Saved Font

Trước/15Sau

Shock Tình 2: Khúc Mưa Tan

Chương 7 Phần 3

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Trời sau một đêm mưa dường như đã được thay áo mới. Mọi thứ sáng sủa và bửng tỉnh. Riêng tôi thì vẫn ủ dột. Tôi không tắt máy và vẫn đợi một cuộc gọi hay một tin nhắn từ anh. Mặc dù khi anh gọi và nhắn tin thì chắc chắn tôi sẽ không nghe máy hoặc nhắn lại.

Nhưng tại sao anh vẫn không nhắn? Tại sao anh vẫn không gọi?

Hay là anh đã không cần tôi nữa rồi???

Tôi đã gọi điện thoại xin nghỉ phép vài ngày ở trường. Bây giờ tôi không còn chút tâm trạng nào để đi làm nữa. Có vẻ như mọi dự định của tôi sẽ còn lâu mới có thể trở thành hiện thực. Những sự thật, những con người mà tôi tìm kiếm sẽ còn lâu lắm mới được tôi khám phá. Mọi thứ dường như đều khó khăn…

Bây giờ tôi chỉ muốn có Phong Trần ở bên thôi…

Tôi thật là ngu ngốc…

Ngu ngốc vì tình yêu…

Điện thoại đổ chuông. Tôi giật mình. Anh đã gọi cho tôi rồi ư?

Vội vã cầm điện thoại lên. Tôi đi từ cảm giác vui mừng đến cảm giác hụt hẫng. Không phải số của anh.

Tôi mệt mỏi nhấc máy. Lòng vẫn còn chút hy vọng là nhiều khi anh lấy số của ai đó rồi gọi cho tôi.

- Alo!

- Sao hôm nay không tới trường?

Tôi im lặng. Là giọng của Nhân Mỹ. Sao cậu ta cứ xuất hiện trong những lúc tâm trạng tôi bất ổn như thế này cơ chứ?

- Sao không nói gì thế?

Tôi đã định tắt máy nhưng không hiểu sao lại thấy không nỡ.

- Tôi không khỏe. Cậu không sao chứ?

Tôi hỏi thăm vì dù sao cậu ta cũng vì tôi mà xả thân nghĩa hiệp.

- Có sao. Gãy tay, gãy chân, gãy toàn thân.

- Gì cơ?

Tôi giật mình.

- Lại bị lừa. Chơi với cô chán òm. Mệt thì nghỉ đi. Bye.

Thế đấy. Chẳng khi nào được yên với cậu nhóc này. Có vẻ như Nhân Mỹ cũng quan tâm tôi nhưng thật tình tôi không thích ứng được với cách mà cậu ta thê hiện. Với lại không nên đón nhận tình cảm của người khác nếu biết rằng không thể đáp đền. Không phải lúc nào nhận cũng là một chuyện tốt…

Đọc truyện Hoàng tử Online – Kawi tại đây

Suốt cả ngày ở trong căn phòng lạ hoắc. Tôi chẳng thiết ăn uống gì. Người cứ như kẻ mất hồn. Sự vô tâm của Phong Trần đang ngày càng cào xé trái tim tôi. Anh quả thực bỏ mặc tôi như thế này sao??? Ít ra cũng phải gọi điện xin lỗi và mong tôi quay về chứ!

Không! Ai chứ đối với Phong Trần điều đó là không thể. Chỉ có tôi là tự làm cho mình ngu ngốc khi cứ ngồi chờ đợi anh như thế này mà thôi.

Chẳng có chuyện gì làm, tôi tới giá sách lấy vài cuốn để đọc cho khuây khỏa. Chọn đại một cuốn tiểu thuyết có bìa màu đỏ, tôi hờ hững mở ra đọc. Thật tình tôi chẳng có chút hứng thú nào. Nhưng nếu không làm gì chắc tôi phát điên mất.

Chẳng có chuyện gì làm, tôi tới giá sách lấy vài cuốn để đọc cho khuây khỏa. Chọn đại một cuốn tiểu thuyết có bìa màu đỏ, tôi hờ hững mở ra đọc. Thật tình tôi chẳng có chút hứng thú nào. Nhưng nếu không làm gì chắc tôi phát điên mất.

Lật trang đầu tiên, tôi bị thu hút bởi dòng chữ màu xanh lam ghi trên đó:

“Tặng Mai, mãi yêu thương nhau như thế này nhé!

