Saved Font

Trước/84Sau

Tam Thiếu Gia! Tôi Không Phải Mami Của Anh

Chương 48: Là Người Đến Cứu Cô Sao??

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Bạch Sâm nghe không hiểu gì, cũng không biết Trịnh Hi đang nói gì, thậm chí cô còn nghi ngờ không biết Trịnh Hi có thật đang gọi điện cho nhà họ Lâm hay không, bởi vì… Từ “đáng thương” này, căn bản chẳng liên quan gì đến họ cả…

“Mày nói gì cơ? Tiền ư? Đúng, tao muốn tiền, nhưng không phải chỉ có tiền! Tao muốn thân phận! Những thứ của mày đáng lẽ phải là của tao!”

Trịnh Hi bỗng nhiên kích động hét lên, Bạch Sâm nhíu chặt mày, muốn hét lên gì đó với đối phương, nhưng bị người đàn bà phía sau kéo tóc không chút lưu tình, nói: “Cô đàng hoàng cho tôi.”,

Bạch Sâm bị đau ngẩng đầu về sau, Trịnh Hi Hưởng thấy vậy, cười nói: “Tưởng Minh, nhẹ một chút, người ta dù gì cũng là con dâu tương lai của nhà họ Lâm, làm đau người ta thì chịu trách nhiệm nổi sao?”

Lời nói của hắn có phần mờ ám, người khác nghe dĩ nhiên không nghĩ Tưởng Minh là nữ, giống như đang làm chuyện gì đó không đứng đắn với Bạch Sâm vậy, quả nhiên, Trịnh Hi nở nụ cười, nói: “Đừng có hấp tấp vậy chứ, ha ha ha ha, mày cứ tự mình suy nghĩ đi, tao không có hứng thú gì với thể loại này cả, mắt của bọn bây đúng là đặc biệt thật, nhưng tao không thích. Chỉ cần mày trả lại những thứ vốn là của tao về cho tao thì chuyện gì cũng có thể thương lượng, nó sẽ an toàn trở về, tao cũng không làm phiền bọn bây nữa, chẳng phải như vậy rất tốt sao?”

Nói xong Trịnh Hi liền cúp điện thoại.

Bạch Sâm: “…”

Người đàn bà tên Tưởng Minh kia ngồi xuống cạnh Bạch Sâm, lấy một điếu thuốc ra châm lửa, Bạch Sâm liếc cô ta, cô ta liền nhả một vòng khói vào mặt Bạch Sâm.

Bạch Sâm: “Khụ, khụ, khụ…”

Mẹ kiếp.

Sao cô lại xui xẻo vậy chứ… Chuyện liên quan đến nhà họ Lâm và Trịnh Hi, cô lại là người bị bắt, đúng là bi kịch…

Trịnh Hi nhặt cái di động lên, lấy một cái PSP ra chơi, tiếng nhạc của game vừa vang lên, Bạch Sâm vô thức nói: “Roch Roch…”

Đây là trò chơi mà cô lẫn Lâm Nhược Quân đều thích, nhân vật trong game này được xây dựng cũng khá đáng yêu, có điều lần nào cô cũng thua Lâm Nhược Quân cả…

Trịnh Hi nói: “Cô cũng biết sao?”

Bạch Sâm nói: “Trò này cũ rồi, Lâm Nhược Quân cũng thích.”

Trịnh Hi lộ ra giật mình nét mặt: “Lâm Nhược Quân cũng chơi PSP? Chậc chậc, không nhìn ra đấy.”

Dĩ nhiên là anh không thấy, anh có thấy Lâm Nhược Quân lúc sau này chưa …

Bạch Sâm nói: “Tai nạn xe của Lâm Nhược Quân là do anh sao?”

Trịnh Hi không thèm ngẩng đầu trả lời: “Không phải.”

Bạch Sâm “xì” một tiếng, nói: “Vậy là ai chứ!”

Trịnh Hi nở một nụ cười bí hiểm, không nói gì thêm.

Bạch Sâm lại càng không hiểu, nhưng không nghĩ ra được có chỗ nào kì lạ, dù gì thì Trịnh Hi này không thể

tin được, Bạch Sâm bĩu môi, không nghĩ thêm nữa.

Ba người ngồi cạnh nhau, không nói gì, một lúc lâu sau, Trịnh Hi chợt cười phá lên: “Hắn ta muốn bao lâu đây? Đã lâu vậy rồi cũng không thèm gọi điện lại, xem ra không quan tâm đến cô nữa. Cô nói không sai nhỉ.”

Bạch Sâm liếc hắn một cái, nói: “Bởi vậy nên tôi mới nói… Giờ anh cũng biết rồi, thả tôi đi đi.”

Trịnh Hi càng cười lớn hơn: “Cô đúng là ngây thơ, tính cách cô như vậy, không hiểu sao tên Lâm Nhược Quân kia có thể thích cô được nhỉ? Còn cố ý công bố cô là bạn gái nó, làm tôi tưởng cô đặc biệt lắm…”

Bạch Sâm: “…”

Tưởng Minh ngồi bên cạnh lại nhả ra một làn khói: “Cô ta đặc biệt thật mà.”

