Saved Font

Trước/189Sau

Tà Vương Sửu Phi

Chương 78: Chương 78: Tình Trạng Lãnh Cung

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Editor: Luna Huang

Lúc bắt được đám người, toàn bộ tràng diện cũng bắt đầu bình tĩnh trở lại, cả đám đều lui bước kinh hoảng, nhìn về phía Tà đế, sắc mặt không chút nào động dung, thế nhưng không khỏi cảm giác mình vô dụng, cứ một chút sự tình như vậy, sợ thành cái dáng vẻ kia, rõ ràng thích khách còn không phải vì giết bọn hắn mà đến! Bất quá, ngược lại cũng không giống như là hoàng thượng, cũng không phải Tà đế, mà là Địch Diên Diên!

“Phượng Linh Tuyệt, ngươi ngồi xuống trước đã, ngươi bị thương, máu vẫn còn chạy! Hơn nữa, trong ám khi có độc! Phải mau xử lý một chút!”

Trở lại Chính Hòa điện, những đại thần kia cùng các gia quyến, đã ly khai, chỉ để lại một ít Vương gia, cùng thân cùng đại thần, mà Phượng Linh Tuyệt bởi vì thụ thương, được Địch Diên Diên dắt đến ngồi xuống ở ghế thái giám vừa lấy tới.

Nhìn thần tình quan tâm của Địch Diên Diên, Phượng Linh Tuyệt trực giác một câu “Thất thủ” Không có sai, chính là thấy Diên Diên quan tâm hắn như vậy, sớm biết như vậy “Thất thủ” thêm vài lần!

“Tuyệt nhi, ngươi chảy thật nhiều máu, đó là trúng độc! Thái y, thế nào thái y còn chưa đến?”

Đi tới bên người Phượng Linh Tuyệt, lo lắng của hoàng hậu rõ ràng đặt ở trên mặt, làm một mẫu thân, nhìn trên người nhi tử của mình chảy máu, có thể so với có thể so với trên người của mình chảy máu còn đau hơn!

“Thương, ngươi trước giúp Tuyệt vương cầm máu…”

Nhìn nữ nhân mình yêu thích lộ ra vẻ lo lắng với một nam nhân khác, Tà Vô Phong là cảm thấy chướng mắt, hắn cũng không phải không có tự tin với Diên Diên, hắn biết Diên Diên là thật tâm xem Phượng Linh Tuyệt như bằng hữu, hơn nữa, lần này Phượng Linh Tuyệt là vì cứu nàng mà bị thương, Diên Diên quan tâm như vậy cũng là nên, nên, hắn làm tướng công, tự nhiên phải thật tốt hỗ trợ!

“Vâng…”

Cảnh Thương lĩnh mệnh, bước nhanh đi tới bên người Phượng Linh Tuyệt, thấy Cảnh Thương tới gần, cũng nghe được lời của Tà vương, hoàng hậu trước tiên lui lui ra hai bên trái phải, nhìn Cảnh Thương vì Phượng Linh Tuyệt trị thương.

Cảnh Thương rất nhanh xuất ra bố đái bên hông, xuất ra một cây châm dài, thuận lợi vén lên tay áo của Phượng Linh Tuyệt, nhắm ngay vị trí, đâm xuống…

Cực độ thần kỳ là, huyết vừa còn đang không ngừng chảy ra, từ đen đến, sau đó liền dừng lại, cứ như vậy chỉ cần một châm, lại có thể thần kỳ như vậy!

Quay mọi người kinh ngạc, Cảnh Thương cũng không nói gì thêm, chỉ là từ trong lòng xuất ra một bình thuốc nhỏ, đổ ra một viên viên dược hoàn, đưa cho Phượng Linh Tuyệt.

“Tuyệt vương, đây là giải độc hoàn, ngươi chỉ cần ăn vào, độc sẽ bị giải khai, vết thương này cũng là việc nhỏ, nghỉ ngơi mấy ngày là tốt.”

