Chương Trước/24Chương Sau

Sau Vực Thẳm Là Một Cánh Đồng Hoa

Chương 20: Bắt Đầu

Diệp Tố nghe thấy tên Hàn Nghiệp, nhớ tới ấn tượng đầu tiên là quang cảnh sao trời ở khoang điều khiển lần đó.

La Thành xùy xùy, mặt lộ vẻ khinh thường: "Một kẻ nhu nhược, chỉ biết lòe bịp thiên hạ."

"Chuyện là thế nào?" Diệp Tố khó hiểu hỏi, ấn tượng của hắn về Hàn Nghiệp còn không tệ, đặc biệt là khí chất ôn tồn lễ độ kia, thực dễ dàng chiếm được hảo cảm của người khác.

Trương Diêu Phong hiển nhiên có tiềm chất bát quái, vừa nghe được liền có tinh thần: "Hàn Nghiệp sao, chính là cháu trai của Hàn thành chủ, con trai của Hàn Duệ, tổ tiên mười tám đời đều là tướng quân..."

"Chỉ tiếc, Hàn gia tới thế hệ này của hắn liền thui chột."

Diệp Tố càng thêm khó hiểu, thần sắc La Thành có vẻ xem thường Hàn Nghiệp từ đáy lòng, cười nhạo lạnh băng trơ trẽn khác với cười nhạo hữu hảo đối Diệp Tố.

"Ai nha." Trương Diêu Phong nói, "Là người đều sẽ tham sống sợ chết, lại nói Hàn Nghiệp cũng còn trẻ..."

"Trẻ?" La Thành cười nhạo, "Cha hắn ở tuổi này đã là trung tướng, mà hắn thì sao? Kẻ đã hèn, làm một thiếu tá thôi cũng không an phận, cả ngày nếu không nương danh nghĩa chức vụ ăn nhậu chơi bời khắp nơi thì cũng là làm bộ chính trực dùng bối cảnh ngăn chặn mấy cái học sinh vi phạm nhỏ nhặt. Sắp ba mươi, còn tìm các loại lý do thoái thác hôn sự, tham sống sợ chết đến trình độ này còn là Nhân tộc sao?"

"Hắn kết hôn... có quan hệ gì với Nhân tộc sao?"

"Cậu không hiểu." Kỷ Gia Duyệt mắt nhìn Diệp Tố, tựa hồ suy nghĩ xem nên giải thích thế nào, "Nói thế nào nhỉ, Hàn gia chính là một gia tộc đặc biệt. Ước chừng bắt đầu từ một trăm vạn năm trước, Hàn gia là tiên phong của Nhân tộc, nhiều thế hệ đầu rơi máu chảy, có thể nói ranh giới Nhân tộc có ít nhất một phần mười là do Hàn gia qua chiến tranh mà mở rộng được. Trong Hàn gia có quy định bất thành văn, trưởng tử trưởng tôn đều phải lập gia đình sớm, sau đó trước ba lăm tuổi bồi dưỡng đứa trẻ được khoảng bảy tám tuổi sẽ buông vướng bận mà đi tiền tuyến, lần này đi, rất có thể sẽ đến tận lúc chết trận mới được trở về Hàn gia lần nữa. Người bình thường không đi nghĩa vụ quân sự cũng sẽ bị khiển trách, càng miễn bàn tới người Hàn gia."

Hàn gia thế đức tuấn liệt, coi trọng nhất chính là truyền thừa vinh dự cùng tinh thần. Cho nên đời sau Hàn gia đều sẽ trước hết kiến tạo một phen tên tuổi khi còn trẻ, sau đó khoảng hai bảy hai tám tuổi thì suy xét lập gia đình, tự mình nuôi dạy con, dùng lời nói và việc làm mẫu mực của mình khiến đứa bé mưa dầm lâu thấm đất, trở thành một người Hàn gia chính trực dũng cảm không sợ cái chết, tiếp tục truyền thừa tinh thần hy sinh và bảo hộ, người trước ngã xuống vì Nhân tộc, người sau liền tiến lên phụng hiến.

Vào rất nhiều thời điểm, họ Hàn chính là tượng trưng cho sự cao thượng.

