Chương Trước/1444Chương Sau

Quái Phi Thiên Hạ

Chương 1434: Ngọn Nguồn Trận Pháp

Ôn Đình Trạm nhẹ nhàng gật đầu một cái.

“Vì sao bọn họ cố sức chế tạo ra một cái Truyền Tống Trận?” Khắc Tùng hỏi ra một vấn đề thực mấu chốt.

Vì cái gì muốn cố sức chế tạo ra một cái Truyền Tống Trận? Nếu không phải vì Truyền Tống Trận này, bọn họ không chừng có thể lấy đi Thiên châu chín mắt rồi thuận lợi rời đi.

Đương nhiên, càng có khả năng cùng Hòa Dã đồng quy vu tận tại thành cổ ngầm, như vậy tòa thành này liền sẽ không còn tồn tại nữa.

“Chính là vì Mông Cổ.” Ôn Đình Trạm nhìn về phía Khắc Tùng, “300 năm trước, cũng là lúc triều ta sơ lập, khi đó thiết kỵ Mông Cổ cường thịnh chưa từng có, nếu không có Nguyên quốc sư phụ tá, thiên hạ này chỉ sợ…..” Là thiên hạ của Mông Cổ, câu nói đại nghịch bất đạo này Ôn Đình Trạm rốt cuộc không xuất khẩu, nhưng mọi người ai cũng đều minh bạch trong lòng, đặc biệt Dạ Dao Quang càng thêm rõ ràng, “Quốc sư trợ Thái Tổ bệ hạ đoạt được thiên hạ, nhưng thứ hắn muốn, Thái Tổ bệ hạ lại không cho hắn.

Có lẽ hắn đã nhìn thấy Thái Tổ bệ hạ tâm sinh phòng bị với mình, cho nên hắn muốn cho Thái Tổ bệ hạ thêm chút phiền toái, làm Thái Tổ bệ hạ không có quá nhiều thời gian rảnh để nhắm vào hắn.

Đang tìm kiếm Thiên châu chín mắt, liền muốn khơi mào chiến ý của Mông Cổ, làm cho bệ hạ khuất phục.

Cho nên Truyền Tống Trận này mới có thể một mặt hợp với Mạc Bắc, Khả Hãn vô tình tiếp xúc Truyền Tống Trận, bị Hòa Dã pháp sư lợi dụng trận pháp dẫn tới nơi này.”

Dạ Dao Quang cảm thấy Ôn Đình Trạm phân tích hợp tình hợp lý.

Tây Vực, Thổ Phiên, Mạc Bắc, lợi dụng một trận pháp tương liên, thiên hạ sơ định, Nguyên quốc sư bởi vì cùng với Thải Tổ không đạt thành thương nghị ở một phương diện nào đó, đặc biệt Thái Tổ bệ hạ thừa dịp Nguyên quốc sư bế quan mà điều chỉnh lại cách cục phong thủy của hoàng cung, làm hắn không thể chen tay vào.

Nguyên quốc sư chỉ sợ đã nhận thấy được Thái Tổ bệ hạ không phải vô năng, nếu không đã sớm động thủ.

Nhưng lúc ấy tu vi Nguyên quốc sư cũng không đến nỗi có thể đổi trắng thay đen, đế vương chính là người có sao đế vương tương hộ, Nguyên quốc sư lại không thể hành thích vua, mà khi đó bên cạnh Thái Tổ lại mời tới người tu luyện khác.

Hai bên đều duy trì vẻ ngoài an tường không có việc gì, Nguyên quốc sư cũng không tiện phái người của mình xuống tay, chỉ cần vô ý sẽ lộ ra nhược điểm, cho nên muốn nương vào chiến loạn mà bức bạch Thái Tổ bệ hạ chịu thua.

“Nguyên quốc sư chính là biết quá nhiều mới rơi vào kết cục này.” Dạ Dao Quang vô lực chửi thề, bởi vì biết chút thiên cơ, cho nên hắn muốn mưu hoạ, nghĩ rằng mình tuyệt đối không sai lầm, nhưng việc gì hắn cũng đều làm một nửa, từ khơi mào chiến tranh tới kiến tạo Ngọc Hoàng Điện.

Ngay cả hắn bởi vì biết chính mình sẽ phải trải qua một kiếp, liền thi chú lên người nhi tử mình.

Nếu Dạ Dao Quang biết được chính mình trải qua một kiếp, nàng tuyệt sẽ không nghĩ tới việc phải ngóc đầu trở lại thế nào ở kiếp sau, mà sẽ nỗ lực bài trừ kiếp này, thiên mệnh không thể tránh.

Nguyên quốc sư lại tự mình mâu thuẫn, hắn một bên tin tưởng thiên mệnh, một bên lại không muốn nghe theo mệnh của mình.

“Sư thúc, Truyền Tống Trận này là song hướng hay đơn hướng?” Nghĩ đến đây, Dạ Dao Quang đi tới gần Thiên Cơ đang cầm lên cục đá quanh quẩn cỗ linh khí cực kỳ nồng đậm chuẩn bị thi pháp.

Song hướng chính là đi qua đi lại, đơn hướng chính là chỉ ra hoặc chỉ vào, Dạ Dao Quang nghĩ đến Hoà Dã từ nơi này kéo đại hãn Mông Cổ vào, rồi lại đưa đại hãn ra ngoài tại Tây Vực, có lẽ đây là một cái Truyền Tống Trận chưa hoàn tiện hoàn toàn.

