Saved Font

Trước/40Sau

Sau Khi Ly Hôn

Chương 35

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sau khi tan rã trong không vui, Lý Dũng từng ủy thác thư ký truyền đạt đến Lý Thiều Hoa ý nguyện nối lại tình xưa, cũng đưa ra đề nghị muốn bồi thường kinh tế tương xứng cho Lý Thiều Hoa, nhưng Lý Thiều Hoa thẳng thừng từ chối lời đề nghị này.

Sau đó, khi Chu Hành Chi nghe đến khối tài sản kếch xù kia thì không khỏi nghẹn họng trân trối, trầm ngâm nửa ngày mới nghẹn ra một câu, “Năm đó rốt cuộc ông ấy tham ô bao nhiêu?”

Lý Thiều Hoa đối với chuyện này chỉ cười lạnh, nói, “Anh cũng không rõ số tiền ông ấy tham ô lúc trước, nhưng không ít hơn năm ngàn vạn. Ông ấy là một thương nhân khôn khéo, mấy năm nay ở nước ngoài đầu tư đất đai khắp nơi, đến bây giờ mấy trăm triệu chắc là có.”

Chu Hành Chi sửng sốt một chút, bệnh nghề nghiệp trỗi dậy nên cậu tính toán lợi nhuận, lẩm bẩm nói, “Chuyện này coi như đã kết thúc, sau này đừng suy nghĩ nữa.”

Lý Thiều Hoa cười nói, “Anh không có gì phải hối hận.”

Lý Thiều Hoa đột nhiên dụi vào trong lòng ngực Chu Hành Chi, nói, “Anh đã nói với em chuyện sau khi mẹ anh mất chưa?”

Chu Hành Chi nhíu nhíu mày, theo bản năng ngồi thẳng dậy, sau đó sờ sờ tóc của anh, nghiêm túc nói, “Không có, bảo bối.”

Lý Thiều Hoa ngước mắt nhìn dáng vẻ này của cậu thì không khỏi bật cười, nói, “Đừng căng thẳng như vậy. Đã lâu như vậy rồi, anh không còn cảm thấy đau nữa.”

Lời này của Lý Thiều Hoa không có lừa cậu. Loại đau ruột gan đứt từng khúc này đã sớm bị gió thổi tan, chỉ còn lại ấn tượng không có cảm giác: Anh vẫn như cũ biết chính mình đã làm chuyện gì vào khi nào, nhưng khi nhớ lại thì không hề cảm thấy đau khổ.

Anh nghĩ có lẽ mình đã bước ra khỏi quá khứ. Có lẽ thời gian thật sự có thể chữa lành tất cả, có lẽ tình yêu của Chu Hành Chi đã cho anh tấm áo giáp, có thể bởi vì sự xuất hiện của Lý Dũng đã làm cho anh hoàn toàn vô cảm với quá khứ.

Chu Hành Chi lại không tin. Cậu cẩn thận chạm vào hai má Lý Thiều Hoa, cảm thấy cưng chiều anh như thế nào cũng không đủ.

Tuy Lý Thiều Hoa chấp nhận sự nghiệt ngã của cuộc sống nhưng Chu Hành Chi vẫn chưa thể chấp nhận cuộc đời cằn cỗi của người mình yêu cả đời này.

Lý Thiều Hoa mỉm cười, nói, “Ngày 3 tháng 6 năm 2004, ngày cuối cùng năm cao trung. Đêm đó, sau khi tiết tự học kết thúc, anh thu dọn sách vở trở về nhà thì phát hiện mẹ anh uống thuốc diệt cỏ. Anh gọi 120, đưa mẹ anh đến bệnh viện.”

“Mẹ anh lăn lộn hai ngày ở bệnh viện, buổi tối ngày 5 tháng 6 mới tắt thở và được đưa vào nhà xác. Khi đó, có nhiều phụ nữ trong bệnh viện kiếm sống bằng nghề tổ chức đám tang. Ngày 6 tháng 6, có một dì mang theo anh, đưa mẹ anh từ nhà xác bệnh viện đến lò hỏa táng.”

