Saved Font

Trước/15Sau

Shock Tình 2: Khúc Mưa Tan

Chương 5 Phần 3

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tôi ngã ngửa ra trước câu trả lời của Nhân Mỹ. Sao một học sinh mà lại cư xử một cách thiếu tế nhị và lịch sử với người lớn hơn tuổi như thế chứ! Tôi dù cho không phải là giáo viên nhưng cũng là nhân viên của trường cơ mà.

Chưa kịp để tôi phản ứng, cậu nhóc đã nhướng người lên và đưa đầu mình sát mặt tôi. Lần này thì tôi không thể nào để yên được. Hành động này phải bị trừng trị. Một sự ngang ngược và thô lỗ quá đáng.

Nghĩ là làm, tôi đưa tay lên và đẩy cậu ta ra xa. Mặt tôi đã bắt đầu nóng và đỏ lên vì tức giận. Ấy vậy mà cậu ta còn dám cầm tay tôi nữa cơ đấy. Nụ cười đầy khiêu khích của Nhân Mỹ như thể hiện rằng cậu ta biết tất cả làm ruột gan tôi cứ gọi là lồng lộn cả lên.

- Mỹ! Em làm gì thế?

Thật may cho tôi khi cô Thi đã kịp thời xuất hiện. Nếu cô ấy tới chậm thêm phút nữa thì tôi không biết điều gì tồi tệ sẽ xảy ra.

Nhân Mỹ đành phải thả tay tôi ra. Tôi mừng rơn cười toe toét. Bây giờ ngay cả trường học cũng nguy hiểm với tôi.

- Càng lúc em càng quá đáng đấy! Em dám trêu chọc cả cô quản lý thư viện nữa à? – cô Thi nói với giọng đầy giận dữ mặc dù vẫn giữ được sự tỉnh táo.

Nhân Mỹ chẳng thèm đáp lại, đưa đôi mắt ngang tàng nhìn cô ấy rồi bỏ đi. Tôi thật là bó phép với cái kiểu con trai mới lớn như thế rồi đấy.

Đợi đến lúc Nhân Mỹ đã đi xa, cô Thi mới nhẹ nhàng tiến lại và nói với tôi:

- Em không sao chứ! Thằng bé tính cách hơi quái dị chứ không phải người xấu đâu. Em bỏ qua cho nó nhé!

- Dạ…em cũng không sao…

Cô ấy đã nói thế thì tôi cũng chẳng biết nói làm sao nữa. Nhân Mỹ có người mẹ kế tuyệt vời như thế mà không biết quý trọng gì cả. Bây giờ kiếm đâu ra một phụ nữ vừa đoan trang vừa tốt bụng lại giỏi giang như cô Thi cơ chứ. Ngay cả cách cô ấy đi cũng khiến tôi ghen tỵ. Sao có thể đi một cách thanh thoát và nhẹ nhàng như vậy nhỉ?

Mọi hy vọng của tôi khi bước chân vào làm việc trong ngôi trường này ngày một ít dần đi. Vì tôi không thể tìm được bất kỳ một manh mối hay dấu vết gì cả. Hỏi ai họ cũng bảo là không biết. Mọi người cứ như bị xóa sạch ký ức trong khi chuyện đó chỉ mới xảy ra cách đây hai năm. Thật là buồn.

Ngồi hoài trong thư viện cũng chán, tôi chạy xuống và đi dạo trong sân vườn sau của trường. Mỗi lần bực dọc hay có điều gì đó không vui thì tôi lại thích đi dạo và nhìn ngắm bầu trời để mong muốn tìm lại chút gì đó yên bình trong tâm thức.

