Saved Font

Trước/36Sau

Sau Khi Xuyên Thành Nhà Giàu Số Một, Tôi Thà Gãy Không Cong

Chương 13: Chung Giường

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tác giả: Thẩm Vi Hoàng

Editor: Solitude

======

Nhiếp Miểu với vai trò hộ hoa sứ giả, mang Chu Ký Tình thoát khỏi khốn cảnh bị một ít nhân viên công ty vây quanh muốn xin chữ ký.

Chu Ký Tình đang rửa mặt trong toilet tầng hai mươi ba.

Nước lạnh hắt ở trên mặt, rốt cuộc cũng nén loại cảm giác muốn nôn mửa xuống.

Hắn vô cùng tinh tế lau khô tay, ném cầu giấy vào thùng rác.

Thu thập thỏa đáng, Chu Ký Tình mới đi ra, trịnh trọng nói lời cảm tạ với Nhiếp Miểu.

Trong tay Nhiếp Miểu cầm một đóa cúc bách nhật màu cam hồng, y cười một tiếng nói: "Sếp, chúng ta là bạn bè, không phải bảo vệ anh là đương nhiên à? Lại nói, là tôi không suy xét chu toàn, không ngờ tới bức tranh kia của anh, sau khi treo lên hot search lại khiến anh bị hơn chục người truy phủng, còn muốn chữ ký của anh."

"Nịnh nọt kiểu này, cũng khiến người ta ghét cực, đợi chút nữa tôi nói với thư ký Lưu một tiếng, để anh ta thêm luật không được phép xuất hiện nịnh nọt trong quy tắc nhân viên."

Chu Ký Tình sửng sốt: "Nịnh nọt?"

Đuôi mắt Nhiếp Miểu nhìn thấy Chu Ký Tình kinh ngạc, nghĩ thầm chẳng lẽ ngốc xít này cho rằng tất cả mọi người xúm tới vừa rồi đều thích tranh của mình?

Cũng không trách được, vẽ phi thường tốt, cho dù người từng xem nhiều tác phẩm nghệ thuật đẹp như Nhiếp Miểu, cũng cảm thấy bức họa kia của Chu Ký Tình rất không tồi, nhưng nào có nhiều người sẽ thưởng thức như vậy?

Tỏ ra coi trọng chẳng qua là muốn ở trước mặt Chu Ký Tình xoát mặt mà thôi.

"Đúng vậy, làm một doanh nhân, quan trọng nhất chính là không được rung động trước lời khích lệ của người khác." Nhiếp Miểu bước vào văn phòng với Chu Ký tình, trong khi nhận việc giảng dạy, "Anh xem, anh là CEO tập đoàn Chu thị, có lời nói rất có quyền, có mấy thanh niên ấy nghe thấy anh thừa nhận là tác giả bức tranh, thứ nhất là muốn xoát độ tồn tại, thứ hai là muốn xoát độ tồn tại trên Weibo. Hiện tại hot search kia còn đang treo, nếu nhân viên trong công ty được anh ký tên, sau đó chụp ảnh, đi lên mạng khoe một vòng, dùng nó có được độ tồn tại."

Bọn họ vào văn phòng.

Chu Ký Tình ngồi xuống vị trí thuộc về mình, nhăn mày nói: "Thế không tốt."

Nhiếp Miểu tìm cái bình thủy tinh, thêm ít nước, bỏ cúc bách nhật vào, cuối cùng đặt trên bàn làm việc của Chu Ký Tình.

"Đương nhiên không tốt, thứ đồ hư vinh này, dùng tốt, có thể thăng tiến, dùng không tốt... Có khả năng sẽ gây tổn thất không chừng." Nhiếp Miểu nói xong, chỉ chỉ cúc bách nhật màu cam hồng, lại hỏi, "Sếp, đẹp không?"

Thật ra Chu Ký Tình vẫn luôn rất tò mò, vì sao hắn ở toilet rửa cái mặt, Nhiếp Miểu liền có một đóa hoa.

Nhưng Chu Ký Tình cảm thấy tùy tiện hỏi loại đồ vật như hoa này, không hay ho lắm.

Rốt cuộc hoa, tương đối ái muội.

"Đẹp." Chu Ký Tình rất thành thật nói, đồng thời cũng chú ý mức độ, không hỏi thêm bất cứ gì riêng tư.

Nhưng Nhiếp Miểu không cho hắn lảng tránh vấn đề này được, y làm bộ như không có việc gì nói: "Cái này à, là có người nói đặc biệt thích hợp cho hai chúng ta, tặng cho chúng ta."

