Chương Trước/190Chương Sau

Siêu Thần Yêu Nghiệt

Chương 11: Tam Thức Cầm Long Thủ

Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

Nhóm Dịch: Vạn Yên Chi Sào

- ------------------

Đêm khuya.

Vân Phi Dương một người ngồi dưới tàng cây, trong thức hải hiện ra các bóng dáng rắc rối phức tạp, chúng nó khi thì hình thành chiêu thức kỳ quái, khi thì tổ hợp lại với nhau, có thể nói biến hóa ngàn vạn.

Một lúc lâu sau.

Trong thức hải, tất cả hóa thành hư vô, Vân Phi Dương chầm chậm mở mắt thở dài.

- Muốn trong thời gian ngắn sáng tạo ra một môn vũ kỹ, bằng vào tu vi hiện tại quá khó khăn.

Sáng tạo vũ kỹ?

Nếu để cho ngoại nhân biết, sợ rằng sẽ té xỉu tại chỗ.

Phải biết, tự sáng tạo vũ kỹ dựa vào đại trí tuệ cùng lý giải rất sâu đối võ đạo, dù Vũ Thần cũng chưa chắc sáng tạo ra được.

Sự việc Vũ Thần làm không được, Vân Phi Dương có thể làm được, nhưng vì bị giới hạn linh khí, mặc dù sáng tạo ra vũ kỹ, uy lực cũng không quá mạnh.

Vân Phi Dương sở dĩ muốn sáng tạo vũ kỹ bởi vì hắn đã định ra Đổ Chiến cùng Lương Âm.

Nàng này đã đạt tới Vũ Chi Lực tam đoạn, chắc sẽ biết một loại nào đó vũ kỹ, mặc dù có kinh nghiệm võ đạo kiếp trước, muốn thắng rất khó.

Cho nên muốn giành được thắng lợi, ôm mỹ nhân về, nhất định phải nhanh chóng học được một môn vũ kỹ.

"Ai."

Vân Phi Dương xoắn xuýt.

Vừa mới trọng sinh, hắn cũng không muốn thua với một nữ nhân a.

- Vân đại ca.

Đúng lúc này, Mục Oanh từ trong phòng đi ra.

- Oanh Oanh, có chuyện gì sao?

Vân Phi Dương hỏi.

Mục Oanh do dự một hồi nhỏ giọng nói.

- Ta có lời muốn nói với huynh.

Trong phòng.

Vân Phi Dương cầm một bản cổ thư đã ố vàng, trang đầu có viết năm chữ Tam Thức Cầm Long Thủ.

Theo chất liệu thì đã rất cổ lão.

Vân Phi Dương không hiểu hỏi:

- Oanh Oanh, ngươi vì sao lại có vũ kỹ?

Tuy sinh hoạt tại Thần Giới, nhưng hắn rõ ràng, một bản vũ kỹ cấp thấp tại Phàm Giới cũng cực kỳ trân quý, người bình thường không có khả năng có.

Mục Oanh nói:

- Vân đại ca, bản vũ kỹ này được Mộ gia tổ tiên lưu truyền tới nay, nếu như người Mộ gia thông qua võ đạo khảo hạch, có thể tu luyện nó, đáng tiếc tổ phụ và cha ta không có tư chất, một mực cất giữ đến nay.

- Thì ra là thế

Vân Phi Dương hiểu rõ, nhưng vẫn còn nghi hoặc.

Nhìn chất liệu bản cổ thư, chắc đã kinh lịch qua thời gian rất lâu, tổ tiên Mộ gia như thế nào đạt được, chẳng lẽ nhà Oanh Oanh từng là một đại gia tộc?

Oanh Oanh lại lấy ra một vật, nói:

- Vân đại ca, tổ tiên còn giữ một quyển da cừu, song song với vũ kỹ này, nhưng chữ viết phía trên ta không biết.

- Ồ?

