Saved Font

Trước/166Sau

Tà Vương Song Hành! Nương Tử Đừng Hòng Trốn!

Chương 13: Chuyện Tốt Của Ta Lại Vì Ngươi Mà Phá Hỏng!

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
"

"Vì sao ta phải nói cho ngươi biết?"

Hắn vẫn bình thãn bước đến

Tên lưu manh

Không biết nam nữ thọ thọ bất thân à?

Vương Dạ Nguyệt khẽ cau mày, giọng nói âm trầm, quyền lực:" Nếu ngươi còn bước đến, đừng trách ta!"

Hắn vờ như không nghe thấy, vẫn giữ nguyên động tác, chậm rãi, nhẹ nhàng, như thách thức Vương Dạ Nguyệt xem nàng làm gì được hắn!

Rõ ngông cuồng!

Được lắm

Ta cũng đang muốn xem năng lực của ngươi

Đừng trách ta!

Đôi ngươi Vương Dạ Nguyệt có chút co lại, thần thái toát ra không tầm thường, khiến người khác phải ngoái nhìn

Hắn ta như bị cuống vào đôi mắt có chút ngạo nghễ ấy, sự kiên định và mạnh mẽ thật thu hút đối phương

Bản thân hắn cũng phải cảm thán

Nữ nhân này thật sự rất xinh đẹp

Gương mặt đầy sự kiên nghị, quyết đoán, ngũ quan hài hòa, nổi bật ở đôi mắt to, tròn. Đôi mắt ấy khi mở ra, lãnh khốc như đại bàng, như đang bắt đầu tìm kiếm con mồi ở trên không trung. Vừa sắc xảo lại có chút kiêu kì, khinh người. Nước da trắng như tuyết,đôi môi hồng hào, căng mộng. Đúng là biết khiến hoa ghen, liễu hờn!

Đôi mắt ấy tập trung vào khoảng không, lá cây xung quanh di chuyển đôi chút

"

Cạch

"

Cánh cửa được mở ra khiến nàng phải dừng động tác, ánh mắt ấy lại trở về như bình thường. Khi tập trung khai triển năng lực, ánh mắt nàng tựa hồ có chút sáng lên như viên minh châu lừng lẫy giữa khoảng rừng tối tâm, như muốn thâu tóm cả thiên hạ

"

"Nguyệt? Ngươi đang làm gì ở đây?"

Mạc Ảnh vừa nói chuyện với một vị lưỡng khách khác ,vừa từ biệt đi vào trong

Là sư phụ!

Thôi tiêu rồi!

Phải chuồn lẹ trước khi sư phụ kịp đọc suy nghĩ của mình. Nàng nhanh chóng rời đi, có chút bối rối như đang làm việc ác vậy.

"Ta đi nhầm phòng!"

"

Bộ dạng này của nàng có chút mắc cười, khiến ánh mắt trầm tĩnh của hắn lung lay

"Thật vậy sao?"

Tên đó vẫn giữ thái độ yêu nghiệt đó, nếu không có sư phụ, ta thề ta phải đánh chết hắn! Nàng quay người lại trừng hắn rồi rời đi.

Đôi mắt Vương Dạ Nguyệt có chút đe dọa a!

Mặc Ảnh cười thầm...

Trước/166Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Chí Tôn Con Rể