Chương Trước/258Chương Sau

Sai Gả Tàn Nhan Chi Quân Sư Phu Nhân

Chương 254

Chiến thuyền Túc gia quân di chuyển sang trái dần dần hướng trung tâm, theo vòng vây dần dần thu nhỏ lại, đại đa số thuyền hải tặc đã bị đánh trầm. Túc Lăng trọng thương rơi vào biển, mắt thấy mục tiêu đã đạt thành, số thuyền còn lại đã muốn buông tấn công không ngừng lui về phía sau tưởng lao ra vòng vây trốn hướng khu đá ngầm.

Muốn chạy trốn! Không dễ dàng như vậy! Cố Vân lạnh giọng nói: “Triệt thoái phía sau, ngăn chặn đường phản hồi đá ngầm.”

“Rõ.”

Chiến thuyền nghe lệnh rất nhanh xuống phía sau sắp xếp vững vàng che ở cửa vào khu đá ngầm.

“Truy!” Hắc thuyền theo đuổi không bỏ, chiến thuyền Túc gia quân cũng không chút nào chậm. Rất nhanh bốn thuyền hải tặc chạy trốn bị đổ ở giữa chiến thuyền Túc gia quân cùng hắc thuyền. Vừa rồi cùng Túc Lăng đối chiến thuyền hải tặc đã hao tổn đại lượng đạn, thân tàu cũng bị tàn phá. Hải tặc lúc này đã là nỏ mạnh hết đà.

Cố Vân không lưu tình chút nào nói: “Nổ pháo!”

Ra lệnh một tiếng, chiến thuyền Túc gia quân cùng hắc thuyền đồng thời nổ súng, bốn chiến thuyền vốn là tàn phá cơ hồ là ở trong khoảnh khắc bị tạc tứ phân ngũ liệt, hài cốt còn lại cũng rất nhanh bị sóng biển cuồn cuộn nuốt hết.

Ngao Thiên thấy Cố Vân chưa từng có vẻ mặt hung ác nham hiểm như vậy, giống nhau không đem thuyền hải tặc hủy diệt liền khó có thể bình phục lửa giận trong lòng, có lẽ là bi thương.

“Thật tốt quá! Chúng ta thắng!” Đối diện truyền đến tiếng hoan hô thắng lợi, Cố Vân không chút nào cảm giác được vui sướng, chỉ cảm thấy lực lượng toàn thân bị hút hết, tâm từng đợt co rút lại. Túc Lăng! Túc Lăng hắn rốt cuộc thế nào? Giờ phút này nàng bức thiết muốn nhìn thấy hắn! Chỉ là thấy hắn! Nàng cầm tay Ngao Thiên vội la lên: “Ngao Thiên, ta phải đi về!”

Mười ngón tay lạnh như băng gắt gao túm tay hắn, trong mắt mông lung tràn đầy lo lắng chờ đợi. Ngao Thiên dấu đau trong mắt thấp giọng nói: “Được, ta đưa nàng về.”

Hắc thuyền quay hướng tới một mảnh đống hỗn độn, tìm thật lâu, rốt cục Cố Vân ở một con thuyền thoạt nhìn coi như đầy đủ tìm được Túc Lăng.

Nàng chạy lên. Đầu thuyền đã vây quanh rất nhiều binh lính, thấy nàng đến đây đều tránh ra. Chính giữa, Túc Lăng vẫn không nhúc nhích nằm đó, thản nhiên máu loãng một chút một chút chảy ra, chậm rãi chảy. Đầu óc Cố Vân trống rỗng, thật chậm đi đến bên người hắn ngồi xổm xuống, sắc mặt hắn tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền, Cố Vân run giọng vội la lên:“Túc Lăng.”

Hắn không bao giờ đáp lại nàng nữa, sẽ không mặt đen với nàng, sẽ không rống nàng, sẽ không bị nàng tức chết đi nhưng cuối cùng luôn thỏa hiệp, nhẹ tay khẽ vuốt khuôn mặt tái nhợt, nước mắt không chịu khống chế chảy xuống dừng ở trên trán hắn.

Chờ! Cố Vân cứng đờ, mặt hắn còn ấm! Cố Vân tay sờ động mạch, nhịp đập theo quy luật làm cho tâm Cố Vân chìm vào đáy cốc một chút giơ lên, hắn không chết!