Diệp Tố nghe xong, nhất thời cũng không biết nên nói gì mới phải. Có lẽ nơi hắn ở, lịch sử nhân loại còn quá ngắn, khoa học kỹ thuật còn quá lạc hậu, nhân loại còn tàn sát lẫn nhau. Cho nên hắn cũng không thể lý giải được, đến tột cùng là niềm tin gì có thể khiến cả một gia tộc vì loài người mà không sợ tử vong, hơn nữa truyền thừa xuống trăm vạn năm. Lịch sử lâu dài như vậy, thi thể Hàn gia gần như có thể bao trùm toàn bộ Hoa Đô tinh.

Lịch sử cho Hàn gia vinh quang vô thượng, cũng để lại cho Hàn gia trách nhiệm nặng nề. Thế nên, Hàn Nghiệp không muốn gánh vác trách nhiệm như vậy sao? Hắn không muốn kết hôn, không muốn ra tiền tuyến, sự tôn trọng kính nể dành cho người Hàn gia có thể tiếp tục duy trì sao? Hắn không lưu lại đời sau, người khác lại lời lẽ chính đáng mà cưỡng bách hắn đi tiền tuyến, vạn nhất Hàn gia vì thế mà tuyệt hậu thì làm sao bây giờ?

(từ giờ phút anh là nvc đam mẽo thì số phận xác định rồi anh ạ)

"Kể cả bây giờ hắn có con, kẻ tính cách nhu nhược như hắn có thể bồi dưỡng ra người Hàn gia chân chính sao?" La Thành châm chọc nói, "Rõ ràng đại tướng Hàn Duệ vào sinh ra tử trên tiền tuyến, khiến người ta kính nể, nhưng con hắn lại làm mất hết thể diện Hàn gia. Hổ phụ khuyển tử!"

Địch Cảnh nói: "Có lẽ thịnh cực tất suy, theo lý thuyết đại tướng Hàn Duệ sẽ bồi dưỡng được đời sau không sợ hãi sinh tử, nhưng tạo hóa trêu ngươi (tục danh là trò đời), như vậy gánh nặng trăm vạn năm của Hàn gia cuối cùng cũng bỏ xuống được, không biết là may mắn hay sỉ nhục."

"Hắn không xứng họ Hàn." La Thành lạnh lùng nói, "Nếu lần này cúp thi đấu là hắn phát cho chúng ta, tôi sẽ hung hăng ném nó vào mặt hắn!"

"Đừng!" Trương Diêu Phong hoảng sợ, hắn biết với tính cách La Thành hoàn toàn có thể làm ra việc điên cuồng như vậy, "Cậu muốn tiền đồ bị hủy sao? Hàn Nghiệp cho dù có phế vật, nhưng bóp chết cậu vẫn dễ như trở bàn tay. Còn nữa, chủ tịch còn chưa nói gì làm sao đến lượt cậu chỉ trích?"

La Thành hừ lạnh một tiếng, cơm cũng không ăn liền trực tiếp rời đi.

Trương Diêu Phong cười cười với Diệp Tố, "Tính cách hắn cứ như vậy, mắt không dung nổi hạt sạn. Đặc biệt là lịch sử gia tộc hắn cũng lâu đời, đối một số việc lại càng để ý hơn đám bình dân chúng ta, lại càng oán giận hơn. Nói đi nói lại, nếu không phải nhân loại truyền thừa tinh thần hy sinh nhiều thế hệ như vậy, Nhân tộc chúng ta có tồn tại được đến bây giờ hay không còn không biết."

Diệp Tố yên lặng ăn cơm, ăn mà không cảm nhận được mùi vị. Nói thật, hiện tại hắn vẫn chưa thực sự dung nhập được thế giới trong mộng này, không thể lý giải tư duy cùng lý niệm của con người nơi này. Nghe thấy bọn họ thần hóa phụng hiến hy sinh và đoàn kết Nhân loại trên dưới một lòng, hắn vốn dĩ đã chấn động giờ càng không hiểu được. Nghĩ đến Hàn Nghiệp quang minh sáng lạn cư nhiên là một kẻ nhát gan, trong lòng không thể nào tiếp thu được. Dù sao thì Hàn Nghiệp để lại cho hắn ấn tượng đầu tiên quá tốt.

"Tôi nói, người ta không muốn hy sinh vì nhân tộc, chúng ta có thể chỉ trích cái gì." Bàn Tử nuốt miếng thịt, "Bao nhiêu người không lên tiền tuyến vẫn sống có tư có vị, dựa vào cái gì mà tiền bối hắn làm vậy, hắn cũng phải làm như vậy, đây không phải ép buộc đạo đức thì là cái gì?"

