Saved Font

Trước/242Sau

Thái Thượng Kiếm Tôn

Chương 18: Man Thiên Quá Hải (2)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Bạch Nhạc lắc đầu, thản nhiên nói.

- Có thể bảo vệ ta, là danh dự và thanh danh mấy vạn năm của Đạo Lăng Thiên Tông.

Một câu nói toạc ra chân tướng!

Giờ khắc này, dù cho là Vân Mộng Chân cũng không nhịn được có chút thất thần.

Nàng làm sao cũng không nghĩ tới, thiếu niên một mực không có bị nàng để vào mắt kia, lại có tâm trí như vậy.

Đúng vậy, nàng không phải là không muốn giết Bạch Nhạc, cho dù là tới bây giờ, nàng vẫn rất muốn giết Bạch Nhạc, nhưng hết lần này tới lần khác ở thời điểm Tông chủ của Linh Tê Kiếm Tông toát ra ý muốn giết Bạch Nhạc diệt khẩu, nàng lại mở miệng bảo hộ.

Đạo lý rất đơn giản, trước đó Bạch Nhạc đã nói sự tình hắn từ trong tay mập mạp chết bầm kia cứu Vân Mộng Chân!

Đạo Lăng Thiên Tông là chính đạo đệ nhất tông, là tấm gương cho thiên hạ, nàng thân là Thánh nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, mọi cử động đều đại biểu cho mặt mũi của Đạo Lăng Thiên Tông, làm sao có thể lấy oán trả ơn?

Chính như nàng nói với Hà Diêu, Đạo Lăng Thiên Tông ân oán rõ ràng, tuyệt không thể để người mượn cớ.

Huống chi Bạch Nhạc cũng rất chừng mực, căn bản không có nói sự tình phát sinh quan hệ với nàng, thì nàng càng không có lý do động thủ.

Chỉ là, ngươi cho rằng như vậy thì không có chuyện gì sao? Đáy lòng lộ ra sát cơ, Vân Mộng Chân nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, nhưng không có đáp lời.

Bất quá, bây giờ cấp thiết nhất là xác định hắn phải chăng có quan hệ với Thông Thiên Ma Quân.

Nghĩ đến đây, Vân Mộng Chân bước ra một bước, đưa tay lên, tố thủ đã rơi xuống trên thiên linh cái của Bạch Nhạc, trong nháy mắt, linh lực bỗng nhiên tràn vào cơ thể Bạch Nhạc, đồng thời thần niệm đâm vào thần hồn của hắn!

Thủ đoạn như vậy, mặc dù không bạo lực trực tiếp bằng sưu hồn, nhưng vẫn có thể đạt tới mục đích.

Đau nhức!

Trong nháy mắt, Bạch Nhạc cảm thấy thần hồn đau nhói, sắc mặt trắng bệch, thân thể không bị khống chế run rẩy lên.

Đối mặt Vân Mộng Chân kiểm tra hư thực, Bạch Nhạc căn bản không có bất luận năng lực phản kháng gì, hắn duy nhất có thể làm, là cầu nguyện vị sư phụ tiện nghi Thông Thiên Ma Quân kia có thể đáng tin cậy một chút, không đến mức lưu lại vết tích gì.

Thần niệm đâm vào trong thần hồn của Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân có thể cảm nhận được thần hồn của Bạch Nhạc cực kỳ yếu ớt, mặc dù hơi mạnh hơn Dẫn Linh cảnh một chút, nhưng kia không thể nghi ngờ là bởi vì nguyên âm của nàng, chí ít có thể bài trừ khả năng Thông Thiên Ma Quân đoạt xá.

Kể từ đó, thần kinh căng cứng của Vân Mộng Chân mới rốt cục thư giãn xuống, lần nữa lấy thần niệm kiểm tra khí tức Ma đạo!

Như đoán trước, trong cơ thể Bạch Nhạc sạch sẽ, một tia linh lực duy nhất cũng là từ trên người nàng đạt được, căn bản không có một chút khí tức Ma đạo tồn tại.

Trên thực tế, mặc dù Bạch Nhạc ở trong bất tri bất giác tu luyện Thông Thiên Ma Công, nhưng dù sao cũng không có chủ động tu luyện qua, linh lực trong cơ thể lại bắt nguồn từ Vân Mộng Chân, trong lúc nhất thời, Vân Mộng Chân tự nhiên không có khả năng tra ra dị dạng.