Cũng đúng lúc này, mí mắt Túc Lăng giật giật, chậm rãi mở to mắt. Kỳ thật tên kia cũng không có bắn trúng yếu hại, đau đớn kịch liệt làm cho tinh thần hắn có chút hoảng hốt, rơi xuống nước sau nước biển lạnh như băng vừa lúc làm cho hắn tỉnh táo lại. Nhưng cánh tay phải bị thương hắn không có biện pháp bơi. Cũng may Hàn Thúc cùng Mục Thương đúng lúc bơi tới bên người hắn, cứu hắn lên. Đem hắn cứu lên thuyền sau, Hàn Thúc đi tìm quân y, hắn mất máu quá nhiều, quá mức mệt mỏi liền mê man trong chốc lát, không thể tưởng được tỉnh lại liền thấy Cố Vân khóc thành như vậy. Nhìn thấy Cố Vân khóc, tay chân Túc Lăng có chút luống cuống, nàng vì mình khóc —— lòng Túc Lăng ở thời khắc này bay lên đến cực điểm nhưng là lại đau lòng nàng thương tâm khổ sở. Cường chống ngồi dậy, Túc Lăng đau lòng lau đi nước mắt của nàng, nhẹ giọng nói: “Nàng không cho ta chết, ta làm sao dám chết!”

Hắn còn sống! Cố Vân thực hận không thể cho hắn một quyền, không có chuyện gì sao giả chết làm hại nàng thương tâm, sợ hãi, đau như vậy! Cầm vạt áo hắn, Cố Vân bỗng nhiên hôn lên đôi môi tái nhợt của Túc Lăng, Túc Lăng mắt mở to, nàng nàng! Nàng cư nhiên … (Tiểu Thanh: đúng bản chất cường nữ… bức hôn =)))

Ôn nhuyễn hơi thở ở khóe môi truyền lưu, sửng sốt sau, tay rất nhanh ôm lấy eo nhỏ của Cố Vân đoạt lại quyền chủ động. Tướng sĩ nhìn hai người ôm cùng một chỗ thâm tình ủng hôn. Tướng sĩ chung quanh đầu tiên là sửng sốt tiếp theo đó là tiếng hoan hô đinh tai nhức óc, ồn ào vang trời xanh.

Mục Thương im lặng xoay người rời đi. Mười năm tiền nàng thiếu hắn một mạng, hôm nay xem như trả lại, bọn họ thanh toán xong. Khi rời thuyền, Mục Thương vừa lúc thấy bóng đen cao ngạo xoay người bước lên hắc thuyền, thuyền lớn vô thanh vô tức chậm rãi đi xa.

Hải tặc diệt trừ, đại quân phản hồi bờ biển, Cố Vân nâng Túc Lăng rời thuyền. Hai người mới đứng lại, một tướng sĩ chạy chậm chào đón, bẩm báo nói: “Quân sư đại nhân, có một người tự xưng là người Lâu tướng phủ muốn gặp ngài.”

Tướng phủ? Sẽ không là Tình lại ra chuyện gì đi? Cố Vân trả lời: “Dẫn hắn lại đây.”

Tiểu tướng đối với người phía sau vẫy vẫy tay, một bố y nam tử đứng ở xa xa lập tức đi tới, cung kính kêu lên: “Gặp qua cô nương.”

“Là phu nhân các ngươi cho ngươi đến sao?”

“Là, phu nhân kêu tiểu nhân ở phụ cận, một khi diệt trừ hải tặc xong lập tức báo một tin tức cho cô nương.”

Cố Vân cau mày, vội la lên: “Xảy ra chuyện gì?”

“Tam hoàng tử chết non.”

“Cái gì!”

Đầu xuân, kinh thành xuân ý dạt dào, sáng sớm, người ra vào cửa thành nối liền không dứt. Một chiếc xe ngựa từ bắc môn vào thành, người lái xe nhân giơ lên khối lệnh bài ở thắt lưng cho cửa thành thủ thành tướng, thủ thành tướng vốn muốn lên xem xét lập tức cung kính lui ra phía sau, xe ngựa một đường phi nước đại hướng tới phủ Thừa Tướng.

Bên trong xe, Cố Vân nhìn Túc Lăng dựa vào mình, thấp giọng khuyên nhủ, “Ta tự đi gặp là được, Lăng ngươi hồi phủ nghỉ ngơi đi.” Nàng phải về, Túc Lăng cũng muốn cùng nàng trở về, còn nói y thuật đại phu ở đó không tốt muốn trở lại kinh thành, mấy ngày nay miệng vết thương có chút nhiễm trùng. Nam nhân này quật cường tám đầu trâu cũng không kéo được.