"Quên đi quên đi, mau ăn cơm." Kỷ Gia Duyệt không muốn tiếp tục nói về cái chủ đề mẫn cảm này, "Buổi chiều chúng ta tiến thành huấn luyện đoàn đội, để Diệp Tố quen tiết tấu một chút, ngày mai là thi đấu chính thức, mọi người để ý một chút, nếu quân đoàn H phái người tới, mặc kệ là phái ai tới đều có nghĩa bọn họ coi trọng cuộc thi lần này, biểu hiện tốt sau này vào quân đội cũng thuận lợi hơn."

"Còn nữa." Địch Cảnh bổ sung một câu, "Diệp Tố, nếu ngày mai cậu còn dậy muộn, thì cũng không cần dậy nữa."

Diệp Tố:......

Đại học Hoa Đô ước chừng có hai ngàn đoàn đội, tổng cộng hơn một vạn người báo danh thi đấu cơ giáp hữu nghị, mà vòng loại đầu tiên đã đào thải 90% số thí sinh, tàn khốc đến cực điểm.

Thi đấu sử dụng kỹ thuật toàn tức mô phỏng thực tế, từng đoàn đội sẽ ở trong phòng chống gian lận chuyên dụng, sử dụng máy toàn tức tiến vào không gian giả thuyết.

Diệp Tố đại kinh tiểu quái thật lâu mới bị La Thành mắng mà đeo máy toàn tức lên, đại não nháy mắt như bị gây tê mà mất đi tri giác, bất quá rất nhanh liền tỉnh táo lại, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn thay đổi.

Vùng quê trống trải mênh mông vô bờ, cỏ yếu gió mạnh, nguy cơ tứ phía.

"Triệu hồi cơ giáp!" La Thành nói.

Diệp Tố đã được bọn họ dạy, lập tức minh tưởng, hình chiếu của đài cơ giáp hình người hắn dùng để luyện tập lập tức xuất hiện bên người.

Sáu người toàn bộ đi vào khoang điều khiển cơ giáp của mình, bỗng nhiên từ phía chân trời tiến đến mười đài cơ giáp to lớn hình sói, bão táp cũng cuốn tới.

Tim Diệp Tố nhảy dựng lên, còn chưa kịp chuẩn bị, đã thấy La Thành điều khiển cơ giáp hình người cận chiến ngang nhiên nhảy vào giữa bầy sói, một thanh đao lóe sáng xuất hiện trong tay hắn — đây là vũ khí cụ tượng hóa của La Thành, chém đầu sói cứ như thái dưa xắt rau.

Địch Cảnh phân phó Diệp Tố đừng cử động, cứ đứng xem là được.

Cho nên khiếp sợ ban đầu của Diệp Tố qua đi xong liền yên tâm yên lặng mà đứng nhìn. Chỉ tiếc trình độ hiện tại và tầm mắt của hắn đều quá hữu hạn, nhìn cũng không học được cái gì. Tỷ như một hồi công kích của La Thành mà hắn cho là đánh lung tung nhưng thật ra đã được tính toán kĩ càng chi tiết. Mỗi động tác của cơ giáp La Thành đều tác động lớn nhất đến cơ giáp hình sói kia, lực độ cùng góc độ mỗi đao hạ xuống đều hoàn hảo, tuyệt đối sẽ không lãng phí dù chỉ một tia tinh thần lực.

Phải biết rằng quy tắc đào thải vòng loại chính là tính dựa trên tích phân, mà tích phân nhiều ít được quyết định dựa vào thời gian giải quyết mười đài cơ giáp hình sói này và độ tiêu hao tinh thần lực. Nếu muốn thời giải quyết cơ giáp hình sói trong thời gian ngắn nhất liền phải tăng lượng tinh thần lực tiêu hao. Mà nếu muốn tiết kiệm tinh thần lực thì phải tự thân điều khiển cơ giáp nhiều hơn, cứ như vậy, thời gian cũng bị kéo dài theo. Chỉ có phối hợp cân bằng cả hai, mới có thể đạt được tích phân cao.

Địch Cảnh điều khiển cơ giáp hình đại bàng, đứng giữa không trung không cử động gì.

Trương Diêu Phong đồng dạng là viễn trình, trong tay cơ giáp cầm cung tiễn, nhắm chuẩn thời cơ, mũi tên bay đi cắm giữa đầu sói. Vũ khí cụ tượng hóa đều có thể thay đổi lớn nhỏ tùy thuộc tâm ý chủ nhân, cây cung tiểu xảo(tinh xảo nhỏ nhắn) lúc trước giờ đã hoá thành đại cung trong tay cơ giáp cao 10m.

