Chương Trước/141Chương Sau

Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng

Chương 158: -159

*

--Dịch : Autumnnolove--

CHƯƠNG 158

Sau khi phân tổ xong, đạo diễn lại tách mỗi người của từng đội ra hành động.

"Đúng rồi, hôm nay các vị khách mời ra ngoài kiếm tiền cần phải tách ra hoạt động độc lập."

"Tự lực cánh sinh, không cho phép nằm thắng."

Đạo diễn lại nhấn mạnh: "Tổ tiết mục sẽ phân người giám sát các người, nếu ai đu càng người khác, tiền kiếm được sẽ bị tịch thu xem như trừng phạt."

Tự mình kiếm tiền, như vậy mới có cái để ghi hình.

"Đạo diễn, ông thật tàn nhẫn."

"Biết ngay là đạo diễn không có lòng tốt mà!"

Tuy rằng ngoài mặt mọi người đều đang oán giận đạo diễn, nhưng thực ra rất ủng hộ quyết định này.

Tham gia chương trình này, trừ Lục ảnh đế tùy hứng cùng Kỷ đỉnh lưu không quan tâm đến nhiệt độ, những người khác đều thực để ý. Có người đã âm thầm cân nhắc, kiếm tiền như thế nào để có biểu hiện xuất sắc nhất, tỷ như Bạc Tương Tương.

--Wattpad: Autumnnolove--

Khách mời cùng các thực tập sinh về phòng tắm rửa sửa soạn một phen, lúc này mới từ từ ra cửa.

Trấn cổ này làm du lịch chỉ là phụ, thật ra đã sớm hình thành những khu nhà xưởng truyền thống ứng dụng công nghệ hiện đại. Hai bên phố cũng có nhiều cửa hàng bán các sản phẩm từ những ngành nghề truyền thống. Chẳng hạn như nghề gốm, cắt giấy, khắc gỗ, thêu thùa, nặn tượng đất, mặt nạ, điêu khắc,...Quán trà cũng không ít, vào bên trong có thể nghe Kinh kịch và xem Biến diện*.

(*) : Biến diện hay còn gọi là chuyển mặt nạ. Các diễn viên sẽ chuyển từ một mặt nạ này sang một mặt nạ khác và để lộ ra khuôn mặt mới ngay trong chớp mắt trước toàn thể khán giả. ... Ngày nay, số lượng nghệ sĩ tham gia biểu diễn nghệ thuật Biến diện không nhiều nhưng đi đến đâu họ cũng được đón chào nồng nhiệt.SAU KHI CHIA TAY TÔI Ở GIỚI GIẢI TRÍ BẠO HỒNG - CHƯƠNG 158 -159

Mọi người đi thẳng một đường, hết nhìn trái rồi lại nhìn phải.

Tô Thanh Lam lưu luyến dời ánh mắt khỏi cặp tượng đất đáng yêu, ôm tay Lạc Ninh nói: "Muốn mua chúng ghê á!"

Lạc Ninh khẽ cười nói: "Chờ sau khi kết thúc phát sóng trực tiếp, cô có thể đặc biệt đến đây mua sắm."

Các cô gái khi nhìn thấy những món đồ thủ công đáng yêu tinh xảo đều không khống chế được mà muốn mua chúng.

"Đúng rồi, đến lúc đó chúng ta lại cùng nhau tới mua mua mua."

Tô Thanh Lam nói xong hỏi: "Ninh Ninh, cô muốn kiếm tiền như thế nào?"

Lạc Ninh nghĩ gì nói đó: "Tôi chuẩn bị đi tìm cửa hàng tượng đất mượn một ít đồ dùng, sau đó tự mình nặn tượng đất bán kiếm tiền."

Nếu như đến các xưởng thủ công xin làm công, khẳng định sẽ không thú vị bằng tự mình bán hàng và kiếm tiền. Mục tiêu của cô vẫn là cảm tình của người xem và các fan của mình.

Hai mắt Tô Thanh Lam sáng lên: "Cô còn biết nặn tượng đất sao?"

Lạc Ninh gật đầu: "Trước kia có học qua."

