Saved Font

Trước/618Sau

Tái Sinh Lần Nữa Để Yêu Anh

Chương 514

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chương 514

Bảo Ngọc mỉm cười, càng nhìn cô gái nhỏ mạnh miệng này càng cảm thấy thích, không chỉ bởi vì cô ta đã cứu mình một mạng, mà còn là vì sự hứng thú đối với nhau.

Lúc này Nghê Thư nâng lên liền nhìn thấy Tiêu Mặc Ngôn đi từ phía bên kia đến, ánh mắt cô hơi nheo lại, do dự một chút, chờ anh đi tới vẫn là đem chuyện Thiên Ma đã nói với mình thông báo cho anh.

Tiêu Mặc Ngôn nghe xong, trong mắt không có gợn sóng, vẫn không hề có chút phản ứng nào, nhưng đáy mắt lại như kết thành một tầng sương lạnh lùng mờ nhạt, trên mặt băng phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Đinh Khiên đứng bên cạnh Tiêu Mặc Ngôn, sau khi nghe được lời nói của Nghê Thư, hai hàng lông mày nghi ngờ nhíu lại, lắc lư cái đầu tóc màu xanh nói: “Trong tay mãnh hổ còn nắm giữ bí mật gì chứ, chẳng lẽ là liên quan đến người đó?”

Lúc này, Tiêu Mặc Ngôn đưa tay về phía Nghê Thư: “Điện thoại.”

Nghê Thư trợn mắt ngớ người, móc điện thoại từ trong túi ra đưa qua.

Tiêu Mặc Ngôn nhìn xuống, kéo đến số điện thoại của Thiên Ma trực tiếp gọi qua, sau đó lại đưa đến. Lúc Nghê Thư nhìn thấy màn hình điện thoại, sắc mặt thay đổi: “Nè, anh gọi cho cái tên biến thái kia làm gì vậy?”

Bảo Ngọc lắc đầu bật cười, tác phong của Tiêu Mặc Ngôn vẫn quyết đoán như vậy.

“Kết nối rồi.” Biểu cảm trên mặt Tiêu Mặc Ngôn vẫn không thay đổi.

Nghê Thư cúi đầu nhìn điện thoại, trên màn hình điện thoại quả nhiên là hiển thị đã kết nối, tiếng cười đắc ý của Thiên Ma truyền đến ở bên kia: “Thư Thư à, ha ha, tôi biết mà, cô sẽ không nhịn được mà gọi điện thoại cho tôi.”

Nghê Thư thật sự tức mình muốn chết, ngước mắt trừng Tiêu Mặc Ngôn đang đứng ở trước mặt, tức giận nghe điện thoại, xoay người lại, mặt hướng về phía cửa sổ sát đất: “A lô, anh có chuyện gì muốn nói cho tôi biết?”

“Chậc chậc, Thư Thư à, đây cũng không phải là bộ dáng cầu người ta nha.” Thiên Ma mang theo giọng điệu phách lối, Khiến Nghê Thư tức giận đến lửa cháy hừng hực.

“Có nói hay là không, không nói thì tôi cúp đó.”

Lúc này Đinh Khiên kéo lấy tay của cô ta, phòng ngừa cô ta thật sự cúp điện thoại, nháy mắt ra hiệu với cô ta, dùng khẩu hình nói: “Bà cô Nghê à, hỏi chuyện quan trọng, lần này có thể đừng có tùy hứng được không.”

Nghê Thư trừng anh ta, lại đè xuống tức giận: “Thiên Ma, anh gọi điện thoại cho tôi không phải là muốn nói với tôi ư? Tôi tò mò rồi thì bây giờ anh đang hả hê hả, đừng có để tôi khinh bỉ anh.”

“Cái này ấy hả… Ha ha, nếu như cô nói vài lời êm tai, không chừng tôi sẽ cân nhắc xem có nên nói hết tin tức của tôi biết cho cô hay không.”

Nghê Thư khẽ cắn môi, cố gắng đè xuống tức giận trong lồng ngực, không cam lòng ở miệng: “Thiên Ma, anh… giúp một chút đi có được không, cuối cùng là có tin tức gì bất lợi với Hồng môn vậy?”

Thiên Ma ở bên kia ngáp một cái: “Kêu một tiếng anh Thiên xem nào.”

Tính tình hung dữ của Nghê Thư sắp nhịn không được mà bộc phát rồi, Đinh Khiên vội vội vàng vàng vỗ lưng của cô ta, giúp cô ta thả lỏng.

“Anh, anh Thiên…” Thiếu chút nữa Nghê Thư đã cắn phải đầu lưỡi của mình.

“Không đủ mê hoặc, nghe cũng không thể phản ứng được.”

“Mẹ kiếp, anh…”

Lần này không chỉ có Đinh Khiên, ngay cả chị Điềm nghe thấy tình hình ở bên này cũng phải đi qua, nhanh chóng trấn an: “Nghê Thư, chỉ cần nói hai câu dễ nghe là đạt được mục đích rồi mà, sau khi nhận được tin tức rồi, xoay đầu muốn làm gì cậu ta thì làm cũng được.”

Nghe xong, Nghê Thư bình tĩnh lại, hít sâu một hơi, đã chuẩn bị tốt tâm lý, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Anh Thiên, anh giúp người ta một chút đi mà, nha.”

Trước/618Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Sau Khi Sống Lại Ta Là Tất Cả Đại Lão Ánh Trăng Sáng