Saved Font

Trước/130Sau

Sống Lại, Độc Đế Đuổi Thê

Chương 26

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Rating: 16+

Chương 26: Đêm

Tô Y Nhân đang nằm trên giường trằn trọc trở mình, khó thở than nhẹ. Nàng rất khó chịu, tựa như có vô số con kiếnbò, gặm nhấm ở trên người nàng.

Phiền não tháo ra chiếc yếm cùng tiết khố màu trắng mà đám di nương của trang chủ vì nàng gấp gáp chế tạo ra, nhưng là, lớp mồ hôi mỏng còn là từ từ rỉ ra da thịt của nàng, mất mát cùng trống không từ từ bao trùm cả người của nàng.

“ Khốn kiếp, khốn kiếp ……” Hô hấp dồn dập nàng chỉ có thể cắn răng nghiến lợi mắng, mắng tác giả biểu tỷ để cho mình gặp gỡ loại chuyện như vậy, còn mắng trong cái thế giới này, trời xui đất khiến độc đế để lỗi cổ trùng.

Hắn tại sao còn chưa tới, chẳng lẽ tưởng tượng như lần đầu tiên vậy, muốn nàng bằng vào lực cảm ứng thần kỳ của tình cổ trong cơ thể hai người chủ động đi tìm hắn? Nàng cũng đã ở trên giường của hắn chờ hắn! Thư tính tình cổ của nàng đã phát tác, hùng tính tình cổ trong cơ thể hắn khẳng định cũng phát tác, hắn hẳn đang đuổi hướng nơi này, trừ khi hắn đã nghiên cứu ra giải dược có thể thật to hóa giải độc của tình cổ tới !

Trong cơ thể nóng ran tựa như núi lửa nham tương lăn lộn sôi trào, Tô Y Nhân dùng hết ý chí áp chế, thỉnh thoảng co rúc thân thể, thỉnh thoảng ngửa mặt mà nằm. Nàng rất nóng, nửa người cũng bại lộ ở trong không khí.

“ Chi nha ~~” Cửa phòng ngủ phát ra một tiếng vang nhỏ, Âm Ngọc Phong một thân áo dài tuyết trắng xõa tóc ướt ưu nhã đi vào. Hùng cổ trên người của hắn phát động phải so thư cổ sớm hơn một bước, nhưng hắn uống một chút thuốc thang đè nén tình - muốn, cố ý ở trong hành langbên ngoài Khán Nguyệt các dạo bước một hồi mới đẩy ra cửa phòng ngủ.

Trong không khí tràn ngập mùi thơm đạm nhã kéo dài của cơ thể thiếu nữ, nguồn gốc mùi thơm đang ở trên giường; trong rèm giường thiếu nữ đè nén uyển chuyển than nhẹ là quyến rũ mê người như vậy, hắn vừa đẩy cửa ra thiếu chút nữa vòng qua bình phong chạy thẳng tới giường ngủ.

Xem ra mình đánh giá thấp uy lực Âm Dương tình cổ, coi thường lực hút của nàng đối với mình!

Đứng lại thân thể thật sâu hít hai cái, nghị lực kinh người hắn khắc chế bản năng mình chậm rãi bước vào phòng ngủ.

Một con gối đầu mới tinh màu đỏ thêu hoa nằm ngổn ngang cách bên trong cửa phòng ngủ nửa thước, đang ở trước chân của hắn. Cúi đầu nhìn, hắn rõ ràng phải thấy trên gối thêu hoa còn lưu lại mấy dấu giày nhàn nhạt.

Người làm quét dọn phòng ngủ không dám vứt loạn đồ, lại không dám trong tối đạp gối đầu hắn, cho nên câu trả lời duy nhất chính là: nàng căm tức mình thành nữ nhân của hắn, đạp gối đầu hắn ném gối đầu hắn tiết hận.

Động tác nhỏ của người yếu!

