Saved Font

Trước/15Sau

Shock Tình 2: Khúc Mưa Tan

Chương 4 Phần 3

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHAPTER 3: BÃO HÔN TIA NẮNG ( PHẦN 4)

Đang định bước vào an ủi bà thì đột nhiên một cánh tay nào đó cầm chặt lấy tay tôi và lôi ra thật nhanh. Quá sức bất ngờ, tôi định hét lên thì bàn tay đó nhanh chóng bịt chặt miệng tôi lại.

- Luca? – tôi nói thì thầm sau khi bị đưa ra tận nhà vệ sinh của phòng ăn phía sau.

- Cô im lặng đi! – trong bộ dạng hớt hải, Luca lấy tay đặt trên miệng ra dấu im lặng.

- Cô đang làm cái trò gì thế? – tôi ngạc nhiên hỏi, tuy nhiên vẫn biết ý là phải nói nhỏ.

- Đừng bao giờ hành động như thế nữa. Nếu không cô sẽ gặp nguy hiểm đấy! – Luca mặt mày hình sự đe dọa tôi.

- Tôi chẳng hiểu gì cả?????

- Bây giờ không phải là lúc nói chuyện. Đến lúc thích hợp tôi sẽ nói cho cô biết. Còn bây giờ tôi chỉ muốn dặn cô một điều là đừng bao giờ đụng chạm vào cuộc sống riêng tư của bà chủ. Và nhất là không được bước chân vào căn phòng ấy. Nghe rõ chưa! Tôi phải đi đây.

Luca nói một hơi rồi chạy biến đi, bỏ lại tôi một mình trong nhà vệ sinh với cả một đống hoài nghi và thắc mắc. Cái quái gì đang diễn ra thế này??? Càng lúc tôi càng thấy hoảng sợ khi sống ở đây. Có quá nhiều điều kỳ lạ và nguy hiểm. Tôi nghĩ mình như đang sống trong một mê cung vậy. Cứ quanh quẩn và không tìm được đường ra. Nỗi sợ hãi làm người tôi run bắn lên, hai tay đan chặt vào nhau và răng thì đánh lập cập. Ban đêm đúng là thời điểm của những điều kỳ lạ và kinh khủng!!!

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

- Cái gì thế này??? Tử Quân!!! Sao em lại đặt chân lên đầu anh???? Sao em lại đạp vào đầu anh???

Tiếng hét thất thanh của Phong Trần làm tôi bật dậy như một cái lò xo. Nhìn anh với đôi mắt ngái ngủ, tôi thật không biết chuyện gì đang xảy ra với mình.

Sau vài giây tỉnh người, tôi mới bắt đầu định thần lại mọi việc. Tôi chỉ nhớ là đêm qua vì quá sợ nên tôi đã chui vào và nằm ôm anh ngủ. Không hiểu vì sao sáng dậy thì chân tôi lại đặt chễm chệ trên đầu anh, còn đầu tôi lại nằm ở vị trí gần gầm giường. Hèn gì lúc sáng sớm tôi cựa mình thì thấy dưới chân mình có cái gì đó cứng cứng. Và hình như tôi đã đạp vào cái cứng cứng đó thì phải!!!

- Anh ơi! Em xin lỗi! Em không có cố ý!!! – tôi ríu rít chuộc tội với chồng mình sau khi nhìn thấy ba bốn cục u nằm trên trán anh.

- Khi em ngủ là lúc em đáng sợ nhất!

Phong Trần chỉ nói mỗi một câu rồi xoa xoa đầu đứng dậy và bỏ vào phòng tắm. Bản thân tôi còn không biết vì sao tôi lại hành động như thế nữa. Có bao giờ tôi ngủ mà vô ý vô tứ như thế đâu cơ chứ!!! Ôi không!!! Xấu hổ quá!!! Làm sao mà đối mặt với Phong Trần nữa đây!!!