Chu Ký Tình sửng sốt: "Cho chúng ta? Hai người?"

Nhiếp Miểu cười nói: "Đúng vậy, nói là nhìn thấy tôi túm anh, mang anh ra khỏi đám đông, liền cảm thấy chúng ta nhất định là bạn bè tốt nhất, cho nên liền tặng cúc bách nhật tượng trưng cho tình hữu nghị lâu lâu dài dài cho hai chúng ta."

β ở trong đầu Nhiếp Miểu nghiến răng: "Rõ ràng là cậu dùng tích phân đổi!"

Nhiếp Miểu a một tiếng, bên cười với Chu Ký Tình, bên hỏi β trong đầu: "Tích phân này không phải mười tích phân tao đạt được khi kích phát thành công nhiệm vụ chủ tuyến sao, thế tao nói tao đạt được vì mang cậu ta thoát khỏi đám đông, có vấn đề gì không?"

* Nguyên văn là "积分不是我触发主线任务,签手成功,而得的十积分,那我说因为我带着他从人堆里逃离所得,有什么问题吗?", ai đọc hiểu thì giúp mình với.

β: "... Không vấn đề!"

"Cúc bách nhật, hữu nghị?" Thật sự thì Chu Ký Tình không hiểu biết gì về ngôn ngữ loài hoa, hắn cho rằng đây là cô nhân viên nào tặng cho Nhiếp Miểu, dùng hoa để bày tỏ tình yêu, không ngờ lại là cho hắn và Nhiếp Miểu.

Chu Ký Tình dùng ngón trỏ chạm chạm vào cánh hoa, nhìn chằm chằm đóa cúc bách nhật màu cam hồng này, khóe miệng xuất hiện ý cười nhợt nhạt.

"Là ai tặng, gửi lời cảm ơn của tôi với cô ấy."

Nhiếp Miểu ứng đối tự nhiên: "Tôi đã cảm ơn, bày tỏ cả lòng biết ơn của anh."

Chu Ký Tình thấy Nhiếp Miểu không tiết lộ tên, hắn nghĩ, có thể là nữ nhân viên kia không muốn nói, hắn đặc biệt có lễ phép không truy hỏi tiếp.

"Muốn nghỉ trưa sao?" Nhiếp Miểu nhìn màu xanh lá dưới tầm mắt Chu Ký Tình, cũng không lại nói về hoa, vấn đề nhân viên, y phải để Chu Ký Tình nghỉ ngơi một chút.

Chu Ký Tình xác thật buồn ngủ, nhưng trước sau nhớ rõ lời α nói, cần phải nghiêm túc, nỗ lực học tập trở thành một doanh nhân.

Cái gọi là người chậm cần bắt đầu sớm, năng lực lĩnh hội của hắn kém, tốn nhiều thời gian hơn mới học được.

Nhưng hắn muốn nỗ lực, muốn tranh thủ thời gian nghỉ ngơi tra lậu bổ khuyết, nhưng Nhiếp Miểu không cần nỗ lực!

* Tra lậu bổ khuyết: tra tìm lỗ hổng bổ khuyến chỗ trống.

Chu Ký Tình nghĩ nghĩ hỏi: "Cậu buồn ngủ sao?"

"Buồn ngủ chứ." Nhiếp Miểu nói, "Cho nên sếp ơi, anh đi nghỉ chung với tôi đi, nếu anh ở chỗ này làm công còn tôi đi nghỉ ngơi, thế tôi có khi không dám ngủ."

Chu Ký Tình sửng sốt một chút: "Tại sao?"

Nhiếp Miểu hất nhẹ cánh hoa cúc bách nhật, cười nói: "Tuy rằng chúng ta là bạn bè ngầm, nhưng ở công ty, chúng ta là cấp trên cấp dưới, nào có chuyện đặc bí nghỉ ngơi, ông chủ làm công?"

Dưới một hồi chuyện ma quỷ của Nhiếp Miểu, Chu Ký Tình buông tay đi vào gian trong nghỉ ngơi.

Gian trong chỉ có một chiếc giường, Chu Ký Tình do dự một chút nói: "Nếu không, cậu ngủ giường, tôi ngủ sô pha?". ngôn tình ngược

"Ký chủ!" α ở trong đầu Chu Ký Tình kêu gào, "Cậu quên phải ngủ chung một giường sao?"

Chu Ký Tình: "?"

Hắn lúc ấy căn bản không chú ý cái từ này, chỗ nào biết có cái này?