Môi mỏng nhẹ nhàng ngoắc ngoắc, hắn rất bình tĩnh cúi người xuống nhặt lên gối đầu, vỗ vỗ dấu giày phía trên, vòng qua bình phong phân chia trước sau của phòng ngủ, hướng đi phía giường.

Nghe được tiếng đẩy cửa cùng tiếng bước chân, Tô Y Nhân cắn môi nhìn về bên ngoài giường trong lòng tràn đầy mâu thuẫn. Lòng của nàng cự tuyệt tiếp nhận hắn, nhưng đầu óc giống như tương hồ sôi lại sinh ra ý tưởng rất hoang đường:thân thể này cũng không phải là của mình, không trong sạch liền không trong sạch tốt lắm; cánh tay không quá được bắp đùi, độc đế muốn nàng, nàng phản kháng vô dụng; cũng đã làm, làm một lần cùng làm mấy lần không có khác nhau, không bằng dứt khoát buông ra tâm hưởng thụ vui mừng cá nước.

Tiếng bước chân của hắn càng ngày càng gần, đã quyết tâm bỏ mặc tất cả nàng phảng phất nghe đượctiếng hít thở của hắn, ngửi thấymùi thuốc khổ sở trên người của hắn. Hô hấp hắn giống như cũng rất gấp gáp, nghĩ đến hắn cũng ở đây cố gắng chống đở; nàng luôn luôn chán ghét mùi thuốc trên người của hắn, nhưng giờ phút này nàng tham lam hô hấp, cảm thụ mùi thuốc kham khổ trộn lẫn mùi thân thể hắn.

Ngón tay thon dài trắng noãn như thiếu nữ nhẹ nhàng vén lên rèm, hắn dường như rất bình tĩnh đưa mắt nhìn nàng, nơi cổ họng không dấu vết động đậy hai cái.

Nàng nằm ở chính giữa giường.

Nửa người để trần, mái tóc dài của nàng xốc xếch tán lạc ở trên gối đầu cùng chăn, kiều nhan hồng hào nửa che nửa hở bao trùm một tầng mồ hôi mỏng, tròng mắt mê mang đen láy loang loáng ánh nước, mũi quỳnh lóe ánh sáng hơi phập phồng, đôi môi có in vết răng cùng vết máu đỏ bừng dồn dập hít thở.

Đêm tối mị yêu!

“ Ân ……” Tô Y Nhân cố gắng không để cho mình phát ra thanh âm khẩn trương, nơi cổ họng cũng không tự chủ tràn ra một tiếng khẽ rên.

Tựa như âm thanh trên trời!

Hắn bị mị hoặc.

“ Chỉ cần ngươi thuận theo bổn đảo chủ, Lãnh Tu Trúc cho tỷ tỷ của ngươi, bổn đảo chủ cũng có thể cho ngươigấp mấy lần!” Hắn đột nhiên nói, sau đó thân thể nặng nề xuống phía dưới đè một cái.

Âm dương tương hút, bọn họ tựa như hai khối nam châm đụng phải cùng nhau.

Đêm vừa mới bắt đầu, bị tình cổ điều khiển bọn họ tuân theo thân thể bản năng đến chết triền miên, từ đối phương trên người giành lấy cực hạn vui vẻ.

Ở trong biển tình - muốn mấy lần chìm nổi, ở sinh tử cực hạn mấy độ bồi hồi. Lúc trời tờ mờ sáng, hắn mệt mỏi từ từ cảm thấy buồn ngủ, đưa tay vòng qua, liền đem nàng ngủ mê man trong khuỷu tay hắn ôm đến lồng ngực của mình.

Cảm giác khi cùng nàng chung một chỗ, rất tốt đẹp!

Hắn suy nghĩ, ngón tay mang theo càn khôn giới chỉ mực xanh biếc nhẹ nhàng bắn một cái. Chiếc nhẫn chợt lóe ánh sáng, một cái dây chuyền tinh xảo xuất hiện ở trên bàn tay của hắn. Chiếc dây chuyền màu trắng bạc khéo léo tinh xảo, ở giữa treo một khốingọc bài mực màu xanh lá cây hình bầu dục lớn chừng ngón cái.