Cơ giáp của Bàn Tử có quan hệ trực tiếp với hình thể hắn, dày rộng chắc nịch, đi theo lộ tuyến phòng ngự, khi một con sói nhào về phía hắn, một bức tường đất đột nhiên mọc lên, phanh một tiếng mà bắn ngược con sói ra ngoài, đây là vũ khí cụ tượng hóa của hắn.

Trái lại Kỷ Gia Duyệt là cơ giáp hình con chuột, bé đến đáng thương, tuy cũng cao khoảng 2 3m, nhưng so với cự lang cao 10m thì hắn rất mini. Hắn linh hoạt mà chạy qua dưới bụng sói, tốc độ nhanh không tưởng được.

Diệp Tố tấm tắc kinh ngạc cảm thán, nhiệt tình đối với điều khiển cơ giáp lại một lần nữa tăng vọt lên. Hắn nghĩ tới tình huống dung nhập tinh thần lực của mình lúc trước, trái tim đập bịch bịch, tâm tình khát vọng khó có thể kiềm chế.

Gần đây hắn đặc biệt để tâm tới việc sử dụng tinh thần lực, La Thành dạy hắn một ít, hắn lại cầm tài liệu cơ bản từ chỗ Kỷ Gia Duyệt, tuy rằng xem xong đầu đầy mờ mịt, nhưng cũng mò mẫm ra một số bí quyết.

Chỉ tiếc Địch Cảnh cứ dặn dò hắn mãi, ngàn vạn lần không cần hành động thiếu suy nghĩ, kéo tích phân xuống thấp chỉ sợ cũng có thể lấy cái chết tạ tội.

Không tốn nhiều thời gian, chiến đấu bên kia liền nhanh như điện chớp mà kết thúc.

Diệp Tố không phải quá hiểu, nhưng từ hiệu quả thị giác thính giác này mà xem, hiển nhiên bọn La Thành rất có thực lực.

"Chúc mừng các bạn, 35 giây."

Không gian giả thuyết truyền đến giọng nói máy móc lạnh lẽo.

"Chậc chậc." La Thành bĩu môi, "Phỏng chừng chỉ có thể miễn cưỡng giữ vững trong top100."

Vòng loại đầu tiên sẽ lấy hai trăm vị trí đầu. Đội ngũ La Thành có một người hoàn toàn không hành động còn có thể bảo trì vị trí trong top100, có thể nói từng người riêng lẻ trong bọn họ đều là cá nhân xuất sắc trong trường học.

"Ra ngoài, xem xếp hạng tích phân."

Giữa không gian toàn tức có một màn hình lớn dựng thẳng, mặt trên hiển thị tích phân của hai trăm đội ngũ đứng đầu, rậm rạp một đống lớn, văn tự còn đang không ngừng đổi mới.

"Đội chúng ta tên là gì?" Diệp Tố chút bất tri bất giác liền sử dụng cái từ "Chúng ta" này.

"Kia." Kỷ Gia Duyệt chỉ vào màn hình, "Thần chi đội."

"......" Diệp Tố uyển chuyển mà nói, "Tên này thật là cá tính."

Một phút đồng hồ qua đi, thông tin trên màn hình lớn đã không còn đổi mới, cho dù còn đội ngũ chưa hoàn thành nhiệm vụ vòng loại, cũng không ảnh hưởng gì đến xếp hạng.

Thần chi đội giống như La Thành vừa nói, vững vàng mà ngừng ở vị trí thứ một trăm.

"Mấy vòng tuyển chọn kế tiếp đều là thực chiến." La Thành ngửa đầu cười cười, trong mắt tràn đầy dục vọng.

Xếp hạng vòng loại và xếp hạng thực chiến thường sẽ khác nhau rất nhiều, bởi vì trong thực chiến, vô luận dùng thủ đoạn gì, vô luận dùng thời gian bao lâu, vô luận tiêu hao bao nhiêu tinh thần lực, đều không liên quan gì tới thắng lợi, chỉ cần bạn có thể đứng đến cuối, bạn chính là người thắng.

Đối với Thần chi đội mà nói, thực chiến mới là sân khấu của bọn họ.

Chương Trước/24Chương Sau

Theo Dõi