Saved Font

Trước/36Sau

Sau Khi Xuyên Thành Nhà Giàu Số Một, Tôi Thà Gãy Không Cong

Chương 24: Chu Chu

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tác giả: Thẩm Vi Hoàng

Editor: Solitude

======

"Thích, là hy vọng đối phương tốt hơn, chứ không phải từ nhân gian rơi xuống."

Chu Ký Tình ngẩn ra, ngốc ngốc nhìn Nhiếp Miểu, thấy khóe đuôi mày y đều là ý cười, không biết vì sao, Chu Ký Tình cảm thấy có chút quái dị.

Nhưng cụ thể là chỗ nào, lại không thể nói.

"Chuyện của Hà Nhạc, sếp cứ yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không để anh ta quấy rầy anh nữa." Không đợi Chu Ký Tình nghĩ ra, Nhiếp Miểu kịp thời đánh gãy suy nghĩ của hắn, vả lại ra kiến nghị, "Vừa lúc ở công ty, không bằng bây giờ liền thực hiện kế hoạch chúng ta đã bàn trước?"

Cũng biết tính tình của Chu Ký Tình, Nhiếp Miểu lại bổ sung một câu: "Hot search hôm nay cũng không thể kìm hãm Hà Nhạc bao lâu, chúng ta nhất trí kế hoạch nên lên trước, vì công ty, tăng ca là tất yếu, cho nên sếp à, anh phải trả phí tăng ca đó."

Kế hoạch trước đó, trên thực tế Chu Ký Tình nghe không hiểu lắm, chẳng qua hắn vẫn hiểu tình thế cấp bách.

Chu Ký Tình gạt những suy nghĩ lung tung rối loạn trong lòng, trịnh trọng lạ thường nói: "Đó là đương nhiên!"

Nhiếp Miểu triệu tập lãnh đạo các bộ phận khác, mở hội nghị khẩn cấp, lại có Chu Ký Tình tọa trấn, xác lập quyền uy của Nhiếp Miểu, làm đám giám đốc điều hành ngo ngoe rục rịch, muốn 'thanh quân trắc' tất cả đều câm miệng.

* Thanh quân trắc: dẹp phản loạn bên cạnh vua.

Các giám đốc điều hành vốn dĩ đều có chút dấu hiệu chống đối, nhưng giữa đường thư ký Lưu tới báo, nói cả đoàn phụ tá xin từ chức hồi đó đều muốn trở về nhậm chức lần nữa, nhưng mà Nhiếp đặc bí nói với sếp mấy câu, sếp liền một câu từ chối.

Tình huống này khiến các giám đốc hiểu ra sếp coi trọng Nhiếp đặc bí, hơn nữa Đại Chu tổng lại không biết đi đâu, hiện tại Chu thị là của Tiểu Chu tổng không hai lời, đám người làm bọn họ lãnh lương kếch xù mỗi năm, cũng không phải ngu si, chút manh mối tiểu tiết kia toàn tự mình nắm, sau đó thành thật nhận nhiệm vụ làm việc.

Một lần bận liền bận đến vài ngày, Chu Ký Tình cũng không biết mình đã ký bao nhiêu văn kiện, hắn chính là một cái máy ký tên không cảm xúc, nghe không hiểu Nhiếp Miểu giải thích những văn kiện này, chỉ biết ký tên là được rồi.

Cho đến khi Lưu Hằng đến, vô cùng vui sướng nói với Chu Ký Tình rằng kế hoạch hoàn thành, hiện giờ Hà thị có khử đầu tư, cũng không gây ảnh hưởng đến Chu thị bọn họ, Chu Ký Tình thở phào một hơi, thần kinh căng chặt cũng thả lỏng.

Chu Ký Tình quay đầu chân thành nói lời cảm ơn Nhiếp Miểu: "Thầy Nhiếp, cảm ơn cậu."

Nhiếp Miểu chớp chớp mắt, khi đang định cũng kéo Chu Ký Tình vào trọng điểm hoàn thành kế hoạch này, Lưu Hằng đột nhiên mở miệng nói: "Sếp, còn có một việc, trước lúc tôi đến báo cáo cho cậu, Tương Giang lão viện gọi điện đến, quản gia Phạm nhờ tôi chuyển lời với cậu, Chu lão mời sếp và Nhiếp đặc bí đến lão viện một chuyến."

Chu Ký Tình sửng sốt.

Mời hắn và Nhiếp Miểu đến lão viện.

Bảo hắn đến, Chu Ký Tình còn có thể hiểu có thể Chu Túc lại muốn thuyết giáo, răn dạy hắn cái gì, nhưng bảo Nhiếp Miểu qua đó là có ý gì?

Chẳng lẽ giống Chu Ôn Luân, bảo hắn sa thải Nhiếp Miểu?

