Chương Trước/1363Chương Sau

Quái Phi Thiên Hạ

Chương 1346: Thật Sự Muốn Sinh

Quanh quẩn một vòng tròn này thoáng cái đã qua ba ngày, Nhật Nguyệt sơn là lãnh địa của tâm ma, nhưng Dạ Dao Quang là sử dụng Âm dương nhị khí, tâm ma sau khi thối thể thì không còn cảm quan sâu sắc như lúc vô hình vô thể nữa, bới lúc này nó có thính giác cùng khứu giác chứ không đơn thuần chỉ dựa vào cảm giác như trước.

Hơn nữa mỗi khi phát hiện được vết tích của Dạ Dao Quang thì lại bị nàng né sang chỗ khác.

Quẩn quanh một hồi lâu, sự tự phụ của tâm ma triệt tiêu hoàn toàn.

Tâm ma không thể không thừa nhận căn bản nếu chỉ dựa vào bản lãnh của nó, bắt được Dạ Dao Quang là việc vô cùng khó khăn.

Nếu quang minh chính đại không được, vậy chỉ có thể áp dụng thủ đoạn.

Tâm ma nhất thời liền quay người đi bắt đám người Mạch Khâm, ý đồ lấy bọn họ uy hiếp Dạ Dao Quang.

Nhưng sau khi nó quay trở lại liền phát hiện Mạch Khâm cùng Trường Diên bao gồm cả gã phàm nhân Cỗ Cứu đã chẳng thấy bóng dáng đâu.

Ngay lúc này, Dạ Dao Quang thấy nó chuyển hướng cũng nhân cơ hội tìm nơi chạy trốn.

Dạ Dao Quang sau mấy ngày chạy liên tục cuối cùng cũng có thể thở dốc một chút.

Nàng soém vào hôm trước tìm được một huyệt động quanh quẩn linh khí có thể làm nơi ẩn nấp, nơi này có thể che giấu hơi thở của nàng.

Nói thật ra khí Ngũ hành của Dạ Dao Quang đã tiêu hao không ít.

Nếu không phải vì vòng xuyến trên tay có thể chứa đựng lượng lớn khí Ngũ hành thì nàng đã sớm rơi vào tay tâm ma.

Từ trong giới tử lấy ra một chút đồ có thể ăn được đưa cho Ôn Đình Trạm.

Ôn Đình Trạm cùng nàng chạy liên tiếp ba ngày, chẳng những lo lắng cho nàng, cái gì cũng không ăn, Dạ Dao Quang thật sự đau lòng, sợ hãi Ôn Đình Trạm thân thể suy nhược liền lôi một đống đồ ra.

Nhìn phía trước chất đầy đồ ăn, Ôn Đình Trạm dở kjocs dở cười: "Được rồi Dao Dao, ta sao ăn được nhiều như vậy?".

"Chàng đã ba ngày chưa ăn gì rồi."

"Càng là như vậy, ta không thể ăn vào quá độ." Ôn Đình Trạm khẽ cười với Dạ Dao Quang, "Ta có dùng một ít đan dược, thân thể cũng không bị thương, đừng quá lo lắng."

Nói xong, Ôn Đình Trạm chậm rãi uống chút nước, ăn vài miếng quả dại, thêm chút lương khô.

Nhưng Kim Tử như bị bỏ đói nhiều ngày.

Lương khô hay cái gì có thể bỏ vào mồm đều vơ hết.

Dạ Dao Quang xách nó ném sang một bên, chính mình cũng ngồi xuống ăn vài thứ với Ôn Đình Trạm, sau đó nhíu ày nói: "Không biết vì sao, sư huynh cùng Mạch đại ca đều có thể phá trận ra ngoài, còn muộ thì không tìm được pháp môn."

