Chương Trước/1444Chương Sau

Quái Phi Thiên Hạ

Chương 1435: Sư Thúc Người Được Không

“Hắn không được, ta cùng ngươi đi một chuyến.” Thiên Cơ nói xong liền mang theo Dạ Dao Quang thuấn di đến trước mặt Khắc Tùng cùng Ôn Đình Trạm.

Là thuấn di chứ không phải lợi dụng trận pháp, đột nhiên trống rỗng xuất hiện hai người, làm Khắc Tùng đang muốn uống ngụm canh tự an ủi sau một hồi hiểm cảnh sợ tới mức phun hết ra.

Đã doạ ngốc đám hạ nhân nhà người ta mà cũng chẳng mảy may để ý tới chủ nhân là Khắc Tùng, vẫn là Ôn Đình Trạm thực hảo tâm đưa cho hắn mượn chiếc khăn tay, Khắc Tùng tiếp nhận xoa xoa miệng, đối với Ôn Đình Trạm nói: “Đa tạ.”

Dạ Dao Quang đỡ trán, sư thúc nhà bọn họ chính là tuỳ hứng như vậy, hoàn toàn không suy xét năng lực có thể tiêu hoá của phàm nhân, nàng chỉ có thể quyết đoán từ đầu ngón tay bắn ra, đem toàn bộ hạ nhân của Khắc Tùng trong lều đánh tỉnh, sau đó xoá đi đoạn ký ức này của bọn họ.

“Khắc Tùng đài cát, ta cùng sư thúc đến đây xem đại hãn.” Dạ Dao Quang chào hỏi Khắc Tùng một chút sau đó báo hắn cho bọn họ chút thời gian, đừng để người khác quấy rầy khi Thiên Cơ sư thúc tìm cách đối phó với bệnh ma trong Thiên châu chín mắt.

“Vừa lúc phụ hãn triệu kiến ta.” Khắc Tùng lập tức minh bạch ý tứ của Dạ Dao Quang, hắn đứng lên sửa sang lại hoa phục vừa thay, cũng may trên mặt không dính nước canh, gật đầu với Thiên Cơ cùng phu thê Dạ Dao Quang, sau đó xoay người rời đi.

“Ích Tây trưởng lão đâu?” Ôn Đình Trạm không nhìn thấy Ích Tây trưởng lão, cho nên hỏi một tiếng.

Dạ Dao Quang rất rõ ràng nhìn thấy chân mày Thiên Cơ nhăn lại, còn chưa đợi Dạ Dao Quang mở miệng, Thiên Cơ lặp lại ba chữ: “Hắn không được.”

Dạ Dao Quang lần thứ hai đỡ trán, Trạm ca nhà nàng chỉ đơn thuần lễ phép tính hỏi một câu Ích Tây trưởng lão đi nơi nào, căn bản không có tâm tư thỉnh Ích Tây giúp đỡ, lúc này Dạ Dao Quang đã hiểu vì sao mới rồi ở trong cổ thành ngầm Thiên Cơ sư thúc lại có chút không cao hứng, đánh giá phu thê hai người bỏ gần tìm xa….

Chuyện này thật là oan uổng a, Thiên châu chín mắt chính tà vật bảo tối cao của Phật giáo, sư thúc nhà nàng tu đạo, không cần đến lúc đó phí sức làm áo cưới cho người khác, hai tay dâng lên Thiên châu chín mắt đã sạch sẽ.

Loại bảo bối của Phật giáo này, người tu đạo bọn họ cầm trong tay cũng không dùng tới, cho nên nàng từ lúc bắt đầu cũng chỉ muốn cho Ích Tây tay làm hàm nhai.

Nàng đây là đang đau lòng cho sư thúc của mình a, bất quá nàng không cho rằng Thiên Cơ sư thúc cố tình hạ thấp Ích Tây, biết rõ Thiên châu chín mắt ở đây Ích Tây cũng không tới, lại nghĩe đến Tát Mãn pháp sư cũng nói qua, hắn đã từng xin Ích Tây giúp đỡ, nhưng Ích Tây không đáp ứng, vậy chính là Ích Tây thật sự không được…..

Khụ khụ, Phật gia chú ý nhân quả, chỉ có thể nói Thiên châu chín mắt không ứng nghiệm trên người Ích Tây trưởng lão, Ích Tây trưởng lão dù muốn nhúng tay, chẳng những khả năng không đạt được mục đích, ngược lại còn là tự nhiên đâm ngang.

Suy nghĩ một mạch tới đây, đầu óc Dạ Dao Quang liền nóng lên hỏi Thiên Cơ: “Sư thúc, người làm sao?”

Nói xong, Dạ Dao Quang liền hận không thể cho chính mình một cái tát, vội vàng giải thích: “Ý của ta là, bệnh ma bên trong Thiên châu chín mắt khẳng định không phải đối thủ của sư thúc, nhưng Thiên châu chín mắt tới Ích Tây trưởng lão cũng mặc kệ, hắn tất nhiên là biết thứ này không nên quản, chỉ sợ càng quản càng loạn, thứ này có thể đem tới cho sư thúc nhân quả không tốt.”

Tuy rằng Dạ Dao Quang lúc trước nói không xuôi tai, nhưng câu kế tiếp vẫn nghe ra sự quan tâm nồng đậm, Thiên Cơ chân quân sắc mặt lại khôi phục bình đạm ban đầu: “Chúng ta đều là người tu đạo.”

Một câu ngắn gọn, Dạ Dao Quang liền cúi đầu.