(*) : Nghệ thuật tạo nặn tượng đất là một loại nghệ thuật dân gian cổ xưa ở Trung Quốc. Những tượng đất được nhào nặn bằng đất sét, tô màu hoặc không tô màu. Nghệ thuật này đã trở thành một trong những nội dung quan trọng trong kho tàng văn hóa truyền thống dân tộc Trung Hoa.

Vừa vặn phía trước có một cửa hàng tượng đất, cô đi vào nói chuyện với ông chủ. Đối phương đáp ứng cho cô thuê đồ dùng cùng khoảng trống bên ngoài mặt tiền cửa hàng.

Diệp Tử Kiêu và Phong Dật Phàm lập tức chủ động xin ở lại hỗ trợ Lạc Ninh. Tuy rằng bọn họ chưa từng nhìn thấy Lạc Ninh làm tượng đất sét, nhưng cảm thấy cô sẽ không làm cho bọn họ thất vọng. Bây giờ bọn họ đều có một niềm tin mãnh liệt đối với cô.

Thật ra các thực tập sinh và khán giả đều rất tò mò, không biết Lạc Ninh có thật sự biết nặn tượng đất sét hay không.

[ Tôi còn tưởng rằng Ninh bảo sẽ lựa chọn bán đồ đan lát, nào ngờ cô ấy lại còn có tay nghề khác? ]

[ Cũng không biết nặn ra gì không, thật ra cái này cũng không khó, tôi cũng làm được, có điều hơi xấu thôi ]

[ Lỡ như cô ấy nặn xấu quá sợ là sẽ không có ai muốn mua đó ]

[ Rõ ràng là Lạc Ninh muốn lòe thiên hạ. Có thể bán đồ đan lát thì không bán, lại một hai phải đi làm chuyện mình không am hiểu để hấp dẫn ánh mắt của mọi người, một hồi không bán được thì đội quần cho mà xem ]

[ Như vậy người ta mới tìm được cảm giác tồn tại hiểu không, nói không chừng cô ta không biết xấu hổ là gì đâu ]

Antifan luôn không tìm ra được chỗ nào để nói xấu, lúc này được dịp không ít người liền nhập cuộc phun trào.

[ Sao mấy người biết Ninh bảo không làm được? Mấy người từng nhìn thấy cổ nặn tượng đất sét sao? ]

[ Đúng vậy. Ninh bảo của tôi người đẹp lại khéo tay. Tôi tin tưởng cô ấy nói được làm được. ]

[ Tôi chờ đám antifan này bị vả mặt ]

Nhóm Quả Chanh cũng rất có niềm tin với Lạc Ninh, lập tức đứng ra phản bác.

–Dịch: Autumnnolove–

Sau khi Lạc Ninh sắp xếp xong, liền hỏi Tô Thanh Lam: "Cô định làm gì?"

Tô Thanh Lam thở dài, "Tôi chuẩn bị đi đến mấy xưởng thủ công hỏi một chút, xem có thể được thuê làm công sống qua ngày hay không."

Cô không có tay nghề, cũng chỉ có thể đi làm công.

"Tôi đi trước, chút nữa lại đến tìm cô". Sau đó cô lưu luyến không rời tách ra với Lạc, cũng mang theo hai thực tập sinh cùng rời đi.

Tô Thanh Lam đi rồi, Lạc Ninh lại nhìn Lục Tuân cùng Kỷ Tinh Hành hỏi: "Còn hai người?"

Lục Tuân cười chỉ chỉ một cửa hàng khắc gỗ bên cạnh nói: "Thật trùng hợp, tôi cũng có ý tưởng giống em, dùng tay nghề để kiếm tiền".

(*) : Chạm khắc gỗ (mộc điêu) là một trong những loại hình nghệ thuật dân gian lâu đời nhất ở Trung Quốc với lịch sử phát triển hàng nghìn năm.

Sau đó anh liền tìm chủ cửa hàng thương lượng, thuê đồ dùng và mặt tiền cửa hàng. Cũng có hai thực tập sinh chủ động ở lại hỗ trợ anh.