Dạ Dao Quang cũng có chút không xác định, nhưng nàng biết Ôn Đình Trạm muốn từ đây trở lại Mạc Bắc, thấy rõ rốt cuộc là nơi nào của Mạc Bắc, chứng thực phỏng đoán của chính mình.

Thiên Cơ liếc mắt nhìn hai người bọn họ một cái, linh thạch trong tay nháy mắt bị hắn dập nát trong tay, hoá thành quang điểm tinh nhỏ, phô chiếu vào bên trong Truyền Tống Trận, rất nhanh Truyền Tống Trận được chữa trị, “Ta đưa các ngươi ra ngoài khỏi chỗ này liền biết.”

“Ích Tây trưởng lão không đi cùng chúng ta sao?” Ôn Đình Trạm thấy Ích Tây không nhúc nhích, không khỏi mở miệng hỏi.

“Không cần.” Ích Tây đơn giản trả lời.

Dạ Dao Quang nhìn di thể Thiện Thiện công chúa trên mặt đất, còn có bơ đèn đã trở về nguyên dạng: “Ích Tây trưởng lão có thể ở đây chờ ta nửa canh giờ?”

Ích Tây liếc mắt nhìn Dạ Dao Quang một cái sau đó gật đầu.

“Đa tạ trưởng lão.” Dạ Dao Quang nhanh chóng đi vào trong trận pháp, “Sư thúc, đưa chúng ta đi ra ngoài đi.”

Thiên Cơ phất tay áo rộng một cái, trận pháp liền nháy mắt khởi động, Dạ Dao Quang nghĩ đến chính mình đã cố hết sức, lại nghĩ tới khi nàng khởi động trận pháp nguy hiểm chập trùng mà Thiên Cơ chỉ cần trong chớp mắt công phu liền có thể đưa bọn họ tới bên trong rừng cây, đột nhiên thấy khoảng cách tu vi quá mức chênh lệch.

“Nơi này là Mạc Bắc không sai!” Khắc Tùng kích động chớp mắt, nhìn quanh vài lần khẳng định không phải ảo giác mới kích động nói, “Ngày đó phụ hãn ở chỗ này mất tích, ta dẫn theo người tới nơi này tìm kiếm nhiều lần, mỗi một gốc cây ở đây ta đều nhớ rõ.”

“A Trạm, chàng cùng Khắc Tùng đài cát về cung đình trước đi.” Dạ Dao Quang nói với Ôn Đình Trạm một câu lại cười hì hì lấy lòng Thiên Cơ nói, “Sư thúc ở chỗ này chờ ta một lát.”

“Ân.” Thiên Cơ gật đầu.

Nhìn Ôn Đình Trạm một cái, Dạ Dao Quang liền thả người mà đi, ước chừng mười lăm phút thời gian nàng mang một cái quan tài trở về.

Dân tộc Mông Cổ cũng có thổ táng, thổ táng phải dùng quan tài, cho nên nàng nhanh như vậy đã có thể mua một cái mang về.

Dạ Dao Quang muốn đem di thể Thiện Thiên công chúa thu liễm, Thiên Cơ cùng Ích Tây đều minh bạch, cho nên Thiên Cơ cái gì cũng không hỏi, liền đưa nàng quay về cổ thành ngầm.

Dạ Dao Quang vẫn đem quan tài đặt ở phía trên trận pháp, cũng có thể dùng cách này để áp chế trận pháp.

Tuy rằng phải có người thi pháp mới có thể đưa người bên ngoài tiến vào nhưng để tránh có những sự việc ngoài ý muốn, có thêm người vô tội chịu liên luỵ, Dạ Dao Quang quyết định đặt quan tài chỗ cũ, sau đó lại dùng phù triện định trụ bốn phía, ngăn không cho những khí hỗn độn tiện vào, hoàn hảo để di thể công chúa vào trong rồi đậy nắp.

Cuối cùng nắm lấy chiếc bơ đèn kia, xoay người hỏi Ích Tây: “Ích Tây trưởng lão, trản đèn này có thể lưu lại nơi này sao?”

“Có thể.” Ích Tây trưởng lão vẫn như cũ tích tự như kim.

Dạ Dao Quang châm lửa cho đèn để phía trước quan tài, lui ra phía sau vài bước, đối với quan tài hành lễ: “Hy vọng hai người có thể làm bạn vĩnh thế.”

Chờ khi Dạ Dao Quang xoay người lại, Ích Tây đã lặng yên không một tiếng động biến mất, sau khi chữa trị cổ thành ngầm, sàn đất cũng khép lại kín mít, vẻ mặt Dạ Dao Quang đầy đau khổ: “Đi nhanh như vậy làm gì.”

“Ngươi tìm hắn có chuyện gì?”

Dạ Dao Quang lặng lẽ nhìn Thiên Cơ, không biết có phải nàng ảo giác hay không, nàng như thế nào cảm giác ngữ khí bình đạm của Thiên Cơ sư thúc có chút bất mãn, nàng nói sai gì sao?

Trong đầu Dạ Dao Quang không thể tưởng tượng được, sư thúc sống mấy trăm năm này của nàng, đệ nhất chân nhân tu chân giới, tồn tại tối cao, kỳ thật cảm thấy Dạ Dao Quang có việc cầu Ích Tây nhưng lại không cầu tới sư thúc hảo hảo này là hắn, trong lòng thực khó nói.

Vì thế Dạ Dao Quang thành thật trả lời: “Ta còn muốn thỉnh Ích Tây trưởng lão chế phục Thiên châu chín mắt.”.

Truyện convert hay : Vượt Rào Trêu Chọc
Chương Trước/1444Chương Sau

Theo Dõi