Nghĩ đến đây, đáy lòng Chu Ký Tình dâng lên không vui, hắn không muốn về, nhưng Nhiếp Miểu rất có hứng thú hỏi: "Bảo tôi và sếp cùng đi?"

Lưu Hằng nhìn thoáng qua Chu Ký Tình, gã đã nhìn ra sự bài xích của Chu Ký Tình, nhưng gã lựa chọn phối hợp với Nhiếp Miểu.

"Đúng vậy, Nhiếp đặc bí, tôi đã hỏi quản gia Phạm, Chu lão biết kế hoạch này của chúng ta, có nên cố ý mở tiệc chiêu đãi cậu, tỏ lòng biết ơn."

Nhiếp Miểu chớp mắt với Lưu Hằng, ý bảo gã có thể đi rồi. Trước khi tiến vào, Lưu Hằng cũng đã sớm nói với Nhiếp Miểu, Tương Giang lão viện gọi đến, mời Nhiếp Miểu và Chu Ký Tình đi một chuyến, lý do thoái thác vừa rồi cũng là Nhiếp Miểu bảo Lưu Hằng nói ra.

Trên thực tế còn muốn lãnh ngạnh hơn nhiều.

* Lãnh ngạnh: lạnh nhạt, nghiêm khắc.

Lưu Hằng đi rồi, Nhiếp Miểu nghiêng đầu nhìn Chu Ký Tình, cố ý hỏi: "Sếp? Anh không muốn tôi đến nhà anh sao?"

Chu Ký Tình quay đầu nhìn Nhiếp Miểu, rất là khó hiểu hỏi: "Cậu không cảm thấy ông ấy giống Chu Ôn Luân, muốn mời cậu qua đó, làm khó dễ cậu, sau đó dùng lý do cậu rất nguy hiểm, bảo tôi sa thải cậu?"

Nhiếp Miểu hỏi lại: "Anh muốn sa thải tôi sao?"

Chu Ký Tình phủ nhận: "Đương nhiên không, thầy Nhiếp cậu ——"

"Hiện tại không phải giờ làm việc, anh Tiểu Chu, anh biết nhũ danh của tôi." Nhiếp Miểu gãi đúng chỗ ngứa cắt ngang vẻ nghiêm túc của Chu Ký Tình, dẫn việc này sáng hướng quan hệ cá nhân, còn làm bộ sợ Chu Ký Tình quên mất, nhắc nhở một câu, "Nhiếp Tiểu Miêu, nhũ danh của tôi, Tiểu Miêu."

Chu Ký Tình dừng một chút, hắn không tự chủ được gãi gãi lỗ tai, luôn cảm thấy lỗ tai ngứa ngáy vô cùng.

So sánh với khuôn mặt tựa bạch ngọc, lỗ tai như hồng ngọc tốt nhất. Bởi vì không có gương, Chu Ký Tình hoàn toàn không biết gì cả.

Hắn áp xuống quái dị không thể hiểu được, thay đổi xưng hô: "Tiểu Miêu." Hắn dừng lại, ngừng vài giây mới tiếp tục nói, "Cậu đặc biệt xuất sắc, tôi cũng rất tin tưởng cậu sẽ không làm ra loại chuyện như bọn họ nói, nếu có thể, tôi tình nguyện dùng giá cao thuê cậu, đương nhiên, nếu cậu có nơi tốt hơn, tôi chúc cậu giương buồm xuất phát, mộng tưởng thành thật."

Chính Chu Ký Tình cũng không biết, đổi cái xưng hô rồi, lời nói của hắn nhu hòa rất nhiều.

Đã thật sự tách biệt việc công và việc tư.

Nhiếp Miểu chính là muốn hiệu quả này, y mỉm cười ẩn chứa sự hài lòng: "Bây giờ tôi không có nơi khác để đi, tôi rất vui khi được làm cộng sự với anh Tiểu Chu. Mặc kệ ai làm khó tôi cũng không sao, tôi đều có thể dùng thực lực của mình để chứng minh năng lực của mình cùng với sự chân thành của mình, lại có anh Tiểu Chu ủng hộ, tôi nghĩ ông Chu cũng sẽ không giống chú Chu, một hai phải sa thải tôi. Ông ấy sẽ giống giám đốc công ty, bọn họ tán thành thực lực của tôi, xác định anh Tiểu Chu tín nhiệm tôi, cuối cùng phục tùng tôi."

Chu Ký Tình trầm mặc không nói.

Nhiếp Miểu cho rằng lời mình nói còn chưa đủ lực thuyết phục, đang nghĩ ngợi nên dùng lý do dạng gì để tăng thêm lực thuyết phục, lại thấy Chu Ký Tình có chút kỳ cục chau mày, khô khan nói: "Cậu, cậu có thể đừng kêu tôi là anh, Tiểu Chu được không? Nó nghe nói hơi kỳ quái."

