Chương Trước/24Chương Sau

Sau Khi Bỏ Rơi Mười Vị Nam Chính, Tôi Chạy Trốn Thất Bại

Chương 18: Nam Chính Truyện Viễn Tưởng Phương Tây Đến (3)

Kỷ Ninh thu Lai làm đồ đệ của mình, nhưng chương này vẫn chưa kết thúc và trò chơi vẫn đang tiếp tục.

Cậu ra lệnh cho hai thiếu nữ vong linh xinh đẹp đưa nhóm bạn của Lai ra khỏi pháp trận rồi nhốt vào ngục tối. Đợi đến khi Lai chính thức trở thành một pháp sư hắc ám thì bọn họ mới được thả ra.

"Thầy à, ngài còn dặn dò gì nữa không?"

Thiếu niên tóc vàng đứng bên cạnh, nhẹ giọng hỏi, không hề có bất kỳ cảm xúc mâu thuẫn nào cả, nhập vai đồ đệ vô cùng tự nhiên.

Kỷ Ninh liếc hắn một cái, tùy tiện phất tay, nói: "Đừng mặc trang phục kỵ sĩ thần điện nữa, đi thay đi."

"Vâng."

Lai đáp một tiếng sau đó lập tức rời đi cùng thiếu nữ vong linh. Kỷ Ninh cũng không lo hắn sẽ chạy trốn, bởi vì nhóm bạn của hắn còn đang bị nhốt trong ngục tối, mà nơi đó chỉ có ma thuật của Kỷ Ninh mới có thể mở ra được.

Trong phòng chỉ còn lại một mình Kỷ Ninh, cậu đứng tại chỗ trầm tư một lúc, càng nghĩ càng thấy trò chơi này không hợp lý.

Dù biết nguồn gốc của trò chơi này chắc chắn là không bình thường, nhưng nó lại kỳ quặc vượt xa tưởng tượng của cậu, những lựa chọn rất chi này và nọ rồi còn thái độ nghe lời khác thường của Lai khiến cậu vô cùng bứt rứt.

Đây không phải là trò chơi Lai tự mình làm ra đấy chứ.

Sau khi gặp mấy vị nam chính, Kỷ Ninh đột nhiên nổi lên nghi ngờ như vậy, chỉ là cậu không hiểu ý nghĩa của trò chơi này là gì. Chứ dựa vào sức mạnh gần như thành thần của Lai trong đoạn kết thì hắn hoàn toàn có thể trực tiếp đến tìm cậu mà.

Chẳng lẽ Lai muốn đến được thế giới này còn cần thêm điều kiện gì, ví dụ như phải thông qua toàn bộ trò chơi mới được.

Kỷ Ninh âm thầm suy đoán, đột nhiên trước mắt cậu xuất hiện một dòng chữ.

[Nếu người chơi có bất kỳ câu hỏi nào về trò chơi, có thể yêu cầu trợ giúp bằng cách truy vấn "FAQ". 】

Dòng chữ biến mất, thay vào đó là rất nhiều lựa chọn giữa không trung, lượn lờ xung quanh Kỷ Ninh. Kỷ Ninh nhìn thấy lựa chọn "Đây là loại trò chơi gì" thì lập tức nhấp vào.

[Kỷ Nguyên Vương Quốc Bóng Tối" là một trò chơi tình yêu được xây dựng trên bối cảnh Viễn Tưởng Phương Tây, trong đó người chơi sẽ vào vai pháp sư vong linh "Dạ Linh", cùng đồ đệ Lai Sengers trải qua câu chuyện tình yêu đầy sắc màu cấm kỵ, mục tiêu cuối cùng là đạt được cái kết "Vĩnh hằng"...]

Kỷ Ninh lập tức tắt bỏ.

Lại còn quang minh chính đại giới thiệu mình là một trò chơi tình yêu, chả trách những lựa chọn này đều không thể tưởng tượng nổi...Có phải tất cả các trò chơi tình yêu đều như thế không nhỉ? Ai chơi cũng vậy à?

Kỷ Ninh từng theo đuổi không ít nam chính, nhưng mấy trò chơi tình yêu thế này cậu lại chưa từng chơi, cũng không có hứng thú. Lúc này đối mặt với giới thiệu của trò chơi cậu hoàn toàn không biết gì hết, nên chỉ có thể mờ mịt suy đoán từng chút một.