Kỳ thực Trường Diên cùng Mạch Khâm mới đột phá ra khỏi Nhật Nguyệt sơn không bao lâu, vẫn là do Dạ Dao Quang tận lực che giấu, cố ý bại lộ hơi thở của nàng, chính vì điều này mà suýt nữa bị tâm ma bắt được, lúc này mới có thể tạo cơ hội cho bọn họ thoát ra.

Nguyên vốn tưởng nếu đám người Trường Diên có thể đột phá thì nàng cũng thế, tuy nhiên lại phát hiện riêng mình nàng không thể.

"Dao Dao đừng lo lắng, Mạch đại ca bọn họ đã thoát ra ngoài, chắc chắn sẽ lập tức thông báo sư thúc tới cứu chúng ta.

Ôn Đình Trạm trấn an nói.

Dạ Dao Quang gật đầu, điểm này nàng cũng không chút nghi ngờ, nhưng hy vọng cực nhỏ nhoi đều phải dựa trên người khác.

Đây là lần hiếm hoi Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm không thể tự giải quyết.

Trường Diên cùng Mạch Khâm thoát ly Nhật Nguyệt sơn, Trường Diên lập tức truyền tin đến Duyên Sinh quan.

Bình thường nếu sư phụ nhận được tin tức, cho dù đang bế quan cũng sẽ chớp mắt xuất ra nguyên thần đến tương trợ.

Nhưng lần này Trường Diên cùng Mạch Khâm đơin nửa canh giờ cũng không thấy có động tĩnh.

Mạch Khâm cùng Trường Diên đều cảm thấy tình thế không đúng, hai người trực tiếp chạy tới Duyên Sinh Quan.

Bởi vì khoảng cách cũng tương đối gần, bọn họ dùng chưa tới thời gian một chén trà đã về tới nơi.

Tới khi hai người trở lại Duyên Sinh Quan liền nhìn thấy trên sân tập võ tại cửa chính, Thiên Cơ chân quân cùng Nguyên Ân đại sư và Ích Tây trưởng lão đang đứng.

Từ hướng hai người nhìn qua có thể thấy được, Thiên Cơ tựa hồ vừa muốn rời khỏi mà Nguyên Ân cùng Ích Tây trưởng lão đứng chặn ở cửa chính cản lại.

Mạch Khâm cùng Trường Diên thế mới biết, vì sao Thiên Cơ chậm chạp mãi không tới, hóa ra là có hai đạo cao tăng nhất thời ra tay.

Phải biết rằng địa vị của Nguyên Ân trong giới Phật tu cùng tu vi của Ích Tây trưởng lão, hai người liên thủ tuyệt đối có thể so cơ với Thiên Cơ.

"Hai người các ngươi thật sự muốn ngăn trở ta?" Nhìn thấy Trường Diên cùng Mạch Khâm phải đích thân quay về, thanh âm Thiên Cơ chìm lạnh.

“A di đà Phật, Thiên Cơ chân quân.” Nguyên Ân mở miệng, “Lão nạp cùng tiểu hữu cũng là bạn vong niên, nếu như Dạ Dao Quang thật sự có nguy hiểm tới tánh mạng, lão nạp tuyệt đối sẽ không ngăn cản Thiê Cơ chân quân, thậm chí cũng không tiếc mình tương trợ.

Nhưng lúc này đây phu thê tiểu hữu có thể tự mình hóa hiểm, Thiên Cơ chân quân nếu như không muốn gánh vác tội nghiệt, không bằng cùng hai người ta đợi tin lành."

“Bổn quân giết yêu ma cứu người, còn có thể lây dính tội nghiệt?” Thiên Cơ ánh mắt nặng nề nhìn hai người, “Hai người các ngươi xưa nay là vua không thấy mặt, khó được hôm nay thế nhưng vì chuyện này đồng thời đến ngăn cản bổn quân.

Nếu không cho bổn quân một lý do hợp tình hợp lý, đừng trách bổn quân không khách khí.

Hai vị đại sư các ngươi chớ có quên, ở đây là Duyên Sinh Quan."

