Chương Trước/1180Chương Sau

Quái Phi Thiên Hạ

Chương 1173

Mộc Tử Tà dùng thời gian một năm, từ Nguyên Anh kỳ đột phá đến Hợp Thể Kỳ, tất cả mọi người đều không thể tin. Lại không biết hắn mỗi một ngày đều ở nuốt một lượng lớn đan dược, năm lần bảy lượt du ngoạn ở cửa sinh tử. Dùng những đan dược đó sẽ phải chịu đựng nỗi thống khổ kinh người, đem gân mạch cùng đan điền mở rộng, lại đau đến không thể ngất, nhất định lúc căng ra phải nhanh chóng hấp thu đan dược linh khí cùng khí ngũ hành bốn phía, đem lấp đầy đan điền, nếu không sẽ trở thành một phế nhân.

Một năm này, Mộc Tử Tà có thể nói những thứ mà chịu đựng quá thống khổ.

Nhưng trong nháy mắt hắn nhìn thấy nàng, hắn cảm thấy mọi thứ hắn làm đều đáng giá. Hắn tràn đầy vui sướng đi đến trước mặt nàng: “Ninh Nhi, ta đã Hợp Thể Kỳ, ta có thể trở thành người nàng có thể dựa vào. Ninh Nhi, chúng ta rất nhanh có thể trở lại nơi thuộc về mình.”

“Nếu như không nhận ta là sư phụ, vậy ngươi rời khỏi Mộc Tiên Tông đi.” Ninh Anh lạnh giọng nói một câu, liền vòng một bước lướt qua hắn, chưa từng liếc hắn một cái.

“Ninh Anh!” Mộc Tử Tà xoay người bắt lấy nàng, “Nàng nói cho ta, nàng đã xảy ra chuyện gì?”

Hắn hiểu nàng hơn bất kỳ người nào khác, nếu không phải chịu đựng đả kích lớn, nàng không có khả năng biến thành bộ dáng này. Nàng là từ bên ngoài trở về, nàng có phải đã trải qua thống khổ cùng cực?

“Ngươi quy củ càng ngày càng không có, tên húy của sư phụ ngươi cũng có thể bất kính gọi ra tới sao?” Ánh măt Ninh Anh lạnh băng, “Cũng phải, ngươi đã Hợp Thể Kỳ, tu vi hiện tại của ngươi còn trên cả ta, ta cũng không còn mặt mũi nào để làm sư phụ ngươi, ngươi đi đi.”

Đồng tử Mộc Tử Tà co rút.

Ngươi đi đi……

Ba chữ giống như ma âm không ngừng xoay quang trong đầu hắn, ba chữ kia phiêu phiêu nhưng phảng phất nặng ngàn cân nện lên ngực hắn, làm tim hắn kịch liệt đau, là một loại hắn vô pháp chấp nhận, sắc mặt của hắn nháy mắt tái nhợt.

Một cổ khí nghịch dội ngược lên, làm yết hầu hắn có vị ngọt, tức khắc một búng máu phun ra.

Ninh Anh thấy vậy biến sắc, nhưng nàng lại không mở miệng nói bất kỳ cái gì mà chỉ lẳng lặng nhìn hắn.

Ninh Anh lạnh nhạt như vậy cùng Ninh Anh ngày xưa hắn bị phỏng nhỏ liền tức khắc bôi thuốc trị thương cho hắn như hai người khác nhau. Mộc Tử Tà tâm một trận rét run, lạnh đến cả người hắn run lên. Hắn không thể đứng lại đây, cứ tiếp tục hắn sẽ nổi điên, vì thế xoay người bước tập tễnh rời đi.

Ninh Anh tiến lên muốn đuổi theo, nhưng cuối cùng nàng vẫn dừng lại.

Ninh Anh về tới Mộc Tiên Tông, bắt đầu bế quan. Nàng không muốn suy nghĩ tới bất kỳ ai, không nghĩ tới cha mẹ nàng, không nghĩ tới Vũ Thừa Ngạo, cũng không muốn nghĩ tới Mộc Tử Tà.

Một lần bế quan này chính là ba năm, ba năm thời gian tu vi nàng không tinh tiến nửa bước, chính là nàng cảm ứng được tông chủ muốn phi thăng mới thu liễm hơi thở lao tới, nhưng một ngày này Mộc Tiên Tông đã xảy ra biến cố kinh thiên, người Ma môn thế nhưng ngay lúc thời khắc tông chủ phi thăng quan trọng nhất mà đánh vào.

Một trận chém giết kia, máu chảy thành sông, toàn bộ Mộc Tiên Tông đều quanh quẩn huyết khí. Chẳng những tông chủ không độ kiếp thành công, Mộc Tiên Tông suýt nữa toàn bộ tông môn bị giết sạch, là tông chủ ở thời điểm mấu chốt nhất từ bỏ cơ hội phi thăng, bảo toàn những hơi thở còn sót lại của Mộc Tiên Tông.

Mọi chứng cứ đều hướng về phía Mộc Tử Tà cùng người Ma môn nội ứng ngoại hợp, ngay cả người Ma môn bọn họ bắt sống được cũng luôn mồm nói như thế. Người Mộc Tiên Tông ào ào muốn giết Mộc Tử Tà để an ủi vong hồn những đệ tử đã mất.

