Chương Trước/17Chương Sau

Sau Khi Nhặt Được Một Con Mèo

Chương 8: Chuyến Đi Công Viên Giải Trí (1)

Thường Hạ đã viết lại đánh giá về cửa hàng ẩm thực Nhật Bản đó, tập trung vào việc giới thiệu các thành phần và phân tích hương vị, và đề xuất một số món ăn từ các góc độ khác nhau. So với bản thảo trước đó, nó chuyên nghiệp hơn rất nhiều, và hình ảnh thậm chí còn khiến người chảy nước miếng hơn nữa.

Thí Đào nằm trên bàn làm việc để cùng Thường Hạ viết bản thảo cho đến khi cậu ngủ thiếp đi, cái bụng nhỏ nhấp nhô theo nhịp thở của cậu, phát ra tiếng ngáy dễ chịu.

Gạt bỏ bàn tay đang muốn táy máy của mình ra, Thường Hạ kiểm tra lại bản thảo của mình lần cuối, suy nghĩ một lúc, cuối cùng anh mới thêm một cái tên vào phần chữ ký của người biên tập.

[Biên tập viên ẩm thực: Thường Hạ, Đào Miêu Miêu]

Sau khi kiểm tra xong, Thường Hạ gửi tài liệu đến hộp thư làm việc của Mục An An, và mang bé mèo ra khỏi phòng làm việc.

【Thư đã được gửi thành công】

Mục An An, người đang làm thêm giờ, mở hộp thư và sắp xếp các bản thảo công việc của ngày hôm nay. Khi cô kiểm tra bản thảo của Thường Hạ và thấy rõ cột chữ ký, mắt cô nhìn lên trần nhà.

“Đi làm việc mà cùng mang theo tên tiểu tử kia á? Hưmm, Thường Hạ, người đàn ông bị tình yêu làm cho mụ mị đầu óc.”

Mục An An nhướng mày chế nhạo, con chuột không dây trong tay bị bóp chết nút phải nhảy loạn xạ.

Đừng có mà nghĩ rằng điều này có thể kích thích tôi? Đừng tự đắc, người phụ nữ như tôi làm sao có thể ý đến nfuowif đàn ông tệ bạc như vậy được chứ, có chữ ký thì sao chứ, không cho thêm tiền đấy thì làm sao.

Sự giả vờ bình tĩnh của cô ấy đã trực tiếp vượt qua bản thảo.Như thường lệ, bài viết này được cập nhật trên tài khoản chính thức lúc 8 giờ sáng thứ 6. Cậu hồi hộp làm mới điện thoại của Thường Hạ

7:58, còn hai phút nữa. Thí Đào ngồi ngay ngắn, lòng bàn tay hơi ướt.

Thường Hạ đặt đĩa trứng rán và bánh mì nướng trước mặt Thí Đào, xao mái tóc đen của cậu rồi cười, “Đừng căng thẳng, chỉ đăng một bài báo trên tài khoản chính thức, không phải trên TV.”

“Nhưng mà,” Thí Đào nuốt nước bọt, “Đây là lần đầu tiên, tên tôi được ghép với tên với Thường Hạ.”

“Tin tôi đi, vẫn còn rất nhiều cơ hội như thế này trong tương lai.” Thường Hạ ngồi xuống đối diện với Thí Đào và đưa tay lấy điện thoại di động. Cột thức ăn cập nhật vừa hiện lên trong hộp thoại, “Đây, nó được phát hành”.

Thí Đào ngay lập tức cúi xuống điện thoại, “Mau cho tôi xem, tên tôi ở đâu!”

Với một cái lướt nhẹ ngón tay của Thường Hạ, màn hình sẽ nhảy xuống dưới cùng. Ba ký tự in đậm của Đào Miêu Miêu xuất hiện đằng sau tên của Thường Hạ.

Đột nhiên, một cảm giác thỏa mãn chưa từng có được bao giờ tràn ngập trogn trái tim bé bỏng của Thí Đào. Dường như cậu đã tiến vào xã hội loài người một cách thần kỳ, cùng kề vai sát cánh với Thường Hạ.

“Tôi thật lợi hại nha.” Thí Đào ôm mặt và cười.

Thường Hạ sững sờ nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn tự hào của cậu, nhưng tâm trạng của cậu đã từ từ ổn định lại. Dữ liệu trong nền được cập nhật trung bình mỗi giờ và mối quan tâm của anh luôn hướng đến phản hồi của bài viết này.

Thường Hạ không phải là người có nhiều tham vọng về nghề nghiệp, nhưng anh rất thích công việc này, dù là nếm thử các loại thức ăn hay chia sẻ kinh nghiệm của bản thân, anh cũng sẽ nghiêm túc xử lý và hoàn thành nó, và tất nhiên anh hy vọng sẽ có được thứ gì đó.