Bữa sáng diễn ra với tôi thật nặng nề. Điều đầu tiên là tôi sợ bà ngoại. Từ hôm qua đến giờ trong tôi có một nỗi sợ hãi đối với bà. Có lẽ là do những lời Luca nói tạo ra. Tiếp đến lại ngại thái độ của Phong Trần. Anh cứ cắm cúi ăn mà chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi. Thường ngày anh vẫn luôn gắp thức ăn cho tôi, hôm nay thì hai chữ “mặc kệ” được anh áp dụng triệt để. Tôi thì tôi cũng muốn giận anh lắm nhưng nhìn mấy cục u trên đầu anh thì lại thôi. Ai đời vợ mà lại “oánh” chồng như thế. Thật là quá buồn như con chuồn chuồn…

Bữa sáng diễn ra với tôi thật nặng nề. Điều đầu tiên là tôi sợ bà ngoại. Từ hôm qua đến giờ trong tôi có một nỗi sợ hãi đối với bà. Có lẽ là do những lời Luca nói tạo ra. Tiếp đến lại ngại thái độ của Phong Trần. Anh cứ cắm cúi ăn mà chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi. Thường ngày anh vẫn luôn gắp thức ăn cho tôi, hôm nay thì hai chữ “mặc kệ” được anh áp dụng triệt để. Tôi thì tôi cũng muốn giận anh lắm nhưng nhìn mấy cục u trên đầu anh thì lại thôi. Ai đời vợ mà lại “oánh” chồng như thế. Thật là quá buồn như con chuồn chuồn…

- Hôm qua bà có hát hay đánh trống gì không mấy đứa??? – câu hỏi của bà khiến cả tôi và Phong Trần gần như phun cơm ra ngoài.

- Hix…c… Á!!! – tôi định thông báo sự thật với bà thì bị Phong Trần đạp một cái đau điếng dưới chân.

- Hả??? Cá gì thế cháu??? – bà ngoại ngạc nhiên ra mặt khi thấy phát âm kỳ cục của tôi.

- Không có gì đâu bà. Vợ cháu mấy bữa nay bỗng dưng sợ cá nên mới có thái độ như thế . Còn tối qua bà ngủ rất yên lặng, không làm gì cả. – Phong Trần nói dối mà mắt không hề chớp, thật quá nể phục.

- Thế à! Ta cũng nghĩ ta sẽ ngoan như vậy!!! – bà ngoại trả lời với nụ cười híp mắt. Tôi thì vẫn đang tím ruột vì cú đá quá đau của chồng mình. Có phải anh đang muốn trả đũa tôi vụ hồi sáng không nhỉ??? Đàn ông kiểu gì mà bần tiện như thế cơ chứ!!!

- Nhưng bà lớn tuổi rồi, đừng uống mấy thức uống có cồn đó nữa nhé! – Phong Trần nói chân thành. Lần đầu tiên tôi thấy anh quan tâm tới bà ngoại như thế.

- Ôi dào. Bà có uống đâu. Chỉ tại mấy bà bạn trong câu lạc bộ cứ ép bà thôi. Haha…- bà ngoại nói đầy nhí nhảnh rồi phá lên cười. Tôi thì vẫn ngậm ngùi với nỗi đau dưới chân mình.

- Thôi mấy đứa ăn tiếp đi! Gần trễ giờ đi làm rồi kìa!

Sự thúc giục của bà ngoại làm tôi và Phong Trần giật mình. Đúng là chúng tôi đã quá mất thời gian cho buổi sáng. Bây giờ là 6h30, tôi còn phải thay áo quần, cải trang lại rồi tới trường nữa. Ôi thôi! Không kịp mất thôi!!!!

Có vẻ như vì quá vội vã ăn uống nên cổ họng và dạ dày đã phản ứng lại tôi.

- Sao thế em? – Phong Trần dừng đũa khi thấy khuôn mặt tôi biến sắc.

- Em…cũng không biết! – tôi trả lời trong trạng thái vô cùng khổ sở.