“Khi đó anh còn quá nhỏ, rất ngốc nghếch, hoàn toàn không biết phải làm gì······ dì ấy bảo anh làm gì thì anh liền làm theo một cách liền chết lặng và máy móc. Mặc áo tang, đội mũ tang, hoả táng, dập đầu ······”

Đột nhiên Lý Thiều Hoa bật cười, nói, “Thật ra anh có hai người cậu, một người cô và một người chú, nhưng bọn họ cũng là công nhân mỏ than. Tất cả bọn họ đều không tin mẹ anh trong sạch, hoặc là không muốn tin tưởng mẹ anh trong sạch. Trong chuyện này phải có một người tiếp nhận sự khinh bỉ cùng nhục mạ của toàn bộ thị trấn. Ba anh trốn chạy, chỉ còn lại mẹ anh. Cho nên anh không đi cầu cứu bọn họ, có cầu cũng vô dụng, bọn họ chỉ coi mẹ anh là món đồ trưng bày. Trong nhà không còn tiền, trường học mẹ anh thấy anh đáng thương nên cấp cho anh 1000 tệ, toàn bộ đều đưa cho bệnh viện và lò hỏa táng.”

“Anh quá nghèo, cuối cùng trong túi chỉ còn lại mấy chục tệ. Người làm tang lễ thấy anh đáng thương nên bán cho anh một hủ đựng tro cốt rách nát với giá rẻ nhất rồi mang mẹ anh về nhà. Rất thảm.” Lý Thiều Hoa cười khổ, một lúc sau mới lắc đầu, nói, “Nhưng anh nghĩ có lẽ mẹ anh cũng không để ý.”

Đối mắt Chu Hành Chi đỏ lên, cố nén nước mắt nhẹ nhàng vỗ lưng Lý Thiều Hoa, nói, “Bảo bối, không có việc gì, không có việc gì. Đừng suy nghĩ nữa.”

Lý Thiều Hoa lại không nghe cậu. Tiếp tục nói với chính mình, “Anh mơ màng về đến nhà đã là 11 giờ tối. Anh lúc này mới hốt hoảng nhớ ra ngày hôm sau phải thi đại học.”

Lý Thiều Hoa cắn môi, tiếp tục nói, “Trong kỳ thi tuyển sinh cao trung, anh đã đứng vị trí thứ nhất huyện, trước khi xảy ra chuyện, giáo viên thường nói đứa nhỏ này có thể đi đến Thanh Hoa, Bắc Đại.” Nói xong, anh cũng cảm thấy buồn cười, “Những năm Cao trung, anh cảm thấy chính mình có thể vào Thanh Hoa hoặc Bắc Đại, có lẽ học toán học hay gì đó. Nhưng hiện giờ nghĩ lại, thật may mắn anh đã không học toán học.”

Anh dừng lại một chút, nói, “Nhưng lòng anh quá rối loạn và mệt mỏi, suốt hai ngày thi đại học, anh giống như người không có linh hồn, chỉ biết nhận bài thi, làm bài thi, nộp bài thi, lại nhận bài thi, làm bài thi ······ sau khi thi xong, cái gì cũng không nhớ rõ.”

“Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, đồng nghiệp mẹ anh đến gặp anh và giúp anh đưa mẹ anh vào nghĩa địa công cộng an táng.”

Chu Hành Chi ủng Lý Thiều Hoa ở trong lòng ngực, nước mắt lưng tròng.

Lý Thiều Hoa sờ sờ sau lưng cậu, thấp giọng nói, “Sao em lại khóc? Đã qua lâu rồi.”

Anh thở dài rồi nói, “Theo lý thuyết thì mẹ anh nên an táng ở trong phần mộ tổ tiên của gia đình Lý Dũng. Nhưng anh nghĩ mẹ anh không muốn như vậy.”