Tu đạo cùng Phật tu không giống nhau, Phật gia chú ý nhiều tới nhân duyên, mà tu đạo lại chú trọng tuỳ tâm, cho nên ngạn ngữ có câu đạo sĩ thúi xen vào việc người khác, nhưng không có câu xú hoà thượng thích xen vào việc người.

Chuyện này không phải nói tu Phật lãnh đạm, kỳ thật tương so mà nói, Phật tu so với đạo tu càng thêm từ bi, Phật tu đối với thương sinh toàn thiên hạ, bọn họ tu tâm, nhưng tu đạo phần lớn vẫn là tu thân.

Nếu Dạ Dao Quang hôm nay không đề cập chuyện này, Thiên Cơ chân quân tuyệt đối sẽ không nhúng tay.

Nhưng nếu Nguyên Ân cùng Ích Tây, bất luận người nào đề cập chính thức, chỉ cần bọn họ nhận định không có người khác có thể giải quyết tốt hơn bọn họ, bọn họ cũng sẽ động thân mà ra, đây chính là điểm bất đồng.

Không có cái gọi là đúng sai, cũng không có cái gọi là tốt xấu, chỉ là sự kiên trì của từng người không giống nhau mà thôi.

“Đi thôi, sư thúc.” Dạ Dao Quang ngẩng đầu cười với Thiên Cơ.

Bọn họ chú ý tới duyên phận, nhưng lại không có truy tìm, bọn họ càng thích làm theo cảm giác của chính mình, có một số việc phải làm mới biết.

Bọn họ tuy có thể nhìn trộm thiên cơ, nhưng không phải Phật gia lúc nào cũng có cảm ứng với Thiên đạo, đôi khi bọn họ càng không muốn biết cái gì gọi là thiên cơ, người lại còn bị thiên cơ trói buộc tay chân.

Điển hình nhất không phải là Nguyên quốc sư sao, nếu Nguyên quốc sư không phải vì bị thiên cơ mà hắn biết tới buộc chặt, với tính cách tàn nhẫn độc ác của hắn không chừng có thể làm ra nhiều việc hơn nữa.

Có một số việc làm có lẽ sẽ phải gánh vác hậu quả, nhưng nào biết khi phải trả giá đại giới sẽ càng thêm đau kịch liệt?

Người sống trên thế gian này, há mọi chuyện đều có thể xu cát tị hung*? Ngay cả bọn họ cũng không thể làm được.

*Xu cát tị hung: Cải thiện vận mệnh, theo cái lợi tránh cái hại.

Tâm cảnh trở nên càng trống trải, Dạ Dao Quang cùng Ôn Đình Trạm theo Thiên Cơ thuấn di tới vương trướng Mông Cổ khả hãn, tay Dạ Dao Quang vung lên, khí Ngũ hành quanh quẩn mà ra, đem hạ nhân canh giữ hai bên định trụ, bao gồm cả Đại hãn Mông Cổ.

Lúc Thiên Cơ chân quân di chuyển tới trước mặt đại hãn Mông Cổ, trong đôi mắt hắn xuất hiện vô số đôi mắt nhỏ khác, quang mang quỷ dị chợt lóe, lập tức chạy trốn, lại bị Thiên Cơ chân quân giơ tay chế phục qua không gian.

Lúc sau liền thấy quanh tay Thiên Cơ chân quân có khí ngũ hành màu ngũ sắc quanh quẩn, Dạ Dao Quang nhìn cực kỳ hâm mộ, trừ phi Dạ Dao Quang là người có linh căn tu luyện Ngũ hành, tới Hợp Thể kỳ khí Ngũ hành sẽ có thể hình thành sắc thực và biểu hiện ngũ sắc ra ngoài.

Những người tu luyện chỉ một hành đều phải tới đỉnh Độ Kiếp kỳ mới có thể có lực lượng như vậy.

Nhưng hai người bất đồng, liền tính Dạ Dao Quang có khí Ngũ hành ngũ sắc, vậy cũng không có nghĩa tu vi nàng có thể sánh cùng người có tu vi đỉnh Độ Kiếp kỳ, nàng chỉ thuần tuý đạt được tiêu chí, phải như Thiên Cơ chân quân mới là lực lượng đích thực.

“Sớm muộn gì cũng có một ngày Dao Dao có thể làm được.” Quay đầu Dạ Dao Quang nhìn vào mắt, Ôn Đình Trạm nắm tay nàng, dùng ánh mắt có một loại tin tưởng vững chắc nhìn nàng.

Dạ Dao Quang cười ngọt ngào với hắn, sau đó quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy Thiên châu chín mắt quả nhiên bị Thiên Cơ rút ra.

Nhìn một tầng quang mang màu tím lam bao vây Thiên châu chín mắt, Dạ Dao Quang cảm thấy mạc danh không thoải mái.

Bệnh ma, thực là một thứ đáng sợ, hơn nữa nó vô hình vô thái, một khi chạy trốn cực kỳ khó có thể tìm thấy.

Nó là một loại ma thích nhất khí từ phàm nhân, bản thân nó yêu cầu bệnh khí, không giống những ma vật khác, đều có thể lấy khí từ vạn vật sinh linh khác để tu luyện, bệnh ma chỉ có thể lấy khí từ người hoặc động vật mang bệnh.

Mà nói tới các động vật sinh tồn, nó càng thích nhân loại hơn, bởi bệnh khí của nhân loại cực kỳ phong phú, dễ dàng có thể thỏa mãn nó..

Truyện convert hay : Long Thần Chí Tôn
Chương Trước/1444Chương Sau

Theo Dõi