Chương Trước/241Chương Sau

Thâm Cung Phượng Duy Xuân Tuý Phế Phi

Quyển 1 - Chương 28: Là hắn

Mạc Tầm?

Thượng Trang bất chợt muốn xem mặt người kia.

Hướng ánh mắt thẳng vào lưng của người ở phía trước, là hắn sao?

Chẳng biết tại sao, khi nghĩ như vậy, tim của nàng thoáng cái đã đập nhanh hơn.

Nàng không biết rõ, đó là cảm giác gì.

Tóm lại, rất kỳ quái.

Giờ phút này sắc trời đã tối dần, nàng và hắn cách nhau hai trượng. Ánh trăng lờ mờ tỏa sáng.

Có lẽ, trong không khí còn mang đến một chút sương.

Có lẽ, là quá xa.

Nàng nói vậy.

Nhưng, những điều này cũng không thể ngăn cản nàng tiến lên. Trong tiềm thức của Thượng Trang, nhìn thấy hắn tựa như gặp một người quen.

Mặc dù, bọn họ chỉ mới gặp mặt một lần. Tuy nhiên đối với nàng thì ở chốn thâm cung xa lạ này, hắn chính là người quen của nàng.

Ở một nơi xa lạ gặp được một người quen.

Nghĩ đến điều này, môi nàng khẽ cong lên, nàng thấy thật hào hứng.

Đi lên trước, muốn mở miệng, lại thấy nam tử trước mặt đột nhiên ngoái đầu nhìn lại, nàng sợ run lên, hắn lại nhíu mày, mở miệng lần nữa: “Mạc Tầm?”

Nàng và hắn ở khoảng cách gần như vậy.

Cặp mắt đẹp sáng như ánh sao, giống như lúc mới gặp nhau, có thể làm cho người khác hãm sâu trong đó.

Mà Thượng Trang bất chợt rung động

Hắn không nhìn thấy!

Hắn lại không nhìn thấy!

Hai tay không tự chủ nắm chặt lại, một khắc kia, không rõ vì sao, nàng cảm thấy rất đau lòng.

Nàng đã thấy, đôi mắt xinh đẹp nhất trên đời, nhưng lại không thể nhìn thấy.

Gặp tình huống này, đột nhiên thoáng cái, nàng chợt nảy ra một ý nghĩ.

Hắn nói muốn Mạc Tầm nhường đường, mà ánh mắt của hắn chưa từng nhìn sang bên này.

Nàng té ở chân của hắn, hắn muốn đưa tay, cũng là Mạc Tầm chặn tay của hắn lại, rồi nói công tử, nàng không có chuyện gì…

Cho nên khi đó, nàng đã cảm thấy khó hiểu.

Hắn nhíu mày, tay nắm chặt hai bên tay vịn, chuyển hướng nhìn người trước mặt.

Thượng Trang cảm thấy việc này ngoài dự tính của nàng, nam tử đã ở trước mặt nàng, thế là cuối cùng nàng không nhịn được, thở nhẹ một tiếng, không tự chủ lui về sau một bước.

Nàng thấy rõ ràng rồi, hắn không có ngồi trên mặt ghế đá ở trong đình mà là ngồi trên chiếc xe lăn.

Thì ra hắn không chỉ không nhìn thấy, mà còn…

Thượng Trang không biết tâm tình nàng giờ phút này là như thế nào, chỉ là cảm thấy rất đau lòng.

Nàng cảm thấy không nên như thế, không nên như thế.

Hắn cuối cùng cũng ý thức được người trước mặt không phải là Mạc Tầm, trên khuôn mặt tuấn mỹ nở nụ cười khổ, nhỏ giọng nói: “Ta đã làm cho ngươi sợ à?”

Thượng Trang phục hồi tinh thần lại, cuống quít lắc đầu: “Không… Không có…”

Không có?

Hắn sẽ tin sao. Mặc dù, hắn không nhìn thấy nhưng ánh mắt của nàng, hắn cũng có thể cảm giác được. Chỉ là cảm giác này thật khó hiểu, tại sao hắn lại cảm thấy, người trước mặt, cho hắn cảm giác quen thuộc?

Thượng Trang hít vào một hơi, cuối cùng tiến lên.

Hắn như cảm thấy, vịn xe lăn lui một chút.

“Ta chỉ là… ” lời chưa nói xong nàng bỗng im lặng.

Chẳng qua là vậy? Nàng tự vấn lòng, không ngờ lại không trả lời được.

Hắn lắc đầu cười một tiếng, lại hỏi nàng: “Ngươi là ai?”

“Ta là An Lăng… ” nàng bỗng im lặng, ngừng lại một lúc, rồi mới nói, “Ta là Thượng Trang.”

Lúc đầu gặp nhau nàng đã dùng thân phận An Lăng tiểu thư để lừa hắn.

Gặp lại một lần nữa, nàng nghĩ nên dùng thân phận thật của mình.

Nàng tự nhủ với mình, hắn không nhìn thấy nên sẽ không biết nàng.

“Thượng Trang. ” Hắn nhẹ giọng đọc lại, “Một cái tên rất đặc biệt.”

Chẳng biết tại sao, nghe hắn nói như thế, tâm tình của nàng trở nên tốt hơn, buột miệng nói: “Ta là cung nữ của Hoán Y Cục.”

Lời vừa nói ra, nàng mới cảm thấy có chút không ổn.

Lúc mới gặp gỡ hắn, nàng cảm giác được hắn là một người không đơn giản. Mà hôm nay, hắn lại xuất hiện ở nơi này.

Nàng không quên, nơi này là hoàng cung Tây Chu.

Nàng bắt đầu kinh ngạc với thân phận của hắn, hoặc ở trước mặt hắn nàng nên tự xưng là “Nô tỳ “.

Hắn cũng tỏ vẻ kinh ngạc, nàng là cung nữ Hoán Y Cục, thật vậy sao?

Ngước mắt nhìn về phía nàng, hắn nhẹ nhàng nói: “Chúng ta đã từng gặp nhau sao?” Nàng tạo cảm giác cho hắn, rằng bọn họ từng gặp nhau lúc trước. Nhưng, cung nữ Hoán Y Cục, có vẻ điều đó là không thể.

Thượng Trang vội lên tiếng phủ nhận: “Không có.”

Bọn họ hôm nay, là mới gặp gỡ lần đầu. Bởi vì, hôm nay nàng là Thượng Trang.

Truyện convert hay : Kinh Thiên Kiếm Đế
Chương Trước/241Chương Sau

Theo Dõi