Dù rằng Nhiếp Miểu nói rất bằng phẳng, không có chút một kệch cỡm này, nhưng Chu Ký Tình vẫn có chút không được tự nhiên.

Lông mày Nhiếp Miểu giật giật, cố nén ý cười hỏi: "Vậy gọi là gì? Anh Chu? Anh A Tình? Hoặc là anh có nhũ danh gì không?"

Chu Ký Tình: "..."

Chúng nghe vào đều không giống xưng hô bình thường gì.

Châm chước một lát, Chu Ký Tình nói: "Tôi không có nhũ danh, nhưng khi còn nhỏ người thân cận sẽ gọi tôi là Chu Chu, tôi lớn hơn cậu hai tuổi, thật sự gọi hay không gọi anh cũng không quan trọng..."

Nhiếp Miểu nhìn chằm chằm Chu Ký Tình, khi nghe hắn nói đến cái nhũ danh Chu Chu này, lâm vào hồi ức.

Năm đó lúc nhặt được Chu Ký Tình, bé trai bốn năm tuổi không biết vì nguyên nhân gì, thậm chí còn không biết nói, trên cổ cậu đeo một thẻ sắt nhỏ, trên đó khắc chữ Chu, cùng một dòng ngày tháng.

Lúc ấy Nhiếp Miểu phỏng đoán, ngày là sinh nhật của Chu Ký Tình, còn Chu là họ của Chu Ký Tình.

Bởi vì không có tên, báo cảnh sát nhưng vẫn không có người nhà đến nhận, hồi Nhiếp Miểu tạm nuôi cậu, vẫn luôn gọi cậu là Chu Chu.

Nhiếp Miểu cười nhìn Chu Ký Tình, môi răng khẽ mở: "Chu Chu."

Lời giải thích của Chu Ký Tình đột nhiên im bặt.

Một cảm giác quen thuộc tràn ngập trong ngực, Chu Ký Tình nghĩ, đại khái là lâu lắm rồi không có người gọi mình như vậy.

Ngực trái hình như có hơi ấm truyền đến tứ chi, chảy xuôi theo mạch máu, khóe miệng hắn thoáng hiện ý cười.

"Ừ."

*

Khoảng chín giờ tối.

Nhiếp Miểu ra khỏi thư phòng của Chu Túc, vẻ mặt thoải mái, không giống như bị làm khó xử.

Nhưng sau khi Chu Ký Tình thấy y, lập tức đi đón đầu, nhỏ giọng hỏi: "Không có việc gì chứ? Ông ấy có làm khó dễ cậu không?"

Nhiếp Miểu còn chưa kịp trả lời, Chu Túc đi theo sau ra khịt mũi, âm dương quái khí nói: "Trông ta giống người bắt nạt tiểu bối sao?"

Chu Ký Tình không nói, với hắn, ấn tượng với Chu Túc cũng không tốt, lão già này rất đáng ghét, đặc biệt thích uy hiếp người.

Trước thì quất đánh Chu Ôn Luân, dùng nó khiến hắn khuất phục.

Ai biết hiện tại, có thể nhằm khiến Nhiếp Miểu rời khỏi tập đoàn Chu thị mà đe dọa Nhiếp Miểu không?

Nhiếp Miểu cười cười với Chu Ký Tình nói: "Không có việc gì, ông Chu rất ôn hòa, vô cùng dễ nói chuyện, ông ấy quá khách khí, không chỉ tán dương năng lực của tôi, còn cổ vũ tôi nỗ lực bên cạnh cậu."

Chu Túc: "..."

Thứ chó má này, rõ ràng ông đây nói rửa mắt mong chờ, xem mày có thể bắt được tâm cháu tao không!

Sau khi Chu Ký Tình mang theo Nhiếp Miểu về Tương Giang lão viện, Chu Túc liền trực tiếp gọi Nhiếp Miểu vào thư phòng, vốn dĩ Chu Ký Tình không cho phép, hắn nghi ngờ Chu Túc sẽ ở nơi hắn không thấy, đe dọa Nhiếp Miểu.

Nhưng mà Nhiếp Miểu dỗ hắn, bảo Chu Ký Tình ở bên ngoài đợi khoảng chừng mười phút.

Mười phút này, Chu Túc chất vấn Nhiếp Miểu rốt cuộc muốn làm gì.

Nhiếp Miểu nói: "Ông Chu, ông muốn Chu gia tiếp tục truyền thừa, nhưng cả chú Chu Chu Ôn Luân hay là Chu Ký Tình, đều không năng lực này, ông rất vội, thậm chí còn muốn nhận mệnh đúng không?"