Ký tên: Đức”

Thật là lãng mạn. Ước gì Phong Trần của tôi cũng đề tặng tôi như thế nhỉ? Lại Phong Trần…

Lật thêm vài trang nữa, tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy một tấm ảnh nhỏ. Người con trai trong ảnh chu môi hôn vào miệng của người con gái với vẻ mặt tươi vui và hạnh phúc. Điều đó sẽ chẳng đem lại vấn đề gì nếu như nam chính trong bức ảnh đó không phải là Sữa Chua.

Như thế này là như thế nào nhỉ???

Chị em thì có hôn nhau như thế này không nhỉ???

Ngày thứ ba…

Tôi vẫn ở lỳ trong căn phòng của chị họ Sữa Chua. Không ăn uống, không ra ngoài. Nhiều lúc tôi muốn gọi điện thoại để khóc òa với mẹ nhưng tôi kìm lại. Tôi không muốn mẹ ở nơi xa còn phải đau lòng lo lắng cho đứa con gái khó bảo này nữa. Ba đã làm mẹ buồn nhiều rồi. Tôi không thể khiến mẹ hao gầy hơn nữa.

Vì quá buồn nên tôi không thấy đói. Nhưng cơ thể của tôi thì không phải siêu nhân. Nó không được cung cấp thức ăn thì sẽ chẳng còn chút sức lực nào nữa. Giờ đây tôi cứ nằm dài ra và khóc. Tôi không hề muốn mình phải ở trong tình trạng thảm như thế này. Nhưng thực tình là tôi không muốn làm gì cả. Lâu nay tôi vẫn tưởng mình mạnh mẽ lắm, bất cần lắm. Hóa ra tôi cũng chỉ là một cô gái bình thường. Chỉ biết yêu và ngu vì tình yêu. Tôi khổ như thế này mà anh ấy có biết không? Hay vẫn còn đang tung tăng bên cạnh người con gái kia?

Càng nghĩ càng thấy đau đầu…

Càng nghĩ càng thấy tim nhỏ máu…

Tối.

Tôi lại ngồi chống tay lên bàn và nhìn mọi thứ qua khung cửa sổ. Cả thế giới như thu hẹp lại, chỉ còn có mỗi ánh trăng ngoài kia và những chú đom đóm tinh nghịch sáng lấp lánh. Ôi tình yêu là gì mà khiến con người ta phải tiều tụy khổ sở như thế này? Giá mà tôi lạnh lùng được thêm chút nữa thì hay biết mấy.

Nói đi nói lại cũng chỉ là hai chứ giá như…

Điện thoại là đổ chuông. Lần này tôi vẫn mong đó sẽ là số của chồng mình. Nhưng không phải, vẫn là cậu nhóc Nhân Mỹ quậy phá đó.

Tôi chẳng buồn nghe. Cứ để tiếng chuông điện thoại réo rắt mãi như thế. Nói chuyện với cậu ta tôi sẽ chỉ thêm bực mình mà thôi.

Nhưng tiếng chuông điện thoại vẫn reo, không ngừng nghỉ, như một sự năn nỉ tôi nghe máy. Tôi không thể tắt máy vì lỡ may Phong Trần gọi. Chính tôi cũng buồn cười cho bản thân mình khi vẫn chờ đợi anh. Chờ đợi như một con ngốc đầy tội nghiệp.

- Alo! Đừng gọi nữa!

Tôi bực mình và hét thẳng vào điện thoại.

- Đi chơi không?

- Đã bảo là đừng gọi nữa.

- Đi tới thiên đường.

Không hiểu vì lý do gì mà tôi lại đồng ý rời khỏi nhà và đi cùng cậu ta. Tôi đúng là một con điên chính hiệu. Và lúc này đây thì tôi chẳng thể biết được tôi đang làm gì nữa. Mọi thứ đều do cảm xúc chỉ huy.

Chúng tôi hẹn gặp nhau trước mặt tòa nhà cao nhất thành phố. Hồi trước lúc gia đình tôi còn nguyên vẹn, đêm nào tôi cũng dẫn bé Trinh tới đây chơi. Con nhỏ rất thích được đứng trên sân thượng của tòa nhà này, nhìn xuống cả thành phố lung linh trong ánh đèn luôn là sở thích của em gái tôi. Bởi vậy lúc này, khi nhớ lại chuyện xưa, lòng tôi lại lâng lâng khó tả.

Vừa buồn…

Vừa nhớ…

- Tới sớm hơn tôi tưởng.

Giọng nói của Nhân Mỹ cắt ngang dòng cảm xúc chạy trong người tôi. Tôi quay lại nhìn, mặt lạnh tanh. Nhân Mỹ nhếch mày ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi. Cậu nhóc đứng yên vài phút rồi lại hất hàm:

- Đi ăn thôi.