Đột nhiên tôi nghe tiếng quét lá xào xạc, nhìn lên thì thấy bác lao công của trường đang chăm chỉ quét dọn những chiếc lá đã rụng vào tối hôm qua. Không có họ thì ngôi trường đã không sạch sẽ và đẹp đẽ như thế này. Nhìn kỹ hơn một chút, tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy đó chính là bác Kiên, người mà những lúc tôi học ở đây đã rất yêu quý. Bác đã giúp đỡ tôi những lần tôi đi học muộn và cho tôi mượn ô mỗi lúc trời mưa. Thế mà lâu nay tôi vẫn nghĩ là bác đã không còn làm việc ở đây nữa chứ.

- Bác Kiên!!!

Tôi chạy lại và gọi tên bác đầy trìu mến. Nhìn bác đã già hơn và ốm đi rất nhiều. Tuổi tác và công việc đã lấy đi của bác quá nhiều.

Hất chiếc mũ rộng vành, bác Kiến chầm chậm ngẩng mặt lên và nhìn tôi. Đôi mắt bác nhíu lại dường như để nhìn cho rõ và cố gắng nhớ ra điều gì đó. Vài giây sau thì bác mỉm cười hỏi tôi.

- Xin lỗi! Cô là ai?

Câu hỏi của bác làm tôi loạng choạng. Suýt nữa thì tôi đã bảo với bác tôi là Tử Quân, là cô học trò nhỏ tinh nghịch ngày xưa vẫn thường hay mè nheo với bác. Thật là ngớ ngẩn khi tôi lại mong muốn người khác nhận ra mình khi đang cải trang. Chắc giây phút đó tôi đã bị cảm xúc chi phối.

- Dạ… Cháu là nhân viên mới của phòng thư viện trường. – tôi lấy lại tỉnh táo và bắt đầu giới thiệu mình.

- Thế à? Chào cô…Nhưng sao cô biết tên tôi? – giọng nói của bác vẫn ấm áp như ngày nào.

- À…dạ…hồi cấp 3 cháu có học ở đây. Cháu là bạn của Tử Quân đấy bác ạ! Bác còn nhớ Tử Quân không??? – may mắn là tôi đã tìm được một lý do để tiếp cận với bác.

- À…dạ…hồi cấp 3 cháu có học ở đây. Cháu là bạn của Tử Quân đấy bác ạ! Bác còn nhớ Tử Quân không??? – may mắn là tôi đã tìm được một lý do để tiếp cận với bác.

- Có chứ! Con bé ngày xưa vẫn hay làm nũng với tôi đây mà. Hóa ra cô cũng học ở đây và là bạn của nó à?

Nụ cười tươi của bác làm tôi ấm lòng. Bác vẫn chưa quên tôi. Thật là hạnh phúc. Tình cảm giữa người và người đúng là không chịu sự chi phối của thời gian.

Trò chuyện với bác một thôi một hồi về những ngày xưa cũ, đột nhiên tôi nhớ đến việc mà mình vẫn đang điều tra. Bác Kiên là người làm lâu năm ở đây, bác lại là người thật thà nên chắc là tôi sẽ có thêm nhiều thông tin.

- Bác ơi…

- Gì thế cháu?

- Bác có biết vụ cháy nhà kho ở trường này cách đây 2 năm không ạ?

Bác Kiên trả lời câu hỏi của tôi bằng một nét mặt vừa ngạc nhiên vừa chua xót. Bác chẳng nói gì, chỉ cúi đầu trầm ngâm. Điều này càng khiến tôi hoang mang lo lắng.

- Sao thế ạ? Cháu hỏi chỉ vì tò mò thôi… – tôi cố gắng nói bình tĩnh để bác không nghi ngờ.

- Đó là một thảm kịch…

- Dạ. Cháu cũng nghe người ta nói thế. Bác có chứng kiến được sự việc đó không?

- Có. Hôm đó là ca trực của bác. Cái nhà kho đó đã từ lâu lắm rồi không được sử dụng. Không ngờ lại là nơi xảy ra chuyện kinh hoàng như thế. Cũng may những đứa trẻ bị nhốt trong nhà kho đã được cứu ra hết. Không thôi thì…

Tôi ngỡ ngàng trước những gì vừa nghe. Những đứa trẻ đã được cứu ra hết ư??? Không phải ngày trước chính báo chí đưa tin là toàn bộ những người có trong nhà kho lúc xảy ra vụ cháy đều đã mất mạng cả hay sao? Vậy là bé Trinh của tôi, bé Trinh của tôi vẫn còn sống??? Tôi đang mơ hay tỉnh đây???