Nói xong, cất hết mọi thứ, liền lui trở về bên người Tà Vô Phong, trước sau không được một khắc đồng hồ.

“Vị công tử này, Tuyệt nhi thực sự không có vấn đề?”

Vừa rồi máu chảy xuống còn là màu đen xúc mục kinh tâm, hoàng hậu là thế nào không yên lòng, tuy rằng thần kỳ một màn, nàng là thấy, thế nhưng, thực sự không có vấn đề sao?

“Hoàng hậu nương nương yên tâm, y thuật của Cảnh Thương là nhất tuyệt của Mị quốc. Hắn nói không có việc gì, cũng liền không có gì đáng ngại.”

Tà Vô Phong trái lại không có đối với hoài nghi của hoàng hậu cảm thấy bất mãn, thương con sốt ruột, đây là một thân thiết của mẫu thân đối với nhi tử, nếu mẫu hậu hắn vẫn còn, khẳng định cũng sẽ là tốt với hắn như vậy.

“Bậy bổn cung liền an tâm…”

Hoàng hậu lúc này mới thở phào một cái, tâm tư của nhi tử không thể gạt được nàng, nhi tử của mình võ công là cực tốt, căn bản không có khả năng tránh không khỏi những ám khí kia, đây chính là rõ ràng chính hắn cố ý thất thủ, vậy không thể nghi ngờ là muốn Diên Diên chú ý, sao phải khổ vậy chứ?

“Phượng Linh Tuyệt, cảm tạ ngươi!”

Vẫn như cũ đứng ở bên người Phượng Linh Tuyệt, Địch Diên Diên hơi cúi đầu, chân thành tha thiết nói với Phượng Linh Tuyệt nói một tiếng, thanh âm không lớn, chỉ có Phượng Linh Tuyệt có thể nghe thấy…

“Diên Diên, ta sẽ không để cho nàng óc bất kỳ thương tổn gì!”

Phượng Linh Tuyệt không nhìn mọi người chung quanh, nhàn nhạt mở miệng, chỉ là nói ra quả thực khẩn không gì sánh được, trong tròng mắt thâm tình với Địch Diên Diên biểu lộ vô vi…

“Tuyệt vương vì cứu Diên Diên bị thương, bổn vương làm chuẩn hôn phu của Diên Diên, cũng nên nói một tiếng đa tạ với ngươi!”

Nghe Phượng Linh Tuyệt nói như vậy, Tà Vô Phong đi tới bên người Địch Diên Diên, cùng nàng tịnh đứng, như là đang cùng Phượng Linh Tuyệt tuyên cáo, Diên Diên là nữ nhân của hắn…”

“Tà vương chê cười, bổn vương đối với Diên Diên… Cứu nàng là bổn phận!”

(Luna: Cứ cái đà này sợ Phượng Linh Tuyệt không thể với Địch Hiểu Nhược @@)

Nói, nhãn thần mập mờ nhìn về phía Địch Diên Diên, trong mắt nóng cháy không khỏi nói cho Tà Vô Phong, hắn căn bản không có hết hy vọng với Địch Diên Diên!

“Tuyệt nhi cho rằng, mục tiêu của những người đó là…. Còn có, phía sau sẽ là ai chỉ điểm?”

Vẫn không nói gì, hoàng thượng để ý xong miệng vết thương của Phượng Linh Tuyệt, vẻ mặt lo lắng liền lên tiếng.

“Bổn vương cho rằng, mục tiêu là Diên Diên!”

Tuyệt vương cùng Tà vương đồng thời nói, gương mặt lộ vẻ lo lắng, trước người bất lợi với Diên Diên còn chưa tính, hôm nay còn là biết võ công, hơn nữa, người sau lưng xem ra không đơn giản!

Lòng của Tà Vô Phong còn lại là càng nhiều nghi ngờ hơn, cuối cùng người cứu tuyết nữ kia, tựa hồ là người trong giang hồ, hơn nữa, những người đó là bang nào phái nào, lòng của Tà Vô Phong cũng có chút tự định giá.

