Chương Trước/141Chương Sau

Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng

Chương 28

27/10/2021

Fanpage: Bản dịch 0 đồng

Editor: Autumnnolove

---

Bạc Tương Tương dẫn theo các thành viên đội mình đến chỗ hôm qua bắt cá, thương lượng tốt cùng chủ ao cá, liền cho các thực tập sinh bắt tay vào làm.

Cô nhất định phải mang thật nhiều cá đi bán, không thể lại bị Lạc Ninh chèn ép nữa. Càng nghĩ càng giận, sớm biết mọi chuyện thành ra như vậy, cô đã không cho Nghiêm Thu Bình an bày Lạc Ninh tới chương trình tạp kỹ này.

Ban đầu còn định lợi dụng chuyện hotsearch cùng Kỷ Tinh Hành kíƈɦ ŧɦíƈɦ Lạc Ninh cư xử không đúng mực, tạo nên sự tương phản rõ rệt với cô, dẫm lên cô ta trong chương trình. Nhân khí của cô khẳng định sẽ tăng lên không ít, Lạc Ninh cũng sẽ bị mắng thảm hơn. Ai ngờ nữ nhân kia sau khi đến đây lại hoàn toàn không ra bài theo lẽ thường, còn đoạt đi sự nổi bật của cô vài lần, đáng giận.

Khó chịu nhất vẫn là thái độ của Kỷ Tinh Hành và Lục Tuân đối với Lạc Ninh. Bây giờ cô chỉ hi vọng đám thực tập sinh đội mình biểu hiện vượt qua đội Lạc Ninh bên kia, nếu có thể làm cho thực tập sinh của Lạc Ninh bị loại hết thì càng tốt. Vì thế cô càng ra sức chỉ huy các thực tập sinh bắt cá.

[ Bạc Tương Tương lại xấu hổ nữa rồi *viết hoa*, thật cạn lời ]

[ Mấy người có phát hiện không, cô ấy hình như đối xử với Lục thần và Kỷ Tinh Hành rất đặc biệt, luôn nhìn chằm chằm đội của hai người này ]

[ Lầu trên đem hai chữ hình như xóa đi, cô ấy chính là muốn dính chút hào quang của ảnh đế cùng đỉnh lưu đó ]

[ Tự nhiên thấy cô ta phiền hết sức ]

Mặt khác, Lục Tuân cùng Lạc Ninh đi đến chỗ nông trang hôm qua họ làm việc. Trên đường, Lạc Ninh nói chuyện phiếm với các thực tập sinh, đem những chuyện tai nghe mắt thấy hôm qua kể lại một lần, xem như là cung cấp thêm tư liệu cho bọn họ làm cảm hứng. Lục Tuân thỉnh thoáng thêm vào một hai câu, không khí của hai đội bên này đặc biệt hài hòa. Người xem cũng cảm thấy thoải mái.

Lúc các cô tiến vào sân, Kỷ Tinh Hành đang nói chuyện cùng vị lão nhân ở nông trang, được sự đồng ý của ông lão, có thể mang hoa tươi đi bán.

Nhìn thấy Lạc Ninh đến, con ngươi Kỷ Tinh Hành tràn ra một tầng ý cười, cô ấy quả nhiên tới. Chỉ là nhìn thấy còn có Lục Tuân đi theo bên cạnh cô, trong lòng hắn rất không cao hứng.

"Đội các người cùng muốn bán hoa tươi à?". Hắn hỏi Lạc Ninh.

Lạc Ninh không nghĩ tới tên Kỷ Tinh Hành này lại chơi bùng binh, nhưng mà nghĩ cũng đúng, tên cẩu nam nhân này từ nhỏ tới lớn đều là học bá, ngoại trừ những việc liên quan tới Bạc Tương Tương làm cho trí tuệ bị giảm ra, bình thường hắn đều rất thông minh.

Cô không có trả lời mà hỏi lại: "Kỷ lão sư chuẩn bị đi bán hoa tươi sao?"

Kỷ Tinh Hành gật đầu: "Đúng vậy! Nếu mà đội của hai người đã tới đây, chúng tôi cũng không ngại cùng bán". Hắn vì cái gì sẽ tới đây lấy hoa bán, còn không phải là đoán được Lạc Ninh sẽ đến sao.

Vị lão nhân kia cười nói: "Tiểu Kỷ cũng thực hiểu biết về hoa, cho nên ông liền đồng ý để cậu ấy lấy hoa tươi đi bán". Vừa rồi Kỷ Tinh Hành trò chuyện cùng lão nhân, nhìn dáng vẻ cũng là một người yêu hoa làm cho lão nhân tương đối có hảo cảm.

"Bên này hai đứa muốn bán thì nói, ông cũng có thể cung cấp". Lão giả vẫn có ấn tượng tốt nhất với Lạc Ninh.

