Saved Font

Trước/84Sau

Tam Thiếu Gia! Tôi Không Phải Mami Của Anh

Chương 37: Đúng Là Kim Đồng Ngọc Nữa Mà!

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Trên thực tế thì trừ được dạy về cách phải cười như thế, đi đứng thế nào còn phải nhớ tên những người trên ảnh, phòng khi có người quen đến chào hỏi còn nhận ra, mà Bạch Sâm cũng bi thảm bị bắt học theo, bởi vì nếu Lâm Nhược Quân có quên thì còn có cô ở bên cạnh nhắc nhở…

Lâm Nhược Quân dùng dáng vẻ lịch sự mà không hề mất phong độ đàn ông nhìn Bạch Sâm, nói: “Bạch Sâm như vậy được chưa?”

Bạch Sâm nhịn cười nói: “Rất tốt.”

Lâm Nhược Quân: “Bạch Sâm, sao mặt em đỏ quá vậy?”

Bạch Sâm: “Con gọi mami như vậy dĩ nhiên cảm thấy kì cục rồi, chẳng khác gì đang diễn phim Quỳnh Dao vậy.” cảm giác thật giống như đang diễn Quỳnh Dao kịch!”

Lâm Nhược Quân bình tĩnh nói: “Vậy con nên gọi mammi là gì? Anh hai nói khi có người lạ không được gọi mami là mẹ… Hay là gọi Tiểu Sâm?”

Bạch Sâm suýt nữa thì phun hết nước miếng lên mặt anh: “Không cần không cần, Bạch Sâm là được rồi, Bạch Sâm là được rồi.”

Lâm Nhược Quân gật đầu: “Bạch Sâm.”

Bạch Sâm nói: “Mấy cái ảnh đó con có nhớ tên hết chưa?”

Lâm Nhược Quân không chút do dự nói: “Học xong từ lâu rồi.”

“Ừm…” Bạch Sâm gật đầu, cô hỏi như vậy cũng vì cô chẳng nhớ được gì nhiều, nhiều người cần nhớ như vậy mà, chỉ sợ lúc Lâm Nhược Quân cần nhắc thì cô lại không giúp được thôi.

Lâm Nhược Quân nói: “Mami đừng sợ, con sẽ bảo vệ mami.”

Bạch Sâm quýnh lên: “Mami không có sợ mà, tại lo lắng cho con thôi… Nhưng mà nhìn con tự tin lắm phải không? Vậy thì tốt rồi.”

Lâm Nhược Quân nhìn cô cười cười.

Vài ngày sau, đồ dự tiệc của Bạch Sâm cũng được đưa đến, là một bộ váy màu trắng, nửa phần trên thì có vài viên đá đính lên lấp lánh, đẹp mà không thừa, xuống đến chỗ đầu gối thì có vài tua rua mỏng, mỗi lần cử động là chúng lại nhịp nhàng chuyển động, phối cùng chiếc giày cao gót đáng yêu, người trang điểm tạo một kiểu tóc ngắn gọn nhất cho Bạch Sâm, bên tai là một chiếc kẹp tóc có đính kim cương, tạo hình tuy đơn giản nhưng không kém phần xinh đẹp, đứng cạnh Lâm Nhược Quân chẳng khác gì một đôi uyên ương thật sự.

Lâm Nhược Phi ở bên cạnh khoa trương vỗ tay: “Đúng là Kim đồng ngọc nữ mà!”

Bạch Sâm trợn mắt nhìn anh,Lâm Nhược Quân lại vui vẻ nghiêng đầu nhìn Bạch Sâm, cô thấy vậy cũng cười cười nhìn anh.

Quần áo của Lâm Nhược Phi và Bạch Sâm đều đã được chuẩn bị xong, đều lấy phong cách đơn giản nhưng chững chạc làm chủ, chỉ khác nhau ỏ chỗ, Lâm Nhược Phi mặc chiếc áo sơmi màu hồng ở bên trong, nhìn cực kì lãng tử,Bạch Sâm nhịn không được, cười một hồi lâu, Lâm Nhược Phi không thèm để ý đến cô, để nhà tạo mẫu làm một kiểu tóc lãng tử cho hợp với bộ quần áo, còn Lâm Nhược Tiêu thì chẳng khác ngày thường là bao.