“Cái gì, tại sao là Diên Diên? Diên Diên cũng không có đắc tội với người a! Bọn họ tại sao muốn giết Diên Diên?”

Nghe mục tiêu là Diên Diên, hoàng hậu lần thứ hai khẩn trương, nếu trượng phu của mình, đó là hoàng thượng, đầu mối còn dễ tra một ít, thế nhưng, Diên Diên là vị tiểu thư khuê phòng, cũng không có đi ra ngoài gây sự, thế nào chọc những người đó? Nhìn qua võ công khá tốt, nhưng lại ám khí! Quan trọng nhất, một đao kia hướng Diên Diên đâm tới người nữ còn đào tẩu chưa tróc hồi, hơn nữa còn có đồng đảng!

“Di nương trước đừng lo lắng, có Tà vương ở, không có việc gì, không bằng trước thẩm vấn những người đó, nhìn có thể từ miệng của bọn họ tra ra chút gì hay không…”

Biết mục tiêu là bản thân, Địch Diên Diên cũng không có lo lắng, phản chính, Tà Vô Phong ở bên cạnh mình, tự nhiên sẽ không để cho nàng bị bất kỳ thương tổn nào, lúc này, nàng càng lưu ý, rốt cuộc là ai muốn bất lợi với nàng, nếu là Phượng Linh Sương hoặc Phượng Mạc Phi, các nàng không biết võ công, cho dù ở bên ngoài có người, nhưng ánh mắt của tuyết nữ kia nhìn về phía nàng, phân minh chính là hận!

“Phụ hoàng, nhi thần hy vọng việc này có thể giao cho nhi thần làm!”

Phượng Linh Tuyệt chủ động thỉnh chỉ, hắn và Tà Vô Phong cấp thiết nhất muốn biết người muốn muốn đả thương Diên Diên, nhưng ngại vì nơi này là Phượng Dạ quốc, chính là Tà vương muốn tra, cũng sợ rằng không thể tự mình nói ra khỏi miệng, hắn tự nhiên muốn đích thân thẩm vấn, đây chính là chuyện liên quan đến Diên Diên, hắn cũng không muốn mượn tay người khác!

“Hảo, liền giao cho Tuyệt nhi ngươi đi tra! Phân phó, yến hội đêm nay tiến hành như thường, tăng số thủ vệ bảo hộ, nếu thích khách trở lại, nhất định phải bắt được!”

Hoàng thượng ra lệnh một tiếng, phòng vệ trong cung liền nhiều hơn, chỉ là, tiệc tối như lúc ban đầu, tất cả mọi người còn không có xuất, vẫn như cũ ở lại trong cung, một đám cùng gia quyến của bọn họ lưu tại trong một giác đại viện, nói chuyện phiếm chơi cờ, học đòi văn vẻ.

Tuồng tan, hoàng thượng sợ là không có việc gì chiêu đãi Tà đế, lại không ngờ tới Tà đế đưa ra đề nghị muốn cùng hắn chơi cờ, vì vậy hai người liền đến thư phòng cạnh điện.

Địch Diên Diên cực kỳ sợ những thứ chơi cờ này, nói thật, nàng căn bản không biết, cũng không tiện, cho nên liền lôi kéo Tà Vô Phong, để hắn bồi mình ra ngoài một chút…

Bên trong hoàng cung, có nhiều chỗ Địch Diên Diên cũng là đi qua, tự nhiên, lần này nàng cũng không có đi đến địa phương náo nhiệt, lôi kéo Tà Vô Phong tự nhiên không có nguy hiểm gì, nên càng muốn đến những địa phương chưa từng đi.

Đi tới, Lãnh Lăng Trần cùng Cảnh Thương còn có Thanh nhi đều rất thức thời đứng ở một chỗ mát mẻ, cũng không có tiếp tục đi tới chỗ chủ tử của mình.

Thấy một chỗ rừng trúc sâu thẳm, Địch Diên Diên không chút do dự liền đi vào, Địch Diên Diên thiên vị trúc, mỗi khi thấy rừng trúc, cũng sẽ đi vào, nàng thích đứng dưới cây trúc, cái loại cảm giác yên lặng thanh u này để cho nàng thư thái…

Thấy trong rừng trúc có lương đình, Địch Diên Diên đi tới, ngồi xuống…

“Diên Diên thích rừng trúc? Vậy tại sao ở Thanh tâm trai không thấy trúc?”

Thấy biểu tình say sưa thư thái của Địch Diên Diên, Tà Vô Phong chỉ biết, Diên Diên đây là thích, đích xác, ở đây rất gần, hơn nữa trúc trùng trùng hầu như ngăn trở tất cả ánh dương quang, chính là linh linh toái toái rơi trên mặt đất, gió ùa ùa thổi đến, là rất sảng khoái.

“Thanh tâm trai nhỏ như vậy, trồng được mấy cây?”

“Không quan hệ, nếu nàng thích, trong Vương phủ trồng là được, trồng thêm mấy mảnh, nàng thích là được rồi!”

Dáng tươi cười tuyệt mỹ tuyệt mỹ Tà Vô Phong treo ở trên mặt, nhìn về phía Địch Diên Diên trong con ngươi lại tăng thêm vài phần nịch sủng.

“Tà Vô Phong, như ngươi vậy sẽ làm hư ta!”

Tà Vô Phong luôn luôn cưng chìu nàng như vậy, thật sẽ làm hắn nàng, quen được người cưng chìu, nếu sau này cảm tình sinh biến, nên làm cái gì bây giờ?

Bất quá, nàng không để ý nhiều, của nàng của nàng luôn luôn rất chuẩn, nhìn người cũng rất chuẩn, người như Tà Vô Phong vậy, yêu, là sẽ cả đời, sẽ không sinh biến, nàng tin tưởng, yêu của hắn đối với nàng, sẽ vĩnh viễn bất biến!

“Làm hư cũng tốt, như vậy nàng càng sẽ không rời bỏ ta! Hơn nữa, sủng nàng như thế nào đi nữa, ta cũng biết không quá phận!”

Đáy mắt Tà Vô Phong nịch sủng ý càng sâu, song chưởng càng chậm rãi đưa tới trên vai Địch Diên Diên, muốn ôm thật chặ Địch Diên Diên…

Thế nhưng, lại bị một tiếng kêu làm dừng lại, trên mặt lộ vẻ ảo não!

“Cứu… Cứu mạng! Cứu mạng!”

Nghe thanh âm, tiếng bước chân cũng càng ngày càng tới gần, vội vàng mất trật tự, hình dạng hốt hoảng.

Không lâu sau, liền từ rừng trúc đã chạy tới một thân ảnh kiều tiểu, không biết là bị cái kinh hách gì, thậm chí ngay cả hài cũng đã rớt một chiếc, chính là mang một bên hài, một bên chân trần hướng về Tà Vô Phong cùng Địch Diên Diên chạy tới, nhìn thấy thấy bọn họ càng thêm thở phào một cái, như là tìm được cứu binh.

“Làm sao vậy?”

Thật là một danh cung nữ, hơn nữa nhìn phục chế còn là cung nữ cấp thấp nhất, thấy nàng dừng lại ở trước mặt mình, Địch Diên Diên liền hỏi.

“Nàng muốn giết ta! Nàng muốn giết ta!”

Thấy Địch Diên Diên, nữ nhân xinh đẹp vậy, giống Thiên Tiên hạ phàm, để cho nàng thật đúng là cho rằng, không biết là mình đã chết, đến bầu trời, hay là thật có tiên nữ hạ phàm tới cứu nàng!

Nhìn thấy mỹ mạo của Địch Diên Diên, cung nữ kinh hoảng kia tự nhiên càng thêm khó có thể bình phục tâm tình, càng không có chú ý tới tồn tại của Tà Vô Phong.

Nếu không phải Tà Vô Phong bước ra một bước, muốn bảo vệ tốt Địch Diên Diên mà bước ra một bước, cung nữ kia cũng không có chú ý tới tồn tại của Tà Vô Phong.

Tự nhiên, thấy lãnh tuấn chi dung của Tà Vô Phong yêu nghiệt tuyệt thế vô song, cung nữ càng cho là mình thực sự chết đi rồi, nếu không, làm sao có thể thấy nam nhân tuấn diễm như vậy?

Từ nhỏ sinh hoạt tại trong hậu cung, bởi thân phận thấp, cũng chỉ bất quá ở lãnh cung cùng hoán y phòng, từ chưa từng thấy qua nam nhân chân chính, đã gặp cũng bất quá là tiểu thái giám môi hồng răng trắng, căn bản không coi là là nam nhân.

Mà vị trước mắt kia, không thể nghi ngờ dọa được nàng! Trong niệm tưởng của nàng, nam nhân trên đời này không có thể tuấn diễm như thế! Nên, nàng có thể đã lên trời!

“Nàng, là ai?”

Thấy cung nữ kinh hách nhìn Tà Vô Phong như thấy thiên thần, thanh âm của Địch Diên Diên hơi lớn hỏi, hy vọng có thể câu hồi tâm thần của vị cung nữ kia!

“Mộ Dung thị! Đúng rồi, nàng muốn giết ta! Ta đã chết rồi có đúng hay không? Trời ạ! Ta còn không muốn chết a!”

Xem ra, nàng thật đúng là cho là mình đã chết, xem Tà Vô Phong như thiên thần trên trời, thật buồn cười!

Bất quá, Mộ Dung thị trái lại là ai? Tại sao muốn giết nàng? Nhìn cung nữ, ngây ngốc, chưa kinh lịch thế sự, dáng dấp vô hại, thường thường phàm phàm, cũng không có gì a…

“Mộ Dung thị, là ai? Tại sao muốn giết ngươi?”

Địch Diên Diên tiếp tục hỏi, xem ra, đây chính là một thân cư hậu cung, lớn lên ở hậu cũng, chuyện gì cũng không hiểu, đến nàng và Tà Vô Phong cũng không biết, nói vậy cũng bất quá là một người cái gì cũng không biết.

Kéo kéo tay của Tà Vô Phong che ở trước, ý bảo hắn an tâm.

“Mộ Dung thị chính là thục phi trước kia! Nàng, nàng cùng Bạc thị đoạt đồ ăn, lỡ tay giết chết Bạc thị, bị ta nhìn thấy, muốn giết người diệt khẩu!”

Thục phi, thục phi là bị phế nhập lãnh cung, thật đúng là cố nhân! Còn phải cùng người đoạt đồ ăn? Bạc thị là ai?

“Vậy Bạc thị là ai?”

“Chính là Bình quý phi trước kia!”

Thấy cứu tinh, cung nữ cũng không có hỏi lai lịch, bởi vì cũng không phân rõ mình rốt cuộc chết chưa, người trước mắt là ai, phản chính, người khác hỏi, từ đầu chí cuối nói ra!

“Bạc thị, Bình quý phi, cũng là, Bình quý phi họ Bạc, nàng chết… Bên kia, chính là lãnh cung sao?”

Trong giọng nói không có đáng tiếc, cũng không có hưng khánh, chỉ là nhàn nhạt một câu, chết, giống như là một người cùng mình không liên hệ chút nào, bất quá, nàng trái lại đối với lãnh cung kia có chút hứng thú.

“Đúng vậy… Các ngươi đến cùng là ai?”