Lạc Ninh không muốn đi cùng Kỷ Tinh Hành, "Bọn họ chỉ lấy hoa tươi thôi sao? Cây cảnh họ có lấy không?"

Lão nhân lắc đầu: "Không có, con muốn bán cây cảnh?"

Lạc Ninh gật đầu nói: "Dạ! Đội của bọn họ bán hoa tươi, đội con lại bán có vẻ như muốn đoạt sinh ý của bọn họ, không tốt lắm."

Lão nhân cười nói: "Mấy cái chậu cây cảnh này ông không định bán, nhưng Tiểu Lạc đã mở miệng, ông cho mấy đứa kéo một ít đi bán vậy."

Những chậu cây cảnh ở đây đều là lão nhân từ mình giám sát nhân công trồng trọt, không có ít chậu do đích thân ông cắt tỉa, bình thường chỉ bán cho một nhóm khách hàng quen thuộc trên cả nước. Bởi vậy nếu đổi lại là người khác tới yêu cầu, ông khẳng định sẽ không đồng ý cho bên kia bán cây cảnh, nhưng ông rất thích tiểu cô nương hiểu hoa Lạc Ninh này, cho nên liền đồng ý.

"Thật sự cảm ơn ông!". Lạc Ninh cảm kích nói.

Lão nhân xua xua tay, "Không cần khách khí, chỉ là việc nhỏ thôi!"

Lục Tuân ở bên cạnh bổ sung, "Bán chậu cây cảnh không tệ, tôi cũng muốn hỗ trợ". Hắn nhìn ra được Lạc Ninh và Kỷ Tinh Hành có mâu thuẫn cá nhân không nhỏ, cô ấy không muốn có cơ hội tiếp xúc gần với Kỷ Tinh Hành.

Kỷ Tinh Hành đen mặt, cái tên Lục Tuân này quá đáng ghét, sao chỗ nào cũng có mặt hắn. "Lục lão sư, đội của anh cũng muốn bán chậu cây cảnh, chẳng phải là muốn đoạt sinh ý của Lạc Ninh sao?". Hắn nhìn Lục Tuân có chút thù địch.

Lục Tuân sắc bén nhìn lại, "Không có đâu, tôi đã sớm thương lượng tốt với Lạc Ninh là cùng đi bán hoa tươi rồi."

Kỷ Tinh Hành: "...". Hắn lần đầu tiên biết được ảnh đế lại không biết xấu hổ như vậy.

"Kỷ lão sư, chúng tôi một chút sẽ tách riêng ra bán, như vậy cũng không thể gọi là xung đột". Lạc Ninh sợ Kỷ Tinh Hành lại kì kèo đi bán hàng cùng cô, vì thế chặn đầu trước.

Kỷ Tinh Hành không quan tâm người khác nghĩ gì, nhưng hắn sợ chính mình đòi hỏi chuyện gì cùng cô, cô lại không cao hứng. Vì thế chỉ có thể gật đầu: "Thôi được, tùy em vậy!"

Mười lăm thực tập sinh ở đây đều có chút mờ mịt, không phải nói Lạc Ninh mỗi ngày thích buộc chặt lăng xê để cọ nhiệt độ của Kỷ Tinh Hành sao? Như thế nào mà Kỷ Tinh Hành chủ động đưa cơ hội đến, Lạc Ninh ngược lại cự tuyệt? Cái này không giống với những gì trên mạng đồn đại nha.

Cũng có người biết chuyện Lạc Ninh phát Weibo đính chính, lúc này mới phát hiện hóa ra là cô nghiêm túc. Nhưng mà Lạc Ninh cũng thật sự cương, đỉnh lưu đề nghị nói cự tuyệt liền cự tuyệt, còn làm ra bộ dáng sức chịu đựng của con người có giới hạn, điểm này có chút trâu. Ấn tượng của bốn thực tập sinh về Lạc Ninh cũng một lần nữa thay đổi, huấn luyện viên Lạc Ninh ra đời.

"Chậu cây cảnh nào bọn con có thể cầm đi bán a?". Lạc Ninh hỏi lão nhân.

Lão nhân dẫn các cô tới một vườn hoa, "Mấy chậu ở đây đều có thể, các con tự mình chọn đi."

"Dạ!". Lạc Ninh kêu Lục Tuân cùng các thực tập sinh đi vào, nghiêm túc xem xét từng chậu cây.

[ Ninh bảo thật nghiêm túc, vừa chọn cây vừa phổ cập kiến thức cây cảnh hoa cỏ cho các thực tập sinh ]

[ Nghiêm túc mà nói, Ninh bảo quá xinh đẹp, yêu muốn chết! ]

[ Có chút chờ mong Lạc Ninh và Lục thần mang theo các tiểu thịt tươi đi bán bồn cây cảnh ]

Bên kia Kỷ Tinh Hành cùng các thực tập sinh cũng chọn lựa mấy loại hoa tươi muốn bán, sau đó hái ra cho vào thùng.

