Saved Font

Trước/242Sau

Thái Thượng Kiếm Tôn

Chương 29: Thông Thiên Ma Công (Hạ)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Bạch Nhạc có rất nhiều khuyết điểm, tỉ như cố chấp, tự phụ, nhưng tuyệt đối không cổ hủ.

Tỉ như ban đầu ở dưới Thông Thiên Ma Quân bức bách, điếm ô trong sạch của Vân Mộng Chân, hắn áy náy, nhưng tuyệt đối không chịu tự sát.

Tỉ như biết rõ mình được Thông Thiên Ma Quân truyền thừa cùng Côn Ngô Kiếm, nhưng tuyệt đối không chịu nói ra để tìm cái chết.

Bây giờ cũng giống nhau, sinh tử trước mắt, Bạch Nhạc rất rõ ràng, muốn sống sót, tu luyện Thông Thiên Ma Công là sinh cơ duy nhất của hắn.

Huống chi, sau khi thực sự hiểu rõ Thông Thiên Ma Công còn phát hiện, cái gọi là ma đạo có lẽ không giống như trong ấn tượng của mình, kể từ đó lại càng không có lý do cự tuyệt tu luyện.

Ngồi dưới tàng cây, mượn bóng đêm, Bạch Nhạc nhắm mắt giả bộ như ngủ, trên thực tế đã dựa theo pháp môn của Thông Thiên Ma Công tu luyện.

Lúc trước thời điểm Bạch Nhạc hôn mê, đã trong lúc bất tri bất giác hoàn thành tu luyện Thông Thiên Ma Công một lần, có thể nói căn cơ sớm đã đặt xuống.

Giờ phút này, điều động linh lực trong cơ thể dựa theo phương thức vận chuyển của Thông Thiên Ma Công, tự nhiên càng không có bao nhiêu khó khăn.

Thôn phệ!

Dẫn linh đối với Thông Thiên Ma Công mà nói, là một quá trình không ngừng thôn phệ linh lực nhập thể, vốn là cực kỳ bá đạo! Không có lực lượng gì là không thể biến thành của bản thân, lực lượng thiên địa như thế, linh lực Bạch Nhạc được từ Vân Mộng Chân như thế, ma khí mà Âm Dương Quỷ Đồng đánh vào trong cơ thể Bạch Nhạc tự nhiên cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Chút ma khí kia của Âm Dương Quỷ Đồng, đối với đệ tử Huyền Môn mà nói là cực kỳ nan giải, nhưng ở trước mặt Thông Thiên Ma Công, lại tính là cái gì.

Ngắn ngắn chưa tới một canh giờ, ma khí mà Âm Dương Quỷ Đồng dùng để khống chế uy hiếp Bạch Nhạc đã bị thôn phệ sạch sẽ.

Hơn nữa, mượn cỗ ma khí này, tu vi của Bạch Nhạc càng một hơi vọt thẳng đến Dẫn Linh tam trọng!

Phải biết, nếu như dựa theo tốc độ tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết, Bạch Nhạc ít nhất phải tu thành thức thứ ba mới có thể đạt tới loại cảnh giới này, cho dù mặc kệ tất cả, một lòng tu luyện chỉ sợ cũng cần mười mấy ngày mới có thể làm được.

Nhưng bây giờ, mượn nhờ Thông Thiên Ma Công, chỉ chưa tới một canh giờ, loại tốc độ này thực sự nhanh đến có chút doạ người.

Mấu chốt nhất là, cái này còn xa xa không có kết thúc!

Càng tu luyện, Bạch Nhạc càng phát hiện, lúc trước từ trên người Vân Mộng Chân đạt được chỗ tốt, so với trong tưởng tượng càng lớn hơn nhiều.

Không chỉ tư chất tăng lên, hơn nữa có thể nói là tẩy cân phạt tủy, khiến thân thể Bạch Nhạc đạt được tăng lên cực lớn, mặc dù thôn phệ ma khí bá đạo như thế, nhưng thân thể vẫn không có một chút khó chịu.

Không có một chút do dự, Bạch Nhạc tiếp tục tu luyện.

Một đêm trôi qua, thời điểm trời tảng sáng, Bạch Nhạc mới xem như triệt để chuyển hóa những linh lực được từ Vân Mộng Chân thành lực lượng của mình, mà tu vi cũng thuận thế vọt tới Dẫn Linh ngũ trọng!

Dù trong này có rất nhiều nhân tố, cũng coi như những ngày này đạt được chỗ tốt bùng nổ, không thể phục chế!

Nhưng cho dù như thế, tốc độ tăng lên cũng có thể xưng kinh khủng!

Lắc người một cái, Âm Dương Quỷ Đồng từ trên cây rơi xuống, liếc Bạch Nhạc một cái, tựa hồ cảm thấy hơi khác thường, nhưng cuối cùng vẫn không có phát giác được gì.

- Ầm!

Âm Dương Quỷ Đồng nhấc chân, trực tiếp đạp lên người Bạch Nhạc, ngay lúc đó, lại đánh vào trong cơ thể Bạch Nhạc một đoàn ma khí.

Dù không phát giác được dị dạng gì, nhưng căn cứ bản tính cẩn thận, Âm Dương Quỷ Đồng vẫn quyết định cho Bạch Nhạc một chút đau khổ.