[ Lục thần vậy mà cũng muốn dựa vào tay nghề kiếm cơm? ]

[ Không biết tay nghề điêu khắc của Lục thần thế nào, trông anh ấy trẻ tuổi như vậy, sợ là có chút khó khăn á ]

[ Lục thần của tôi khẳng định sẽ không kém, cho dù anh ấy có điêu khắc xấu đi nữa tôi cũng muốn mua ]

[ Chỉ có tôi phát hiện Lục thần tìm cửa hàng vừa vặn ở bên cạnh Ninh bảo sao? Thực sự có cần trùng hợp như vậy không? ]

[ Trùng hợp gì đâu, tôi cảm thấy đây chính là cố ý. ]

[ Thiệt luôn á, tôi cảm giác Lục thần có chút tâm cơ, ha ha! ]

[ Cp của em càng ngày càng real mọi người ơi, mái chèo em cũng chưa từng được sờ qua ]

Kỷ Tinh Hành thấy Lục Tuân lại tìm được cơ hội ở cùng Lạc Ninh, trong lòng thầm mắng to Lục Tuân là đồ chó tâm cơ không biết xấu hổ.

Anh ta cũng đi đến trước mặt Lạc Ninh, hỏi: "Ninh Ninh, em nói coi anh nên làm cái gì đây?"

Vẻ mặt của anh ta như kiểu 'em nói cái gì anh cũng sẽ nghe theo em', từ cún lang thang đáng thương biến thành cún nuôi trong nhà.

Lạc Ninh cũng thật sự rất hiểu Kỷ Tinh Hành, cô suy nghĩ một lúc mới đưa ra đề nghị: "Không phải anh rất giỏi võ sao, hay là anh tìm nơi nào gần đây mãi võ đi."

Tình cờ trước mặt lại là một mảnh đất trống trải, nơi này bình thường dành cho khách du lịch nghỉ ngơi. Hiện tại có thể tận dụng nó để kéo nhân khí.

Kỷ Tinh Hành ngẩn người: "A, em muốn anh mãi võ sao?"

Anh cảm thấy thật tủi thân, tại sao chó tâm cơ Lục Tuân lại có thể bán đồ thủ công, còn anh lại phải đi bán nghệ.

Sao Lạc Ninh lại không nhìn ra được anh ta đang suy nghĩ gì: "Nếu như anh muốn làm gì khác cũng được mà, nhưng mà anh biết làm gì khác không?"

Kỷ Tinh Hành: "....". Tất nhiên là không rồi!

"Anh thật sự phải đi bán nghệ sao?". Anh lại hỏi.

Lục ảnh đế đứng một bên lên tiếng: "Kêu cậu đi bán nghệ chứ có phải bán thân đâu, cậu cứ e ấp như vậy làm gì, còn sợ người xem sẽ nhào tới ăn thịt cậu sao?"

Gia hỏa này dạo này đầu óc linh hoạt, lại biết nghĩ đến thể hiện trước mặt Lạc Ninh. Nhưng mà anh sẽ để anh ta được như ý nguyện sao? Tất nhiên là không rồi!

Kỷ Tinh Hành trợn trắng mắt: "Anh không e ấp vậy anh đi bán nghệ đi!"

Lục ảnh đế cong môi, ý cười có chút sâu xa: "Tôi với Lạc lão sư giống nhau, dựa vào tay nghề kiếm cơm."

Ý tứ chính là: cậu không có tay nghề, cậu còn biết làm gì khác sao?

Sau đó anh lại nhìn về phía Lạc Ninh, hỏi: "Em cảm thấy thế nào?"

Lạc Ninh cười gật đầu: "Tôi cảm thấy anh nói rất đúng."

Sau đó nhìn Kỷ Tinh Hành đầy vẻ ghét bỏ: "Anh hỏi ý kiến tôi, tôi đưa ra chủ ý thì anh lại không vui. Không thích bán nghệ thì thôi, tự mình tìm việc đi."

Mãi võ thôi mà, gia hỏa này lại ngượng ngùng õng ẹo gì chứ, cô cũng lười quan tâm đến anh ta.

[ Ha ha, Lục thần thật là có năng lực cà khịa ]

[ Thanh mai nhìn bằng nửa con mắt ]

[ Tiểu Tinh: đắng lòng! ]

[ Tiểu Tinh: tôi cảm thấy rất tức giận và trống rỗng ]

[ Kỷ Tinh Hành: chẳng qua là vì tôi không có tay nghề thôi, tôi dễ dàng sao? ]

Kỷ Tih Hành: "..."

Thấy Lạc Ninh có vẻ như sắp hết kiên nhẫn, lúc này anh mới ủy khuất nói: "Được rồi, anh đi bán nghệ vậy."

Anh cũng chưa từng nói sẽ không bán nghệ mà!

Vốn dĩ anh muốn để cho Lạc Ninh biết, bây giờ chuyện gì anh cũng có thể nghe cô ấy. Tuy rằng anh cảm thấy có chút xấu hổ khi ra mãi võ đường phố, nhưng vì cô ấy anh hoàn toàn có thể, nhân tiện muốn cô ấy cổ vũ anh một chút.

Nhưng tất cả đều bị người nào đó phá hỏng hết, còn bị cô ấy hiểu lầm rằng anh đang làm giá, không vui vẻ khi cô ấy cho ý kiến. Quả nhiên Lục chó tâm cơ là người anh ghét nhất, ghét không gì sánh bằng.

CHƯƠNG 159

Kỷ Tinh Hành muốn đi bán nghệ, bốn thực tập sinh còn lại đều bị anh ta dẫn đi. Hai người đi mượn vài món đạo cụ, hai người còn lại giúp bố trí sân khấu.

Nếu Kỷ Tinh Hành đã quyết định sẽ mãi võ kiếm tiền thì sẽ không để cho Lục Tuân đoạt mất nổi bật của anh. Vì vậy anh còn tự mình chạy đến điểm danh, mượn hai bộ quần áo tập võ, chuẩn bị mọi thứ thật đầy đủ.

Bên kia, Lạc Ninh bày dụng cụ ra phía ngoài cửa hàng.

Diệp Tử Kiêu cười hỏi: "Lạc lão sư, cô nặng tượng đất, bọn em đi trên đường chào hàng sao?"

"Không cần đi chào hàng, cứ ở chỗ này là được."

Lạc Ninh cười, tiếp tục nói: "Nhưng mà vẫn phải dựa vào các cậu để có thể thu hút khách hàng đến đây."

Diệp Tử Kiêu vỗ ngực xưng tên: "Không thành vấn đề, chuyện này bọn em rất có kinh nghiệm."

"Bây giờ bọn em bắt đầu mời khách luôn hay sao?". Cậu ta lại hỏi.

Lạc Ninh gật đầu, "Tôi có thể dựa theo yêu cầu của khách hàng mà làm, các cậu cứ rao to đi."

Đã có kinh nghiệm bán hàng từ kỳ đầu tiên, Diệp Tử Kiêu và Phong Dật Phàm đều rất thoải mái, mỗi người một bên bắt đầu rao to.

"Nặn tượng đất sét theo yêu cầu, ông đi qua bà đi lại xin đừng bỏ lỡ."

Trấn Tinh Hoa tuy nhỏ nhưng phong cảnh rất đặc sắc, khí hậu lại hợp lòng người, không phải mùa du lịch nhưng du khách đến tham quan không ít. Hai anh trai đẹp trai ngây ngất đứng chào hàng khiến cho không ít người tò mò chạy đến xem. Cũng có rất nhiều người nhận ra bọn họ, biết rằng các cô đang ghi hình cho chương trình thực tế phát sóng trực tiếp. Nhưng mà nhờ có sự kiểm soát của tổ chương trình, mọi người đều không quá điên cuồng.

Không bao lâu, một cô gái trẻ chừng hai mươi tuổi dẫn theo một bé gái tầm năm tuổi đi đến trước mặt Lạc Ninh.

"Ninh bảo, chị muốn bán tượng đất sao? Em muốn mua một cái". Cô gái nhìn Lạc Ninh với đôi mắt sáng ngời.

Nghe cô ấy gọi như vậy, Lạc Ninh biết ngay đây chính là fan nhà mình, "Em muốn nặn hình gì thì chị nặn hình đó cho."

Lạc Ninh nhoẻn miệng cười, tiếp tục nói: "Nặn người thật, hoặc là em đưa ảnh cho chỉ, chị đều có thể nhìn mà nặn."