"Tại sao? Tôi không thích ngủ chung một cái giường với người khác."

α trợn tròn mắt nói dối: "Kéo gần quan hệ với Nhiếp tiên sinh, ký chủ cậu không biết bạn bè, anh em, khi nằm ngủ chung giường, quan hệ sẽ càng thêm thân thiết sao? Hiện tại cạnh tranh thương nghiệp gay gắt, nếu bị đối thủ kinh doanh biết cậu có một trợ lực tuyệt hảo như Nhiếp tiên sinh, khẳng định sẽ nghĩ cách đào cậu ta đi, lúc này chúng ta cần phải đi bài tình cảm."

α nói có đạo lý đàng hoàng: "Tình cảm sâu sắc, Nhiếp tiên sinh chắc chắn sẽ không bị đào đi. Tình cảm mong manh, vậy Nhiếp tiên sinh liền dễ dàng bị đào đi, nếu bị đào đi rồi, ký chủ cảm thấy bằng năng lực hiện tại của cậu, có thể giữ được vị trí nhà giàu số một của tập đoàn Chu thị không?"

Chu Ký Tình đương nhiên biết mình giữ không nổi.

Hắn học tập trở thành một doanh nhân đã là cố hết sức, đừng nói ổn định địa vị của tập đoàn Chu thị.

Nhưng mà ngủ chung một giường với người khác, hắn thật sự làm không được.

α tuần tự tiệm tiến: "Chỉ nằm trên một cái giường, giường kia hai mét, hai người cũng đâu chạm được vào nhau."

"Một mét là chắc chắn có, ký chủ, khoảng cách cậu nói chuyện với cậu ta còn chưa tới một mét đâu."

Chu Ký Tình bị thuyết phục, hắn nghĩ, Nhiếp Miểu xem hắn là bạn bè, có được loại hữu nghị lâu lâu dài dài này, hơn nữa tiến lui có chừng, hiểu được hắn đặc biệt phản cảm với người khác thích, còn sẽ bảo vệ hắn mà không để lại dấu vết nào...

Nhiếp Miểu không giống với những tên gay kia, cũng không giống với tên chủ nhà giết chết hắn.

Đang nghĩ tới đây, Chu Ký Tình lại nghe thấy Nhiếp Miểu nói: "Hay là tôi ngủ sô pha đi, sô pha chỗ này không ở gian trong, nói không chừng sẽ có ai có việc gấp xông vào ——"

Lời còn chưa dứt, nhưng Chu Ký Tình minh bạch đây là sự săn sóc của Nhiếp Miểu.

Nhiếp Miểu biết hắn rất phòng bị người khác đột ngột tiến vào lãnh địa của mình, đang chiếu cố hắn.

Chu Ký Tình nghĩ, Nhiếp Miểu rất thẳng thắn thành khẩn, là bạn tốt của hắn.

Chu Ký Tình chưa bao giờ có bạn cùng tuổi cảm động, hắn nói: "Thế, chúng ta cùng vào trong ngủ đi? Ừm, ngủ sô pha không thoải mái, tôi thấy bên trong có hai cái chăn, chúng ta có thể ngủ cùng nhau."

Nhiếp Miểu rất là kinh ngạc mà nhìn Chu Ký Tình, không ngờ thoái nhượng một bước, còn có thể nhận được kết quả ngoài mong đợi.

Y đương nhiên là bằng lòng ngủ chung giường chứ! Đây là cơ hội thật tốt đó!

Không phải là y muốn ở trên giường làm cái gì, mà là đối với loại người như Chu Ký Tình mà nói, cùng ngủ chung một cái giường, ý nghĩa liền khác hẳn.

Chuyện gia tăng địa vị trong lòng Chu Ký Tình này, Nhiếp Miểu có ngu mới không làm.

Chẳng qua cũng không thể trực tiếp đáp ứng, Nhiếp Miểu ra vẻ do dự nói: "Nhưng sếp, anh không phải không quen sao?"

Chu Ký Tình bảo α ồn ào trong đầu câm miệng, đồng thời nói với Nhiếp Miểu: "Không sao, giường rất rộng, với khoảng cách nói chuyện ngày thường giữa chúng ta, tôi... có thể thích ứng."

Đều đã nói đến nước này, Nhiếp Miểu có quỷ mới không đồng ý.

Hai người cứ vậy nằm trên một cái giường.

Nhiếp Miểu biết Chu Ký Tình sẽ không được tự nhiên, y cũng rõ ràng muốn tuần tự tiệm tiến, công lược Chu Ký Tình không thể một lần là xong.