Bạch Sâm bỗng nhiên có thiện cảm hơn với cô ta, cảm kích nhìn sang.

Tưởng Minh nói tiếp: “Đặc biệt ngu.”

Bạch Sâm: “…”

Vật họp theo loài, người phân theo nhóm, chí ít cô cũng phải biết Tưởng Minh này không khá hơn Trịnh Hi là bao…

Trịnh Hi bỗng nhiên nhíu mày, nói: “Tưởng Minh, mau lục soát người nó.”

Bạch Sâm: “?!”

“Anh muốn làm gì?” Bạch Sâm thét lên.

Trịnh Hi nói: “Kêu la cái gì, tôi muốn làm gì thì đã tự mình lục soát người cô rồi.”

Bạch Sâm: “…”

“Tên Lâm Nhược Tiêu đó yên lặng thật là kì lạ, nhất định là đã đặt máy định vị lên người cô.”

Bạch Sâm im lặng: “Anh tưởng đang quay phim à?”

Trịnh Hi khinh bỉ nhìn cô: “Chuyện này với Lâm Nhược Tiêu là một chuyện quá đỗi dễ dàng, cũng đâu mất kĩ thuật phức tạp gì, cô đúng là ngu ngốc.”

Bạch Sâm: “… …”

Tưởng Minh vứt mẩu thuốc lá vào cái gạt tàn, kéo Bạch Sâm vào một căn phòng, căn phòng này rất nhỏ, chỉ có một lỗ thông gió, hơn nữa nhìn cách bài trí xung quanh thì có thể thấy bình thường không có ai ở đây, Bạch Sâm căng thẳng nhìn Tưởng Minh.

Tưởng Minh miễn cưỡng nói: “Thả lỏng, căng thẳng thế làm gì, tôi có phải đàn ông đâu

Bạch Sâm nghĩ, ai mà tin được lời cô chứ…

Bạch Sâm đang mặc áo T-shirt và quần Jeans, là một bộ quần áo đơn giản đến không thể đơn giản hơn nữa, Tưởng Minh kiểm tra đầu tóc, lỗ tai cô đầu tiên, xác định không có gì khả nghi thì bắt đầu sờ xuống cổ tay, cánh tay cô, Bạch Sâm: “…”

“Không có gì cả…” Tưởng Minh nhíu mày, sau đó vén áo Bạch Sâm lên, cô hét lên một tiếng, nhưng bị cô ta bịt miệng lại, Tưởng Minh nói: “Kêu cái gì mà kêu, chúng ta đều là phụ nữ, lại chẳng có quan hệ gì, cô chưa bao giờ đến nhà tắm công cộng à? Chưa bao giờ đến suối nước nóng à?”

Bạch Sâm rơi lệ, làm sao mà giống nhau chứ, tự nhiên có người vén áo cô lên xem cô có sợ không…

Tưởng Minh lấy tay sờ sờ bụng cô, không phát hiện cái gì khả nghi, đang chuẩn bị cởi quần Bạch Sâm thì cô ta nhíu mày, rút thắt lưng của cô ra.

Bạch Sâm: “… … …”

Tưởng Minh không tiếp tục nữa, cầm cái thắt lưng lên, sửa sang lại quần áo cho Bạch Sâm rồi đưa cô ra ngoài, ném cái thắt lưng cho Trịnh Hi: “Đây.”

Trịnh Hi kiểm tra cái thắt lưng, được một hồi thì rút ra một miếng kim loại nhỏ nhỏ, Bạch Sâm ngẩn người, cô cũng có biết từ khi nào nó xuất hiện đâu…

Trịnh Hi nói: “Đây là cái gì?”

Bạch Sâm: “Không biết nữa, chắc là cái thiết bị định vị gì đó mà anh nói đấy!”

Trịnh Hi: “…”

“Mẹ kiếp, đúng là sơ sót.” Trịnh Hi phiền não lắc lắc đầu, vừa nắm đầu Bạch Sâm xuống dưới, vừa gọi điện thoại.

Tưởng Minh chẳng có phản ứng gì, lấy một điếu thuốc ra tiếp tục hút, đi theo đằng sau hai người.

“Hừm, lại không nghe.”Trịnh Hi nheo mắt. “Xem ra cái này đúng là máy định vị rồi.”

Hắn tiếp tục gọi một cú điện thoại khác, chắc hẳn là kêu bọn A Mãn chạy đến, Bạch Sâm nhìn thoáng qua Tưởng Minh đang hút thuốc đằng sau,Trịnh Hi thì vì nghe điện thoại nên thả lỏng tay cô, suy nghĩ trong tích tắc, cô giật tay hắn ra, sau đó nhanh chân bỏ chạy!

Còn chưa chạy được hai bước, Bạch Sâm cảm giác được ót của mình bị đánh một cách tàn bạo, cô ngừng chạy, đầu óc choáng váng từ từ nằm xuống, nhìn thấy một cái PSP màu trắng…

Trịnh Hi chết tiệt….

Vào lúc cô ngã xuống đất, không biết có phải do ảo giác hay không mà cô thấy một người đang chạy qua khúc quanh, người đó mang một đôi giày da thủ công cao cấp…

Là người đến cứu cô sao?

Trước/84Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Tối Cường Tu Chân Học Sinh