[ Không nghĩ tới Tinh Hành còn hiểu biết về hoa như vậy, ờ mấy zing gút chóp em! ]

[ Tinh Hành của tôi đáng yêu ghê ]

[ Cuối cùng Lạc Ninh cũng biết thức thời, không có đoạt sinh ý của người khác ]

[ Tôi cảm thấy cô ấy không còn đáng ghét nữa ]

Kỷ Tinh Hành vẫn còn muốn cùng đội của Lạc Ninh đi lên huyện thành. Lạc Ninh chọn xong các chậu cây cảnh phát hiện hắn còn chưa đi, liền đoán ra ý đồ của hắn. Vì thế chủ động nói: "Kỷ lão sư, nhóm của anh chọn xong hoa rồi liền mang đi bán đi."

Kỷ Tinh Hành: "...". Cô cứ ghét bỏ hắn như vậy sao?

"Nhóm của em còn chưa đi sao?". Giọng nói của hắn có vài phần chua xót.

Lạc Ninh lắc đầu: "Chúng tôi còn có kế hoạch khác, nhóm anh đi trước đi."

Cô đã nói như vậy, Kỷ Tinh Hành cũng không tiện ở lại chờ nữa, hắn xưa này đều rất kiêu ngạo và tự cao, không thể làm ra chuyện gì vô lý được.

"Vậy anh đi trước đây". Kỷ Tinh Hành cùng các thực tập sinh ôm từng thùng hoa đến chiếc xe cá mập đậu ở bên ngoài, chiếc xe này là lúc nảy hắn hỏi mượn lão nhân chủ nông trang.

Chờ Kỷ Tinh Hành đi rồi, Lục Tuân nhìn Lạc Ninh cười hỏi: "Có phải cô có ý tưởng gì khác hay không?"

Lạc Ninh gật đầu nói: "Chúng ta có tổng cộng mười hai người, chỉ bán chậu cây cảnh mà muốn giải quyết cả cơm trưa cùng cơm tối thì tương đối khó, cho nên tốt nhất là tìm thêm cái gì đó kinh doanh bên lề."

Lục Tuân phát hiện Lạc Ninh làm việc tương đối chu đáo, điểm này vừa rồi hắn cũng nghĩ đến, "Làm thêm kinh doanh bên lề, cô có chủ ý gì không?"

"Lúc chúng ta chạy bộ sáng nay không phải có gặp một nông dân trồng cây ăn quả sao, nhà họ có một vườn anh đào lớn, chúng ta có thể tới đó thương lượng với anh ấy, lấy một ít anh đào đi bán, như vậy có thể kiếm thêm một mớ tiền nữa."

Lạc Ninh cùng Lục Tuân buổi sáng chạy bộ gặp không ít thôn dân, cô đều dừng lại chủ động cùng đối phương trò chuyện vài câu.

Lục Tuân ngạc nhiên, "Thì ra buổi sáng cô dừng lại nói chuyện phiếm với các thôn dân còn có lợi như vậy."

Lạc Ninh quả nhiên lúc nào cũng đều có thể cho hắn kinh hỉ, ở bên cạnh cô ấy cùng làm việc thật thoải mái và vui vẻ.

Lạc Ninh khẽ cười: "Tôi cũng chỉ muốn biết thêm một số thứ phòng khi cần thiết thôi, không nghĩ tới lại dùng tới nhanh như vậy."

"Tôi phải thả Like cho cô!". Lục Tuân cũng không che giấu sự tán thưởng.

"Cảm ơn!". Lạc Ninh hào phóng tiếp nhận khích lệ của hắn, hai người nhìn nhau cười.

---

Mình phát hiện tác giả viết chia đội bị nhầm lẫn, chương trước giới thiệu mỗi đội có 4 thực tập sinh thôi, nhưng mà qua chương này lại là mỗi đội 5 thực tập sinh. Chính xác phải là mỗi đội 5 thực tập sinh á mn, 40 TTS chia cho 8 HLV (Lạc Ninh - Lục Tuân - Kỷ Tinh Hành - Bạc Tương Tương - Đồng Già - Sài Kính - Ngụy Diệu - Tô Thanh Lam) thì phải là 5 người một đội. Chi tiết nhỏ nên mn bỏ qua nhen, mình cũng dịch theo đúng nguyên văn của tác giả nên lúc 4 lúc 5 :3

Truyện convert hay : Chiến Thần Vô Song Cửu Trọng Thiên Trần Cuồng
Chương Trước/141Chương Sau

Theo Dõi