Cô gái vốn cho rằng Lạc Ninh chỉ tùy ý nặn vài hình đơn giản, nhưng nghe cô nói xong lập tức cảm thấy hứng thú. Cô chỉ vào bé gái đang kéo tay cô, nói: "Vậy chị có thể nặn một cái tượng đất sét cho cháu gái em không?"

Lạc Nịnh gật đầu, "Không thành vấn đề."

Nói xong cô liền cẩn thận quan sát bé gái trông rất đáng yêu trước mặt rồi mới bắt đầu cầm lấy đất sen bắt đầu tạo hình. Người quay phim lúc này cũng tập trung vào từng động tác tay của Lạc Ninh.

Không mất quá nhiều thời gian, một bé gái đáng yêu bằng đất sét xuất hiện trong tay cô.

"Làm giống ghê á!". Có người đứng bên ngoài xem kinh ngạc cảm thán ra tiếng.

Bất kể là ngoại hình hay là máy tóc, em bé đất sét đều giống bé gái đang đứng như đúc.

Lạc Ninh mỉm cười lấy dụng cụ tô màu ra, bắt đầu tô màu cho tượng đất. Một lúc sau, một bức tượng đất bé gái sống động xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

"Sau khi tô màu xong lại càng giống."

"Giống cô bé này y như đúc luôn nè, quá lợi hại!"

Lạc Ninh chờ màu vẽ trên tượng đất khô, lúc này mới đưa cho bé gái, "Em gái nhỏ, tặng cho em, có thích không?"

Cô bé nhìn tượng đất rất giống mình, vui vẻ nhận, "Thích lắm, cảm ơn chị gái!"

Dì của cô bé thấy thế hai mắt càng tỏa sáng: "Ninh bảo, chị giỏi quá à, nặn cũng quá trời giống người thật rồi."

Cô là Quả Chanh, cho nên khi nhìn thấy Lạc Ninh ở bên này bán tượng đất liền có chút kích động. Ban đầu cô chỉ không muốn idol của mình bị đói bụng, nên liền chạy tới chiếu cố sinh ý. Cũng không nghĩ tới Ninh bảo so với tưởng tượng của cô lợi hại như vậy, tượng đất này nặn đến sống động như thật.

Lạc Ninh cười nói: "Là do cháu gái của em đáng yêu."

Ánh mắt cô ấy nhìn Lạc Ninh càng thêm lấp lánh, hỏi: "Ninh bảo, chị có thể làm thêm một cái nữa cho em không?"

Lạc Nịnh cười nói: "Đương nhiên là có thể."

Sau đó Lạc Ninh lại nặn thêm một bức tượng nữa cho cô gái, lần này cũng giống như từ trong khuôn đúc ra, đều rất giống nhau.

"Tay nghề nặn tượng tốt ghê."

"Lần đầu tiên tôi nhìn thấy có người nặn tượng mà giống nguyên mẫu như vậy đó, cô gái trẻ này rất lợi hại."

"Khó trách người ta hay nói cao thủ đều ở dân gian, cô gái xinh đẹp này đúng là cao thủ nặn tượng đât."

"Tôi cũng muốn làm một cái."

"Đúng đúng, lại nặn cho tôi một cái."

Ban đầu mọi người chỉ muốn xem náo nhiệt, nhưng khi nhìn thấy Lạc Ninh nặn ra hai bức tượng đất sét sống động như thật liền đứng ngồi không yên.

Diệp Tử Kiêu rất nhanh nhạy, lập tức kêu Phong Dật Phàm đến cùng mình duy trì trật tự, bảo mọi người muốn mua tượng thì phải xếp hàng.

Cô gái ôm tượng đất của mình thì thích không rời tay được. Nhưng mà cô cũng không quên mục đích ban đầu, lấy ví tiền ra hỏi: "Ninh bảo, tượng đất này bao nhiêu tiền?"

Lạc Nịnh cười nói: "Tương đất của cháu gái em, là chị tặng cho em ấy."

"Còn của em hai mươi đồng!"

Nói xong cô lại hướng về phía tất cả mọi người nói: "Nặn cái gì cũng thống nhất hai mươi đồng một cái, mỗi người giới hạn một cái."