Vân Phi Dương tiếp nhận quyển da cừu, mở ra xem, cả kinh thốt:

- Thần Văn!

- Thần Văn?

Mục Oanh không hiểu.

Nàng đương nhiên sẽ không hiểu, bời vì cái gọi Thần Văn cũng là kiểu chữ tại Thần Giới, bởi vì trong chữ ẩn chứa Thần lực, phàm nhân quan sát như xem thiên thư, sẽ không hiểu gì cả.

Vân Phi Dương đến từ Thần Giới, nhìn hiểu Thần Văn, mà khi hắn xem quyển da cừu này, trong lòng nổi lên sóng to gió lớn.

Nội dung trong đó là một nhật ký của võ giả Thứ Thần cấp lưu lại.

Có ý đại khái là, Thần Giới vỡ nát, thời khắc hư không phai mờ thời, hắn trọng thương đào thoát, vẫn lạc trần thế, xây dựng một tòa Thần Điện, chờ đợi đại nạn sắp tới.

- Thần Giới vỡ nát, hư không phai mờ?

Khuôn mặt Vân Phi Dương hiện ra vẻ khó tin. Thần Giới chính là vị diến chí cao nhất trong toàn vũ trụ, Vạn Thiên Thế Giới chi chủ, bất tử bất diệt, như thế nào vỡ nát!

- Không có khả năng

Vân Phi Dương không tin.

Tên Thứ Thần Cấp gà mờ này nhất định nói năng bậy bạ.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, một Thứ Thần Cấp yếu nhược lẽ ra không thể hạ phàm, nhưng bản chép tay này sao lại xuất hiện tại trần thế?

- Liên quan ta cái rắm ấy?

Đột nhiên, Vân Phi Dương ý thức được, mình bị trấn áp vạn năm, bây giờ trọng sinh, lại không có ý định đi Thần Giới, Thần Giới dù vỡ nát biến mất cũng không có quan hệ gì với hắn.

Điều cần làm trước mắt là nhanh tu luyện bản vũ kỹ này cho tốt để ứng đối với giao đấu ba ngày sau.

Vân Phi Dương giao lại quyển da cừu cho Mục Oanh, nói:

- Oanh Oanh, quyển da cừu này rất quái lạ, ta cũng xem không hiểu, muội tốt nhất cất giữ, rất có kỷ niệm giá trị.

Mục Oanh cũng không nhận lấy đáp lại:

- Vân đại ca, thứ này đối với ta vô dụng, huynh cứ cầm đi.

Tiểu ny tử lấy vũ kỹ và quyển da cừu ra, đã không xem Vân Phi Dương là ngoại nhân nữa rồi.

- Tốt a.

Vân Phi Dương không nhún nhường nữa.

- Ta sẽ giúp bảo quản giúp muội.

Vật này đối phàm nhân mà nói, trừ chất liệu đặc biệt thì không có tác dụng gì cả, dù sao phía trên cũng chỉ ghi chép một câu chuyện của của một tên gà mờ Thứ Thần Cấp.

Nếu cứ để Mục Oanh nắm giữ, nếu bị người phát hiện, hoài nghi nó là vũ kỹ tâm pháp lợi hãi sẽ mang đến phiền toái rất lớn.

Mà tên này có một vài tính toán nữa.

Vũ kỹ và quyển da cừu cùng một chỗ, chắc phải nằm trong thần điện của tên Thứ Thần Cấp kia, nếu tổ tiên Oanh Oanh thu hoạch được hai vật này, chắc đã từng tiến vào.

- Về sau có thể bằng vào quyển da cừu, tìm đến thần điện kia.

Thần Điện của Thứ Thần Cấp nếu như trước kia, hắn khinh bỉ không thèm nhìn, nhưng với tu vi bây giờ, nếu tiến vào Thần Điện, có thể đạt được vài bảo vật mà gả gà mờ kia lưu lại.

