Saved Font

Trước/84Sau

Tam Thiếu Gia! Tôi Không Phải Mami Của Anh

Chương 3: Người Này Chính Là Kẻ Thù Của Kẻ Thù

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Dừng lại một chút, anh ta nói: “À, tiện thể nói với viện trưởng, bác sĩ Lâm này từ chức.”

Người đàn ông kia lập tức gật đầu: “Vâng!”

Hai người này nói chuyện với nhau hoàn toàn không chú ý đến người trong cuộc là Bạch Sâm, càng đừng nói đến việc hỏi ý kiến của cô.

Bạch Sâm: “…”

Tiện thể nói một tiếng? Nói em gái của anh … Không đúng, là em trai của anh ta … Đi cùng mình sao …?

Trong lòng Bạch Sâm bắt đầu cảm thấy tức giận bùng lên, nhưng nhìn gương mặt bình tĩnh thản nhiên của Lâm Nhược Tiêu cùng đám người khổng lồ phía sau anh ta, cô tự cảm thấy vô dụng lui về đằng sau, yên lặng không nói.

Bạch Sâm lặng lẽ đặt biệt danh cho mình: “Đồ nhát gan “ T.T

Hu hu hu hu…

Lâm Nhược Quân đứng bên cạnh cũng ngoan ngoãn nghe hai người họ nói chuyện, sau đó vui vẻ nắm áo Bạch Sâm nói: “Mami, mẹ sẽ đến ở với con sao?”

Bạch Sâm: “Ừ… Hu hu hu hu.”

Lâm Nhược Quân vô tội chớp mắt nói: “Mami, sao Mami lại khóc?”

Bạch Sâm mở miệng, định nói chuyện thì ánh mắt sắc như dao của Lâm Nhược Tiêu bay đến.

Cô đành phải nuốt lại, tìm cớ khác: “Hu hu hu hu, Ma…Mami vui quá thôi …”

Lâm Nhược Tiêu: “…”

Nói là chăm sóc riêng cho Lâm Nhược Quân, nhưng trên thực tế thì … Bạch Sâm cẩn thận suy ngẫm lại, hình như cũng giống như làm bảo mẫu thôi, khác là ở chỗ mình được chăm sóc một người rất đẹp trai, rất giống … chó Samoyed.

Viện trưởng của bệnh viện đúng là quá vô dụng.Bạch Sâm mặt ấm ức đi sau Lâm Nhược Tiêu đằng sau còn có thêm Lâm Nhược Quân, viện trưởng còn vui vẻ nói với Bạch Sâm: “Bạch Sâm à, em đúng là có số may mắn, sau này nhất định phải cố gắng đó.”

May mắn cái gì … Số hưởng cái gì … Tôi không đập đầu ông vào tường là may mắn lắm rồi đó!

Bạch Sâm đúng là dở khóc dở cười, trước kia thỉnh thoảng mới đi ngang qua viện trưởng, nhưng ông ta luôn coi cô như người vô hình, vậy mà bây giờ lại thân thiết đến thế, trở mặt cũng không cần nhanh đến thế chứ.

“Ha ha, vâng …”Bạch Sâm cười cho có lệ, thầm nghĩ, cố gắng cái quái gì chứ …

Ở trước cửa bệnh viện là ba chiếc xe màu đen, tất cả đều có rèm che, Bạch Sâm vừa thấy ba chiếc xe này, sắc mặt tái mét – – kiêu ngạo thật đấy, nếu tôi là kẻ thù của mấy người, tôi cũng biết phải tấn công chiếc xe ở giữa nữa … Đúng là làm màu.

Lâm Nhược Tiêu ngồi vào tay lái phụ, người đàn ông kia mở cửa cho Lâm Nhược Quân và Bạch Sâm, có lẽ do sợ Bạch Sâm sẽ biến mất mà Lâm Nhược Quân luôn đi đằng sau Bạch Sâm, Bạch Sâm không vào, anh cũng không chịu vào, cuối cùng Bạch Sâm đành phải vào xe ngồi, Lâm Nhược Quân cũng nhanh chóng vào theo.

Bạch Sâm: “…”

Chiếc xe hơi đầu tiên chạy đi, những chiếc xe tiếp theo cũng dần dần chuyển động theo, bây giờ còn sớm, trời vẫn còn hơi tối, trên đường không có ai, cũng không có xe cộ, xe chạy vô cùng thoải mái,Bạch Sâm cảm thấy hơi mệt, mi mắt nặng trịch, dần dần cụp xuống, cô dựa vào ghế, từ từ nhắm mắt lại.

