì, đôi khi anh sẽ cùng Thịnh Kỳ Viên trò chuyện, còn phần lớn thời gian còn lại đều dùng để trầm mình trong thư viện.

Anh quen biết một vài bạn học người Hoa, nhưng tương đối thân thiết cũng chỉ có hai người, bọn họ thường trêu chọc nói anh keo kiệt, vậy mà lại cam lòng bỏ tiền đi mua đồng hồ xịn

Bởi vì anh quá thẳng thắn, nên cũng chẳng ai đoán được chiếc đồng hồ này là thật hay giả.

" Bạn trai cũ tặng. " Thịnh Kỳ Phương mỉm cười, cánh tay rủ xuống bên hông, khiến cho cổ tay áo che kín mặt đồng hồ.

Trong vòng một giây, lời nói của Thịnh Kỳ Phương hệt như hành thảy bỏ đá xuống mặt hồ tĩnh lặng, gây ra từng đợt sóng rung chuyển, khiến cho nội bộ nhóm học sinh người Hoa đang trong trạng thái bình tĩnh trở nên kích động, đồng thời thanh thế ngày càng có xu hướng tăng lên.

Gương mặt của anh so với những người châu Á khác thì nổi bật hơn nhiều, mày kiếm mắt sáng, vầng trán đầy, thân hình cao lớn, dáng dấp đẹp trai, thêm cả cách đối xử ôn hòa với mọi người, nhưng vẫn mang theo vẻ lãnh đạm câu dẫn, chính vì vậy đã có không ít chàng gay có ý với anh, nhưng vì sợ trêu nhầm thẳng nam nên mới không ra tay.

Đến lúc Thịnh Kỳ Phương và Phương Phụ comeout, liền giống như thả một đàn cừu ra giữa đàn sói, chỉ qua một khoảng thời gian, mạng xã hội của Thịnh Kỳ Phương bùng nổ số lượng tin nhắn nhiều gấp mấy lần những tháng trước cộng lại, thậm chí còn có người dù không thể theo đuổi anh nhưng lại đưa ra yêu cầu muốn anh 419 với ( 1 ) anh.

(1): "419" là "một thuật ngữ trong tiểu thuyết, nó bằng với " for one night " tức là " tình một đêm".

Thịnh Kỳ Phương comeout trước mặt mọi người, trong số đó có một người bạn học nháy mắt ra hiệu, làm như thật nói với anh.

" Mọi người ai cũng muốn ' ăn ' cậu hết đó. "

Thịnh Kỳ Phương lắc đầu cười cười, " Tẻ nhạt. "

Trong phòng ngủ của anh có một cánh cửa sổ rất to kiểu châu Âu, buổi tối nằm trên giường, đôi lúc Thịnh Kỳ Phương có thể ngắm nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.

" Nguyệt thị cố hương minh " (2) , giờ đây nghĩ đến, câu nói này không đơn giản là đạo lý suông.

(2): Được trích trong bài thơ " 月夜憶舍 " tên tiếng Việt là " Đêm trăng nhớ em " của nhà thơ Đỗ Phủ. Câu thơ trên có nghĩa là " Quê xưa giờ vẫn sáng ngời bóng trăng. "

Nguồn thivien.net

Việc Thịnh Kỳ Phương công khai bản thân là gay không gây ảnh hưởng gì đến anh, một tuần trôi qua mà không có gì thay đổi, nhưng khi bạn học đăng một tấm ảnh cùng dòng cap " best friend forever " lên Twitter lại làm dậy lên một làn sóng lớn.

Bức ảnh được chụp vào đêm tiệc sinh nhật anh.

Anh vốn chỉ định cùng một vài bạn học đi ăn mừng, nhưng cuối cùng không biết lôi kéo làm sao, lại thành tới tận hai mươi người, từng người đều tự mang theo đồ ăn của mình, cũng coi như là hòa hợp vui vẻ với nhau.