“Sau khi an táng, những người dì đó đã cho anh một số tiền. Ngày hôm sau, anh cầm tiền đi đến Bắc Kinh, sau đó không bao giờ quay trở lại nữa. Cho đến Tết Âm Lịch, sau khi ly hôn với em thì anh mới trở lại.”

Chu Hành Chi ngẩn người, ôm chặt anh vào trong lòng ngực.

“Khi đến Bắc Kinh, vì tích cóp tiền học phí, việc gì anh cũng làm. Dọn gạch ở công trường, đôi tay bị mài mòn vì mụn nước. Anh rửa chén đũa trong tiệm cơm và nhà hàng từ bình minh đến khi trời tối. Cuối cùng đến quán bar bán rượu ngoại, tủi thân hay khó dễ nào cũng đều trải qua.”

“Sau đó, khi có kết quả, anh rớt Thanh Hoa nên anh đã học quản lý tài chính.”

“Năm thứ nhất, anh bán rượu ngoại ở quán bar. Năm thứ hai, anh nộp hồ sơ khắp nơi, cũng may TE nhận anh, sau đó vẫn luôn thực tập ở TE, sau khi tốt nghiệp liền ký hợp đồng với TE, lúc đầu là làm kiểm toán, sau đó làm giám đốc dự án, anh ngày càng dư dả, cuộc sống cũng càng ngày càng tốt, còn mua xe, tích cóp được tiền.”

“Sau đó, gặp được em.”

“Những năm đầu, anh sống rất nghèo khổ, mấy năm nay, tuy rất vất vả nhưng tốt xấu đều dựa vào bản lĩnh của mình, bánh bao máu, anh ăn không vô.”

Chu Hành Chi xoa xoa mắt, nghiêm túc nhìn chằm chằm anh, nói, “Lúc trước, anh sống một mình, trải qua những ngày tháng khổ cực như vậy, hiện giờ anh có nhà ở thành phố này thì càng không có gì phải sợ nữa. Cho dù tương lai như thế nào, tóm lại chúng ta đều sẽ cùng nhau trải qua.”

Lý Thiều Hoa cười cười, nói, “Sau 18 tuổi, anh hiểu rõ nhất là đạo lý tận hưởng lạc thú trước mắt này, nhưng hạnh phúc không chỉ đến từ vật chất mà còn phải đến từ nội tâm.”

Chu Hành Chi gật gật đầu, nói, “Chúng ta có tay có chân, có tri thức, kinh nghiệm và kỹ năng, cho dù có như thế nào thì chúng ta cũng không cần phải lo lắng, cũng không cần ai bồi thường và thương hại. Chúng ta có thể lựa chọn tiếp nhận tiền tài của Lý Dũng nhưng từ giây phút đó liền mất đi bình yên và vui vẻ.”

Lý Thiều Hoa mổ một ngụm lên mặt cậu, nói, “Hơn nữa cùng em ở bên nhau chính là may mắn và hạnh phúc của cuộc đời anh. Anh không cần của cải bất chính.”

Sau đó, vào một buổi chiều chủ nhật, hai người bọn họ quyết định báo cáo cho cảnh sát chuyện Lý Dũng trở về quốc nội.

Lý Thiều Hoa dựa vào ngực Chu Hành Chi, chậm rãi nói, “Cảnh sát có thể bắt được ông ấy hay không, có thể tìm được chứng cứ buộc tội ông ấy hay không là chuyện của cảnh sát. Chúng ta báo cáo đúng sự thật là chuyện của chúng ta.”

Chu Hành Chi giơ hai tay tán thành, trưa hôm đó, hai người bọn họ cùng nhau đến Cục Công An báo cáo sự việc.

“Chúng ta không thể quyết định kết quả. Nhưng ít ra hiện giờ không thẹn với lương tâm.”

Chu Hành Chi mỉm cười, nói, “Hiện giờ mới hoàn toàn kết thúc.”

“Đúng vậy. Hiện giờ mới hoàn toàn buông bỏ.”

Trước/40Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Cổ Tiên Y