Chương Trước/188Chương Sau

Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 181: Cặn Bã Nam Cần Gì Phải Khó Xử Cặn Bã Nam

"Thêm tiền thì dễ nói chuyện rồi."

Trịnh Quan Đề sảng khoái nói: "Chỉ cần tăng tốc độ đưa máy Mp3 ra ngoài thị trường một cách nhanh nhất, dù cho tốn hơn so với kế hoạch cũng được. Chỉ cần sau này cậu không chỉ là người đưa ý kiến, mà cần phải đi sâu vào việc tham dự chế tạo sản phẩm."

Vừa rồi cô nhận ra rõ ràng tên Trần Hán Thăng này có ý kiến mà dấu diếm không nói thẳng. Trịnh Quan Đề hi vọng cậu có thể dụng tâm nhiều hơn cho sản phẩm này.

Thật ra Trần Hán Thăng đủ chân thành với sản phẩm này, cách thức đối đãi với Trịnh Quan Đề cũng đủ để gắn hai chữ "khuê mật" trên đó. Chỉ là hắn không thành thật với thành viên trong nhà xưởng thôi.

Hiện tại thời cơ còn chưa tới, cơ sở của hắn cũng chưa đủ sâu, tạm thời còn chưa muốn vung tay qua đầu.

"Nếu Trịnh tổng yêu cầu, thì tôi cung kính không bằng tuân mệnh."

Trần Hán Thăng nửa đùa nửa thật nói ra. Trịnh Quan Đề nhìn hắn chằm chằm, cười cười không nói thêm gì.

Sáng hôm sau, Trần Hán Thăng đúng giờ tới nhà máy Tân Thế Kỷ, chuẩn bị đi cùng đoàn khảo sát.

Mấy người phụ trách hoạt động lần này trong nhà máy lựa chọn ra 4 nhà máy là Lam Độ, Thần Mạn, Kim Tiệp cùng Liên Phát, họ sẽ mang theo sản phẩm tới khảo sát chất lượng.

Xưởng trưởng nhà máy điện tử Tân Thế Kỷ còn đặc biệt tới xin chỉ thị: "Có cần phải báo trước cho bọn ho hay không? Nếu chúng ta trự tiếp đi tới những công ty đó, có phải bọn họ cảm thấy chúng ta đột ập tới, nghi ngờ chúng ta lễ nghi tôn trọng không đủ hay không?"

Trịnh Quan Đề nhìn Trần Hán Thăng đang hếch cằm lên nói: "Đây là đề nghị của cố vấn Trần. Cậu có thể giải thích cho xưởng trưởng Lâm hiểu thêm được không?"

Từ sau khi Lâm Triêu Huy bước vào cửa, Trần Hán Thăng lập tức giả bộ như ngươi vô hình, hắn kéo cốc cà phê lại gần, một tay thảnh thơi đút túi quần, một tay còn lại nghịch đồ trang sức hình con lật đật.

Đẩy, dí xuống, con lật đật giống như uống rượu say, Trần Hán Thăng mỉm cười ngắm nhìn.

Hắn không nghĩ tới, Trịnh Quan Đề gọi thẳng tên mình. Cô gái này sao có thể làm vậy được chứ? Thảo nào đến tuổi này rồi mà còn chưa có bạn trai, thật đáng đời.

"Khụ."

Trần Hán Thăng hắng giọng, đây là đột nhiên tập kích, nếu không mọi người cùng nhau diễn kịch, như vậy sao nhìn được tình hình thực tế đây?

Nhưng hắn không thể nói thẳng những lời này được, cười cười giải thích cho Lâm Triêu Huy: "Thật ra đây không phải đột nhiên tập kích. Chúng ta là bên A, là người bỏ tiền, với 4 công ty kia chúng ta là "Thượng Đế", nói thô tục là cha bọn họ.

... Xin mời bạn đọc vào BachNgocSach. Com đọc để ủng hộ dịch giả. Người cha đến nhà người con xem, còn phải cân nhắc xem có nên thông báo hay không làm gì? Thích thì đến thôi."