Nguyên Ân cùng Ích Tây cùng liếc nhìn nhau, Nguyên Ân đành mở miệng nói: "Việc này là việc đại sự của Phật môn chúng ta, nếu chân quân giơ tay chắn ngang, thay đổi mệnh trời, cản trở Phật Tử chuyển thế."

“Phật tử chuyển thế!” Trường Diên cùng Mạch Khâm ngược lại hít một miệng lãnh khí.

Nguyên Ân đây là tiết lộ một thiên cơ vĩ đại a, cũng chính là hài tử trong bụng Dạ Dao Quang là Phật tử chuyển thể linh đôngg.

Khó trách Nguyên Ân cùng Ích Tây khẩn trương như vậy, thậm chí không ngại đồng thời cùng ra mặt ngăn cản Thiên Cơ.

Phật tử chuyển thế cần thử thách, chỉ sợ thử thách này chính là tâm ma.

Nếu như Thiên Cơ quyết tâm ra tay giải quyết tâm ma, thời gian Dạ Dao Quang sinh cùng Phật tử chuyển thể vào giờ Tý sẽ bị sai lệch.

Ngăn trở Phật tử chuyển thế, tội nghiệt này...!

Quả nhiên, Thiên Cơ sau khi nghe nói xong, sắc mặt rất khó xử, hắn tựa hồ ẩn nhẫn không bùng nổ chất vấn: “Các ngươi là vì Phật tử mà đến!”

Nguyên Ân cùng Dạ Dao Quang giao tình sâu sắc, nghe xong lời này thật sự có chút xấu hổ, nhưng Ích Tây một bộ nghiêm trang trả lời: “Phải.”

Thiên Cơ sắc mặt càng lạnh, trực tiếp phun ra lời hung ác: “ Duyên Sinh quan ta chính là tu đạo, cùng các ngươi bất đồng.

Các ngươi cũng không cần giảng Phật gia đạo lý đao to búa lớn cho ta.

Duyên Sinh quan chính là nhà của nha đầu Dạ Dao Quang, nếu như nó không muốn, không có bất luận kẻ nào có thể chia cách mẫu tử hai người.

Duyên Sinh quan thô thiển, nhận tội với hai vị đại sư, mời nhị vị."

Đối mặt với lời nói lạnh nhạt của Thiên Cơ, Nguyên Ân cùng Ích Tây cũng không tiếp tục tranh cãi cùng biện luận.

Làm một cái Phật lễ với Thiên Cơ rồi cùng rời khỏi Duyên Sinh quan.

Thiên Cơ cuối cùng lựa chọn không tới cứu viện Dạ Dao Quang, không phải vì hắn sợ hãi tội nghiệt này, mà hắn bi3est Nguyên Ân cùng Ích Tây trước lúc Dạ Dao Quang sinh chắc chắn sẽ theo dõi hắn.

Bây giờ nếu cùng bọn họ đánh bừa, đợi đến sau khi Dạ Dao Quang sinh mới là thời điểm mấu chốt nhất.

Nếu Nguyên Ân đã đảm bảo lần này tính mạng Dạ Dao Quang không ảnh hưởng, như vậy hắn sẽ đợi một lần.

Lúc này Dạ Dao Quang đã lâm vào nước sôi lửa bỏng, tâm ma tìm không được Mạch Khâm, liền bắt đầu tìm sinh linh ở Nhật Nguyệt sơn xả giận, mục tiêu hàng đầu là long mạch, mục đích bức Dạ Dao Quang bước ra.

Dạ Dao Quang chuẩn bị ra mặt thì bụng bỗng nhiên một trận đau quặn, nàng kinh ngạc túm lấy Ôn Đình Trạm.

"A Trạm, muội thực sự sắp sinh!.".

Truyện convert hay : Quãng Đời Còn Lại Có Ngươi, Ngọt Lại Ấm
Chương Trước/1363Chương Sau

Theo Dõi