Và rồi không thể kìm lại được, tôi vừa dợn lên từng hồi vừa lấy tay che miệng trước con mắt hình viên bi của tất cả mọi người. Vài giây sau thì tôi phải xin phép chạy thẳng vào nhà vệ sinh để tống khứ đống thức ăn trong miệng. Mọi thứ thật là không thể nào tồi tệ hơn…

Sau khi nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh, tôi bước ra với dáng vẻ lờ đờ. Một phần vì mệt, một phần vì đau thắt bụng. Thế là bao nhiêu thức ăn nạp vào từ nãy đến giờ đã không còn trong bụng nữa. Cái tội ăn quá nhanh và quá vội vã đã hại tôi thê thảm. Sáng nay tôi mất điểm trầm trọng trong mắt chồng và cả bà ngoại chồng. Huhu…

Ngồi xuống bàn ăn với vẻ mặt lấm lét như một kẻ ăn trộm, tôi chẳng buồn muốn ăn nữa. Phong Trần thì nhìn tôi với nét mặt chẳng hiểu vì sao. Còn bà ngoại thì chống cằm và nhìn tôi chăm chú.

- Hix…Cháu…xin lỗi! Lần sau cháu sẽ ăn uống đáng hoàng hơn! – tôi nói bẽn lẽn, không dám ngước đầu nhìn mọi người.

Đáp trả lại lời xin lỗi của tôi lại vẫn là sự im lặng. Thế này là thế nào??? Điều tôi làm thật sự tồi tệ như thế sao??? Ôi không…

Đáp trả lại lời xin lỗi của tôi lại vẫn là sự im lặng. Thế này là thế nào??? Điều tôi làm thật sự tồi tệ như thế sao??? Ôi không…

- Có vẻ như…ta sắp có cháu rồi!!!

Bà ngoại bỗng dưng hét toáng lên làm tôi đánh rơi cả đôi đũa trên tay. Không hiểu sao từ lúc về nhà này thần kinh tôi cứ bị đẩy đến cực độ. Chắc tim tôi đã to như cái trống rồi!!!

- Bà nói cái gì kỳ cục thế ạ? – Phong Trần nhảy lên đành đạch trong khi tôi vẫn chưa định hình được câu nói mà bà vừa mới nói.

- Chứ sao nữa. Vợ cháu đang có những dấu hiệu của một phụ nữ có mang. Sợ mùi tanh của cá và buồn nôn kìa. – bà ngoại hí hửng.

- Trời ơi! Bà nghĩ xa quá rồi đấy!!! – Phong Trần líu lưỡi.

- Bà ơi chúng cháu c…Á!!!- tôi định bụng nói là tôi và Phong Trần còn chưa động phòng thì đã bị anh cho thêm một cú đau điếng vào chân bên kia. Thành ra tôi lại phát âm ra cái chữ kỳ quặc là Cá! +_+

- Đó thấy chưa! Cứ nhìn thấy dĩa cá trước mặt là vợ cháu thét lên như thế. Bà đoán quả không sai mà. Vợ cháu đúng là mắn đẻ!

Sự khẳng định chắc nịch của bà làm vợ chồng tôi cứ gọi là ngồi trên đọt cây. Tại sao mọi chuyện lại diễn biến như thế này nhỉ??? Chỉ vì cú đá định mệnh của anh và sự hấp tấp trong ăn uống của tôi mà khiến cho bà có đủ bằng cớ để bảo tôi đã…có thai?!? Trong khi chúng tôi chưa làm cái gì cả. Thể loại gì đây??? Tại sao Phong Trần lại không cho tôi nói việc tôi và anh từ lúc cưới đến giờ vẫn ngủ riêng cơ chứ. Tại sao và tại sao???

@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@

Chúng tôi đi làm trong tình trạng không mấy vui vẻ.

- Tại sao anh không cho em nói ra chuyện đó? – tôi bực mình quay qua hỏi Phong Trần.

- Bà mà biết thì anh với em không xong đâu! – anh vừa lái xe vừa thở dài.

- Sao thế?

- Bà ngoại là người rất phong kiến và nguyên tắc. Nếu biết chuyện mình vẫn ngủ riêng thì bà sẽ phạt đấy. Mà hình phạt của bà không tệ đâu. Cũng giống như việc ngày trước bà đã tự đánh mình 100 cái bằng chiếc roi mây vì biết bản thân đã la hét đánh trống ầm ĩ sau khi uống say. – Phong Trần nói với vẻ mặt khá nghiêm trọng làm tôi cũng nghiêm trọng theo.