Lâm Nhược Quân thấy Bạch Sâm ngủ thiếp đi, lấy tay chọc vào mặt của cô.

Bạch Sâm không có phản ứng.

Lâm Nhược Quân thấy Bạch Sâm không để ý đến mình, có chút bất mãn, bĩu môi ngắt lỗ mũi của Bạch Sâm, không cho cô hít thở.

Bạch Sâm: “…”

Lâm Nhược Quân buông tay ra.

Bạch Sâm: “Khụ khụ..”

Cô vất vả lắm mới thở lại bình thường được, tức giận nói: “Anh đang làm gì thế hả? Muốn tôi chết lắm hả?”

Đôi mắt Lâm Nhược Quân ngấn lệ: “Mami, đừng mắng con mà …”

Bạch Sâm: “Khụ.”

Lâm Nhược Quân ngủ không phải cô chưa từng thấy, nhưng Lâm Nhược Quân khi ấy, mặc dù nhìn rất đẹp, nhưng lại như thiếu đi một cái gì đó. Còn bây giờ, cũng vẫn ngủ như thế này, nhưng lại toát lên vẻ đáng yêu, ngây thơ của trẻ con, đôi lông mi khẽ rung động giống như một con bướm đậu lên mặt hồ, không biết khi nào sẽ vươn cánh mà bay đi. Hô hấp rất đều đặn, lại thêm vẻ lương thiện nhưng lại lạnh lùng bên ngoài, làm cho người ta muốn chạm cũng không thể chạm vào.

Đồng thời, Lâm Nhược Tiêu ngồi đằng trước ho nhẹ, nhắc nhở Bạch Sâm rụt tay lại.

Cô vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Rốt cuộc, chạy mãi cũng đến được vùng ngoại thành, cô chưa từng thấy những con đường này, bây giờ mới biết, thì ra thật sự có biệt thự, mà còn ở sườn núi, nằm ngay ở nơi mà ánh đèn sáng rực rỡ nhất.

Bạch Sâm nghĩ, những thư sinh ngày xưa lên đường đi thi, khi trời tối thì phải vào những ngôi miếu đổ nát để mà sống tạm, chợt nhìn thấy ở phía xa có ngọn đèn, có ánh lửa, không chừng trong đó còn có những người đẹp đang dọn những món ngon ngồi đợi mình, chắc là cảm thấy kinh ngạc lắm. Nhưng theo quy luật mà nói, những người đẹp đó, phần lớn đều là yêu quái…

Xe của bọn họ men theo con đường quanh co ở chân núi, sau đó chạy đến trước một cánh cửa sắt lớn, cửa từ từ mở ra, từng chiếc xe ô tô chạy vào, Bạch Sâm cố gắng tỉnh táo nhìn rõ cảnh vật hai bên đường, đau khổ phát hiện rằng cô chưa từng thấy những thứ này bao giờ. Con đường này rất rộng, đủ cho hai chiếc xe chạy cùng lúc, chiếc xe cứ không ngừng đi đến, sau đó dừng trước một căn biệt thự có màu xanh, màu vàng rực rỡ, một người phụ nữ chừng 40 tuổi mặc đồng phục đi ra, mở cửa xe cho bọn họ, lễ phép nói: “Đại thiếu gia, Tam thiếu gia.”

Sau đó, ánh mắt của bà ta kinh ngạc nhìn Bạch Sâm – – nhưng ba giây sau, bà ta lập tức chuyển ánh mắt đi, cũng coi như không thấy Lâm Nhược Quân đang nắm chặt áo của Bạch Sâm.

Có lẽ là quản gia.

Bà quản gia cười nói với Lâm Nhược Quân nói: “Chúc mừng Tam thiếu gia khỏi bệnh.”

Lâm Nhược Quân chẳng thèm nhìn bà ta, ánh mắt vẫn còn mơ mơ màng màng, nói với Bạch Sâm: “Maimi, con muốn ngủ nữa …”

Bà quản gia: “…”

Lâm Nhược Tiêu nói: “Dì Mẫn, đưa Tam thiếu gia và … Bác sĩ Lâm vào phòng nghỉ ngơi đi, có chuyện gì đợi sáng mai nói tiếp

Sau đó, anh ta nhìn thoáng qua Bạch Sâm, nói: “Chăm sóc nó cho tốt.”

Bạch Sâm cứng ngắc nói: “Vâng, Lâm … Lâm thiếu gia.”