Vài ngày ngày đêm chạy đi quả thật thực mỏi mệt, bất quá Túc Lăng hỏi: “Muốn ta an bài hai người tiến cung hay không?”

Nghĩ nghĩ, Cố Vân lắc đầu trả lời: “Trước không cần, ta hỏi rõ ràng phát sinh sự tình gì rồi nói sau.”

Xe ngựa bỗng nhiên ngừng lại, Cố Vân xốc màn nhìn lại, xe ngựa đứng ở trước cửa tướng phủ, Túc Lăng hiểu được nàng sốt ruột biết đã xảy ra sự tình gì, cũng không tái nói thêm cái gì, thấp giọng nói: “Đi thôi.”

Xốc lên rèm cửa, Cố Vân xuống xe còn không quên công đạo, “Đợi trở lại tướng quân phủ lập tức thỉnh đại phu cho trị thương, biết không?”

Túc Lăng mỉm cười gật đầu, Cố Vân mới phóng tâm mà xuống xe.

Cố Vân đi đến trước đại môn tướng phủ, một hạ nhân đón, Cố Vân nói: “Ta nghĩ gặp tỷ tỷ của ta.”

“Thanh cô nương, thỉnh.” Hắn đều không cần thông báo mời nàng đi vào, có thể thấy được Tình sớm có công đạo, cứ như vậy cũng càng thuyết minh sự tình khẩn cấp.

Hạ nhân đưa nàng vào Lãm Nguyệt lâu, tiến vào liền thấy Trác Tình ngồi ở bên hồ, ánh mắt nhìn phía chân trời xa xa giống như ở ngẩn người, lại giống như nghĩ đến cái gì đó.

Cố Vân đi đến phía sau nàng, không hàn huyên mà mở miệng hỏi: “Rốt cuộc sao lại thế này?”

Trác Tình hoảng sợ quay đầu nhìn lại, Cố Vân trầm lãnh đứng phía sau nàng. Sắc mặt Vân rất kém, mệt mỏi, một đường đuổi về nhất định thực vất vả, vỗ vỗ ghế bên ý bảo nàng ngồi xuống, Trác Tình thấp giọng trả lời: “Trong cung truyền ra đến tin tức là nói sau hôm trăng tròn đứa nhỏ bắt đầu phát sốt, vẫn sốt cao không lùi, bảy ngày sau liền chết.”

Ngồi bên người Trác Tình, Cố Vân trầm giọng hỏi: “Thật là bệnh chết?” Này trong đó nhất định có chỗ không đúng. Nếu là bệnh chết Tình sẽ không gọi nàng về.

“Ta biết đến tin tức sau lập tức tiến cung, đuổi tới chỗ Thanh Phong thì đứa bé đã chết. Bình thường trẻ con sốt cao dễ dàng bị viêm phổi. Thời đại này điều kiện chữa bệnh quá kém, viêm phổi dẫn phát cấp tính hô hấp suy kiệt mà chết cũng không phải không có khả năng. Ta đuổi tới thi thể đã lạnh như băng, sắc mặt đỏ sậm, môi phát tím, thoạt nhìn quả thật có bảy phần giống cấp tính hô hấp suy kiệt tử vong. Bất quá ta lại phát hiện tay đứa bé tự nhiên thả lỏng buông hai sườn. Hơn nữa theo cung nữ lúc ấy ở bên người đứa nhỏ nói nàng ta cũng không có nghe được đứa nhỏ hô hấp dồn dập hoặc là khóc nháo, đứa nhỏ cứ như vậy vô thanh vô tức chết, này không quá thích hợp. Cấp tính hô hấp suy kiệt mà tử vong là rất thống khổ. Đứa nhỏ hẳn là phải giãy dụa, cực lực khóc nháo mà không như vậy.”

“Ngươi là nói đứa nhỏ mới có thể không phải bệnh chết!” Quả nhiên vẫn là có vấn đề.

Trác Tình bất đắc dĩ lắc đầu, “Không biết. Đứa nhỏ quá nhỏ, cũng có thể là bệnh biến chứng tử vong. Hiện tại không thể làm thí nghiệm bệnh lý lại không thể giải phẫu thi thể. Ta không thể kết luận cái gì.”

“Hiện tại thi thể đứa nhỏ ở đâu?”

“Đều qua hơn nửa tháng, đứa bé chết cũng sẽ không làm tang sự, từ năm ngày trước hạ táng ở khu hoàng gia.”