- Đó là lý do hồi nãy anh ngăn không cho em nói với bà chuyện tối qua à?

- Uh. Đôi khi em thật thà và lắm chuyện quá!

- Anh cũng thật thà đâu kém gì em…

- Anh cũng thật thà đâu kém gì em…

Tôi nói đầy hờn dỗi sau khi nghe câu nhận xét quá phũ phàng của chồng mình. Định nói cho anh biết những việc kỳ lạ xảy ra tối qua mà nghĩ lại chắc anh ấy cũng chẳng tin nên tôi im lặng. Thật khó chịu khi có một ông chồng ngay thẳng và thật thà quá đáng như thế. Người ta khen vợ không hết lời thì ông lại chê vợ không ngớt. Từ lúc cưới nhau về chưa bao giờ thấy anh ấy khen tôi lấy một câu, chỉ toàn chê thôi. Còn tôi lúc nào cũng khen chồng mình. Nào là khen anh cao ráo trắng trẻo khi thấy anh tập thể thao, nào là khen anh có mắt thẩm mỹ và trình độ nghệ thuật cao khi vẽ tôi mà giống như tạc, tôi còn khen anh có khiếu cắt tóc khi thấy quả đầu mới mà anh tự cắt quá đẹp và thời trang. Thế đấy! Chỉ mình tôi nghĩ cho anh mà anh nào có nghĩ cho tôi đâu! Huhu…

Bước xuống xe với vẻ mặt xìu hơn cả bánh bao chiều, tôi chỉ chào anh rồi lạnh lùng bước vào trong. Chồng với con mà kiểu này thì chỉ có buồn dài dài. Đã thế anh còn không thèm xuống xe để làm hòa với tôi nữa chứ! Thật quá đáng…thật quá đáng…

Sau khi ngồi trên chiếc ghế êm ái trong phòng thư viện, tôi nhìn quanh quất rồi thấy lòng mình trĩu lại. Sao dạo này thư viện ít người tới mượn sách vậy nhỉ? Học sinh bây giờ hình như không còn hứng thú với văn hóa đọc nữa rồi. Những tiến bộ của công nghệ thông tin đã thay đổi mọi thứ. Thay đổi cả cách tiếp cận tri thức. Đôi khi cũng thấy buồn buồn.

Đang định chọn một cuốn để ngồi đọc, tôi bị làm cho đứng tim khi Nhân Mỹ không biết từ đâu lù lù đi vào, dáng bộ rất nghênh ngang và dễ ghét.

- Cho trả cuốn sách với.

Cậu ta nói một cách hỗn xược rồi đặt cuốn sách trên bàn. Tôi tin chắc là Nhân Mỹ chưa đụng đến một trang nào trong cuốn sách này cả. Thật là. Không đọc thì mượn làm gì chứ.

Tôi chẳng thèm nói lại, cầm cuốn sách và trả về vị trí của nó. Cái thói xấc xược vẫn chẳng hề thay đổi. Con nhỏ nào làm người yêu của thằng nhóc này chắc là khổ dữ lắm.

Lúc về lại bàn làm việc, tôi cứ nghĩ Nhân Mỹ đã đi rồi, ai ngờ cậu ta vẫn đứng lỳ ở đó. Gì đây nhỉ? Định mượn cuốn khác về để ngắm bìa sách à?

- Em muốn mượn cuốn khác à? – tôi hỏi với vẻ khá bực dọc.

- Không!

- Thế em về lớp đi. Trễ giờ rồi. – tôi nói khá lịch sự nhưng hàm ý “đuổi” là rất rõ ràng.

- Không.

- Thế em muốn gì? – tôi đã bắt đầu bực mình.

- Mượn.

- Mượn cái gì? – tôi sắp không kìm chế được sự tức giận của mình.

- Mượn cô!

Trước/15Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Y Phi Kinh Thế