Sau khi Thịnh Kỳ Phương cầu nguyện rồi thổi nến xong xuôi, trong phòng sẽ không tránh được bắt đầu thực hiện " đại chiến bánh kem " , Thịnh Kỳ Phương chân dài người to, bị cả đám đè lại trên ghế không làm gì được, bị bọn họ trét kem đến mặt mày thảm thương, anh vào nhà vệ sinh cố rửa sạch, áo sơ mi màu trắng hầu như đã ướt đẫm, vải vóc khinh bạc dán lên da thịt, khiến cho từng khối cơ bụng hiện ra rõ ràng, không biết anh nói chuyện với người nào, tay vẫn còn đang gạt nước dính trên tóc, khóe miệng câu lên một nụ cười sâu - này là toàn bộ nội dung của tấm hình đó.

Lại qua thêm một tuần, sáng sớm Thịnh Kỳ Phương thức dậy, nhận được tin nhắn " lão công thao em " , ngay sau đó bên kia lại gửi thêm một tấm hình, trong ảnh là hình một người mặc quần lót chữ T, để lộ hai cánh mông căn tròn như quả đào, Thịnh Kỳ Phương thấy chuyện quái dị nhưng không sợ hãi, anh nắm chặt điện thoại di động, duy trì trạng thái nửa tỉnh nửa mê đứng dậy đánh răng.

Hôm nay ở New Haven (3) đổ mưa, sắc trời u ám, nhiệt độ cũng giảm, trước khi ra cửa Thịnh Kỳ Phương mang thêm áo khoác. Tuy rằng thời tiết không tốt, nhưng hôm nay anh đã thuận lợi làm xong một số việc nhỏ, hôm nay lại là cuối tuần, Thịnh Kỳ Phương thả lỏng tâm trạng, lúc anh rời khỏi trường cũng đã trễ, còn dạo quanh một vòng ở siêu thị để mua thịt bò và dầu làm salad.

(3): New Haven là thành phố lớn thứ nhì bang Connecticut, là thành phố lớn thứ 6 ở New England, thành phố nằm ở quận New Haven, tiểu bang Connecticut, Hoa Kỳ.

Sau khi vào cửa, bạn cùng phòng của Thịnh Kỳ Phương hiếm thấy lại ngồi ở phòng khách xem tivi, mà không phải ở trong phòng chơi game. Hắn ngó thấy Thịnh Kỳ Phương trở về, liền lập tức đứng dậy, chỉ vào Bái Chính đang ngồi ở sô pha bên kia, nói: " Phương nhi, bạn của cậu. . . Lúc nãy tính gọi cho cậu nhưng không được. "

Bái Chính mặc áo Tshirt màu trắng, quần jean màu xanh nhạt, cậu ăn mặc như vậy dưới cái thời tiết hiện tại ở New Haven nhất định sẽ bị đông thành nước đá. Thịnh Kỳ Phương nhìn cậu, cậu cũng nhìn Thịnh Kỳ Phương, ngoài mặt nhìn như không có gì, nhưng Thịnh Kỳ Phương thấy được cậu đang tự vặn xoắn ngón tay mình.

" Điện thoại hết pin. " Thinh Kỳ Phương nói, anh cầm trên tay túi đồ mới mua ở siêu thị, " Làm phiền cậu rồi, tớ muốn làm cơm, cậu ăn chưa? "

Bạn cùng phòng vừa tiến vào phòng ngủ vừa nói: " Đêm nay tớ về nhà, nhưng vì chờ cậu nên mới ở lại, bằng không sáu giờ đã đi. Đúng lúc cậu không cần phải chen chúc với bạn mình của mình, cứ ngủ ở phòng của tớ đi. "

" Được, cám ơn. " Thịnh Kỳ Phương lặp lại lần nữa: " Hôm nay đã phiền cậu. "

Bạn cùng phòng cầm điện thoại đi ra ngoài, ra đến cửa còn nghiêng đầu liếc nhìn, nói " hẹn gặp lại " , rồi nói thêm với Thịnh Kỳ Phương: " Được rồi, cậu chăm sóc cho bạn cậu đi kìa, tớ đi trước. "