Về phần Côn Ngô Kiếm, thì bị Thông Thiên Ma Quân phong ấn vào thần hồn của Bạch Nhạc, ngay cả Bạch Nhạc bây giờ cũng không thể cảm giác được, càng đừng đề cập những người khác. Trừ khi Bạch Nhạc bỏ mình, thần hồn vỡ nát, khí tức của Côn Ngô Kiếm mới có thể hiển lộ ra.

- Vân tiên tử, hiện tại có thể chứng minh trong sạch của ta chưa?

Dù thân thể vẫn đau đến run rẩy, nhưng Bạch Nhạc vẫn kiên trì đứng thẳng người, trầm giọng hỏi.

Từ khi nhìn thấy Vân Mộng Chân khôi phục thực lực, Bạch Nhạc liền ý thức được tất nhiên sẽ rất khổ sở, dù nhìn bề ngoài cực kỳ yên tĩnh, nhưng trên thực tế trong lòng Bạch Nhạc rất rõ ràng hung hiểm ở trong đó.

Chỉ có qua cửa ải này, hắn mới xem như chân chính vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất.

- Trong sạch?

Vân Mộng Chân hừ lạnh một tiếng, lạnh giọng nói.

- Chỉ bằng sự tình ngươi làm qua, dù ta giết ngươi mười lần cũng không đủ, có gì trong sạch đáng nói?

- Công đạo ở trong lòng người! Ngươi có thể giết ta, nhưng các ngươi tự vấn lòng, việc này thật trách ta sao?

Bạch Nhạc ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Vân Mộng Chân, chăm chú hỏi.

- ...

- Ta biết ngươi xem thường tạp dịch nho nhỏ như ta, nhưng trong lòng ta, ngươi cũng không phải cao không thể chạm cỡ nào! Người không phân sang hèn, ta đã bước lên con đường tu hành, ngày sau thành tựu, chưa hẳn không bằng ngươi!

Những lời này, Bạch Nhạc nói cực kì nghiêm túc, không phải cố ý nói mạnh miệng, mà là trong lòng của hắn cho rằng như thế.

Mặc dù xuất thân thấp hèn, nhưng trong xương kiêu ngạo, Bạch Nhạc thủy chung cảm thấy mình không thua bất luận kẻ nào.

- Ngây thơ!

Vân Mộng Chân lườm Bạch Nhạc một cái, khinh thường châm chọc nói.

- Thật đúng là người không biết không sợ! Chỉ là may mắn tu ra một tia linh lực mà thôi, thật coi mình không giống bình thường sao?

Lặng lẽ nhìn Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân lạnh nhạt mở miệng nói.

- Lòng cao hơn trời, cũng tốt hơn mệnh mỏng hơn giấy.

- Tu hành đại khái có thể chia làm năm cảnh giới Dẫn Linh, Linh Phủ, Tinh Cung, Tinh Hải, Hóa Hư. Dẫn Linh là cơ sở của tu hành, chỉ có mở ra Linh Phủ, mới xem như chân chính bước vào con đường tu hành.

- Ngươi bây giờ mới miễn cưỡng tính là vừa bước vào Dẫn Linh cảnh mà thôi.

- Dẫn Linh cảnh lại như thế nào? Ai không phải từ Dẫn Linh cảnh đi lên? Chẳng lẽ ngươi trời sinh chính là cao thủ sao?

Bạch Nhạc là lần đầu tiên nghe nói cảnh giới tu hành, bất quá vẫn có chút không phục nói.

- Ta tự nhiên cũng từ Dẫn Linh cảnh đi lên, bất quá, ta bảy tuổi Dẫn Linh, ba tháng mở ra Linh Phủ, mười bốn tuổi là Linh Phủ viên mãn.

Nói tới sự tình tu hành, vẻ mặt Vân Mộng Chân khinh thường nói.

- Không nói đến ngươi có thể đuổi kịp cảnh giới của ta hay không... Ta đánh cược với ngươi, lấy Dẫn Linh cảnh làm hạn định, trong vòng ba tháng, nếu ngươi có thể mở Linh Phủ, coi như ta thua!

- Tốt! Lấy ba tháng làm hạn định, nếu ta không thể mở Linh Phủ, mặc cho ngươi xử trí!

Bạch Nhạc căn bản không biết mở Linh Phủ khó bao nhiêu, nhưng lúc trước nghe Thông Thiên Ma Quân nói, đầu óc nóng lên, trực tiếp đáp ứng.

- Nếu như ngươi có thể làm được, chuyện lúc trước, xóa bỏ!

Trong mắt Vân Mộng Chân lộ ra vẻ khinh miệt, quẳng xuống câu nói này xong, liền đẩy cửa đi ra ngoài.

Trước/242Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trọng Sinh Không Gian 80 Tiểu Tức Phụ