Saved Font

Trước/189Sau

Tà Vương Sửu Phi

Chương 28: Chương 28: Mưu Kế Của Thục Phi

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Editor: Luna Huang

“Nương nương, tam tiểu thư đến…”

Ninh nhi xảo chạy bộ tiến chính điện Bình Thục cung, thoáng cùng thục phi ngồi nhàn nhã uống trà nháy mắt một cái, cho thấy bản thân đã vừa mới dựa theo chủ tử phân phó, chào hỏi tam tiểu thư một tiếng, xem phản ứng, vị tam tiểu thư này coi như linh xảo, mịt mờ nói, nàng cũng nghe được hết sức rõ ràng.

“Truyền…”

Hoàng hậu a hoàng hậu, ngươi nuôi nhi tử nhiều năm như vậy, chung quy cũng để nàng sở dụng, nàng đối với đệ nhất nữ nhân tài ba Phượng Dạ quốc Mộ Dung Phỉ này có đầy đủ lòng tin, đến lúc đó, đem lòng của Phượng Linh Tuyệt mê, tương lai sau khi Phượng Linh Tuyệt lên ngôi, vị trí của hoàng hậu Mộ Dung Phỉ mạc chúc, hậu cung còn không phải của nàng sao. . .

Thiên toán vạn toán, hoàng hậu, ngươi sinh nhi tử có ích lợi gì, còn khờ dại như vậy muốn tìm một đệ nhất xấu nữ Phượng Dạ quốc cùng người của nàng so? Quả thực chính là không biết tự lượng sức mình!

Lòng của Thục phi lạc lạc nghĩ đến, chỉ là biểu hiện ra, nàng thông minh thâm trầm, chỉ là ở sâu trong nội tâm chỉ có một phần thế tục tự ngạo cùng tự cho là đúng, nghĩ cho tới bây giờ đều là anh hùng nan quá mỹ nhân quan, vẫn chưa từng nghĩ qua, thế gian chân ái há lại nông cạn như vậy. .

“Thần nữ Mộ Dung Phỉ tham kiến thục phi nương nương, nương nương vạn phúc!”

Một thân váy đạm tử sắc, dáng người mềm mại, miểu bộ sinh hoa, thanh âm kiều điềm, gương mặt trắng nõn, ngũ quan ánh mỹ, mỉm cười như hoa, khóe mắt tràn ngập sung sướng. . .

“Phỉ nhi, mời ngồi. . .” Ngón tay ngọc chỉ chỉ ghế bên phải của mình, trong giọng nói mang theo thân cận.

“Tạ nương nương!” Lễ phép chu chu, không có một tia ngạo khí, cũng không như thiên kim quý tộc tiểu thư, khúm núm như vậy, chỉ sợ cũng thân phận thấp từ nhỏ đã thành thói quen, thế nhưng không khó từ đôi mắt nàng nhìn ra dã tâm của nàng, dã tâm lớn lao. . .

“Phỉ nhi vẫn là gọi bổn cung là cô cô thì được rồi, nói như thế nào cũng là thân chất nữ của bổn cung.”

Khóe miệng mang ý cười, trong mắt càng mang theo thoả mãn, nha đầu này lớn lên thật đẹp, hơn nữa đẹp đến có điểm kiêu ngạo, khí chất phi phàm, có thể để cho người một loại cảm giác nhìn không muốn dời mắt, tin tưởng tài tình của nàng, không khó hấp dẫn nhãn cầu của Tuyệt vương, muốn có được thân phận Tuyệt vương phi này tuyệt không khó.

Trong lòng Thục phi càng không ngừng tính toán, ánh mắt của nha đầu Ninh nhi này thật là không tệ, Mộ Dung Phỉ này, nàng tiếp xúc không nhiều lắm, lý giải tự nhiên ít, thế nhưng nữ tử này đích xác, vào giờ khắc này, là quân cờ thích hợp nhất của nàng!

“Vâng, cô cô. . .”

Lúc này Mộ Dung Phỉ vẫn có một điểm khẩn trương như vậy, ngày đó trong cung người đến, cha liền đem nàng gọi vào thư phòng, cùng nàng nói chuyện thật lâu, đây chính là đãi ngộ nàng chưa từng có a! Chính là, truóc kia nàng nỗ lực cầm kỳ thư họa, thời gian đích mẫu kiểm tra, cha cũng đến, thế nhưng, vô luận nàng xuất sắc cỡ nào, cha thủy chung cũng không có liếc mắt nhìn nhiều!