Đóng cửa xong xuôi, lúc này Thịnh Kỳ Phương mới đi vào phòng bếp. Anh sắp xếp nguyên liệu nấu ăn, bắt đầu đổ dầu vào nồi. Bái Chính không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở phòng bếp, liếc nhìn bếp núc nói: " Có cần em phụ không? "

Thịnh Kỳ Phương nói: " Không cần. "

Anh quay đầu lại hỏi Bái Chính: " Muốn ăn chín mấy phần? "

" Hả? "

" Muốn ăn thịt bò như thế nào? "

" À. . . " Bái Chính ngơ ngác, " Chín năm phần. "

Hai người ngồi đối diện nhau ăn cơm, Bái Chính thịt ăn bò bít tết, trước mặt Thịnh Kỳ Phương lại là một đĩa cơm chiên. Bái Chính nhai thịt, hỏi anh: " Sao anh không ăn thịt? "

Thịnh Kỳ Phương dừng động tác múc cơm, nhìn Bái Chính, chậm rãi nói: " Tại vì chỉ mua một miếng. "

Mặt mày Bái Chính quả nhiên đỏ lên, hai tay cậu đặt ở mép bàn, qua một hồi, mới lắp bắp nói: " Vậy anh, nếu không anh ăn cái này đi, để em ăn cơm. "

Thịnh Kỳ Phương lắc đầu. " Đều giống nhau. "

Cơm nước xong, Bái Chính muốn rửa chén, Thịnh Kỳ Phương không cho, kêu cậu lấy quần áo đi tắm. Chờ cho Thịnh Kỳ Phương thu dọn xong hết, đã gần mười giờ, Bái Chính tắm xong, cậu ngồi ở mép giường, cúi đầu im lặng

Thịnh Kỳ Phương nhìn cậu một chút, xoay người đi ra phòng khách, bật đèn bàn lên, anh mở tư liệu ra xem.

Không biết qua bao lâu, tư liệu trên tay đã lật sang đến trang bốn mươi lăm, Bái Chính đi ra, quỳ gối bên cạnh ghế ngồi của Thịnh Kỳ Phương, cậu ghé vào trên đùi anh, cặp mắt đỏ âu ngước lên, như chú mèo nhỏ nhẹ giọng gọi một tiếng: " Thịnh Kỳ Phương. . . "

Giờ khắc này, dường như có một bàn tay vô hình độc ác bóp lấy lồng ngực anh, làm cho nó ê âm cực kỳ, tâm trạng anh kịch liệt dậy sóng, ngực anh phập phồng, thậm chí bắt đầu thở dốc.

Đôi mắt Bái Chính ướt đẫm, Thịnh Kỳ Phương rất đau lòng, môi anh khẽ mím, cằm không khống chế được run run, nhìn qua rất khó coi.

" Em còn biết tới đây. "

Thoáng một cái, Bái Chính rõ ràng bị những lời mà Thịnh Kỳ Phương nói kích thích, cậu nhào vào người anh, ôm chặt hông Thịnh Kỳ Phương, mặt vùi vào bụng dưới của anh, nước mắt liên tục chảy xuống, làm ướt áo ngủ Thịnh Kỳ Phương.

Bái Chính khóc kịch liệt, cậu bắt đầu không ngừng được mà thút thít, âm thanh tiếng khóc không dấu được, phát ra từ trong cổ họng, nghẹn ngào nức nở.

Trong lòng Thịnh Kỳ Phương vừa thấy đau, lại vừa muốn cười, một loại cảm giác cay đắng xen lẫn ngọt ngào bao trùm lấy anh, Thịnh Kỳ Phương cố hết sức nâng vai Bái Chính dậy, kéo người đặt cậu ngồi lên đùi mình, để cho cả hai đối mặt với nhau, đồng thời dùng tay vuốt ve lưng giúp cậu bình tĩnh, " Hức hức " Thịnh Kỳ Phương nhẹ giọng nói: " Được rồi, đừng khóc. "

Hết chương 10.

Truyện convert hay : Hổ Tế Dương Tiêu
Chương Trước/11Chương Sau

Theo Dõi