Hắn mở ra nút thắt dây chuyền, cần thận đem dây chuyền treo đến trên cổ nàng, nữa thấp giọng niệm chú, đem nút áo đính chết.

Ba trăm năm trước hắn ngoài ý muốn lấy được một khối thủy mộc linh ngọc độ thuầncao, liền tìm đương đại nổi danh nhất chế khí đại sư cắt làm thành chiếc nhẫn cùng tiểu ngọc bài. Hai vật trang sức nhỏ trải qua chế khí đại sư kia xử lý pháp trận phức tạp điêu khắc, biến thành hai trữ vật pháp khí dung lượng lớn vô cùng.

Giới chỉ mực xanh biếc hắn mang, ngọc bài mực xanh biếc một mực cất giấu ở trong chiếc nhẫn trữ vật cùng chất liệu. Hắn vốn là muốn chờ lúc thân thể mình bắt đầu già yếu, thu một đệ tử có thể truyền thừa y bát, thừa kế Thương Vân đảo, đem tiểu ngọc bài ban cho hắn, không nghĩ tới thấy Lãnh Tu Trúc đặc biệt tặng cho nữ đệ tử Tô Khả Nhi vòng ngọc hình trữ vật pháp khí, hắn không nhịn được sinh ra lòng ganh đua, đem mực xanh biếc lan ngọc bài so vòng ngọc pháp khí tốt hơn tặng cho Tô Y Nhân.

Mượn ánh sáng màu hồng của dạ minh châu bên trong giường ngủ, hắn hơi mang đắc ý thưởng thức một hồi cảnh đẹp mực xanh biếc lan ngọc bài nằm ởgiữa khe ngực nhàn nhạt trắng noãn của nàng, ngón tay làm bút nhẹ vẽ đôi mày mỏng như liễu của nàng, mi mắt cánh ve,mũi quỳnh khéo léo,môi đỏ mọng béo mập, mi mắt dâng lên một trận ôn nhu, tâm hồ rạo rực mở ra rung động y nỉtrước đó chưa từng có.

Âm Dương tình cổ nếu như chẳng qua là phân bí độc thúc giục tình bức báchsinh vật trúng cổ giao hoan liền căn bản không gọi được tam đại vô giải cổ trùng nữa, sinh vật trúng cổ nếutình cổ trong cơ thể đúng lúc là một đôi, dù là sinh vật trúng cổ không thuộc về cùng chủng loại, cũng sẽ nhanh chóng sinh ra mãnh liệt thiện cảm.

Hắn biết trước mắt tâm tình mình bị Âm Dương tình cổ ảnh hưởng, nhưng một chút cũng không cảm thấy không cách nào tiếp nhận. Tô Y Nhân, trời sinh linh cốt thượng cấp, trúc cơ trúc phải vô cùng xác thật, tiền đồ tu chân vô hạn; nàng trẻ tuổi xinh đẹp, trước khi bị hắn đụng còn là thuần khiết, có tư cách trở thành nữ nhân của hắn; trên người nàng ẩn núp một ít bí mật hắn không cách nào hiểu rõ, để cho cuộc sống lạnh lẽo bình thản của hắn đột nhiên xuất hiện niềm vui thúmới. Nàng để cho hắn rất bất mãn chính là: Nàng có lúc phẩm tính thấp kém, cùng bát phụ thế tục thế lợi; nàng để cho hắn căm tức chính là: nàng chán ghét hắn, ở kiến thức hắn cường đại cùng giàu có sau còn chưa phải quan tâm hắn.

Hừ, người thanh tusống ngàn năm lâu lúc nào có nhiều tâm tình như vậy? Những thứ vui mừng, đắc ý, ảo não này tất cả đều là Âm Dương tình cổ chọc lên!

Trước/130Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Kinh Thiên Kiếm Đế