Nghe thấy người trước người mình nói như vậy, mới nhìn xung quanh, đích xác đây là rừng trúc phụ cận lãnh cung, nàng thường ngày có chút thời gian sẽ kinh qua, nói như vậy, là chưa chết, vậy người ăn mặc đẹp đẽ quý giá vậy, hơn nữa dung mạo xuất chúng, là ai?

“Tà Vô Phong, chúng ta đi xem?”

Nghe lãnh cung, Địch Diên Diên trái lại nổi lên hứng thú, cũng không có để ý tới người cung nữ kia, trực tiếp hỏi Tà Vô Phong…

“Tùy ý nàng…”

Địch Diên Diên nói, cái gì cũng tốt, dù cho lãnh cung là có chút người uy hiếp Diên Diên, chỉ cần hắn ở, cũng không sao!

“Các ngươi, các ngươi đến cùng là người gì?”

Thấy Địch Diên Diên cùng Tà Vô Phong muốn đi, vị cung nữ kia vội vàng kêu, biết hai người bọn họ sẽ không làm thương tổn bản thân, nên, bây giờ có thể cứu nàng cũng chỉ có hai vị trước mắt này.

“Đi qua rừng trúc, đi thẳng, thấy hai nam một nữ, ăn mặc không phải là trang phục của người trong cung, ngươi tìm được bọn họ, đem sự tình báo cho biết, sau đó nói là Địch tiểu thư để cho đến tìm, bọn họ sẽ biết mang ngươi đi, yên tâm, sẽ không hại ngươi…”

Nghĩ đến, cũng bất quá một tiểu cung nữ mười ba mười bốn, tiếp tục ở lại lãnh cung, nói không chừng không bị sát nhân diệt khẩu, cũng chỉ sợ sẽ bị ép điên, cứu người một mạng còn hơn xây bảy cấp phù đồ, nàng coi như là tạo phúc, nha đầu kia choáng váng chút, coi như có đảm lược, thích nghi cao.

“Cảm tạ! Cảm tạ Địch tiểu thư!”

Nhìn thân ảnh kiều tiểu một cao một thấp từ từ đi xa, tiểu cung nữ tâm sinh vẻ kính sợ, luôn cảm thấy, hai người cho dù thực sự là người, cũng nhất định không phải là người đơn giản! Tự nhiên, nàng cũng không có dự định muốn ngăn cản bọn họ đi vào lãnh cung, bởi vì nàng biết, không ai có thể ngăn được vị Địch tiểu thư kia, cũng không cần thiết ngăn cản…

Đi qua rừng trúc, đường, càng ngày càng lạnh, trên đường một thái giám cung nữ cũng không có, âm phong trận trận, cùng thanh u của rừng trúc vừa ở cực kỳ bất đồng, nơi này tĩnh, lãnh, có chút kinh khủng, thế nhưng, Địch Diên Diên càng đi càng hăng hái.

“Phượng Linh Sương, là bạn cũ của ta…”

“Diên Diên thật là tốt, còn vì nàng tới nơi này…”

Tà Vô Phong không để ý nhiều đến những người đó, đã cảm thấy tính tình Diên Diên của hắn cũng tốt chút, hắn còn muốn đem người hại qua Diên Diên đều nhất nhất xử trí, chính là bị nàng ngăn trở, lúc đó, Địch Diên Diên nói một câu, những người này, trời không thu, sở tác sở vi của các nàng cũng chỉ đem các nàng đẩy vào vạn kiếp bất phục, hà tất làm điều thừa…

“Kỳ thực, nếu là các nàng biết quý trọng, cái chỗ này cũng vẫn có thể xem là một địa phương tốt để thanh tu, thường ngày Bình quý phi kia, nga, không, nên là Bạc thị, không phải là thích thanh tu sao? Thế nào tại một địa phương tốt như vậy, không biết hảo hảo quý trọng, còn có, Mộ Dung thị kia, thật luân lạc tới cùng người khác đoạt đồ ăn, sớm biết như vậy, hà tất lúc đầu!”

