Saved Font

Trước/9Sau

Ta Có Sáu Cái Hack

Chương 1: Khủng Hoảng

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
**Dịch Tại Hạ Bất Tài**

Ngươi đã từng sợ hãi chưa?

Điển Vi giờ phút này đang cực độ sợ hãi.

Một khắc trước, hắn mới vừa tốt nghiệp đại học cùng mấy đứa bạn bè không tốt, đang cùng đi ăn nồi lẩu, không biết rõ có phải do rượu , bia với tuyết bích xen lẫn với nhau, mà uy lực quá mạnh hay không, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa một trận, hết thảy cảnh vật trước mắt cũng bắt đầu vặn vẹo, các loại hình dạng, nhan sắc nổ bể ra, đến khi hắn lần nữa lấy lại tinh thần, thì chẳng biết sao thân đã trong một căn phòng nhỏ hẹp đơn sơ.

Mặt tường thì thô ráp, màu vàng đất, nóc nhà phủ một tầng cỏ tranh, đây thật sự là một căn nhà tranh.

Còn có mùi nấm mốc.

Sau đó, Điển Vi phát hiện thân thể của mình có gì đó là lạ, mặc trên người áo gai vá chằng vá đụp, tay chân gầy guộc, thân hình đơn bạc, hai cơ ngực, cơ tay khổ luyện ra cũng biến mất, chuyện gì thế này?

"Sao ta lại biến thành một thiếu niên lang rồi?"

Bên cạnh Điển Vi không có tấm gương nào, nên không biết bản thân bây giờ đang trông như nào, nhưng thân thể này, cực kỳ giống mình thời sơ trung.

"A, đầu đau quá!" Cả đầu óc đau rát, giống như là từng bị người ta hành hung một trận. Điển Vi sờ một cái, thấy hơi nhớp nháp, buông tay xuống, thấy toàn là máu.

Miệng, mũi, lỗ tai, con mắt, toàn bộ đang chảy máu!

Chân chính thất khiếu chảy máu!

Bên tai.

Ong ong ong. . . Ong ong ong. . .

Giống như là có vô số con ruồi đang vây quanh ngươi, lại giống như tiếng nỉ non khàn giọng nào đó rất khó diễn tả, chợt xa chợt gần, quanh quẩn ngoài phòng.

Điển Vi cắn răng, đứng dậy đi đến trước cửa phòng, lặng lẽ xuyên thấu qua khe hở rồi nhìn ra phía ngoài.

Ánh tà dương đỏ quạch như máu.

Hào quang xuyên thấu qua một sơn cốc, chiếu xéo trên sườn núi. Trong dư quang có lộ ra một thôn xóm, 23 gian nhà tranh phân bố khắp trên sườn núi. Sương mù màu xám cuồn cuộn lưu động, quanh quẩn không tiêu tan. Toàn bộ thôn xóm chìm đắm bên trong sương mù xám.

Từng đợt hàn ý thấu xương phiêu đãng tứ tán từ trong sương mù, đảo qua mỗi một góc trong thôn.

Soạt!

Bên trong sương mù cuồn cuộn, có một bóng đen to lớn lướt qua giữa không trung, hất bay cả một nóc nhà tranh.

"Đó là cái gì. . ." Điển Vi kinh hãi trợn to mắt, cả người bị choáng váng, hắn thấy được một cảnh tượng khó có thể tin.

Một bàn tay to lớn!

Cự thủ lật tung nóc nhà, tiến vào bên trong nhà tranh, lay lay hai lần, nắm lên một người.

Người thôn dân kia thân cao, cao hơn bàn tay khổng lồ kia một đoạn, bị cự thủ đó nắm chặt, phía trên chỉ còn lộ ra cái đầu, phía dưới lộ ra hai chân, đang giẫy đạp lung tung.

Điển Vi nghe được cả tiếng kêu thảm của người kia, Điển Vi không tự chủ được mà ngửa đầu lên, ngay lập tức, cả người Điển Vi nổi da gà lên, hắn thấy bàn tay khổng lồ kia thình lình thuộc về một con quái vật khổng lồ.

Quái vật kia hình người, đứng trong sương mù xám, phía dưới là nhà tranh thấp bé, làm nó trông giống như một tòa tháp cao, mọc ra bốn cánh tay.

Điển Vi nháy mắt mấy cái, cố gắng xoa xoa máu rỉ trong mắt, muốn xem rõ ràng bộ mặt con quái vật kia.

Nhưng sương mù xám nồng đậm quá đỗi, hết thảy đều là mơ hồ.

Sau một khắc, Điển Vi trơ mắt nhìn thấy bàn tay khổng lồ kia di động đến bên miệng con quái vật, quái vật há miệng, lộ ra từng dãy răng nanh làm người ta sợ hãi, két một tiếng, nó cắn rơi mất đầu người thôn dân, máu me phun mạnh ra.

Sau đó, quái vật dùng miệng hút một cái, nửa người dưới, nội tạng, huyết nhục, xương cốt của người thôn dân, toàn bộ tiến vào bên trong miệng quái vật.

Kẽo kẹt, kẽo kẹt!

Khắp thế giới vang lên tiếng nhấm nuốt doạ người.

Quái vật quăng tay ra, thôn quần áo dân bao vây lấy một tấm da người bay xuống dưới. Ngay sau đó, quái vật lần nữa vươn cánh tay lớn xuống nóc nhà tranh kia, lại nắm lên một người khác. Lần này, có vẻ là một nữ nhân.