Cho nên sau khi nằm lên, không có cố ý bắt chuyện với Chu Ký Tình để tạo bầu không khí mập mờ, y nhắm mắt lại giả bộ ngủ, thậm chí điều chỉnh hô hấp bình tĩnh.

Y không biết sau khi nằm lên, α trong đầu Chu Ký Tình lập tức lên tiếng: "Chúc mừng ký chủ, kích phát nhiệm vụ chủ tuyến: Ngủ chung một giường. Khen thưởng mười tích phân, tích phân có thể dùng để mua vật phẩm trong cửa hàng tích phân, cũng có thể đổi thành tiền tệ hiện thế, tỉ lệ là 1:10."

Chu Ký Tình vốn đang không được tự nhiên, bị lời α nói hấp dẫn.

Hắn hỏi: "Nhiệm vụ chủ tuyến? Vì sao ngủ chung một giường là nhiệm vụ chủ tuyến? Không phải cậu nói nhiệm vụ chủ yếu của tôi là duy trì được vị trí nhà giàu số một sao?"

α nói dối: "Vừa rồi không phải đã giải thích với ký chủ rồi sao? Ngủ chung một giường là để gia tăng tình cảm, duy trì vị trí nhà giàu số một không cần Nhiếp tiên sinh sao? Vậy giữ Nhiếp tiên sinh có phải nhiệm vụ chủ tuyến không? Cùng lý, ngủ chung một giường có phải là đi bài tình cảm giữ Nhiếp tiên sinh không?"

Chu Ký Tình luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhưng lại không thể nói được.

Khi hắn đang tự hỏi, α đánh gãy: "Ký chủ, cửa hàng tích phân có rất nhiều đồ vật, sao cậu không đi dạo một vòng?"

Nói rồi bày giao diện cửa hàng tích phân ra trong đầu Chu Ký Tình.

Chu Ký Tình nhìn thấy cúc bách nhật ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Cúc bách nhật màu cam hồng, một tích phân.

Chu Ký Tình sửng sốt một chút: "Cửa hàng các cậu bán cả cúc bách nhật?"

α rất chi là ghen ghét với việc Nhiếp Miểu thông qua β hiếp bức chuyện của nó hai ba ngày nay, nói: "Đúng vậy, rất rẻ, ký chủ muốn mua một bông không? Tôi thấy trên bàn làm việc của ký chủ có bày một cái. Vừa vặn thành một đôi!"

Chu Ký Tình không có như α liệu trước, đi suy đoán Nhiếp Miểu cũng có hệ thống gì gì đó, hắn từ chối rất thẳng thừng: "Không mua."

α nóng nảy, nó cũng muốn tích phân chứ bộ!

Chu Ký Tình không mua, làm sao nó lấy được tích phân ba?

Nó nhanh chóng lật trang, ý đồ thu hút ham muốn mua sắm của Chu Ký Tình bằng đủ thứ đồ xuất sắc.

Nhưng Chu Ký Tình là ai, hắn từng chịu khổ, có thể chịu được cám dỗ!

Kiên quyết không mua, hơn nữa bảo α đóng cửa hàng, hắn muốn nghỉ ngơi.

α lật mười mấy trang, dừng lại ở một trang vũ khí, nó có chút ủ rũ nói: "Thật sự không mua sao?"

"Không ——" Chu Ký Tình rất trực tiếp, nhưng vô tình thấy được một món vũ khí trong đó, lời nói không mua cũng liền im bặt, "Dòng thứ tư của trang này là cái gì? Cầm huyền? Đây là cái gì?"

Trí nhớ của Chu Ký Tình cực tốt, tuy rằng α lật trang rất nhanh, nhưng hắn vẫn nhìn ra được mỗi một trang đều được phân loại giống nhau, trang này không phải đều là vũ khí lạnh sao? Vì sao lại có một cái cầm huyền?

======

Lời editor: Hoa bách nhật mang đến sự tượng trưng về lòng trung thực, sự cương nghị và đứng đắn cùng với sự thủy chung son sắt. Chính vì thế, hoa bách nhật được sử dụng để làm hoa cưới và chúng ta không khỏi ngạc nhiên khi thấy chú rể tặng cho cô dâu bó hoa rực rỡ này.

Hỡi các chàng trai cô gái mù ngôn ngữ hoa đừng để bị lừa như Tiểu Chu Chu và bạn editor hồi mới đọc ????

Trước/36Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư