Saved Font

Trước/84Sau

Tam Thiếu Gia! Tôi Không Phải Mami Của Anh

Chương 59: Tôi Và Cô Đã Thanh Toán Xong, Không Ai Nợ Ai Cả

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
“Cô chính là Lâm Bạch Sâm?”

Bạch Sâm nghe vậy ngơ ngẩn, cô rụt tay lại, nói: “Nhược Quân …?”

Lâm Nhược Quân vẫn cười, nhưng từ trong mắt anh toát ra một sự xa cách lạ lùng, khác hẳn với người con trai mà vài tiếng trước vẫn còn cười cười ngốc nghếch nhìn cô, nhìn anh rất tự nhiên nhưng cô hiểu rõ Nhược Quân – nghịch tử của cô tuyệt đối sẽ không cười như vậy.

Anh sẽ không cười như thế này, tựa như một làn gió dưới cái nóng của mùa hè, tuy là nhẹ nhàng, hào phóng nhưng lại không làm cho người ta thoải mái được.

Nghịch tử của cô thỉnh thoảng sẽ cười như một con mèo vừa ăn vụng thành công, có khi là cười ngơ ngác ngốc nghếch, nhưng cũng có lúc cười nhếch môi lên, tóm lại là không cười như thế này.

Cười như vậy, hẳn là anh nguỵ trang rất giỏi, làm cho người khác cảm thấy rất tự nhiên, nhưng cô hiểu rõ, nụ cười này khác với nụ cười khi trước như thế nào.

Nghịch tử của cô hết cười rồi, Lâm Nhược Quân mới là người đang cười.

Bạch Sâm ngơ ngác nhìn anh.

Lâm Nhược Quân cũng không nói gì.

Không khí trở nên căng thẳng, khó xử vô cùng.

Lâm Nhược Phi ho một tiếng, phá tan không khí yên lặng đáng sợ: “Bạch Sâm, chuyện là như vầy…”

Bạch Sâm như tỉnh mộng, nhìn về phía anh.

Lâm Nhược Phi gãi gãi đầu, nói: “Cô đi được chừng một giờ thì Nhược Quân chợt than nhức đầu, sau đó mồ hôi lạnh túa ra, không lâu sau thì ngất xỉu, vừa rồi bác sĩ có kiểm tra, nói là không có gì đáng lo cả, chắc là trí nhớ của nó đã trở lại, nhưng mà… Nó không nhớ cô.”

Bạch Sâm: “…”

Lâm Nhược Phi nhìn Bạch Sâm, lúng túng nói: “Chúng tôi có nói về cô với nó, nhưng nó không có ấn tượng gì.”

Đợi Lâm Nhược Phi giải thích xong, Lâm Nhược Quân mới mở miệng: “Trong thời gian tôi mất trí, cảm ơn cô Lâm đã chăm sóc.”

Bạch Sâm ngơ ngác nhìn anh, Lâm Nhược Quân vẫn đang cười, cô lắc đầu: “Không có gì, tôi đã nhận tiền lương thì phải làm tròn trách nhiệm chứ?”

Lâm Nhược Quân cười, dường như rất chân thành: “Tiền lương là một chuyện, cảm ơn lại là một chuyện khác, vì tôi mà làm cho cô Lâm mất đi công việc, thành thật xin lỗi cô.”

Quá khách sáo.

Cũng quá đáng sợ.

Bạch Sâm chợt muốn chạy trốn khỏi anh.

Nhưng lời Lâm Nhược Quân vẫn tiếp tục vang lên: “Vậy nên khi cô Lâm rời khỏi nhà họ Lâm rồi, tôi sẽ đưa một số tiền cho cô Trương, cô Lâm có thể trở về bệnh viện tiếp tục công việc - – dĩ nhiên là ở một chức vị tốt hơn – – hoặc tôi có thể tìm giúp cô một công việc, anh hai và anh ba đều có thể liên lạc với cô, tuỳ cô lựa chọn.”

Anh ngừng lại rồi thêm vào một câu: “Thật sự rất cảm ơn cô.”

Chuyện đầu tiên sau khi anh tỉnh lại là cảm ơn cô, sau đó là đá cô đi.

Chuyện này dẫu Bạch Sâm có tưởng tượng cỡ nào, cũng không thể nào nghĩ ra được.

Cô biết, ngay từ khi bắt đầu cô đã biết, khi Lâm Nhược Quân nhớ lại tất cả thì cô sẽ phải rời khỏi nhà họ Lâm, lúc trước cô rất mong đợi, hơn nữa qua chuyện Trịnh Hi, cô thậm chí còn muốn chuyện này diễn ra càng nhanh càng tốt.

Nhưng Bạch Sâm cô không thể nào ngờ được, chuyện này lại là do Lâm Nhược Quân nói ra, hơn nữa rất bình thường, rất tự nhiên, không chút sơ hở nào, dường như khi anh nói lời cám ơn cô thì đã vô tình tạo nên một vết nức khổng lồ giữa cô và anh, làm cho quả cầu thuỷ tinh là trái tim cô tan vỡ, chia làm hai mảnh.

Anh đưa ra điều kiện rất tốt, nhưng lời nói của anh còn có một ý khác nữa: Tôi và cô đã thanh toán xong, không ai nợ ai cả. Đưa điều kiện tốt, đơn giản là vì anh lười nghe Bạch Sâm ra điều kiện thôi.

Dùng cách đó để bịt miệng Bạch Sâm là tốt nhất, một mũi tên trúng hai con nhạn, lỗ tai anh cũng bớt ồn.

Anh thậm chí còn không cần hỏi ý Lâm Nhược Tiêu – – từ đầu tới đuôi, anh thậm chí cũng không nhìn đến Lâm Nhược Tiêu, tự anh quyết định, chỉ dùng “tôi” chứ không dùng “chúng tôi”.

Rõ ràng anh đang ngồi trên giường mà, nhưng mà trông anh chẳng khác gì một vị vua, cao ngạo hơn bất cứ ai khác, nhưng vẫn dùng nụ cười khiêm nhường để che đậy sự cao ngạo đó.

Bạch Sâm dường như hiểu được, Lâm Nhược Quân trước khi mất trí nhớ là người như thế nào, hoàn toàn khác với ngịch tử của cô, nếu là nghịch tử của cô thì chuyện gì cũng biểu hiện rõ trên mặt, có ý kiến gì cũng dùng lời nói thẳng thắn để biểu đạt.

Nhưng Lâm Nhược Quân thì khác, anh sẽ dùng lời nói quanh co nhất để phân rõ giới hạn với Bạch Sâm, thậm chí cô còn tưởng tượng, chắc hẳn cô phải quỳ xuống, nói “Tạ chủ long ân” mới đúng.

Bạch Sâm yên lặng nhìn Lâm Nhược Quân đang mỉm cười, căn phòng to như vậy mà không khí như ngưng kết lại, mà người phá tan không khí chính là Bạch Sâm.

Cô nói: “Không cần đâu.”

Lâm Nhược Quân nhíu lông mày lại.

Trước/84Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tùy Thân Không Gian Ở 60 Niên Đại