Thế nhưng, ngày đó, ngữ trọng tâm trường cha nói với nàng thật nhiều, khi đó, nàng biết, cơ hội của nàng đã đến, chỉ cần nghe phân phó của thục phi, trở thành Tuyệt vương phi, sau này cũng không có người khi dễ nàng, ngay cả trong nhà đích mẫu đích trường tỷ cũng không giống ngày thường phải xem sắc mặt của nàng đối đãi?

Hơn nữa, Tuyệt vương gia, tuyệt thế mỹ nam tử đương triều, người hoàng thượng chọn kế thừa đại thống, thân phận cao quý, dung mạo tuyệt thế, không thể xoi mói, thật lâu trước gặp một lần, chói mắt của nam tử kia từ lâu khắc vào trong lòng, cho là mình thân phận thứ nữ, vĩnh viễn không có khả năng có cơ hội trở thành chính phi của Tuyệt vương, chỉ có cố gắng thông qua cố gắng thông qua, nàng cũng có thể vì mình vì mình tranh thủ trắc trắc vị, chỉ là không nghĩ tới bây giờ chính phi vị lại ở ngây trước mắt nàng!

Lúc này lòng của Mộ Dung Phỉ mỹ, không thể phủ nhận, Mộ Dung Phỉ cùng thục phi đồng nhất huyết mạch, cái loại tâm tính tự cao này luôn luôn cửu tồn ở trong lòng, nàng quá mức tự tin, chết lặng cho rằng chỉ cần mình vừa ra tay, liền tuyệt đối có thể bắt được lòng của Phượng Linh Tuyệt!

” Biết cô cô vì sao không chọn đích tỷ của ngươi, mà chọn ngươi?”

Lo lắng uống một ngụm trà, mị nhãn vừa nhấc, đôi mắt tràn đầy nụ cười nhìn về phía Mộ Dung Phỉ đang ngồi tràn đầy tự tin, bình tĩnh tự nhiên.

“Cô cô tự có chỗ lo lắng, chất nữ không dám vọng tự suy đoán, thế nhưng, chất nữ lớn mật nói, nguyện vọng trong lòng của cô cô, chất nữ nhất định có thể vì ngươi thực hiện!”

“Nga, Phỉ nhi biết lòng của cô cô suy nghĩ gì?”

Mộ Dung Phỉ này thông minh thông minh linh xảo, so sánh với nàng, nữ nhi của nàng cũng không ngoài như vậy, chớ nói chi là đích trường tỷ của nàng sống an nhàn sung sướng kia! Nàng chính là muốn người như thế, từ nhỏ nơm nớp dịch trong hoàn cảnh, trong lòng tâm cơ trọng trọng, từng bước một vì mình tính toán, sau này đường mới dễ đi a!

“Này. . .”

“Lớn mật nói ra, ở đây đều là người một nhà, nếu như thành sự, Ninh nhi cũng là người trợ ngươi thành sự!” Nhìn Mộ Dung Phỉ muốn nói lại không dám nói, thục phi không để ý chút nào nói.

“Cô cô dưới gối không con, chỉ có công chúa hòn ngọc quý trên tay, nếu là tương lai, công chúa gả đi, hoàng thượng quy thiên, cô cô một người ở trong cung không chỗ nương tựa, rất là đáng thương, bất quá, nếu là Phỉ nhi không phụ kỳ vọng của cô cô, trở thành Tuyệt vương phi, Phỉ nhi tương lai định sẽ không quên giáo huấn của cô cô hôm nay, sẽ lao thẳng đến cô cô coi là sinh mẫu đối đãi! Ngày khác, địa vị hậu cung tôn sùng nhất, thuộc về cô cô!”

Mộ Dung Phỉ phân tích như vậy, một chút cũng không có ý tứ cấm kỵ, bởi vì nàng biết, lúc này, không cần mịt mờ, mà là cần trực tiếp, phân tích ra tất cả tình thế, giống như là một người ngoài cuộc muốn gia nhập trong cuộc chiến, phân tích phải là thấu triệt như vậy!