Sau đó, cậu nhấp vào "Mô tả chương".

Hướng dẫn giải thích độ dài của từng chương, quá trình này có thể chỉ mất vài giờ hoặc lên đến vài ngày thậm chí là vài tháng. Nhưng tốc độ dòng chảy thời gian trong trò chơi không giống với bên ngoài, nên người chơi không cần phải lo lắng về việc bị mất quá nhiều thời gian trong thực tế.

Sau khi tiếp tục xem xét một vài câu hỏi, Kỷ Ninh đóng tất cả các lựa chọn lại và có thêm một chút hiểu biết cơ bản về trò chơi này.

Cậu vẫn nghi ngờ rằng trò chơi này liên quan mật thiết với Lai, nhưng tạm thời chưa có bằng chứng nên cậu cần phải quan sát thêm.

Chẳng qua dù có liên quan đến Lai thì cũng chẳng sao cả. Đến thì cứ đến, thêm một người hay bớt một người, đối với cậu bây giờ đã chẳng có gì khác nhau nữa rồi.

Càng nhiều áp lực, Kỷ Ninh lại càng thờ ơ. Lúc này đột nhiên nghe thấy có tiếng gõ cửa bên ngoài. Sau khi được cậu cho phép, Lai đã thay trang phục mới tiến vào, sau đó cúi đầu hành lễ với cậu, mỉm cười: "Thầy."

Hai thiếu nữ vong linh bên cạnh Kỷ Ninh rất thích những bộ trang phục xa hoa nên bộ trang phục tìm cho Lai cũng lung linh không kém, tay áo đính đá quý sáng lấp lánh, bộ trang phục màu xanh thẫm càng tôn lên dáng người cao thẳng của hắn.

Khi mặc bộ trang phục này, Lai bớt đi một chút khí chất thuần khiết và càng giống một vị thiếu gia quý tộc hơn. Nhưng không thể không nói bộ trang phục này rất hợp với hắn, công nhận người đẹp mặc cái gì cũng đẹp.

Tuy nhiên, ý định ban đầu của Kỷ Ninh không phải là để Lai mặc quần áo chỉnh tề như thế. Trời đã khuya nên cậu chỉ muốn Lai mặc đại cái áo nào đó rồi đi ngủ đi là được.

Kỷ Ninh vừa định mở miệng dặn Lai đi nghỉ thì cốt truyện lại lần nữa xuất hiện trước mặt cậu.

「Lai đã trở thành đồ đệ của bạn, trước khi đi nghỉ, bạn cần phải tiến hành bước đầu tiên chuyển hóa cho Lai: Tẩy sạch nguyên tố ánh sáng trong cơ thể hắn rồi truyền nguyên tố bóng tối vào.」

Lai thân là kỵ sĩ thần điện Ánh Sáng nên sử dụng đều là ma pháp ánh sáng, sức mạnh cũng từ nguyên tố ánh sáng mà ra. Nếu muốn chuyển sang ma pháp vong linh thì đầu tiên phải loại bỏ tất cả nguyên tố ánh sáng trên người hắn rồi hấp thu nguyên tố bóng tối.

Quá trình chuyển hóa nguyên tố tuy không chết được nhưng lại cực kỳ đau đớn. Phương thức chuyển hóa của Dạ Linh trong nguyên tác lại càng thô bạo ngang ngược, vì thế Lai đã phải chịu khổ rất nhiều. Đến khi chuyển hóa xong thì cũng gần như mất nửa cái mạng.

"Quá trình tẩy rửa nguyên tố rất đau đớn, nhưng bạn lại biết có hai phương pháp có thể làm giảm bớt sự đau đớn, vì thế bạn quyết định:

「1: Đưa Lai vào phòng ngủ của bạn, để hắn ngồi trên giường sau đó thông qua cọ xát thân mật mà tẩy rửa nguyên tố.」

「2: Đưa Lai vào phòng ngủ của bạn, để hắn nằm trên giường sau đó thông qua cọ xát thân mật mà tẩy rửa nguyên tố. 」

Kỷ Ninh: "..." Hai cái này thì khác nhau ở chỗ nào.