Vào ngày đầu tiên phát hành bài viết, dữ liệu lưu lượng truy cập và nhận xét vẫn giống như trước. Thường Hạ nhún vai rằng anh đã quen với điều đó. Trùng hợp vào cuối tuần, Thường Hạ đi công viên với Thí Đào vì cảm thấy buồn chán sau khi ăn uống ở nhà.

Sau một thời gian dài mưa dầm dề, tiết trời dễ chịu, mùa đông nắng ấm kèm theo làn gió nhẹ thật thoải mái.

Công viên đông nghịt người, đa số là các gia đình hay những đôi bạn trẻ đang nói cười rôm rả.

Bầu không khích cũng nhộn nhịp hẳn lên.

Thường Hạ đã không đến công viên để thư giãn trong nhiều năm, và anh hơi mất hứng khi đối mặt với cảnh tượng có phần phóng đại này. Anh vươn tay bắt lấy Thí Đào đang dần dần lùi lại, quay đầu hỏi cậu: “Sao vậy, cậu không thích nơi này hả?”

Thí Đào nhìn quanh và lúng túng nói: “Ở đây đông người quá, tôi có chút khẩn trương.”

“Đừng căng thẳng, tôi ở đây.” Khóe miệng Thường Hạ nở nụ cười, anh duỗi tay phải nắm lấy tay cậu đặt trong lòng bàn tay mình, siết chặt ngón tay, “Cậu xem, như vầy. Nắm tay đi cùng nhau là không sao rồi.”

Cho nên, Thí Đào đã nắm tay anh, quay đầu lại bối rối với khuôn mặt đỏ bừng của cậu.

Hai người chậm rãi nắm tay nhau đi trên đường, sợ Thí Đào không thích những nơi có quá nhiều người, Thường Hạ dẫn cậu vào một con đường rợp bóng cây dựa theo những kí ức trước đây.

“Khi tôi còn học tiểu học, cuối tuần bố mẹ tôi thường đưa tôi đến đây. Sau này, khi áp lực học hành trở nên nặng nề, tôi không bao giờ đến nữa”, Thường Hạ xúc động nhớ lại ngày xưa.

Ánh sáng mặt trời lọt ra từ khe hở trên tán cây, và những đốm sáng rải trên đôi mắt màu hổ phách của Thí Đào, chúng sáng lấp lánh như pha lê. Cậu cười nói với Thường Hạ: “Đây là lần đầu tiên tôi đến công viên. Khi còn là một con mèo hoang, tôi không dám đến những nơi có nhiều người như vậy.”

“Tại sao cậu không sống dưới hình dạng con người?” Thường Hạ đau lòng mà hỏi vậu.

“Mẹ tôi mất khi sinh ra tôi. Khi tôi còn nhỏ, tôi không thể trở thành một con người. Một bà lão đã đón tôi và nuôi tôi trong vài năm. Bà mất trước khi tôi có thể biến thành người.” Thí Đào không khỏi buồn bã khi nhớ đến nụ cười nhân hậu của bà lão, “Sau này có thể trở thành người, nhưng tôi không có nhà để ở, không người nhà, nên tôi chỉ có thể là mèo hoang.”

Nghe Thí Đào nói xong, trong lòng Thường Hạ cũng nghẹn lại, ôm lấy Thí Đào, đặt lên đỉnh đầu Thí Đào một nụ hôn, giống như hôn một con mèo mướp lông càng gọi là Thí Đào vậy. “Sau này tôi sẽ đưa em đến nhiều nơi hơn, nhìn ra thế giới rộng lớn hơn, cũng phải cầu chúc bà lão được sống hạnh phúc trên thiên đàng. ”

Động tác của Thường Hạ rất tự nhiên và tinh tế, và có vẻ tự nhiên khi làm một số động tác thân mật với Thí Đào, và không có cảm giác bài xích vì hai người cùng giới tính.

Đột nhiên có tiếng hít thở phía sau.

Hai người đang âu yếm cùng nhau quay lại, và thấy một cô gái nhỏ trong chiếc áo sơ mi kẻ sọc và chiếc váy đnag che miệng và nhìn chằm chằm vào họ với khuôn mặt đỏ bừng.

“Thật ngại quá, thực xin lỗi, tôi không cố ý làm phiền đâu.” Cô gái rụt rè siết chặt cổ áo, ánh mắt lóe lên một cách khác thường, “Tôi chỉ nghĩ bức ảnh này quá đẹp. Hai người là một cặp có đúng không?”

Hết chương 8

Truyện convert hay : Một Bào Tam Thai, Tổng Tài Cha Siêu Bá Đạo
Chương Trước/17Chương Sau

Theo Dõi