Tốc độ nặn tượng của cô cũng nhanh, trừ phí thuê dụng cụ và mặt bằng, một cái tượng đất có thể lãi mười đồng, như vậy cũng có thể đủ tiền ăn cơm.

Cô gái ngây ngẩn cả người, "Ôi, rẻ như vậy."

Lạc Ninh cười nói: 'Làm cho vui thôi, em đưa cho bọn họ hai mươi đồng đi."

"Em phải trả tiền luôn cái của cháu gái em, để chị đưa không như vậy thì ngại lắm". Cô gái kiên quyết phải đưa bốn mươi đồng.

Nụ cười của Lạc Ninh có vài phần sủng ái, "Em là fan của chị, chị đưa một cái tượng đất cho cháu gái em, xem như quà đáp lễ vì đã thích chị, em cũng không thể cự tuyệt đó."

Cô gái cũng bị cảm nhiễm bởi nụ cười này, kích động nói: "Ninh bảo, ma ma mãi yêu cưng!"

Sau đó cô ấy mới phát hiện bản thân vừa nói gì, sắc mặt tức khắc đỏ lên. Đúng vậy, cô ấy là fan mẹ của Lạc Ninh. Cô ấy nhanh chóng móc ra hai mươi đồng đưa cho Diệp Tử Kiêu, rồi kéo cháu gái tránh sang một bên để nhường chỗ cho khách hàng khác.

Lạc Ninh nở một nụ cười hiền hoa trên môi, đưa tay lên bắn tim: "Cảm ơn các em, chị cũng rất thích các em."

Fan của mình thì mình chiều thôi!

Cô gái nhịn không được đỏ mặt kêu lên: "Ahhhhhh, Ninh bảo thật đáng yêu!"

Nhưng mà cô ấy cũng nhanh chóng tự che miệng mình lại, sợ cứ tiếp tục sẽ không kiềm chế được mà hét chói tai làm ảnh hưởng đến người khác.

Lạc Ninh cũng bắt đầu nắn tượng đất cho khách hàng tiếp theo. Các khách hàng không phải là tạc tượng chính mình thì cũng lấy ảnh chụp người nhà trong di động ra nhờ nặn.

–Fanpage: Bản dịch 0 đồng–

[ A a a, Ninh bảo thật lợi hại, tôi cũng muốn một cái tượng đất Ninh bảo làm. ]

[ Antifan đâu mau ra đây coi nè, Ninh bảo của chúng tôi người đẹp khéo tay, quần chúng xem đều nói cô ấy là cao thủ, vả mặt các người nè. ]

[ Quần chúng đôi mắt sáng như sao ]

[ Nặn giống như vậy, tay nghề của Lạc Ninh không phải dạng vừa đâu ]

[ Đây là trước kia đã từng học qua sao? Không biết còn tưởng rằng cô ấy là người nặn tượng đất chuyên nghiệp đó ]

[ Thân là nghệ nhân nặn tượng đất chuyên nghiệp, lúc này tôi đang ngồi xổm trên mặt đất vẽ mấy đường xoắn ốc và hoài nghi nhân sinh ]

[ Bạn fan khi nãy thật hạnh phúc, chẳng những nhận được tướng đất do chính tay Ninh bảo làm còn được Ninh bảo bắn tim nữa ]

[ Ninh bảo chiều fan quá trời, em cũng muốn được chị ấy cưng như vậy ]

[ Ninh bảo, ma ma cũng rất yêu con! ]

Trong lúc nhất thời, nhóm fan mẹ của Lạc Ninh không ngừng tăng lên, đây là chuyện rất ít gặp ở nhóm fan của các sao nữ.

Những người xem khác đều không nghĩ đến tay nghề nặn tượng của Lạc Ninh lại lợi hại như vậy. "Lạc Ninh nặn tượng đất" nhanh chóng leo lên hot-search khiến cho những người suy nghĩ nát óc để nổi tiếng cũng không nhịn được mà hâm mộ đỏ mắt. Cùng là con người với nhau tại sao lại có sự khác biệt lớn như vậy.

Truyện convert hay : Không Phụ Vinh Quang, Không Phụ Ngươi
Chương Trước/141Chương Sau

Theo Dõi