Saved Font

Trước/50Sau

Sau Khi Nam Chính Phát Điên

Chương 38: Hỏi Thân Phận

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tuy nói không phải mình bị thương, nhưng Liễu thị vừa nghĩ đến đây có thể là máu người, trong lòng không khỏi cũng có chút bài xích, hận không thể lập tức lau đi mấy giọt máu khô này.

Nhưng huyết tương kia bám vào xiêm y, làm sao chà ra được, bà chà chà vài cái, ngược lại cảm thấy đầu ngón tay cũng giống như lây dính vào loại cảm giác dính dính không thoải mái này, ngửi ngửi lại giống như mang theo mùi máu tanh như có như không, khiến người ta ngửi thấy mà buồn nôn.

Nỗi sợ hãi tận mắt nhìn thấy ngựa bị chém đầu, cùng với có người bị giết ngay tại chỗ lúc này mới dâng lên trong lòng.

Liễu thị chỉ cảm thấy trên người mình nổi da gà lung tung, bất quá trước mặt nữ nhi, bà cũng không biểu hiện ra vẻ sợ hãi, ngược lại bày ra bộ dáng trấn định, mở miệng nói:

"Đúng rồi.”

Bà cố tránh cho mình tiếp tục suy nghĩ kỹ cảnh tượng người chết, tâm tư vừa chuyển, ngược lại nhớ tới một chuyện:

"Lúc trước thế tử kéo con nói cái gì?”

Vừa nhắc tới chuyện này, bà ngược lại không để ý đến vết máu trên người mình, thần sắc đều trở nên có chút lợi hại.

Lúc lên xe ngựa, Liễu thị nhìn thấy thế tử kia nắm lấy tay Diêu Thủ Ninh, hai người tựa vào nhau nói gì đó.

Trong lòng bà không khỏi có chút phiền muộn.

"Hắn..." Diêu Thủ Ninh há miệng, suy nghĩ chuyển nhanh, cũng biết mình tuyệt đối không thể nói tình huống chân thật cho mẫu thân.

Liễu thị từ trước đến nay không tin lời quỷ thần, nếu mình nói với bà là 'thiếu niên áo đen có thể trúng tà', chỉ sợ Liễu thị trước tiên phải cho rằng mình bị kích thích quá mức, đến nỗi mất trí.

"Hắn nói bảo con đừng lo lắng, cha sẽ không có việc gì.”

Nàng phản ứng nhanh nhạy, biết cách ngăn chặn Liễu thị truy vấn, cũng làm cho bà tin tưởng không nghi ngờ.

Nhưng vừa nói ra miệng, không biết vì sao, nàng lại nhớ tới một âm thanh kỳ quái lúc trước: nói dối thành tính, trong lòng vừa cảm thấy khó chịu vừa có chút chột dạ, giống như ứng nghiệm một câu bình luận kia.

Nhưng nàng nghĩ lại, mình cũng không tính là gạt người.

Diêu Thủ Ninh có dự cảm: Trải qua chuyện này, Diêu Hồng có phiền toái quấn thân, nhưng cũng không ảnh hưởng đến tính mạng.

Tính ra, dự cảm mấy lần của nàng đều đã ứng nghiệm.

Đêm qua mơ thấy Tô Diệu Chân gõ cửa, hôm nay quả nhiên liền nhìn thấy Tô Diệu Chân đến Thần Đô nương nhờ họ hàng.

Quan trọng nhất chính là nàng cho tới bây giờ chưa từng gặp qua vị biểu tỷ này, lại có thể mơ thấy bộ dáng vị biểu tỷ này, ngay cả nốt ruồi nhỏ kia cũng không sai chút nào.

Nàng đoán được Liễu thị sẽ gặp quý nhân, hữu kinh vô hiểm, quả nhiên Liễu thị đã được thiếu niên áo đen kia cứu, lông tóc ít bị tổn thương trở về xe ngựa.