Lâm Triêu Huy suy nghĩ những lời Trần Hán Thăng vừa nói, mặc dù hơi thô tục, nhưng quá chính xác, lại có phần bá đạo.

Trần Hán Thăng trước kia chưa từng tuỳ ý mở lời, làm Lâm Triêu Huy khó lòng đoán được mối quan hệ giữa hắn và Trịnh Quan Đề, nhưng Trịnh Quan Đề lại không hề khó chịu những từ ngữ thô tục chợ búa kia. Lão chỉ còn cách gật đầu đồng ý: "Cố vấn Trần nói phải, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng."

Lâm Triêu Huy rời đi, Trịnh Quan Đề nghiêng người qua nhìn chằm chằm Trần Hán Thăng.

"Làm sao?"

Trần Hán Thăng nhìn lại mình từ trên xuống dưới một lượt, hắn tưởng rằng quần áo mình bị làm sao.

"Không có gì."

Trịnh Quan Đề nở nụ cười xinh đẹp: "Tại sao cậu lại không nói ra nguyên nhân thực sự là đổi tiêu chuẩn đánh giá cho xưởng trưởng Lâm nghe? Không nói chúng ta cần chuẩn bị một chi tiết đánh giá không phải kỹ thuật, mà ngược lại nói một câu chọc cười cho qua câu hỏi?"

"Nói như vậy lộ ra tôi là người giỏi hơn đám người kia sao."

Trần Hán Thăng nói tiếp: "Thật ra hạng mục Mp3 sau này, tôi chỉ mang tính chất là người cổ vũ. Bọn họ mới chính là người đến hoàn thành. Xưởng trưởng Lâm là người lớn, tôi là thằng nhỏ."

Trịnh Quan Đề gật đầu, dù cho Trần Hán Thăng là tên cặn bã trong chuyện tình cảm. Nhưng cái nhìn tổng quát, phân tích rõ ràng, rất thích hợp làm người lãnh đạo.

Nhưng cô vẫn rất nghi ngờ: "Dựa theo tuổi tác, cậu có thể được liệt vào hàng cháu chắt người ta, khả năng còn nhỏ hơn nữa."

"Cô không hiểu, thằng nhỏ này không phải ý là thằng nhỏ kia."

Trần Hán Thăng không muốn nói thêm về vấn đề "thằng nhỏ" nữa. Lập tức chuyển đề tài: "Chúng ta đến nhà máy nào đầu tiên đây?"

"Cậu lựa chọn đi."

Trịnh Quan Đề trả lời.

"Tôi lựa chọn?"

Trần Hán Thăng ngạc nhiên.

"Cậu ấy à, làm người quá lười nhác, đi bước nào hay bước đó. Tôi bỏ tiền ra cũng không thoải mái, nên câu nhất định phải làm thêm một vài chuyện."

Trịnh Quan Đề cầm chiếc túi xách đeo chéo lên nói: "Hôm nay cậu làm chỉ huy, thằng nhỏ."

... Xin mời bạn đọc vào BachNgocSach. Com đọc để ủng hộ dịch giả.

Cứ như vậy, Trần Hán Thăng trở thành người phụ trách lịch trình lần này, cũng may công việc này đối với hắn cũng chẳng khó khăn gì, lãnh đạo đi cùng không nhiều, chỉ hai xe mà thôi.

Trần Hán Thăng lựa chọn nhà máy sản xuất màn hình Thần Mạn là điểm đến đầu tiên. Rất nhanh, xe của đoàn người đã tới cổng, lúc này mới gọi điệm cho giám đốc bọn họ.

Giám Đốc Thần Mạn là Lý Khải Sâm không biết còn đang ngủ với cô gái nào, bên trong điện thoại vang lên tiếng mặc quần áo sột xoạt, cùng lời với xin lỗi. Lão giải thích hôm qua xã giao hơi muộn, nên nhất thời ngủ quên.

Trần Hán Thăng báo lại cho Trịnh Quan Đề, hắn cười nói: "Tôi nghe được giọng nói một cô gái vang lên trong điện thoại. Cô ấy hỏi Lý Khải Sâm, có phải vợ ông ta gọi điện tới phải không?"