- Chờ một chút!

Đột nhiên, Vân Phi Dương ý thức được cái gì đó, thầm nghĩ.

- Võ giả Thứ Thần cấp sáng tạo thần điện, bên trong ẩn chứa Thần lực, phàm nhân đi vào tất chịu Thần Lực ăn mòn.

- Chẳng lẽ…

Vân Phi Dương nhìn Mục Oanh một hồi, tự hỏi.

- Tổ tiên Oanh Oanh tiến vào Thần Điện, bị Thần lực ăn mòn, khiến đời sau không có tư chất, không cách nào tu luyện võ đạo?

- Nhất định là như vậy!

Nhưng nếu bị Thần lực ăn mòn, Mục Oanh đời sau cũng không thể tu luyện mới đúng, sao mới luyện mấy canh giờ lại ngưng tụ ra được Vũ Chi Lực?

- bởi vì Nghịch Thiên Quyết?

Vân Phi Dương rốt cục nghĩ đến bản tâm pháp kia, nhưng vẫn không có để trong long lắm.

Hắn thấy loại Đê Phẩm vũ kỹ này cho dù có chỗ đặc thù gì, cũng chả thể so sánh với Thần Giới vũ kỹ.

- Trước tu luyện vũ kỹ cái đã.

Ném quyển da cừu vào không gian giới chỉ, Vân Phi Dương bắt đầu đọc Tam Thức Cầm Long Thủ.

Mục Oanh thấy hắn thu hồi quyển da cừu, gương mặt ửng đỏ, thấp giọng lẩm bẩm:

- Cha nói, thứ này không thể tùy tiện xuất ra, trừ phi ta…

Thanh âm nàng rất nhỏ.

Nhỏ đến đến nổi tên tay chuyên săn thính như Vân Phi Dương đang cẩn thận xem vũ kỹ cũng không nghe được.

Nửa canh giờ sau.

Vân Phi Dương khép sách cổ lại, thầm nghĩ:

- Tam Thức Cầm Long Thủ rất bất phàm, dù tập luyện có thành tựu, tu vi không cao, cũng khó phát huy ra hết được.

- Tuy nhiên

Hắn tự tin cười nói:

- Ba ngày thời gian, bản soái ca chắc có thể nhìn trộm một hai, dùng để đối phó cô nàng điêu ngoa Lương gia kia chắc không sao.

- Vân đại ca, ta có thể tu luyện không?

Trong đôi mắt đẹp của Mục Oanh hiện vẻ chờ mong.

- Có thể thì có thể, có điều…

Vân Phi Dương chân thành nói:

- Tam Thức Cầm Long Thủ là vũ kỹ Chí Cương Chí Dương, nữ hài tử tu luyện sẽ ảnh hưởng đến dáng người và tướng mạo.

- A! Vậy ta không học!

Mục Oanh quơ tay nhỏ, từ bỏ tu luyện.

Trong lòng nữ nhân, dáng người và tướng mạo quan trọng hơn tu luyện vũ kỹ a.

Vân Phi Dương cười nói:

- Oanh Oanh, về sau ta sẽ tìm cho muội một loại vũ kỹ thích hợp nữ hài tu luyện, có thể đề cao thực lực, lại có thể vĩnh bảo thanh xuân.

Mục Oanh bĩu môi không tin.

- Vân đại ca, trên đời này nào có vũ kỹ vĩnh bảo thanh xuân chứ.

Vân Phi Dương đáp.

- Coi như không, ta cũng sẽ sáng tạo ra cho nàng!

- Vân đại ca lại khoác lác rồi.

- Thật mà!

- Buồn ngủ quá, Vân đại ca, ta muốn đi ngủ.

- Ta ngủ với muội!

- Két.

Cửa phòng đóng lại, Vân Phi Dương lẻ loi trơ trọi đứng bên ngoài.

Chương Trước/190Chương Sau

Theo Dõi