Cơ hồ là trong nháy mắt, thân thể Bạch Nhạc run lên, sắc mặt trắng bệch, lần nữa co quắp nằm trên mặt đất.

Nhưng so với trên thân thể thống khổ, trong lòng Bạch Nhạc lại thở dài một hơi.

Tu luyện một đêm, Bạch Nhạc lo lắng nhất là bị Âm Dương Quỷ Đồng nhìn ra dị dạng, dù sao thực lực đã đến Dẫn Linh ngũ trọng, nhưng trong lòng Bạch Nhạc rõ ràng, thực lực như vậy, xa xa không đủ để làm hắn đào thoát khỏi tay Âm Dương Quỷ Đồng.

Nếu bị đối phương phát giác, tất nhiên chỉ có một con đường chết!

Cũng may, Thông Thiên Ma Công quả nhiên không để Bạch Nhạc thất vọng.

Trong Thông Thiên Ma Công truyền cho Bạch Nhạc liền có hiệu quả ẩn nấp tu vi, trừ khi Bạch Nhạc chủ động bạo lộ ma khí trong cơ thể, nếu không từ mặt ngoài là nhìn không ra biến hóa chút nào.

Trên thực tế, Thông Thiên Ma Quân vốn muốn để Bạch Nhạc chính ma song tu, tự nhiên sớm tính toán kỹ hết thảy.

Nếu không, Bạch Nhạc vừa mới tu luyện Thông Thiên Ma Công liền bị cao thủ trong tông môn phát hiện, cái kia còn tu luyện cái rắm, đảo mắt liền bị người giết chết.

Đương nhiên, chỉ sợ Thông Thiên Ma Quân cũng không nghĩ ra, loại bố trí này còn chưa lừa gạt người trong chính đạo, ngược lại trước giúp Bạch Nhạc ở trong tay ma đầu như Âm Dương Quỷ Đồng bảo đảm một cái mạng nhỏ.

Nhìn Bạch Nhạc nằm trên mặt đất vùng vẫy gần một nén nhang thời gian, lúc này Âm Dương Quỷ Đồng mới tóm lấy Bạch Nhạc, tán đi đại bộ phận ma khí.

- Đi thôi, từ hôm nay trở đi, chỉ cần không tìm được kiếm, mỗi ngày ta đều sẽ cho ngươi một chút trừng phạt. Cho nên không nên khiêu chiến sự kiên nhẫn của ta, dụng tâm làm việc, rõ ràng chưa?

Âm Dương Quỷ Đồng lạnh lùng uy hiếp một câu, lúc này mới xoay người, đi thẳng về phía trước.

... ... ... ..... . .

- Ngươi nói cái gì?

Vân Mộng Chân nhìn chằm chằm Đinh Tuấn và Phong Thần, trong mắt lộ ra sát cơ lạnh lẽo.

- Nói rõ ràng, đến cùng xảy ra chuyện gì?

Cảm giác được hàn ý trên người Vân Mộng Chân, trong lòng Từ Phong không khỏi run lên, lạnh giọng truy vấn.

Trên thực tế, Đinh Tuấn và Phong Thần có thể trở về tông môn nhanh như vậy, là vì Từ Phong tiếp được tín hiệu cầu cứu của đệ tử khác, mang bọn hắn trở về. Chỉ là Từ Phong cũng không nghĩ tới, chuyện Bạch Nhạc bị Âm Dương Quỷ Đồng bắt đi, sẽ khiến Vân Mộng Chân phản ứng lớn như thế.

Áp lực tựa như núi cao đánh tới, Đinh Tuấn vội vàng quỳ gối ở trước mặt Từ Phong.

- Từ trưởng lão thứ tội! Đệ tử vô năng, không ngăn được Âm Dương Quỷ Đồng, ngay cả cái mạng này, cũng là nhờ Bạch sư đệ cứu!

Ý thức được tính nghiêm trọng của tình hình, Đinh Tuấn không dám có một chút tâm lý may mắn, một năm một mười nói ra tình cảnh lúc trước gặp phải Âm Dương Quỷ Đồng, ngay cả thái độ khinh miệt của Phong Thần đối với Bạch Nhạc cũng không dám giấu diếm.

Mặc dù Phong Thần hận đến ngứa răng, nhưng thời điểm như thế này tự nhiên không dám biện giải cho mình.

Đương nhiên trên thực tế, cũng không có người để ý những thứ này.

- Lục soát! Coi như lật tung hậu sơn, cũng nhất định phải tìm ra Bạch Nhạc và Âm Dương Quỷ Đồng cho ta!

Trong mắt Vân Mộng Chân lộ ra hàn ý, lạnh giọng mở miệng nói.

- Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!

- Vâng!

Trong lòng Từ Phong run lên, không dám có một chút do dự, vội vàng mang theo hai người bay ra ngoài.

Mặc dù không biết vì sao Vân Mộng Chân tức giận như vậy, nhưng lửa giận của Đạo Lăng Thiên Tông, hoàn toàn không phải là hắn hay Linh Tê Kiếm Tông có khả năng tiếp nhận, căn bản không có bất luận lựa chọn nào khác.

Trước/242Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tuyệt Thế Kiếm Hồn