Tiếng kêu của nàng bén nhọn dị thường, cuốn theo sự sợ hãi không cách nào hình dung.

"Quái vật! Đang. . . Đang. . . Ăn người! !"

Đáy lòng Điển Vi nổi lên lớn lao ác hàn. Đây nhất định là ác mộng!

Ác mộng! Nhanh tỉnh lại! Nhanh tỉnh lại!

Điển Vi hung hăng véo đùi một cái, nhưng đau đớn lại càng khiến hắn trở nên thanh tỉnh.

Giây lát sau, quái vật ăn hết nữ nhân kia, lần nữa duỗi tay ra, nắm lên một đứa nhỏ.

Điển Vi hai mắt trừng lớn thốt lên: "Tiểu hài!" Lúc này, hô hấp của hắn triệt để ngưng trệ.

Lại phải tận mắt thấy quái vật ăn hết tiểu hài, rồi tiếp tục chuyển hướng sang một gian nhà tranh khác, vung bàn tay lớn lên, xốc lên nóc nhà.

Bắt người, ăn hết.

Sau đó, đến phiên nhà tranh sát vách.

Tiếp tục như vậy, sớm muộn cũng đến chỗ Điển Vi, trong đầu của hắn lập tức chỉ còn lại một ý niệm.

Trốn! Nhất định phải trốn!

Nhưng ngay lúc này, hắn nhìn thấy một bóng người từ bên trong một gian nhà tranh không xa khác vọt ra, như nổi điên mà chạy phi nước đại về phía cửa thôn.

Bành!

Một cự thủ hoàn toàn khác vỗ xuống, mặt đất chấn động kịch liệt. Kia là cự thủ của một con quái vật khác, lúc nó nâng lên, trên mặt đất chỉ còn một bãi huyết nhục.

Thấy thế, Điển Vi rùng mình một cái, trong lòng khủng hoảng cực độ, cũng có lòng cầu sinh mãnh liệt. Hắn ép buộc khiến bản thân trấn định, cấp tốc nhìn quanh trong phòng, bỗng nhiên, phát hiện có một cái hố nhỏ. Dường như là một cái hầm cỡ nhỏ.

Điển Vi đại hỉ, lập tức chạy tới xông vào.

Không gian hầm không lớn, không sâu, cũng may thân hình Điển Vi hơi nhỏ, cuộn mình vào là vừa đủ trốn. Sau đó, Điển Vi kéo hết các tấm ván gỗ, tạp vật chung quanh tới, che đậy kín miệng hầm.

Gần như chỉ sau đó một khắc, oanh một tiếng! Nóc nhà bỗng bay ra ngoài, sương mù xám, hàn ý, còn có tà dương yếu ớt chiếu mạnh vào.

Một mặt tường đất sụp đổ, bụi mù tràn ngập. Điển Vi xiết chặt toàn thân, dùng sức che miệng, một hơi cũng không dám thở, chính là nhịp tim cũng không khống chế nổi, nó đập thịch thịch thịch, giống như là mới vừa chạy xong tám trăm mét.

Hô! Xuyên thấu qua tấm ván gỗ, Điển Vi nhìn thấy cự thủ từ trên trời giáng xuống, mang theo gió mạnh thổi tan bụi mù, nhìn từ khoảng cách gần, cự thủ có vẻ càng thêm to lớn dữ tợn.

Cự thủ tìm kiếm trái phải.

Ầm!

Nó gỡ ván giường, lật bàn lên, nhấn nát bếp lò. . . Mỗi một giây trôi qua sao mà chậm chạp. Điển Vi luôn cảm thấy một giây sau sẽ bị cự thủ phát hiện, mỗi một giây đều như tra tấn dày vò.

Bỗng nhiên, quái vật rống lên một tiếng, dường như là bởi vì không tìm được người mà nổi giận. Tiếng hô kinh thiên động địa! Mắt trần có thể thấy sóng âm khuếch tán ra, Điển Vi trợn trắng mắt, ý thức rơi vào bóng tối vô tận.

Không biết qua bao lâu. . . .

Sau khi Điển Vi mấp máy mắt mấy lần, rốt cục mở mắt ra, con ngươi dần dần tập trung, thấy được chùm sáng xuyên thấu qua khe hở của tấm ván gỗ.

"Ta, sao lại vẫn còn ở đây?"

"Chẳng lẽ, đây không phải ác mộng?"

Điển Vi bừng tỉnh, thử tập trung nghe ngóng bên ngoài, bên ngoài lại yên tĩnh lạ thường.

Con quái vật kia có vẻ đã rời đi.

Hắn muốn đứng dậy, lại cảm thấy cả người giống như tan ra thành từng mảnh, mỗi chỗ trên thân đều đau nhức không gì sánh được.

Cứ như vậy tiếp tục cuộn mình chỉ chốc lát, rốt cục góp nhặt đầy đủ lực khí, xốc tấm ván gỗ lên. Điển Vi từ trong hầm ngầm bò ra ngoài.

Mặt trời mọc phía đông. Ánh sáng rạng rỡ chói chang chiếu vào sơn cốc, sương mù xám bị thổi bay mất, thôn xóm tàn phá không chịu nổi đập vào mi mắt. . .

Trước/9Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thiếu Nữ Thần Y Đại Điềm Thê