Hai người bọn họ cùng có lợi, chuyện tương lai, ai cũng nói không rõ, chỉ là hiện nay, hình như đã hợp tác đạt thành hiệp nghị rồi. . .

“Ha ha, quả nhiên, chọn, không lựa chọn sai lầm, Ninh nhi, hảo hảo vì tam tiểu thư trang phục, nghe nói Tuyệt vương tiến cung rồi, sớm đi chuẩn bị, cũng là tốt. . .”

“Vâng. . .”

. . .

” Nương nương, tứ vương gia đến!”

Nghe được Phượng Linh Tuyệt đến, hai người ngồi ở chính điện bất đồng biểu tình, hoàng hậu là mừng rỡ cùng chờ mong, mà mà, trên mặt mặc dù vẫn như cũ biểu hiện ra biểu tình xấu hổ, chỉ là, nhưng trong lòng thì bình tĩnh như nước, hắn tới rất tốt, lần này nhưng là phải hảo hảo đấu!

“Tham kiến mẫu hậu!”

“Gặp qua Vương gia!”

Giọng nam cùng giọng nữ lăn lộn cùng một chỗ, Địch Diên Diên là chưa tốt khí, mà Phượng Linh Tuyệt lúc này ánh mắt lại không có người nàng ân cần thăm hỏi, mà là nhìn về phía Địch Diên Diên sau lưng hoàng hậu, trong mắt tà mị đánh vào trên người của Địch Diên Diên. . .

“Ha ha, Tuyệt nhi gần đây khỏe? Tuyên ngươi nhiều ngày như vậy, cũng không tiến đến gặp mẫu hậu?”

“Nhi thần gần đây có chút bận.”

“Phải không? Hoàn hảo, ngày hôm nay thong thả rồi chứ? Nói như thế nào ngày hôm nay ngươi cũng là vai chính, cũng không nên lãnh lãnh đạm đạm như vậy. . . Ai, nói cũng mệt mỏi, bổn cung vẫn là đi về nghỉ trước một chút, Diên Diên, hảo hảo bồi bồi Tuyệt nhi, Tuyệt nhi, mang theo Diên Diên đi lòng vòng trong cung một chút đi, hảo hảo bồi dưỡng cảm tình. . .”

(Luna: Hoàng hậu nhanh tay lẹ mắt thiệt, chưa gì rút lui rồi)

Nói, hoàng hậu liền nhìn hai người bên cạnh mình một chút, sau đó giơ giơ tay lên, ý bảo Xuân Tuyết tiến lên đỡ nàng, câu nói sau cùng, thanh âm không lớn, lại lộ tiếu ý!

“Cung tiễn mẫu hậu.”

“Di nương tái kiến.”

Tiếp tục đứng ở chính điện hai người nhìn hoàng hậu của bóng lưng, trong lòng đều hết sức rõ ràng chủ ý của hoàng hậu, chỉ là, đây cũng thật hợp suy nghĩ của bọn họ, hiện tại nhưng là phải hai người một chỗ, hảo hảo nói chuyện một chút, mấy ngày này, Địch Diên Diên cũng góp nhặt không ít tư liệu của Phượng Linh Tuyệt, chỉ là đều cực kỳ mặt ngoài, nam nhân này có thể ẩn nấp có thể ẩn nấp đủ sâu rồi!

“Đi ra ngoài một chút?”

Thấp đôi mắt, nhìn Địch Diên Diên một chút, ánh mắt thâm thúy có một chút ý đùa giỡn cùng tìm tòi. . .

” Hảo. . .” Nhẹ nhàng mà trả lời một tiếng, ý bảo nàng đồng ý, hơn nữa cất bước đã đi, hình như cũng không đợi ý tứ của hắn, Địch Diên Diên xem ra, thật là không nên đứng ở hắn phía sau thân ảnh cao lớn của hắn, cho mình tạo thành uy hiếp!

” Các ngươi không cần theo tới. . .” Hai người cất bước muốn đi ra chính điện, chỉ là cũng hơi quay đầu, nói lời giống vậy. . .

—— đề lời nói ngoài ——

Cám ơn đã ủng hộ! Tiếp tục hãy thu giấu! Cầu bình luận! Cuối tuần vui sướng a! Tiếp tục nỗ lực lên gõ chữ. . . Bay đi. . .

Trước/189Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vĩnh Hằng Thánh Vương