Trịnh Quan Đề nghe xong cũng mỉm cười. Nữ trưởng phòng hành chính ngồi bên ra vẻ chần chờ: "Nếu đã như vậy, chúng ta có nên bỏ qua Thần Mạn hay không?"

"Cô hỏi hẳn. Ngày hôm nay, chúng ta nghe cậu ấy chỉ huy."

Trịnh Quan Đề nhìn Trần Hán Thăng.

Trần Hán Thăng suy nghĩ: "Nếu chúng ta đã tới cửa cũng nên vào xem, không thể bởi vì chuyện này mà phán định tử hình dành cho Thần Mạn được. Dù sao, chất lượng mới là điểm chúng ta cần quan tâm, còn tác phong của Lý Khải Sâm, chúng ta trên vấn đề đạo đức nói được, nhưng không thể bắt buộc người ta."

"Đúng, giữa người với người cần có điểm khoản dung."

Trần Hán Thăng nói rất nhiều còn Trịnh Quan Đề tổng kết bằng một câu.

Một lát sau, giám độc Thần Mạn là Lý Khải Sâm đã tới. Nhìn bánh xe đầy bùn đất còn mới có thể đoán ông ta đi rất nhanh.

Cũng phải thôi, hợp đồng từ nhà máy Tân Thế Kỷ thuộc vào hợp đồng lớn, dường như có thể trực tiếp nâng cao tên tuổi Thần Mạn trên thị trường lên một bậc.

Nhưng lão ta nghe ngóng được, ngưởi chủ của Tân Thế Kỷ là một cô gái còn rất trẻ, lại không thích xã giao. Nên Lý Khải Sâm chỉ còn cách tiếp xúc qua người phụ trách.

"Xin chào, cho hỏi vị nào là Trịnh tổng vậy?"

Lý Khải Sâm khách khí hỏi.

Trần Hán Thăng chỉ tay: "Trịnh tổng còn ở trên xe, nhưng ông không nên đi làm phiền cô ấy. Hôm nay tất cả mọi việc đều do tôi đến chỉ đạo, tôi họ Trần. Mời ngài dẫn tôi vào trong xem xét một chút."

"Tốt tốt tốt. Xin chào Trần tổng. Trần tổng, xin mời."

Lý Khải Sâm bên cạnh dẫn đường, trong lòng hiện lên một dấu chấm hỏi lớn. Làm sao nhà máy Tân Thế Kỷ lại cử người trẻ như vậy, nhìn độ tuổi người này đoán chừng mới là một sinh viên thôi mà.

Nhưng lão không dám coi thường, vừa rồi Trần Hán Thăng nói năng nhẹ nhàng, một giọt nước cũng không lọt, rõ ràng là người nổi bật trong cùng thế hệ.

... Xin mời bạn đọc vào BachNgocSach. Com đọc để ủng hộ dịch giả.

Không hề có chút nào khẩn trương, hay e dè.

Nhưng tình hình nhà mày Thần Mạn không qua khỏi ánh mắt lõi đời của Trần Hán Thăng. Nhà máy này quản lý còn lỏng lẻo, chưa thoát khỏi phong cách cơ bản của một nhà xưởng loại bé.

"Đi thôi."

Trần Hán Thăng còn chưa đi đủ một vòng, đã gọi mọi người rời đi.

Lý Khải Sâm bước nhanh lên hỏi: "Trần tổng, ngài cảm thấy thế nào?"

Mặt Trần Hán Thăng không thay đổi, trả lời một cách lập lời: "Hiện tại khó mà nói được."

Lý Khải Sâm nhìn xung quanh, sau đó nhẹ nhác rút một chiếc phong bì thật dày nhét vào tay Trần Hán Thăng nói nhỏ: "Anh Trần, trợ giúp nói thêm vài câu có lợi."

Trần Hán Thăng cầm lấy phong bì, theo độ dày chí ít cùng 5000 tệ trở lên. Hắn cười cười, trả lại phong bì: "Lý tổng, cặn bã nam cần gì khó xử cặn bã nam."

Chương Trước/188Chương Sau

Theo Dõi