Trong trận đánh này, những người tu vi Hợp Thể Kỳ của Mộc Tiên Tông không chết cũng bị thương nặng, mà Mộc Tử Tà căn bản không chút thương tích, đây cũng là nguyên nhân hắn bị gọi là phản đồ. Lúc này, tất cả mọi người lên án công khai Ninh Anh, Mộc Tử Tà là đệ tử của nàng, nàng chịu ân Mộc Tiên Tông hơn hai mươi năm, nàng cần cho Mộc Tiên Tông một công đạo!

“Nàng tin ta hay không?” Ánh mắt Mộc Tử Tà bình tĩnh nhìn nàng, đáy mắt hắn có khát vọng sâu thẳm, người khắp thiên hạ đều có thể không tin hắn, chỉ cần nàng tin, hắn sẽ có thể vì nàng mà không màng tất cả.

“Cho ta chứng cứ để tin ngươi.” Ninh Anh là tín nhiệm hắn, nhưng nàng yêu cầu chứng cứ, yêu cầu hắn cho toàn bộ Mộc Tiên Tông chứng cứ chứng minh hắn trong sạch.

Nhưng một câu này của nàng khi vào trong tai Mộc Tử Tà, chính là nàng không tin hắn. Hắn ngửa mặt lên trời phát ra một chuỗi tiếng cười thê lương: “Nàng quả nhiên chưa từng tin ta, chỉ sợ ta ở trong lòng nàng, chỉ là hài tử vì lấp đầy bụng, không tiếc da mặt dày ở cạnh nàng dùng bữa, là một kẻ vô sỉ.”

Khi đó, hắn luôn là ở thời điểm nàng dùng cơm xuất hiện, tất cả mọi người cho rằng hắn là vì đói bụng ham ăn, chỉ có chính hắn biết, hắn chỉ là muốn tới gần nàng. Lời kia vừa nghe xong, độc của hắn phát ra hết mức, thổi qua hơi thở hắn. Ngay khi ý thức hắn dần hỗn độn, có thanh âm không ngừng kêu gọi hắn kiên trì trụ.

Nhưng ngày thường nàng đều tránh hắn, hắn biết nàng có khó xử của nàng, cho nên hắn chỉ có thể lúc nàng dùng bữa, bởi vì nàng sẽ cho hắn đồ ăn, hắn có thể chậm rãi ăn, chưa ăn xong nàng sẽ không đuổi hắn đi. Hắn chính là hèn mọn như vậy không ngừng tiếp cận nguồn ấm áp duy nhất của hắn, không để bụng người khác nói thế nào, không để bụng nàng có xem nhẹ hắn hay không.

“Cho ta, chứng cứ trong sạch của ngươi.” Ninh Anh lại một lần mở miệng.

Hắn cầm lấy thanh kiếm: “Ta không có chứng cứ, nàng liền không tin ta đúng không?”

“Ngươi muốn ta như thế nào tin ngươi?” Ninh Anh hỏi lại.

“Ha ha ha ha ha…… Không cần, nàng không cần tin ta, bởi vì chính như lời bọn họ nói, những người này đích xác là bởi vì ta mà chết, những người Ma môn này cũng là bởi vì ta mà đến.” Mộc Tử Tà cười, hắn dùng tiếng cười càn rỡ che dấu bi thương vô tận.

“Lời ngươi nói là sự thật?” Ninh Anh sắc mặt trắng nhợt.

“Từng chữ đều là thật.” Mộc Tử Tà gằn từng chữ một nói với nàng, “Thất vọng rồi sao, sư phụ của ta? Đau lòng sao? Sư phụ của ta. Không, nàng làm sao có thể thất vọng, nàng làm sao có thể đau lòng. Nàng đối với ta chưa bao giờ có kỳ vọng, cũng chưa bao giờ có sự nhiệt tình, nàng hiện tại đối với ta có phải chỉ có sự căm hận?”

Mộc Tử Tà bước một bước tới gần nàng, đem thanh kiếm đặt trong tay nàng, sau đó đối với nàng triển khai hai tay: “Niệm tình chúng ta từng có tình cảm thầy trò, ta cho nàng một cơ hội phát tiết.”

Ninh Anh hốc mắt đỏ bừng, nàng nâng kiếm lên chỉ vào hắn: “Ngươi nói lại cho ta một lần, những lời ngươi mới nói vừa rồi là thật, nếu ngươi có nửa chữ không thật, người ngươi để ý cùng quý trọng sẽ nhận hết sự tra tấn tàn khốc nhất trên thế gian này mà chết!”

Lời Ninh Anh vừa rơi xuống, thân thể của nàng nhảy lên cao khởi động một đạo cấm chú, đây chính là thiên thề.

Lập lời thế như khế ước với thiên địa, nếu như vi phạm lời thề, lời thề nhất định sẽ ứng nghiệm, mà thiên thề một khi khởi động sẽ cần hạ xuống lời thề, nếu không sẽ giống như vi phạm vào trò chơi với ông trời.

Hiện tại chỉ chờ Mộc Tử Tà trả lời, hắn không trả lời thì Ninh Anh sẽ phải chịu cấm chú phản phệ.

Mộc Tử Tà cũng không nghĩ tới Ninh Anh dùng cách như vậy bức bách hắn. Người hắn quý trọng nhất, còn không phải là nàng sao, nàng chắc chắn phải biết, cho nên nàng từ đầu đến cuối đều là dùng chính mình tới che chở hắn, dưới thiên thề, không ai dám nói dối.

Chương Trước/1180Chương Sau

Theo Dõi