Những chuyện cần phải làm cuối cùng là mở tiệc chiêu đãi khách và trang trí hội trường, mà hội trường không phải ở ngôi biệt thự dưới chân núi – – Bạch Sâm phát hiện, nơi này khá là bí mật, thường không mời khách đến đây, hội trường nằm trong một căn biệt thự khác ven biển thành phố X, sau khi Bạch Sâm biết suýt nữa thì ngất xỉu, lần đầu tiên cô cảm nhận được sâu sắc cái gọi là mối hận giữa nông dân với giai cấp quý tộc…

Những chuyện này không đến phiên Bạch Sâm cô phải lo, nhảy nhót cũng đã tập xong cả rồi, căn bản chẳng còn vấn đề gì nữa, Lâm Nhược Phi chợt bước tới bên cạnh Bạch Sâm như hồn ma, nói: “Cô có muốn mời Giai Tề đến không?”

Bạch Sâm nói: “Mời đến cũng được, nhưng tôi sợ nó không đến thôi, nó không thích mấy bữa tiệc kiểu này lắm, huống chi cũng chẳng có mấy người quen biết.”

Cô nàng chắc hẳn sẽ khó xử lắm, huống chi Giai Tề còn rất thẳng tính nữa, đối với những người không quen thì ngay cả một nụ cười cô cũng keo kiệt.

“Tôi sợ cô lúc đó đứng một mình bơ vơ thì sẽ khó xử lắm.”Lâm Nhược Phi nghiêm túc nói: “Cô xem xem, đến lúc đó cô nhất định sẽ là tiêu điểm, khi Nhược Quân bị kéo đi mất thì chỉ còn lại mình cô, lúc đó sẽ có một đống người nhìn chằm chằm vào cô, khó chịu bao nhiêu… Kêu Giai Tề đến, cô ta sẽ giúp cô quét hết đám người dư thừa đó đi.”

Bạch Sâm bất đắc dĩ nói: “Anh làm như nó là pháp sư đuổi tà vậy…”

Có điều lời Lâm Nhược Phi nói không phải không có lý, Bạch Sâm nghĩ vậy liền gọi điện cho Giai Tề, Giai Tề mới đầu cũng không có ý định đến, nhưng nghe Bạch Sâm than vắn thở dài, băn khoăn một hồi rồi cũng gật đầu, làm cho Bạch Sâm cảm động không thôi.

Thời gian đến bữa tiệc càng lúc càng gần, 1 ngày trước khi sinh nhật Lâm Nhược Quân, Bạch Sâm cố tình không đi ngủ, đợi đồng hồ điểm đúng mười hai giờ ghé đầu vào tai Lâm Nhược Quân nói nhỏ: “Chúc mừng sinh nhật”, ai mà ngờ Lâm Nhược Quân hưa có ngủ, nghe Bạch Sâm nói vậy lập tức mở mắt.

Bạch Sâm: “… Sao con còn chưa ngủ…”

Lâm Nhược Quân nói: “Nãy giờ mami xoay qua xoay lại con đã tỉnh rồi.”

Bạch Sâm lúng túng nói: “Vậy à, mami xin lỗi…”

Lâm Nhược Quân cười rất vui vẻ: “Có phải vì muốn chúc con sinh nhật vui vẻ nên mami cố ý không ngủ phải không?”

Bạch Sâm gật đầu: “Ừm, con nghe thấy không?”

Lâm Nhược Quân đáp “có” một tiếng, cọ cọ đầu vào ngực Bạch Sâm: “Cảm ơn mami, con rất là vui.”

Bạch Sâm buồn cười sờ sờ đầu Lâm Nhược Quân: “Nhược Quân lại lớn thêm 1 tuổi rồi nha.”

“Dạ.” Lâm Nhược Quân lấy tay vòng qua eo Bạch Sâm, dính sát vào người cô như con gấu Koala, giọng nói có phần miễn cưỡng: “Năm nay mami cũng phải ở cạnh con đó.”

Bạch Sâm cười cười, nói: “Ừmm.”

Lâm Nhược Quân đợi Bạch Sâm chìm vào giấc mộng rồi, cẩn thận ngồi dậy, mở đèn bàn lên, chỉnh ánh sáng xuống mức thấp nhất, dưới ánh đèn yếu ớt mà viết nhật kí.

【 Nhật kí của Lâm Nhược Quân 】

Hôm nay mami vì mình mà cố ý đợi đến mười hai giờ mới ngủ, chỉ vì muốn cho mình một sinh nhật vui vẻ!

Yêu mami quá đi, mami thật là đáng yêu mà!

Dù cho mami có thích anh hai cũng không sao, mami sẽ không đợi đến mười hai giờ để chúc anh hai sinh nhật vui vẻ đâu.

Bởi vì người ngủ với mami chính là mình!

Trước/84Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nhất Phẩm Nông Phi