......

Nghĩ như vậy, ngoại trừ chuyện tiểu Liễu thị không qua nổi Đông Chí còn chưa được nghiệm chứng ra, những dự cảm này đều linh nghiệm hết.

Vả lại từ một thân đồ tang của tỷ đệ Tô Diệu Chân, nói không chừng tiểu Liễu thị thật sự đã xảy ra chuyện.

Trải qua mấy chuyện này, Diêu Thủ Ninh đối với chuyện dự cảm của mình có chút tự tin.

Cho nên nàng cho rằng Diêu Hồng lúc này hẳn là sẽ không xảy ra chuyện, tuy nói không tránh khỏi muốn sinh ra một hồi trắc trở, nhưng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.

Lấy lời này để an ủi mẫu thân, cũng không tính là nói dối thành tánh.

Vừa nghĩ đến đây, nàng đối với âm thanh đánh giá mình lúc trước, không khỏi lại cảm thấy có chút tức giận.

Nàng quả thật không bằng Diêu Uyển Ninh tính tình ôn thuận, từ nhỏ bởi vì giỏi nhìn thấu lòng người, quả thật sẽ dùng lời nói dối để che dấu một ít lời nói và hành động của mình.

Nhưng nàng cũng không điêu ngoa nuông chiều, cũng không có mắt chó coi thường người khác!

Về phần kỹ năng xu nịnh vỗ mông ngựa, càng là không thể nào nói đến.

Diêu Thủ Ninh càng nghĩ càng tức giận, nàng làm người thành thật gần mười sáu năm, ngày thường cũng không rêu rao gây chuyện.

Bạn thân khuê trung tốt nhất cũng chỉ là Ôn Hiến Dung mà thôi, Liễu thị quản thúc nàng rất chặt chẽ, lui tới đều là người có xuất thân, tuổi tác tương đương, không ai có thể đánh giá nàng như vậy.

Liễu thị nghe nàng nói như vậy, nhất thời tin mười phần.

Trong lòng bà, nữ nhi ngây thơ ngây thơ nhất, cho tới bây giờ cũng sẽ không gạt người —— càng sẽ không dùng an nguy của trượng phu để lừa gạt mình.

Quan trọng nhất, bà nhớ tới thiếu niên áo đen lúc trước, mơ hồ đã đoán được thân phận của hắn.

Diêu Thủ Ninh thấy lời này của mình vừa nói ra miệng, thần sắc Liễu thị buông lỏng không ít, lòng hiếu kỳ không khỏi lại nổi lên.

Tính cách nàng thẳng thắn, trong lòng tức giận đến nhanh nhưng đi cũng nhanh.

Trước khi tìm được người nói xấu mình, tự nhiên không muốn bày ra sắc mặt trước mặt mẫu thân, bởi vậy nhịn chán nản, hỏi một tiếng:

"Nương, người kia là ai?" Nàng hỏi tự nhiên là thân phận của thiếu niên áo đen kia.

Biểu tình Liễu thị có chút phức tạp, nhìn nàng một cái:

"Lúc trước đội kỵ mã vào thành, hô chính là khẩu lệnh của Trấn quốc thần võ đại tướng quân phủ.”

Người đi cùng khí thế bất phàm, trong đó có người gọi thiếu niên áo đen là 'Thế tử'.

Cứ như vậy, làm sao Liễu thị còn không đoán được hắn là ai?

"Trưởng công chúa gả cho Định Quốc Thần Võ Đại Tướng Quân, sinh một đứa con trai, tên là Lục Chấp.”

Vị thế tử này, trong Thần Đô cũng rất nổi danh.

Mẫu thân của hắn là huyết mạch duy nhất của tiên đế trung cung hoàng hậu năm đó, thân phận tôn quý.