Cố Vân nhíu mày, “Sự tình còn không điều tra rõ, như thế nào có thể qua loa hạ táng đứa nhỏ?”

Trác Tình nhu nhu trán mấy ngày nay trước lvẫn ẩn ẩn đau thở dài: “Sở hữu ngự y đều nói đứa nhỏ là bệnh chết. Mấy ngày nay đứa nhỏ cũng quả thật sốt cao không ngừng. Khung Nhạc hàng năm trẻ em bởi vì sốt cao chết vô số kể, ở bọn họ xem ra việc này đã rất rõ ràng.”

Biết áp lực của Trác Tình rất lớn, Cố Vân phóng nhu hỏi: “Thi thể còn có phát hiện khác sao?” Trước mắt không có chứng cớ gì, chỉ hy vọng thi thể có thể lưu lại dấu vết để lại.

“Ta chỉ tới kịp làm bước đầu kiểm tra. Thái Hậu, Hoàng Thượng, hoàng hậu, tần phi đến, ta căn bản không còn cơ hội tới gần thi thể đứa bé. Nếu không phải Thanh Phong phát hiện đứa bé tử vong sau lập tức phái người cho ta biết, phỏng chừng ngay cả ta thi thể đều không nhìn tới. Kỳ thật cho dù kiểm tra cẩn thận nữa tác dụng cũng không lớn, trừ phi làm cho ta làm giải phẫu.” Nhưng là đây là chuyện không có khả năng xảy ra. Không nói nàng trên tay không có chứng cớ, cho dù đứa bé chết thật sự khả nghi, hoàng thất cũng không có khả năng làm cho người ta giải phẫu thi thể hoàng tử.

Đứa bé bị chết đột nhiên như thế, Cố Vân nghe được tin tức sau tâm lý liền vẫn không tốt, nghĩ đến trong cung người thương tâm nhất, Cố Vân lo lắng hỏi: “Nàng, hiện tại thế nào?”

Trác Tình lắc đầu thở dài: “Thật không tốt.” Nửa tháng đã gầy yếu không ra nhân hình.

“Ta muốn gặp nàng.”

Trác Tình gật đầu, đứng dậy nói: “Yến Hoằng Thêm nói Thanh Phong tang tử chi đau, chấp thuận ta ba ngày vào cung một lần, hôm nay vừa lúc có thể tiến cung, cùng đi đi.”

“Được.”

Trác Tình trong tay có lệnh bài của Yến Hoằng Thêm, hai người thuận lợi vào hoàng cung, đi vào điện của Thanh Phong liền thấy dưới một gốc cây đại thụ trong viện có một cái nôi trẻ con, bên cạnh là một thân tố y Thanh Phong tóc dài chưa búi nửa quỳ ở bên nôi, ánh mắt nhìn nôi, vẻ mặt dại ra, bên người nàng chỉ có một thị nữ.

Thấy các nàng đến đây, thị nữ hành lễ, dùng thanh âm cực khinh nói: “Nương nương, Lâu phu nhân cùng thanh cô nương đến xem ngài.”

Nàng cùng nửa tháng trước như hai người khác nhau. Cằm nhọn, hai mắt vô thần, sắc mặt tái nhợt, thân thể gầy yếu làm cho nàng thoạt nhìn giống như tùy thời đều sắp ngất, chua xót nảy lên trong lòng, Cố Vân thấp giọng gọi: “Tỷ.”

Thật lâu, Thanh Phong mới chậm chạp quay đầu lại, đôi mắt mờ mịt ở trên mặt Cố Vân dừng lại thật lâu giống như mới nhận ra nàng là ai, bình tĩnh nói: “Muội đã trở lại, ngồi đi.” Thanh âm lhàn khàn mỏng manh cơ hồ bị gió thổi tán đi. Nàng không khóc không nháo lại lâm vào vô tận đau thương, không để ý mọi thứ cùng người bên cạnh. Cố Vân nhẹ giọng khuyên nhủ, “Người chết không có thể sống lại. Tỷ hãy nén bi thương, không cần đem thân thể của mình phá.”

Thanh Phong giống như không có nghe vẫn là nhìn nôi của đứa bé, ánh mắt nháy cũng không nháy, khóe miệng nhi thỉnh thoảng còn có thể giơ lên một chút tươi cười, chẳng qua tươi cười kia lộ vẻ chua sót.

Truyện convert hay : Chiến Long Vô Song Tiểu Thuyết Trần Ninh
Chương Trước/258Chương Sau

Theo Dõi