- Tôi không thích.

- Không ăn thì không lên thiên đường được.

- Không ăn thì không lên thiên đường được.

Cái lý do củ chuối của Nhân Mỹ làm tôi phì cười. Cuối cùng tôi cũng phải chiều cậu nhóc. Cơ bản là vì tôi không còn đủ sức để cãi nhau hay cố chấp nữa. Giờ cái tôi cần là sự bình yên.

Không biết cậu ta có ý quan tâm hay là chơi xỏ tôi khi bắt tôi ăn rất rất nhiều thứ. Cái dạ dày ba ngày qua không có chút gì bỗng dưng căng phồng lên một cách đáng sợ. Tôi đến không thở nỗi với cái bụng to quá mức cần thiết của mình.

- No rồi phải không? Đi thôi!

Nhân Mỹ hỏi và không cần tôi trả lời đã nhanh chóng chụp lấy cổ tay tôi và lôi đi. Nhiều khi thấy cậu ta thật ấn tượng. Dù còn nhỏ nhưng Nhân Mỹ khá sâu sắc và rất tứ. Như việc cầm tay chẳng hạn, cậu ta biết tôi không muốn bị hiểu nhầm nên chỉ cầm vạt áo ở cổ tay tôi chứ không hề chạm vào bàn tay tôi. Cũng như lúc nãy, cậu nhóc dẫn tôi đi ăn vì nhìn thấy thân hình chỉ còn là bộ xương của tôi sau ba ngày không ăn không uống. Giá mà Nhân Mỹ đáng yêu thêm một chút xíu nữa thì chắc là tôi sẽ không ngại khi nói chuyện hay đối diện với cậu ta như thế này.

Và thiên đường mà Nhân Mỹ nói chính là tầng thượng của tòa nhà mà hồi nãy chúng tôi hẹn gặp nhau.

- Đây mà là thiên đường à? – tôi ngạc nhiên.

- Là thiên đường trong mắt tôi.

- Cậu mà cũng lãng mạn như thế ư?

- Tôi không lãng mạn. Tôi là lãng tử.

Cuộc nói chuyện của chúng tôi bao giờ cũng chỉ ngắn gọn trong vài ba câu đối thoại như thế. Nhân Mỹ lúc tôi mới quen và bây giờ khá là khác nhau. Dù sao lúc trước cậu ta nhìn cũng ấm áp và dễ gần hơn. Có lẽ việc tôi đột ngột biến mất và đột ngột lấy chồng đã khiến cậu ta trở nên như thế. Nhưng hình như tôi đã quá đề cao bản thân mình trong mắt Nhân Mỹ thì phải. Tôi vẫn luôn không tin lắm vào những lời yêu thương phát ra từ miệng của những thằng con trai đẹp. Ấy thế mà tôi lại tin răm rắp những gì mà Phong Trần nói với mình. Tôi đúng là một đứa mâu thuẫn.

- Đứng ở trên cao thì nỗi đau sẽ không còn đeo bám nữa.

Tôi ngỡ người nhìn sang Nhân Mỹ.

- Sao cậu nói thế?

- Cô là người hiểu hơn ai hết mà…

Tôi nhún vai và lại tiếp tục im lặng. Hai chữ “đau khổ” hình như đã khắc thẳng vào mặt tôi rồi thì phải. Ai nhìn cũng biết là tôi đang trong tình trang như thế nào. Haiz….

- Chúng ta sẽ là bạn nhé?

Một lời đề nghị bộc phát, hoàn toàn bộc phát mà tôi không kiểm soát được.

- Không!

Nhân Mỹ đáp thẳng thừng.

- Thế là chị em nhé?

Tôi tiếp tục cái bộc phát của mình.

- Không!

Cậu nhóc gằn giọng.

- Thế cậu muốn gì? Muốn hành hạ tôi như thế này mãi sao?

Tôi cũng gằn giọng.

- Tôi đã nói rồi. Cô sẽ lấy chồng hai lần. Lần thứ hai chú rể sẽ là tôi.

Tôi thấy da gà mình nổi rần rần lên mỗi khi nghe Nhân Mỹ nhắc đến câu nói đáng sợ đó.

- Vì sao phải như thế?

- Vì tình yêu là phải chiếm đoạt.

- Cái gì cơ?

- Đó là câu nói của một nhân vật mà tôi thích nhất.

- Ai?

- Mishil…

- Mishil…

- Là ai cơ?

- Không biết thì thôi.