Đế hậu tình cảm hòa thuận, đáng tiếc bởi vì lúc ấy trung cung bị thương thân thể, về sau vẫn không mang thai được nữa, liền ôm hoàng tử nuôi dưới gối, cuối cùng được lập làm thái tử, đây cũng là Thần Khải đế hiện giờ.

Cũng bởi vì tầng quan hệ này, trong Đại Khánh, địa vị trưởng công chúa đặc biệt đặc thù, ngay cả Hoàng đế cũng phải làm cho bà ấy vài phần mặt mũi.

Tương truyền bà ấy bá đạo mà cường thế, không thích nữ hồng, bột nước, mà đặc biệt am hiểu cưỡi ngựa bắn cung, quắc quốc không thua kém bực mày râu.

Khi tiên đế lên ngôi, liền sách phong cho bà ấy đất phong dồi dào, cho phép bà nuôi dưỡng tư binh, khiến bà trở thành trưởng công chúa đầu tiên có được quân quyền trong triều Đại Khánh mấy trăm năm qua.

Mà trượng phu của bà, lại là Trấn quốc thần võ đại tướng quân Lục Vô Kế.

Người này năm xưa trấn định Tây Nam, man di nghe tin đã sợ mất mật, chiến công trác tuyệt.

Hai vợ chồng này uy danh cực thịnh, nhưng con nối dòng không thịnh, thành hôn gần mười mấy năm, mới rốt cuộc có được một đứa con trai, đặt tên là Lục Chấp.

Phẩm cấp quan giai của Diêu Hồng ở Thần Đô trong thành không cao lắm, những nhân vật trong lời đồn này cũng không phải trong vòng giao tế của Liễu thị, cho nên bà chỉ nghe qua, hôm nay mới gặp được một lần mà thôi.

"Nghe nói người này tuổi không lớn, nhưng có thần lực trời sinh.”

Ngoài ra, nghe nói thế tử dung mạo vô song —— trước đó, Liễu thị cho rằng lời này có yếu tố phóng đại.

Trong nhà bà cũng cất giấu một tiểu nữ nhi xinh đẹp, yêu cầu đối với sắc đẹp tự nhiên là thập phần nghiêm khắc.

Nhưng hôm nay vừa thấy, lại cảm thấy tin đồn không tính là phóng đại, mỹ mạo của Lục Chấp, thậm chí còn hơn lời đồn mấy phần.

Liễu thị nghĩ đến đây, lại cảm thấy không thích hợp, vội vàng bổ sung một câu:

"Chính là sát khí quá mạnh một chút, thoạt nhìn có chút dọa người, bộ dáng không dễ thân cận.”

Trong lòng bà có chút lo lắng, nữ nhi đang ở tuổi mười lăm mười sáu, vừa đúng là tuổi của thiếu nữ hoài xuân.

Ngẫm lại Lục Chấp tuổi trẻ anh tuấn, xuất thân cao quý lại thân thủ bất phàm, dễ dàng khiến thiếu nữ say mê.

Trong Thần Đô, quý nữ hào môn muốn gả vào Trấn quốc thần võ đại tướng quân phủ đếm không hết.

Mà vị thế tử này cứu mình, lại đối xử trọng hậu với mẹ con mình, lúc trước còn cùng Diêu Thủ Ninh thân mật...

Liễu thị vừa nghĩ tới đây, cơ hồ muốn dựng thẳng tóc gáy, sợ nữ nhi bị vị thế tử này dụ dỗ, động tâm.

Bà không muốn hạ thấp nhà mình, nhưng cũng biết rõ hai bên không môn đăng hộ đối.

Diêu gia có một trai hai gái, tâm tư Liễu thị tuy nói đại bộ phận đều đặt ở trên người Diêu Uyển Ninh, nhưng cũng không muốn tiểu nữ nhi của mình đi trèo cao người khác, cuối cùng kết cục bất hạnh.

Bà lo lắng, trong mắt đã lộ ra vẻ hối hận đối với việc hôm nay ra ngoài.

Trước/50Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Y Phi Kinh Thế