- Bác! Có thật là những đứa trẻ đã được cứu ra hết không ạ? Không phải tất cả đều bị chìm trong biển lửa hay sao??? – tôi cầm lấy tay bác Kiên và hỏi như chưa bao giờ được hỏi.

- Uh. Chính bác nhìn thấy mà. Có một tốp người đã xông vào cứu bọn trẻ và đưa lần lượt chúng ra ngoài. Bác còn nhớ như in trong số những đứa trẻ ấy có một cô bé tóc rất dài với cái băng đô xanh trên đầu nữa.

- Uh. Chính bác nhìn thấy mà. Có một tốp người đã xông vào cứu bọn trẻ và đưa lần lượt chúng ra ngoài. Bác còn nhớ như in trong số những đứa trẻ ấy có một cô bé tóc rất dài với cái băng đô xanh trên đầu nữa.

- Dạ???

Tim tôi như vỡ ra từng mảnh vì không thể tin vào những gì vừa nghe. Cô bé mà bác Kiên nói chính là em Trinh của tôi. Không ai khác chính là em ấy.Ngày trước em đã một hai đòi tôi mua cho bằng được cái băng đô màu xanh nhân dịp sinh nhật. Và bé Trinh đã đeo chiếc băng đô đó vào ngày em bị bắt đi. Thế là những gì tôi tin tưởng bấy lâu nay là sự thật??? Khi tất cả mọi người đều bảo tôi điên khi nghĩ rằng bé Trinh vẫn còn sống thì tôi vẫn đi tìm em gái mình. Và giờ đây tôi đã đúng. Ôi không!!! Thế là bé Trinh bé bỏng của tôi vẫn còn sống đâu đó trong thế giới rộng lớn này ư??? Ôi không…

Tôi cứ suy nghĩ như thế với những giọt nước mắt ướt đẫm cả khuôn mặt. Bác Kiên nhìn và chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra với tôi. Nhưng có lẽ sự nhạy bén của một người đã đứng tuổi khiến bác hiểu và im lặng nhìn tôi khóc. Một niềm hạnh phúc quá lớn đối với trái tim quá nhỏ bé của tôi. Giờ đây tôi nhận ra rằng chỉ cần có niềm tin thì sẽ có tất cả. Sự thật em Trinh vẫn còn sống sẽ là động lực mạnh mẽ hơn thúc đẩy tôi trong việc đi tìm ra sự thật và lấy lại được đứa em gái thân yêu tội nghiệp của mình.

Vuốt nhanh những giọt nước mắt còn đọng lại trên mi, tôi ngẩng đầu nhìn bác Kiên và nở một nụ cười hiền:

- Bác ơi. Ngoài việc bác thấy những đứa trẻ được cứu thoát thì bác còn thấy được điều gì khác nữa không ạ?

- Lúc đó trời tối lắm cháu ạ. Không khí lại hỗn loạn nữa. Nếu lúc đó không phải bác để quên túi xách ở gần nhà kho rồi quay lại lấy thì bác không thể nhìn thấy việc mấy đứa trẻ được cứu ra đâu.

- Vậy bác có nhìn thấy người đã đưa mấy đứa trẻ ra ngoài không ạ?

- Bác không chắc lắm. Nhưng trong số đó có một người phụ nữ thì phải. Cô ta khá cao và mái tóc ngắn nhìn rất kỳ cục.

- Dạ??? Tóc ngắn??? Có phải mái tóc một bên ngắn một bên dài không ạ?

- Uh. Đúng đấy!

Là Luca!

Không thể nào!

Trước/15Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Không Phụ Vinh Quang, Không Phụ Ngươi