「Cách đầu là hôn một cái để hoàn thành chuyển hóa nguyên tố, có thể làm giảm một phần ba đau đớn. 」

「Cách thứ hai là ■■ để hoàn thành quá trình chuyển hóa nguyên tố, có thể làm giảm mọi đau đớn. 」

「Khuyến nghị người chơi chọn cách thứ hai.」

Kỷ Ninh dứt khoát bỏ qua gợi ý của nó, chọn cách hôn một cái. Đùa à, cách thứ hai còn bị mã hóa kìa, dùng đầu ngón chân cũng biết không thể chọn được rồi.

"Ngươi đi theo ta."

Kỷ Ninh ra hiệu cho thiếu niên tóc vàng, đưa người vào phòng ngủ rồi nói: "Giờ ta muốn chuyển hóa nguyên tố trong cơ thể ngươi. Đây là nền tảng cần thiết để trở thành một pháp sư hắc ám, sẽ tương đối đau đớn nên hãy chuẩn bị sẵn sàng.""

Cậu vừa nói vừa cởi áo khoác, tiện tay để sang một bên, bên trong chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, nhìn về phía thiếu niên.

"...... Vâng, thưa thầy. "

Động tác của Lai cứng lại trong chớp mắt, vẻ mặt cũng có chút vi diệu nhưng rất nhanh đã trở lại như cũ. Hắn chậm rãi cởi quần áo, đến khi còn mỗi áo sơ mi, hắn vẫn tiếp tục có xu hướng cởi nốt.

"Đủ rồi." Kỷ Ninh nhìn thấy Lai ngoan ngoãn cởi nút áo sơ mi ra thì vội vàng ngăn lại: "Ta chỉ muốn tránh làm bẩn quần áo thôi. Ngươi ngồi xuống đây."

Hắn gật đầu, cài nút áo lại, ngồi xuống cạnh Kỷ Ninh hỏi: "Thầy cần tôi làm gì?"

"Nhắm mắt lại."

Kỷ Ninh nói ngắn gọn, Lai ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Sau đó Kỷ Ninh nhanh chóng hôn lên môi hắn, thông qua việc trao đổi hơi thở để truyền nguyên tốc bóng tối của mình qua rồi tẩy rửa nguyên tố ánh sáng trong cơ thể Lai.

Nguyên tố bóng tối sắc bén xâm nhập vào trong cơ thể, phá hủy nguyên tố ánh sáng từng chút một. Khuôn mặt của Lai lập tức trở nên tái nhợt thấy rõ, trên trán chảy ra mồ hôi lạnh, hô hấp cũng bắt đầu dồn dập nhưng vẫn không hề rên một tiếng.

Kỷ Ninh cố ý làm cho tốc độ chuyển hóa chậm lại, để tránh cho hắn bị đau đớn quá mức. Đến khi chuyển được hơn một nửa, cậu còn định dừng lại để cho Lai nghỉ ngơi một chút nhưng lại bị hắn từ chối.

"Không sao đâu, thầy, tôi có thể chịu đựng được."

Lai thở hổn hển, nhìn về phía Kỷ Ninh cười cười, chủ động ôm eo cậu, nhiệt tình yêu cầu cậu hôn hắn.

Thế nào mà cậu cứ cảm thấy hắn có vẻ đang rất hạnh phúc nhỉ...

Trong đầu Kỷ Ninh vừa mới xuất hiện ý nghĩ này liền không thể không tập trung tinh thần vào việc chuyển hóa nguyên tố với Lai. Đợi đến khi kết thúc, Kỷ Ninh cũng toát hết cả mồ hôi, thậm chí đến phổi cũng có cảm giác như suýt thì bị hút khô.

"Cảm ơn thầy rất nhiều."

Thiếu niên tóc vàng hơi mất sức nằm trên giường, khuôn mặt tuấn tú như sắp cạn sạch máu, lồng ngực kịch liệt phập phồng, cố gắng nhìn về phía Kỷ Ninh cười cười, nhưng hiển nhiên là việc tiêu hao sức lực để chuyển hóa nguyên tố với hắn không có cách nào khôi phục nhanh chóng được.