Địch Diên Diên không phải là một người có tâm địa sắt đá, tuy rằng người khác đối với nàng không tốt, nhưng nàng chưa từng có nghĩ tới muốn đưa những người đó vào chỗ chết, những người đó tổng không buông tha nàng, rơi vào hạ tràng bi thương như vậy, cũng là tự tìm!

Nói, bọn họ liền tới địa phương lụi bại, là người ngoài nhìn, cũng khó có thể tưởng tượng, ở đây vẫn là hoàng cung, đến bảng hiệu trên cửa cũng mơ hồ, cũng không có ai để ý đổi, cũng đúng, đến nơi này địa phương quạnh quẽ tiêu lạc như vậy, liền biết là lãnh cung…

Nho nhỏ đẩy cửa ra, một chân bước vào, cửa theo quán tính đụng vào tường, nói vậy cũng là địa phương hư hại!

Cất bước chậm rãi đi vào, đình viện tiêu lạc không gì sánh được, đầy đất lá rụng, ngay cả mấy cây trồng, cũng không ai hảo hảo xử lý mà lá cây lạc tẫn, đầy đất lá cây khô vàng phát giòn, bước lên một bước, khanh khách rung động.

“Ai! Là ai!”

Trước đình viện, một lễ đường đã lâu thiếu tu sửa, hồng tất (Luna: nước sơn đỏ)vốn có cũng đã giảm đến không sai biệt lắm.

Nghe động tĩnh, từ trong lễ đường chạy đến một người mặc y phục vải bố, bẩn nguy, hơn nữa rất mỏng, cứ một tầng như vậy…nhưng thanh âm vẫn là bén nhọn!

“Đã lâu không gặp…”

Thấy người tới, nếu không phải nghe được thanh âm, người bồng đầu cấu diện, đâu còn như là Vĩnh Lạc công chúa thịnh khí lăng nhân lúc đầu!

“Ngươi là ai?”

Nhìn nữ nhân mỹ mạo tuyệt thế trước mắt, mỹ mạo ngay cả nàng cũng cảm thấy không bằng, bất quá, trong ấn tượng chưa từng thấy qua nữ nhân này, hơn nữa, Tà vương đứng ở bên cạnh nàng, nàng rốt cuộc là ai? Bất quá, dáng tươi cười thanh nhã ung dung kia, rất quen mặt, còn có thanh âm kia, đặc biệt êm tai, cũng hình như nghe qua ở nơi nào. Đã lâu không gặp, thực sự gặp qua?

“Công chúa thật là không có trí nhớ, đến Diên Diên cũng nhớ không được…”

Địch Diên Diên tiếp tục hảo tâm nhắc nhở, trên mặt tuyệt mỹ lại không khoan đắc ý bao nhiêu, hôm nay nàng không phải là đến xem trò vui, mà là đến chứng thực một việc suy nghĩ trong lòng, Phượng Linh Sương cùng người vừa ám sát, không có quan hệ…

“Diên Diên… Địch Diên Diên! Là ngươi! Ngươi nữ nhân đáng chết này! Không có khả năng, ngươi thế nào…? Điều này sao có thể!”

Phượng Linh Sương khàn cả giọng hô, trên mặt tuy rằng son phấn chưa thi, hơn nữa có chút bẩn uế, nhưng gương mặt dử tợn, là thế nào cũng nhìn ra được!

“Là Diên Diên trang dung xấu xí, công chúa nhận không ra rồi? Nhưng thanh âm, tổng nên nhận được chứ?”

Nhìn vẻ mặt Phượng Linh Sương cực kỳ kinh ngạc, đôi mắt hơi rủ xuống, quả thực, nàng thật không có phái người đi giết nàng, hơn nữa, lấy một trạng huống Phượng Linh Sương bây giờ, đến ăn cũng vô pháp ăn ngon, lại tại sao có thể có dư thừa mướn người giết người.

“Công chúa điện hạ, nhân gia hảo hảo tới thăm ngươi! Ngươi đón khách bằng cái dạng này?”