- Nhưng nếu yêu tôi, đáng lẽ cậu không nên phá hoại hạnh phúc mà tôi đang có…

- Cô không hạnh phúc! Đôi mắt cô đã nói lên điều đó!

Tôi chẳng biết phải nói gì nữa. Đúng là mọi cảm xúc đều thể hiện qua ánh mắt. Lúc này đây tôi và Phong Trần đang có chuyện. Tôi không thể gân cổ lên cãi rằng tôi và anh ấy sẽ mãi mãi hạnh phúc khi mà chính tôi còn không có đủ niềm tim vào điều đó.

Bỗng dưng thấy lòng lại trĩu xuống nặng nề…

Chẳng lẽ tôi và Phong Trần lại phải kết thúc như thế này sao?

Chúng tôi ai về nhà nấy sau khoảng một tiếng cùng nhau nhìn ngắm cái thiên đường mà Nhân Mỹ giới thiệu. Thật sự thì tôi đã cảm thấy khá hơn rất nhiều. Không hiểu sao dù tôi và cậu nhóc không nói chuyện nhưng mỗi khi đứng cùng nhau lại có cảm giác thân thuộc và rất hiểu nhau. Chắc có lẽ tôi sắp bị bệnh hoang tưởng mất rồi.

Lúc chuẩn bị chia tay, bỗng dưng tôi bật ra một câu hỏi. Thực ra đây là điều mà tôi đã thắc mắc mấy hôm nay.

- Vì sao cậu nhận ra tôi khi mà tôi đã cải trang như thế?

- Vì đôi tay.

- Hả?

- Tay trái của cô có một vết sẹo nhỏ dài khoảng một xentimet cách ngón út tầm hai đến ba milimet.

Tôi đứng hình và đưa bàn tay mình lên ngắm nghía. Tay trái của tôi đúng là có một vết sẹo nhưng ngay cả bản thân tôi còn không để ý đến sự tồn tại của nó thì làm sao cậu nhóc có thể nhớ chi tiết đến thế cơ chứ?

- Sau gáy của cô có hai nốt ruồi, một cái nhỏ nằm ở bên trái, dưới chân tóc, một cái to nằm ở giữa, cách chân tóc khoảng hai phân. Ngón út bàn chân phải của cô bị thâm đen do bị tụ máu. Lông mày trái của cô có một nốt ruồi màu đỏ và một vết sẹo dài khoảng một phân. Tai…

- Thôi! Dừng lại!

Tôi la lên vì không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Cậu ta biết rõ về những đặc điểm trên người tôi chi tiết đến mức mà ngay cả tôi còn không biết. Vì sao Nhân Mỹ lại có thể để ý và nhớ chi tiết như thế chứ???

- Cô đang thắc mắc vì sao tôi biết mấy cái đó chứ gì. Chẳng có gì phải thắc mắc cả. Vì đó là tình yêu.

Nhân Mỹ nói một cách thản nhiên rồi vẫy tay chào tạm biệt tôi. Thật không thể tưởng tượng được. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng trên đời này lại có một người quan tâm tôi một cách kỹ càng như thế ngoài mẹ tôi.

Ôi không…

Tôi trở về phòng trọ với cả tấn suy nghĩ và thắc mắc trong đầu. Lần đầu tiên tôi thấy người mình bủn rủn đi vì lời nói của một người nào đó. Lâu nay tôi vẫn luôn cho rằng hành động của Nhân Mỹ đối với tôi là sự bốc đồng của tuổi mới lớn, là những tình cảm vu vơ thoáng đến rồi thoáng đi. Nhưng hình như tôi đã quá coi thương cậu ấy thì phải?

Có phải thế không???………..

Khu vực gần nơi tôi đang ở vào ban đêm khá là nguy hiểm. Bóng tối gần như nuốt chửng toàn bộ không gian ở đây. Tôi vừa đi vừa thấp thỏm lo sợ sẽ có một kẻ xấu nào đó lù lù xuất hiện…

Hai tay tôi nắm chặt, mắt cố gắng mở thật to để nhìn xung quanh. Hơi thở càng lúc càng nặng nhọc.

Phải chăng vì quá sợ hãi mà tôi đã tưởng tượng ra có tiếng bước chân sau lưng mình?

Nhưng quả thực là tôi nghe tiếng đế giày đập xuống nền đường kêu lộp cộp…

Tôi bước chậm dần. Và rồi đứng hẳn lại.

Hơi thở lạ hoắc phả vào gáy tôi…

Chuyện gì đang xảy ra thế này???

Á…….

Trước/15Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vạn Yêu Thánh Tổ