"Ông cần nhận mệnh, tôi có năng lực này, tôi có thể để Chu gia tiếp tục truyền thừa, nhưng tiền đề là tôi kết hôn với Chu Ký Tình, cậu ta thích tôi, nguyện ý ở bên tôi."

Chu Túc nhìn như mặc kệ mọi chuyện, trên thực tế ông căn bản không yên tâm với cháu trai mình chút nào, rất nhiều chuyện đều kiểm soát trong tay, chuyện Nhiếp Miểu làm trong khoảng thời gian này, năng lực của y, Chu Túc rõ mười mươi.

"Nhóc con Nhiếp gia, ông cậu rất coi trọng cậu, ông ta chờ cậu chấn hưng Nhiếp gia các cậu, giờ cậu nói với tôi chỉ cần cậu kết hôn với A Tình, lại còn là ngươi tình ta nguyện kết hôn, cậu liền thay Chu gia bảo vệ tốt vị trí này, không cần Nhiếp gia?" Chu Túc cười nhạo, "Cậu cảm thấy tôi sẽ tin?"

Nhiếp Miểu nói: "Ông chỉ có thể tin, bởi vì ông không có lựa chọn nào khác. Ngay cả khi ông và phu nhân mới của ông thụ tinh ống nghiệm, hoặc là để chú Chu, Chu Ký Tình sinh cho ông một đứa cháu, chắt, để ông bồi dưỡng, nói ít nhất cũng đợi hai mươi năm, ông không đủ thời gian. Tôi, là lựa chọn tốt nhất của ông. Trong hai mươi năm này, tôi không chỉ có thể bảo vệ vị trí này, tôi còn có thể nâng vị trí này lên độ cao không người với tới, trong vòng hai mươi năm, tôi còn có thể thay ông không còn tinh lực, bồi dưỡng người thừa kế."

Chu Túc im lặng.

Đợi gần ba phút, Chu Túc mới nói: "Nói cách khác, cậu hy vọng tôi không nhúng tay vào chuyện của cậu và A Tình? Thậm chí tác hợp hai người?"

Nhiếp Miểu cười: "Tôi yêu cầu ông phối hợp, nhưng cũng không cần ông tác hợp. Đây là con đường duy nhất của ông lúc này, trong trường hợp ông không muốn lựa chọn thân thích lòng muông dạ thú bên dòng thứ."

Chu Túc nghĩ rất nhiều, ông tỉ mỉ hỏi: "Còn trước khi cậu có được chân tình của A Tình thì sao?"

Nhiếp Miểu nhướng mày hỏi: "Lần này, tôi khiến ông Chu không hài lòng sao?"

Chu Túc đương nhiên hài lòng, thậm chí nghĩ sao đầu óc của Nhiếp Miểu này không phát triển trong đầu cháu mình.

Nhớ đến đàm phán cùng Nhiếp Miểu, hoàn toàn đứng thế hạ phong, Chu Túc liền không cao hứng, ông đổ hết lỗi đều do con trai mình ngu xuẩn, não tàn, lại di truyền cái ngu này cho thằng cháu.

Càng nghĩ càng giận, Chu Túc gọi Chu Ôn Luân: "Mày, đến thư phòng với tao!"

Chu Ôn Luân đã đói bụng đến muốn ăn cơm: "???"

Làm gì? Còn không cho ăn cơm à?!

Chu Ký Tình nhìn Chu Túc và Chu Ôn Luân rời đi, có chút khó hiểu, hắn quay đầu hỏi Nhiếp Miểu: "Vậy là sao?"

Nhiếp Miểu cười cười, trợn mắt nói dối: "Ông Chu biết chuyện chú Chu bị Hà Nhạc xúi giục gây chuyện đại khái muốn dạy dỗ chú ấy đi."

Ngừng lại, y nhìn chằm chằm thần sắc của Chu Ký Tình, mời nói: "Chu Chu, em nghe nói nhà anh có suối nước nóng, ăn cơm xong, muốn đi ngâm suối nước nóng không?"

======

Tác giả có lời muốn nói:.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Trời Sinh Thích Em

2. Mấy Mẩu Truyện Nhỏ Nhặt Được Khi Đi Dạo Một Vòng

3. Điền Viên Xuân

4. Khi Nam Thần Biến Thành Dưa Chuột

=====================================

Cường thụ, là giải quyết bất cứ nỗi lo sau này, bao gồm cả việc thu phục người nhà chồng trước!

He he he, chương sau, 'đối đãi thẳng thắn thành khẩn', 'nhiệm vụ tắm chung'!

Thầy Nhiếp muốn thu phục người Chu gia, hiện tại phải thay Chu Chu thu phục hệ thống!

Trước/36Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thôn Thiên Long Vương