Kỷ Ninh vốn muốn đi tắm, nhưng lại nghĩ đây chỉ là một trò chơi, hơn nữa lỡ cởi hết quần áo ra lại đột nhiên xuất hiện lựa chọn "Tắm cùng Lai" thì sao. Cho nên cậu bèn sử dụng một ma thuật đơn giản để làm cho mình cùng Lai sạch sẽ ngay lập tức.

Cậu lấy một lọ thuốc từ trên giá xuống, ném vào tay Lai rồi nói: "Uống xong rồi về đi. Người hầu sẽ dẫn ngươi đi nghỉ ngơi."

Đây là thuốc được dùng để khôi phục thể lực, sau khi Lai uống xong, sắc mặt cũng trở nên tốt hơn không ít.

Hắn từ trên giường ngồi dậy, nhìn pháp sư vong linh xinh đẹp trước mặt không nhúc nhích. Sau đó hắn kéo nhẹ vạt áo của cậu rồi nói nhỏ: "Thầy à, tôi ôm thầy được không?"

Kỷ Ninh cúi đầu, ánh mắt lộ ra biểu tình kinh ngạc, thầm nghĩ tên nhóc này có phải là muốn được đằng chân lân đằng đầu hay không thế. Hắn không biết pháp sư hắc ám trước mặt mình rất nguy hiểm à.

"Tôi biết thầy thật ra là một người rất dịu dàng."

Lai giống như thật sự không biết thầy của hắn là người nguy hiểm như thế nào, vẫn mỉm cười và tiếp tục nói:

"Thầy dùng bạn bè uy hiếp tôi, nhưng thực tế chưa làm gì hại họ cả. Các vụ gây rối trong thị trấn do thầy tạo ra cũng không làm bất cứ ai bị thương. Hơn nữa, ngài đối với tôi cũng rất dịu dàng, vừa rồi còn đưa thuốc khôi phục thể lực cho tôi."

"..." Kỷ Ninh nói: "Chẳng qua ta chỉ không muốn làm mấy việc vô nghĩa thôi."

"Nếu vậy, việc ôm đồ đệ của ngài, ngài có thấy đây là một chuyện có ý nghĩa không?" Lai hỏi.

「Lai yêu cầu bạn ôm hắn, bạn chọn:」

「1: Dịu dàng ôm hắn rồi xoa đầu hắn.」

「2: An ủi hắn bằng một cách nóng bỏng hơn. 」

"......"

Sau một lúc trầm mặc, thiếu niên tóc vàng bỗng được một đôi tay lạnh lẽo ôm lấy. tóc cũng được vuốt ve nhẹ nhàng, bên tai truyền đến một tiếng thở dài như có như không.

"Đi ngủ đi."

"Được rồi, thưa thầy. Chúc ngủ ngon. "

Dưới sự dẫn đường của thiếu nữ vong linh, thiếu niên tóc vàng rời khỏi phòng ngủ của pháp sư vong linh.

Hai vong linh xinh đẹp đi về phía đỉnh tháp, thiếu niên lại đi ngược lại phương hướng của các nàng, chậm rãi đi xuống chân tháp, tiến vào ngục tối mà vốn chỉ có pháp sư vong linh mới có thể tiến vào được.

Trong ngục tối trống rỗng, đủ loại âm thanh kỳ quái vang lên, ba người bị giam trong một phòng giam nhìn thấy thiếu niên đi tới thì lập tức đứng dậy vươn tay về phía hắn, kích động hét lớn: "Lai!"

"Lai, chúng ta mau chạy đi, mau rời khỏi pháp sư tà ác này."

"Cậu không thể trở thành đồ đệ của hắn, càng không thể ở bên cạnh hắn được."

Lai dựa vào vách tường nhìn ba bóng người trong phòng giam. Đột nhiên hắn vung tay lên khiến ba người kia lập tức biến thành khói bụi bay theo gió. Sau đó bên trong phòng giam bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Hắn nhắm mắt lại, dựa vào tường im lặng hồi lâu, giống như đang nhớ đến chuyện gì đó vui vẻ mà lộ ra một nụ cười nhàn nhạt. Sau đó hắn nhẹ giọng nói:

"Lần này sẽ không còn ai chia cắt chúng ta nữa, thầy à."

Truyện convert hay : Dược Môn Tiên Y
Chương Trước/24Chương Sau

Theo Dõi