Những thứ tội này, cũng để cho Phượng Linh Sương dễ chịu! Lúc đầu công chúa điện hạ cao cao tại thượng, hiện tại, đến một cung nữ, không, nên tù phạm cũng không giống, tù phạm còn có đồ ăn, ai nguyện ý đến, nếu không ai nhìn, sợ là cũng không người nào nguyện ý mang thức đến, chính là những thứ này, cũng nên để lòng tự trọng của Phượng Linh Sương mài thấu!

“Nếu không phải nữ nhân chết bầm này! Ngươi đến cùng biết yêu thuật gì? Ngươi là một yêu nữ! Nếu không phải ngươi yêu nữ này, bổn cung sẽ rơi vào một kết quả như vậy? Bổn cung nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi! Nhất định sẽ không!

Phượng Linh Sương cũng không có cố kỵ Tà Vô Phong ở đây, bởi vì, cho dù nàng cố kỵ thế nào, cũng vô ích, hình dạng nghèo túng nhất, bất kham nhất đều đã bị Tà vương thấy, hiện tại nàng muốn nhất, chính là giết Địch Diên Diên yêu nữ kia, nàng cũng căn bản sẽ không tin tưởng, dung mạo của Địch Diên Diên là thật, nhất định là dùng yêu thuật, đúng, nhất định là dùng yêu thuật biến ra!

“Cút!”

Nhìn Phượng Linh Sương nhào tới Địch Diên Diên, Tà Vô Phong đó là đá cành cây bên chân lên, cành cây bay đến trên người của Phượng Linh Sương, Phượng Linh Sương lập tức liền ngã xuống đất, động liên tục cũng không thể khẽ động!

“Tà vương, ngươi đến bây giờ cũng tin tưởng yêu nữ kia! Nàng dùng yêu thuật gì mê hoặc ngươi? Ngươi thế nào cũng chỉ sẽ tin tưởng nàng?”

“Nữ nhi, nữ nhi, làm sao vậy? Các ngươi…? Tà vương? Ngươi tới thăm Sương nhi?”

Nghe thanh thét to của nữ nhi mình, thục phi từ hậu đường chạy đến, trong tay tràn đầy tiên huyết, thấy nữ nhi ngã xuống đất, vội vàng đỡ, nhưng thấy Tà vương giá lâm, mà vẻ mặt vui vẻ, nghĩ là Tà vương vì nữ nhi của mình tới!

Vừa còn đang là cướp được thực vật mà vui vẻ không ngớt, không nghĩ tới vận khí tốt, Tà vương tới, cuộc sống khổ của các nàng sắp chấm dứt, hài lòng cũng không kịp, cũng không có chú ý tới Địch Diên Diên được Tà Vô Phong hộ ở sau người, thậm chí ngay cả tướng mạo cũng không có thấy rõ…

Tự cho là đúng ngày lành sắp tới, vui vẻ cũng không kịp, nhìn bộ dáng kia của nữ nhi mình, trong lòng là có chút sợ, rất sợ Tà vương nhìn nếu không thích, như vậy khát vọng trong lòng, không phải là phao thang.

Ngẩng đầu hướng về Tà vương, đang chuẩn bị vì nữ nhi của mình nói cái gì đó, không nghĩ tới lại thấy dáng người xinh đẹp…

—— đề lời nói ngoài ——

Cám ơn đã ủng hộ! Đây là canh thứ nhất, cương sửa chữa hoàn, xin vui lòng nhận hắc, đêm nay muốn đi người khác thọ yến, phải về lai tài năng sửa chữa một … khác chương nga, sở dĩ phần 2 có thể phải chậm một chút a… Đại gia cần dũng dược nhắn lại a, thích nói tựu ủng hộ nhiều hơn, hoa nhỏ kim cương, yêm đều rất thích, nếu không có, viết viết nhắn lại cũng tốt lạp…

Trước/189Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vô Thượng Đan Tôn