Lâm Nhược Tiêu nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cô gọi tôi là Lâm Nhược Tiêu là được rồi.”.”

Ôi trời …

Bạch Sâm kinh ngạc nhìn, Lâm Nhược Tiêu từ khi gặp mặt thì luôn tỏ vẻ lạnh lùng xa cách,sao bây giờ lại trở thành bình dị gần gũi thế này, còn kêu cô gọi thẳng tên của anh ta?

A, trong phim truyền hình cũng thường chiếu như vậy mà, nam chính lạnh lùng khó gần, sau đó nữ chính đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời nam chính, làm thay đổi nam chính. Giống như Giang Trực Thụ và Viên Tương Cầm hay … Anh không nhớ nữa =.=

Có điều, Lâm Nhược Tiêu này đúng là dễ hòa tan, huống chi lại còn trước một người không có gì đặc biệt như snh …

Sau đó, Lâm Nhược Tiêu thản nhiên nói: “Nếu không,Nhược Quân cũng không biết gọi tôi là gì.”

Ừ nhỉ?

Cô gọi Lâm Nhược Tiêu là “thiếu gia”, mà Lâm Nhược Quân là em trai của anh ta, vậy anh cũng nên gọi Lâm Nhược Quân là “thiếu gia”, mà hắn ta lại gọi anh là mẹ…

Đầu của Bạch Sâm như muốn nổ tung, đừng nói là cô, cho dù Lâm Nhược Quân có thông minh cách mấy cũng không hiểu nổi …

Lâm Nhược Tiêu đúng là suy nghĩ rất chu đáo.

Có điều … hình như trí tưởng tượng của cô cũng phong phú lắm thì phải

Bạch Sâm: “…”

“Ngoan …”Bạch Sâm nói với Lâm Nhược Quân đang nước mắt lưng tròng, “Đừng khóc nữa, Mami thương con.”

Lâm Nhược Tiêu: “…”

Lâm Nhược Quân vui vẻ dụi đầu vào người Bạch Sâm: “Vâng!”

Bạch Sâm: “T_T “

Thật ra, người nên khóc phải là cô mới đúng.

***

Để tiện cho việc sau này chạy trốn,Bạch Sâm cẩn thận nhìn ngắm con đường ngoài cửa sổ, dần dần, cô mới phát hiện bọn họ đang đi ra ngoại thành …

“À …Lâm, Lâm thiếu gia.” Bạch Sâm do dự một chút, nhưng vẫn cố gắng mở miệng, Lâm Nhược Tiêu ở ghế phụ đáp một tiếng, anh tiếp tục nói: “Chúng ta đang đi đâu vậy

“Biệt thự ở sườn núi.” Lâm Nhược Tiêu trả lời ngắn gọn.

“…”

Ở sườn núi, lại còn là biệt thự?

Trong suy nghĩ của Bạch Sâm, ở trên núi không phải là cây cối thì là nấm mồ …

“Vậy đi lại có tiện không?” Bạch Sâm không dám nói thẳng suy nghĩ của mình ra, đành phải khéo léo hỏi anh ta.

Lâm Nhược Tiêu thoạt nhìn không để ý tới, nhưng vẫn giải thích: “Ở đó yên tĩnh, thích hợp cho Nhược Quân dưỡng bệnh, nếu như nó có thể bình phục lại thì có thể về nhà của nó.”

Còn có cả nhà riêng …

Xe càng đi, đường càng hẻo lánh,Bạch Sâm càng lúc càng thấy sợ hãi, lỡ như Lâm Nhược Tiêu muốn bán cô ở nơi rừng sâu núi thẳm như thế này thì cũng không khó khăn lắm.

Thế nên, cô nhìn sang Lâm Nhược Quân đang nắm chặt áo của mình bên cạnh, đến lúc đó lấy cậu ta ra làm con tin cũng được. Nhưng vừa quay qua nhìn, mặt của Bạch Sâm liền đen lại – – khó trách cậu ta yên lặng đến vậy, thì ra là đã ngủ thiếp đi …

Nếu không phải tại cậu ta, sao bây giờ cô lại thấy lo sợ thế này chứ, nhưng đầu sỏ gây nên lại ngủ ngon như vậy …Bạch Sâm chợt có ý nghĩ: Người này là kẻ thù trong đầu, cô lén lút đưa tay ra, định bóp lỗ mũi của cậu ta lại, nhưng lại không đành lòng.

Trước/84Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Ngạo Thế Đan Thần